Huyết Kế Kiếm Tâm
Gió tuyết gầm rú trên sườn núi hoang dã ngoại vi Mộ huyệt vạn nhân tê, thổi tạt những bông tuyết lạnh buốt vào gương mặt lấm lem bùn đất nghĩa trang của A Cẩu. Trên nền tuyết trắng tinh khôi, những giọt máu đỏ sẫm rỉ ra từ cánh tay trái hoại tử đen của gã nhanh chóng đông cứng lại thành những hạt băng nhỏ màu tím thẫm. Cơn đau buốt thấu tận xương tủy từ vết nứt nẻ dọc theo thớ thịt giật lên liên hồi theo nhịp tim, khiến A Cẩu không thể đứng vững, gã khuỵu gối xuống, hàm răng đánh vào nhau lập cập phát ra những tiếng cọc cạch khô khốc.
Trước mặt gã, Tiêu Dao Tử đứng lặng người, tay phải vẫn nắm chặt chuôi của thanh trường kiếm đã gãy làm đôi. Nửa lưỡi kiếm còn lại cắm sâu dưới tuyết lạnh, phản chiếu ánh trăng mờ nhạt của đêm đông. Đôi mắt vốn phóng khoáng, tự tại của gã tán tu trẻ tuổi giờ đây ngập tràn sự chấn động tột cùng. Gã không nhìn vào vết thương ghê rợn trên tay A Cẩu, mà nhìn vào cành thông khô mục nát đang rơi rụng dưới chân gã thiếu niên trộm mộ.
"Ba chiêu... chỉ bằng một cành cây khô mục..." Tiêu Dao Tử khàn giọng lẩm bẩm, giọng nói run rẩy không phải vì lạnh, mà vì kiếm ý vĩ đại mà gã vừa được chứng kiến. "Kiếm ý rỉ sét bẻ gãy binh khí... Đó không phải là võ công của phàm nhân. Đêm nay, Tiêu Dao Tử ta thua đến tâm phục khẩu phục."
"Tiêu... Tiêu đại ca..." A Cẩu lắp bắp, giọng nói hèn nhát thực dụng thường ngày quay trở lại khi quyền kiểm soát thể xác được Phong Vô Kỵ trả về. "Nếu đã... đã phục rồi thì mau tránh đường... bọn truy binh sắp tới rồi!"
Tiếng lá tre khô rào rào dưới gót chân truy binh dồn dập rít nhè nhẹ từ phía sau sườn núi vọng lại, cắt đứt bầu không khí tĩnh lặng. Ánh đuốc đỏ sậm của phân đà Thiên Kiếm Môn bắt đầu loang loáng qua màn sương mù dày đặc, kéo theo tiếng chó săn gầm gừ hung tợn.
Tiêu Dao Tử chợt ngẩng đầu, ánh mắt gã lóe lên một quyết tâm quyết liệt. Gã vứt bỏ chuôi kiếm gãy, tay phải rút ra thanh sắt dẹt không chuôi dắt sau lưng, đứng chắn ngang ngách hẹp duy nhất dẫn lên sườn núi hoang dã.
"Kiếm gãy nhưng kiếm tâm không gãy," Tiêu Dao Tử trầm giọng nói, hào khí giang hồ bộc phát mạnh mẽ. "Nhất kích vừa rồi của vị tiền bối ẩn thế trong thân xác ngươi đã khai sáng cho kiếm đạo của ta. Đêm nay, Tiêu Dao Tử ta thề dưới kiếm tâm, sẽ dùng cả tính mạng này để chặn đường truy binh, trả nợ ân tình khai sáng! Mau chạy đi, hướng phía trước là Hang động Dơi Quỷ, nơi đó tử khí dày đặc, hắc bang không dám bén mảng!"
"Tiêu Dao Tử! Ngươi điên rồi sao?!" Phong Tuyết Chi đứng phía sau, vai đeo trường kiếm khuyết mẻ, một tay ôm chặt lấy bé Tiểu Nha đang ngủ say, khàn giọng hét lên. "Đó là ngoại môn trưởng lão Triệu trưởng lão của phân đà, võ công lôi phong thâm hậu, ngươi chặn hắn khác nào tự sát!"
"Giang hồ trọng lời hứa, kiếm khách trọng kiếm tâm!" Tiêu Dao Tử không quay đầu lại, bóng lưng gầy guộc nhưng phóng khoáng của hắn đứng sừng sững giữa gió tuyết. "Đi mau!"
Không kịp để Tuyết Chi do dự thêm, A Cẩu cắn răng gượng dậy. Gã biết thể xác mình đã đạt đến giới hạn chịu đựng vật lý cực hạn. Băng Tâm Đan đóng băng đan điền đang rạn nứt nhẹ, chất độc hoại tử đen dọc cánh tay trái đang lan nhanh như những con rết đen bò dọc thớ thịt, mang theo cái lạnh thấu xương ăn mòn dần mười hai kinh mạch chính.
"Nhóc con! Chạy mau!" Giọng nói trầm khàn, lo lắng của Phong Vô Kỵ dội thẳng vào thức hải tối tăm của A Cẩu. Sợi chỉ đỏ Âm Dương quấn chặt nơi cổ tay phải gã khẽ rực sáng lên luồng sáng đỏ mờ nhạt, cố gắng bảo vệ tim mạch gã khỏi bị hàn khí hoại tử xâm nhập hoàn toàn. "T tàn hồn của ta sau trận đấu vừa rồi đã suy kiệt nghiêm trọng, không thể nhập xác cứu ngươi thêm lần nào nữa trong đêm nay. Muốn sống thì phải tự mình lết tới Hang động Dơi Quỷ!"
"Lão... lão già chết tiệt..." A Cẩu thầm rủa trong đầu, nước mắt và mồ hôi lạnh chảy ròng ròng hòa lẫn với lớp bùn đất nghĩa trang hôi thối trên mặt. Gã dùng cánh tay phải lành lặn kéo lấy vạt áo của Phong Tuyết Chi, thều thào qua kẽ răng rỉ máu: "Đi... đi thôi! Tin hắn một lần!"
Phong Tuyết Chi nhìn vết máu tươi ròng ròng nhỏ giọt xuống tuyết từ cánh tay hoại tử của A Cẩu, lòng đau đớn dằn vặt tột cùng. Cô cắn chặt môi, cõng Tiểu Nha trên lưng, một tay dìu lấy thân hình rệu rã của A Cẩu, cả ba người nhanh chóng lách qua ngách đá hẹp sườn núi, chạy trốn về phía bóng tối sâu thẳm của rừng trúc đen dẫn đến Hang động Dơi Quỷ.
Phía sau họ, tiếng gầm thét phẫn nộ của Triệu trưởng lão bùng nổ giữa bão tuyết.
"Tiêu Dao Tử! Tên tán tu rác rưởi kia! Ngươi dám chặn đường phân đà Thiên Kiếm Môn?!" Triệu trưởng lão vung thanh trường kiếm khảm lam ngọc bản mệnh, chân khí phong lôi cuộn trào xé rách sương mù đêm. "Cút ra, bằng không ta sẽ cho ngươi vạn đao phân thây!"
"Ha ha ha! Lão tặc ngụy quân tử! Đêm nay Tiêu Dao Tử ta muốn thử xem kiếm pháp lôi phong của phân đà mạnh đến mức nào!" Tiêu Dao Tử cười dài, vung thanh sắt dẹt gãy lao thẳng vào ba đệ tử nội môn đang cầm đao mỏng xông tới.
Tiếng binh khí va chạm chát chúa vang lên rầm rập giữa sườn núi hoang dã. Tiêu Dao Tử dùng tàn kiếm Tiêu Dao chống đỡ điên cuồng, nhưng Triệu trưởng lão với tu vi Nhất Lưu đỉnh cao hoàn toàn áp đảo về tốc độ di chuyển và chân khí dồi dào. Hắn vung kiếm phong lôi tạo ra những vệt sấm sét tím sẫm, dễ dàng hóa giải kiếm chiêu của gã tán tu trẻ tuổi.
"Kẻ hèn nhát trộm mộ và di thư giải oan của Phong gia... không thể để chúng thoát!" Triệu trưởng lão gầm lên. Hắn không thèm dây dưa với Tiêu Dao Tử, mà dùng khinh công tuyệt đỉnh đạp mạnh vào vách đá hoa cương dốc đứng, mượn lực nhảy vọt lên cao, lách qua hướng phòng thủ của gã tán tu, lao thẳng theo hướng chạy trốn của nhóm A Cẩu.
"Lão tặc! Đứng lại!" Tiêu Dao Tử định quay người đuổi theo nhưng bị hai đệ tử nội môn Lục Vũ vung kiếm Xà Ảnh quấn chặt lấy chân khí, ép hắn phải lùi lại chống đỡ.
Trong lúc đó, cuộc trốn chạy của nhóm A Cẩu đang rơi vào tình cảnh nghẹt thở tuyệt vọng.
Càng tiến gần đến Hang động Dơi Quỷ, dốc núi càng hiểm trở dốc đứng, gió rít mạnh như quỷ khóc đêm thổi bay tà áo rách nát của A Cẩu. Cánh tay trái hoại tử của gã đã hoàn toàn mất đi cảm giác vật lý, lạnh ngắt như băng đá. Cơn đau bạo liệt từ đan điền giật lên từng cơn khiến mắt gã mờ đi, bước chân loạng choạng suýt ngã xuống vực sâu vạn trượng bên sườn núi.
"Không ổn rồi... kinh mạch của ngươi đang co thắt dữ dội, máu huyết đan điền sắp đông cứng hoàn toàn!" Phong Vô Kỵ thét lên trong ý thức hải của A Cẩu, giọng nói của vị đại tông sư chưa từng có sự hoảng hốt dằn vặt thế này. "Băng Tâm Đan đang phản phệ! Ngươi phải kích thích huyết khí chạy dọc cơ thể ngay lập tức, nếu không sẽ chết cóng trước khi tới cửa hang!"
"Kích... kích thích bằng cách nào?" A Cẩu thầm khóc ròng, gã lết đi từng bước dính máu trên tuyết. "Tôi không có nội lực... xẻng sắt cũng mất rồi..."
"Dùng Huyết Kế Kiếm Tâm!" Phong Vô Kỵ dứt khoát truyền thụ cấm thuật tự hủy. "Cắn lưỡi tự làm đau bản thân tột cùng, dùng ngón tay phải đâm mạnh vào huyệt đạo rách nát nơi vai trái để dồn máu tươi nóng ấm chạy ngược đan điền! Đây là cách duy nhất để giữ tỉnh táo, nhưng cái giá phải trả là kinh mạch của ngươi sẽ rách nát sâu thêm gấp mười lần!"
Nghe đến việc phải tự đâm vào da thịt hoại tử của mình, bản năng hèn nhát sợ chết của A Cẩu trỗi dậy. Gã run rẩy lắc đầu: "Đau... đau lắm... tôi không làm được..."
"A Cẩu!" Phong Tuyết Chi đột ngột dừng lại, cô đặt Tiểu Nha xuống bệ đá che chắn sương mù, rồi quay lại đỡ lấy bả vai gầy gò của gã. Đôi mắt phượng lạnh lùng thường ngày giờ đây ngập tràn sự dằn vặt lo lắng tột cùng. "Cố lên! Ngươi đã dũng cảm cứu ta và Tiểu Nha khỏi hầm đá cổ sạt lở, ngươi không thể chết ở đây được! Ta tin ngươi thực sự là truyền nhân mang kiếm tâm dũng cảm của cha ta!"
Nhìn vào đôi mắt kiên định đầy lòng tin của con gái Kiếm thánh, nhìn bé Tiểu Nha đang co rúm người vì lạnh trong hốc đá, lồng ngực A Cẩu đột ngột dấy lên một luồng dũng khí chính trực chưa từng có bấy lâu. Kẻ hèn nhát ích kỷ bỗng chốc nhận ra, gã không thể buông xuôi ý chí lúc này để dìm chết mạng sống của những người vô tội đang nương tựa vào gã.
"Mẹ kiếp... đau thì đau!"
A Cẩu gầm lên một tiếng qua kẽ răng rỉ máu. Gã dứt khoát cắn mạnh vào đầu lưỡi của mình, vị máu tươi nóng bỏng, tanh nồng vị đồng lập tức tràn ngập khoang miệng. Cơn đau buốt nhói từ đầu lưỡi truyền thẳng lên đại não, khiến thần trí đang mờ mịt của gã đột ngột tỉnh táo trở lại.
Ngay sau đó, gã dùng năm đầu ngón tay phải bám đầy đất cát dơ bẩn, dồn toàn lực đâm mạnh vào huyệt đạo rách nát nơi vai trái sát vết hoại tử đen.
*Phộc!*
Máu tươi nóng ấm bắn ra dọc thớ thịt nứt nẻ, chảy ròng ròng thấm đẫm qua lớp băng gạc đen quấn quanh cánh tay trái. Cơn đau đớn tột cùng thấu xương tủy khiến A Cẩu hét lên một tiếng đau đớn dữ dội dội vang sườn núi hoang dã. Nhưng kỳ lạ thay, dòng máu tươi nóng ấm vừa bộc phát lập tức đẩy lui luồng hàn khí hoại tử đang đóng băng đan điền, kích thích huyết khí chạy dọc cơ thể dẻo dai giúp gã đứng thẳng dậy đầy dũng mãnh.
"Khá lắm nhóc con!" Phong Vô Kỵ thán phục kinh ngạc trong ý thức hải. "Kiếm tâm chính trực của ngươi đã được đánh thức bằng chính máu tươi tự hủy! Chạy mau!"
A Cẩu nắm chặt lấy tay Phong Tuyết Chi, bế xốc Tiểu Nha lên bằng cánh tay phải lành lặn, vận hành Hành Vân bộ pháp dẻo dai lướt nhanh qua các khe đá hẹp sườn núi hoang dã, tiến thẳng về phía cửa Hang động Dơi Quỷ sương mù bao phủ phía trước.
Tuy nhiên, niềm hy vọng thoát hiểm vừa chớm nở lập tức bị dập tắt phũ phàng.
Khi họ vừa chạy đến bãi đất trống sát cửa Hang động Dơi Quỷ – nơi tỏa ra mùi phân dơi hôi thối nồng nặc nồng nặc và tử khí lạnh buốt – một tiếng gió rít nhè nhẹ sương mù đột ngột vang lên từ phía trên vách đá dốc đứng sau lưng họ.
Một bóng đen khổng lồ mang theo sát khí nồng nặc phong lôi nhảy vọt xuống từ đỉnh vách đá Đoạn Hồn, đáp đất vững chãi ngay trước cửa hang dơi quỷ, chặn đứng hoàn toàn lối thoát duy nhất của họ.
Triệu trưởng lão đứng sừng sững trong sương mù đêm bão tuyết, thanh trường kiếm khảm lam ngọc bản mệnh tỏa ra luồng kiếm quang sấm sét tím sẫm lạnh lẽo. Hắn đã dùng khinh công đi tắt qua vách đá Đoạn Hồn hiểm trở để khóa chặt lối thoát hiểm của họ từ trước.
"Lũ rác rưởi Phong gia và tên trộm mộ hèn nhát," Triệu trưởng lão khàn giọng cười lạnh, ánh mắt hí xảo quyệt khóa chặt vào chiếc hộp sắt rỉ sét chứa bức di thư vạch trần phản đồ dắt bên hông A Cẩu. "Đêm nay, các ngươi không còn đường thoát nổi bàn tay của Triệu mỗ đâu! Giao nộp di thư và cổ kiếm Vô Danh ra đây, ta sẽ cho các ngươi chết toàn thây!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!