Tán Tu Ngáng Đường
Tiếng búa sắt đào đá u u từ phía trên trần hầm dội xuống càng lúc càng gần, mỗi nhịp gõ như nện thẳng vào lồng ngực đang phập phồng của Phong Tuyết Chi. Trần hầm đá hoa cương cổ của ngôi mộ chính bắt đầu nứt nẻ, những vệt bụi xám rơi xuống lả tả, hòa lẫn vào làn khói độc Chu Sa màu xanh tím đang len lỏi qua các kẽ đá sập.
Trong tay Phong Tuyết Chi, chiếc lọ đồng nhỏ chứa mẫu kịch độc Đoạn Trường Tán tỏa ra thứ mùi hôi thối nồng nặc quỷ dị. Cô nhìn gã thiếu niên gầy gò A Cẩu đang nằm hôn mê sâu trên nền đất cát, khóe miệng gã vẫn rỉ ra dòng máu tươi sẫm màu do tử khí cực âm gặm nhấm đan điền. Thần sắc gã xám ngoét như một xác chết thực sự của nghĩa trang hoang lạnh này.
"Tuyết Chi! Mau lên!" Thẩm Giai Di khàn giọng gọi, song kiếm khảm lam ngọc Lam Vũ của cô đang tỏa ra luồng lam quang mờ nhạt, rà soát vách hầm phía đông bắc để tìm lối thoát. "Tiếng đào bới đã sát sườn rồi. Lão tặc Triệu trưởng lão sắp sập hầm vào đây!"
Trong ý thức hải tối tăm của A Cẩu, tàn hồn của Phong Vô Kỵ đang run rẩy kịch liệt. Đôi mắt kiếm quang của vị đại tông sư dằn vặt vô cùng khi nhìn thấy đan điền ký chủ đã đạt đến giới hạn chịu đựng vật lý. Ông vội vã truyền âm qua sợi chỉ đỏ Âm Dương rực sáng nơi cổ tay phải gã, cưỡng ép đánh thức một tia thần trí mỏng manh của A Cẩu.
"Nhóc con! Nghe ta nói!" Giọng Phong Vô Kỵ trầm khàn dội vào tâm trí A Cẩu. "Đoạn Trường Tán là cực dương kịch độc của Thiên Kiếm Môn, còn tử khí dưới hầm mộ này là cực âm độc hại. Muốn giữ mạng, phải dùng độc trị độc! Bảo Tuyết Chi mớm cho ngươi một phân mười lượng bột độc trong lọ đồng, dùng chân khí của nàng dẫn dược lực trung hòa đan điền!"
A Cẩu khẽ động đậy mí mắt, gã thều thào qua kẽ răng rỉ máu, chuyển lời của Kiếm thánh đến tai Phong Tuyết Chi. Tuyết Chi chấn động tâm lý, nhưng nhìn vách đá trần hầm đang sạt lở rầm rập, cô biết không còn thời gian để do dự. Cô cắn răng, cạy nắp lọ đồng, dùng đầu ngón tay thanh tú gạt một chút bột độc màu đỏ sẫm, nhẹ nhàng miết vào đôi môi khô khốc của A Cẩu.
Ngay khi bột độc Đoạn Trường Tán trôi xuống cổ họng, cơ thể A Cẩu đột ngột co rút kịch liệt. Hai dòng khí lực cực âm và cực dương va chạm mạnh mẽ trong đan điền gã như nước sôi đổ vào dầu nóng, khiến lồng ngực gã phồng lên rồi xẹp xuống dữ dội. Nhưng kỳ lạ thay, vệt xám ngoét trên mặt gã dần lùi bước, hơi thở đứt quãng bắt đầu thông suốt trở lại.
"Tìm được rồi! Lối này!" Thẩm Giai Di reo lên. Cô vừa phát hiện ra một khe nứt đá hẹp rỉ nước ngầm ở góc hầm đổ nát.
Tuyết Chi vội vã thu hồi chiếc lọ đồng bảo mệnh cùng bức di thư dính máu khô của quản gia Phong Phúc, rồi cùng Thẩm Giai Di vực thân hình rệu rã của A Cẩu lách qua khe nứt. Đúng lúc thân hình gầy gò của gã trườn qua ngách đá hẹp, một tiếng *uỳnh* khổng lồ vang lên phía sau. Trần hầm đá hoa cương đổ sập hoàn toàn dưới sức nặng của búa sắt, chôn vùi hài cốt Phong Phúc và chặn đứng hoàn toàn truy binh của Triệu trưởng lão ở phía bên kia.
Họ bò trườn qua đường ngách tối tăm ẩm ướt, cuối cùng thoát ra ngoài sườn núi hoang dã của Mộ huyệt vạn nhân tê. Sương mù ban đêm bao phủ dày đặc, bão tuyết nhẹ vừa dập tắt để lại bầu không khí lạnh buốt thấu xương tủy.
A Cẩu gượng dậy, cánh tay trái hoại tử đen quấn băng gạc đen vĩnh viễn không còn chút cảm giác vật lý, lủng lẳng trước ngực. Toàn thân gã bám đầy thứ bùn đất nghĩa trang hôi thối để xóa sạch mùi cơ thể ngụy trang. Gã dắt thanh cổ kiếm rỉ sét Vô Danh bên hông dưới bao gỗ mục rách nát, đôi mắt linh hoạt nhưng luôn láo liên phòng bị nhìn quanh.
"Chúng ta thoát rồi sao?" Tuyết Chi thở dốc, bắp tay phải quấn băng rỉ máu đen do Đoạn Hồn Đinh khẽ run lên.
"Chưa đâu..." A Cẩu lắp bắp, giọng nói hèn nhát thường ngày quay trở lại. "Nơi này... tử khí quá nặng, sương mù lại dày, nếu không nhanh rời đi, chúng ta sẽ chết cóng mất."
Nhưng ngay khi họ vừa định cất bước đi xuống sườn núi, một luồng sát khí thanh khiết, sắc bén đột ngột xé rách màn sương mù dày đặc phía trước.
Từ trong bóng tối của những ngôi mộ hoang sụt lún, một bóng người từ từ bước ra. Đó là một thanh niên trẻ tuổi phóng khoáng, mặc áo bào xanh rộng thùng thình rách gấu, râu tóc rối bù như tổ quạ nhưng đôi mắt lại sáng rực như sao đêm. Tay phải hắn cầm một bình rượu gốm đen, tay trái tùy ý đeo một thanh trường kiếm rỉ sắt nhưng lưỡi cực bén tỏa ra kiếm ý tự do.
"Kiếm ý thật thâm hậu..." Thanh niên nọ ngửa cổ nốc một ngụm rượu mạnh, ánh mắt khóa chặt vào thanh cổ kiếm rỉ sét Vô Danh bên hông A Cẩu. "Tại hạ Tiêu Dao Tử, lang thang giang hồ chỉ cầu một bại. Đêm nay đi qua Mộ huyệt vạn nhân tê này, đột nhiên cảm nhận được một luồng kiếm ý vô song rỉ sét tỏa ra từ thanh sắt rỉ kia. Không ngờ chủ nhân của nó lại là một tên trộm mộ rách rưới bẩn thỉu thế này."
Phong Tuyết Chi cảnh giác bước lên trước, trường kiếm khuyết mẻ chĩa thẳng về phía đối phương: "Tán tu ngáng đường! Chúng ta không có ân oán với ngươi, mau tránh ra!"
Tiêu Dao Tử cười dài, tiếng cười phóng khoáng chấn động cả lá tre rừng trúc xung quanh: "Giang hồ vô oán vô thù, nhưng kiếm đạo thì có thắng thua. Ta không màng ân oán của các danh môn chính phái, chỉ muốn khiêu chiến với kẻ mang thanh kiếm rỉ kia để nổi danh thiên hạ. Rút kiếm đi!"
"Nhóc con... tên tán tu này mang kiếm tâm thuần túy, nhưng kiếm chiêu của hắn rất nhanh." Giọng nói của Phong Vô Kỵ vang lên trong ý thức hải của A Cẩu. "Hắn bị thu hút bởi tàn dư kiếm ý của ta phát ra từ cổ kiếm Vô Danh lúc ngươi bị bạo liệt đan điền. Thể xác ngươi hiện tại quá yếu, nhưng nếu không đánh bại hắn nhanh, tiếng động sẽ dẫn Triệu trưởng lão tới đây."
"Lại... lại phải nhập xác sao?" A Cẩu run rẩy thầm nghĩ. "Tôi sắp đông cứng rồi ông già ơi!"
"Nhường xác cho ta! Mười hơi thở là đủ!" Phong Vô Kỵ dứt khoát ra lệnh.
Sợi chỉ đỏ Âm Dương trên cổ tay phải A Cẩu chợt rực sáng lên trong không gian ý thức tối tăm. Thần thái của gã thiếu niên gầy gò đột ngột thay đổi hoàn toàn. Đôi mắt láo liên sợ hãi biến mất, thay vào đó là ánh mắt lạnh lùng, sâu thẳm và kiêu ngạo của vị đệ nhất kiếm thánh Phong Vô Kỵ.
Phong Vô Kỵ định dùng tay trái hoại tử để rút cổ kiếm Vô Danh, nhưng một cơn đau buốt thấu xương tủy dội ngược đan điền khiến ông khựng lại. Cánh tay trái hoàn toàn bất động, đông cứng dưới tác dụng phụ của Băng Tâm Đan. Ông khẽ thở dài, tay phải buông chuôi kiếm rỉ, tùy ý bẻ một cành thông khô rụng trên mặt đất cát.
Tiêu Dao Tử thấy vậy, chân mày nhíu chặt, cảm thấy bị sỉ nhục tột cùng: "Dùng cành cây khô đối đầu với kiếm Tiêu Dao của ta? Ngươi quá kiêu ngạo rồi! Coi chừng mất mạng!"
"Chiến đi." Phong Vô Kỵ mượn giọng khàn khàn của A Cẩu, lạnh lùng thốt ra hai chữ.
Tiêu Dao Tử gầm lên một tiếng, vung kiếm Tiêu Dao chém ra chiêu thứ nhất: Cuồng Phong Thức đầy hào khí. Lưỡi kiếm xé gió rít mạnh mẽ, tạo ra một luồng kiếm khí cuồng phong thổi bay lớp tuyết mỏng trên mặt đất, cuốn theo hàng vạn lá tre khô lao thẳng về phía A Cẩu.
Phong Vô Kỵ điềm tĩnh vô cùng. Vận hành Hành Vân bộ pháp dẻo dai lướt đất, cơ thể A Cẩu uyển chuyển lách nhẹ qua khe hở của luồng cuồng phong. Tay phải cầm cành cây khô khẽ vung lên, nương theo hướng gió thổi để bẻ hướng đâm của lưỡi kiếm Tiêu Dao một cách nhẹ nhàng như gảy một sợi tơ.
Tiêu Dao Tử biến sắc trước nhãn quang Đại Sư của đối phương. Hắn xoay người cực nhanh, mượn lực xoay của thân mình để tung một cú cước cương mãnh, chân khí xé gió rít mạnh mẽ nhắm thẳng vào hông A Cẩu.
Kiếm thánh không hề lùi bước. Gã lướt bộ pháp Hành Vân dẻo dai luồn ra sau lưng đối thủ trong chớp mắt. Cành cây khô trong tay phải gõ nhẹ một nhịp vô cùng chuẩn xác vào huyệt đạo nơi cổ tay cầm kiếm của Tiêu Dao Tử.
*Bốp!*
Cú gõ nhẹ chứa đựng một tia kiếm ý vô hình thâm hậu khiến cổ tay Tiêu Dao Tử tê dại hoàn toàn. Tuy nhiên, tên tán tu trẻ tuổi vẫn ngoan cố không chịu buông kiếm, hắn cắn răng vận hành toàn bộ chân khí đan điền vào lưỡi kiếm để phản công quyết liệt.
Nhận thấy đối thủ cố chấp, Phong Vô Kỵ không muốn kéo dài thời gian. Ông tập trung một luồng kiếm ý thâm hậu tập trung vào một điểm duy nhất trên cành cây khô, chém thẳng vào điểm yếu dao động của lưỡi kiếm Tiêu Dao.
*Rắc!*
Một tiếng nổ giòn giã vang lên giữa đêm tĩnh mịch. Thanh trường kiếm thép rèn tinh xảo của Tiêu Dao Tử bị bẻ gãy làm đôi dưới nhát chém của cành cây khô mục nát. Lực chấn động cực mạnh từ kiếm ý bộc phát dội ngược lại cơ thể yếu ớt của ký chủ.
Cơn chấn động bạo liệt làm nứt nhẹ phong ấn của Băng Tâm Đan trong đan điền A Cẩu. Chất độc hoại tử đen lập tức bùng phát, lan rộng thêm một tấc dọc theo cánh tay trái của gã.
Vết hoại tử đen nứt nẻ kịch liệt, máu tươi đỏ sẫm lạnh buốt bắt đầu rỉ ra liên tục, thấm đẫm qua lớp băng gạc đen quấn quanh cánh tay trái A Cẩu, nhỏ giọt xuống nền tuyết trắng tinh khôi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!