Di Thư Của Quản Gia
Bụi đất mù mịt từ trận sạt lở phía trên vẫn chưa chịu lắng xuống hoàn toàn trong gian hầm đá cổ bí mật dưới lòng đất của Mộ huyệt vạn nhân tê. Không gian ngột ngạt, tối tăm và nồng nặc mùi tro tàn ẩm ướt của trận hỏa công vừa rồi từ trên mặt đất dội xuống. Bóng tối đặc quánh bao trùm lấy vạn vật, chỉ có tiếng thở dốc nặng nề của ba con người vừa thoát khỏi ranh giới sinh tử trong gang tấc.
A Cẩu nằm rạp trên nền đất cát lạnh lẽo bám đầy bụi bặm ngàn năm. Cánh tay trái hoại tử đen hoàn toàn bị đông cứng mất đi cảm giác vật lý, treo lủng lẳng trước ngực gã như một khúc củi mục quấn băng gạc đen rỉ máu. Cơn đau buốt thấu xương tủy từ đan điền bạo liệt rách nứt nhẹ giật lên liên hồi theo nhịp tim. Tử khí xám đục từ hố chôn chung khổng lồ phía trên tràn xuống, len lỏi qua các kẽ đá sập, ăn mòn vào mười hai kinh mạch chính khiến gã ho khan kịch liệt, phun ra một ngụm máu tươi đỏ sẫm dính tử khí đen nhạt.
Sợi chỉ đỏ Âm Dương quấn chặt nơi cổ tay phải gã khẽ rực sáng lên một luồng đỏ mờ nhạt trong không gian ý thức tối tăm, truyền đi một chút hơi ấm mỏng manh cuối cùng để bảo vệ đan điền gã khỏi bị hàn khí xâm nhập hoàn toàn. Phong Vô Kỵ đang lơ lửng trong thức hải của gã, đôi mắt kiếm quang lạnh lùng của vị đại tông sư giờ đây đầy vẻ lo lắng dằn vặt khi thấy ký chủ của mình đã đạt đến giới hạn chịu đựng vật lý cực hạn.
"Nhóc con, cố giữ vững hơi thở! Vận hành Thuật giả chết rùa thở ngay lập tức để ngăn không cho tử khí xâm nhập sâu hơn vào tim mạch!" Giọng nói trầm khàn, nghiêm khắc của Phong Vô Kỵ vang lên u u trong đầu A Cẩu.
Cách đó vài bước, Thẩm Giai Di khẽ gượng dậy từ đống đất đá đổ nát. Cô vận một tia chân khí nhỏ, song kiếm khảm lam ngọc Lam Vũ đeo ngang hông tỏa ra luồng lam quang mờ nhạt, xé rách bóng tối ẩm ướt của hầm đá cổ. Ánh sáng lam ngọc rọi lên những bức tường đá hoa cương loang lổ vết sụt lún, và đột ngột dừng lại ở góc hầm phía đông bắc.
"Tuyết Chi... nhìn kìa!" Thẩm Giai Di khàn giọng gọi, đôi mắt cô co rụt lại vì kinh ngạc.
Phong Tuyết Chi vội vã gạt đống đất cát bám đầy trên y phục nam trang xám nhạt, bắp tay phải quấn băng gạc rỉ máu đen do kịch độc Đoạn Hồn Đinh phát tác nhẹ khẽ run lên. Cô bước theo ánh sáng lam ngọc, và cả ba người cùng sững sờ trước cảnh tượng trước mắt.
Dựa lưng vào vách đá hoa cương đổ nát là một bộ hài cốt cổ đã xỉn màu xám ngoét theo thời gian. Bộ hài cốt mặc bộ y phục xám tro rách nát của gia nhân Phong gia năm xưa, phần xương sườn bị gãy nát hoàn toàn bởi một lực kình vô cùng cương mãnh. Ngay bên cạnh bộ xương khô, một mảnh ngọc bội vỡ khắc chữ 'Phúc' dính máu khô rỉ sét lâu năm nằm im lìm trong cát bụi.
"Phúc thúc!" Phong Tuyết Chi gào lên một tiếng đau đớn, cô quỳ sụp xuống đất, nước mắt lã chã rơi lã chã trên gương mặt thanh tú nhợt nhạt. "Đây là... đây là ngọc bội của quản gia Phong Phúc thúc thúc! Người... người đã mất tích trong đêm diệt môn mười năm trước... Tại sao hài cốt của người lại nằm ở đây?"
Trong lòng hài cốt của Phong Phúc, hai bàn tay xương xẩu vẫn ôm chặt lấy một chiếc hộp sắt rỉ sét nhỏ bám đầy bùn đất nghĩa trang. A Cẩu gượng dậy, dùng bàn tay phải rách da rỉ máu của mình bò trườn đến gần. Gã nhận ra chiếc hộp sắt này có kết cấu khóa ngầm bát quái giống hệt như các cơ quan trong cổ mộ Phong Vô Kỵ.
"Nhóc con, dùng ngón tay phải ấn vào ba khớp ngọc bích phía dưới hộp sắt để mở khóa ngầm!" Phong Vô Kỵ khẩn cấp chỉ điểm trong ý thức hải của A Cẩu. "Đó là chiếc hộp sắt do chính ta trao cho Phong Phúc trước khi ta bị hại."
A Cẩu cắn răng nén đau, dùng đầu ngón tay phải rớm máu ấn mạnh vào ba khớp ngọc bích rỉ sét trên hộp đồng cổ. Một tiếng *rắc* nhẹ vang lên, nắp hộp sắt bật mở, để lại một làn khói mỏng bốc lên mùi hôi thối nồng nặc quỷ dị. Bên trong hộp, ngoài một chiếc lọ đồng nhỏ niêm phong kín, là một mảnh da dê dính máu khô đen kịch – bức di thư tuyệt mệnh của quản gia Phong Phúc.
Phong Tuyết Chi run rẩy đón lấy mảnh da dê từ tay A Cẩu. Dưới ánh sáng lam ngọc mờ nhạt của kiếm Lam Vũ, những nét chữ Nho viết bằng máu khô hiện lên nguệch ngoạc nhưng vô cùng quyết liệt. Cô khàn giọng đọc, giọng nói cô nghẹn ngào trong nước mắt:
'Lão nô Phong Phúc tuyệt bút... Ngày thọ thần mười năm trước, ngày đại họa diệt môn của Phong gia... Chưởng môn Phong Vô Kỵ không phải tự bạo kinh mạch do luyện tà công như lời đồn giang hồ... Người đã bị đệ tử thân tín Tần Thiên Lôi lén hạ độc Đoạn Trường Tán vào chén trà thọ... Lão nô tận mắt chứng kiến Tần Thiên Lôi cấu kết với mật sứ của triều đình Ninh Vương để mưu sát Chưởng môn, hòng đoạt chức vị và thu gom toàn bộ thần binh của Thiên Kiếm Môn dâng lên triều đình... Lão nô bị Triệu trưởng lão đánh gãy xương sườn, cố mang theo hộp sắt bảo mệnh và bức di thư này trốn vào mật đạo dưới lòng đất Mộ huyệt vạn nhân tê... Oán khí ngút trời, Phong gia trung liệt oan khuất... Kẻ nào tìm thấy thư này, xin hãy minh oan cho Phong gia...'
"Không... không thể nào!" Phong Tuyết Chi gào khóc đau đớn, tiếng khóc của cô dội vào vách đá cổ nghe bi tráng và u sầu tột cùng. Đêm diệt môn mười năm trước, cô luôn nghĩ cha mình vì say mê kiếm đạo, luyện tà công tự bạo kinh mạch chết khiến gia tộc bị giang hồ phỉ nhổ, khiến cô phải sống trong tủi nhục trốn chạy suốt mười năm qua. Giờ đây, bức di thư của lão quản gia trung liệt đã vạch trần chân tướng kinh hoàng: cha cô bị phản đồ Tần Thiên Lôi hạ độc hại chết, bị vu khống bẩn thỉu để chiếm đoạt tông môn cấu kết triều đình.
"Tần Thiên Lôi! Triệu trưởng lão! Ta phải giết sạch các ngươi! Ta phải vạn đao phân thây lũ phản đồ ngụy quân tử!" Phong Tuyết Chi điên cuồng gào thét, hận thù tột cùng bùng phát dữ dội. Lôi phong chân khí trên thanh trường kiếm khuyết mẻ của cô bộc phát mạnh mẽ, tỏa ra những luồng điện quang tím nhạt rít lên rào rào trong không gian hẹp hầm đá.
Trong ý thức hải, Phong Vô Kỵ vô cùng dằn vặt và đau đớn khi chứng kiến con gái mình gào khóc trong thù hận. Nhưng vị đại tông sư vẫn giữ vững kiếm tâm lạnh lùng, ông hét lên trong đầu A Cẩu: "Nhóc con! Cản nó lại ngay! Lôi phong chân khí bộc phát của nó sẽ kích hoạt la bàn định vị của Triệu trưởng lão phía trên! Chúng ta đang bị giam cầm dưới hầm đá sạt lở, nếu chúng phát hiện ra lối vào, tất cả sẽ chết không có chỗ chôn!"
A Cẩu muốn mở miệng nói, nhưng ngay khi gã vừa nhấc người lên, luồng tử khí độc hại tích tụ ngàn năm từ Mộ huyệt vạn nhân tê phía trên tràn xuống quá mạnh. Đan điền gã bạo liệt rách nứt toàn diện, máu tươi rỉ ra liên tục dọc khóe miệng. Gã ngã quỵ xuống đất cát dơ bẩn, toàn thân co giật kịch liệt, sắc mặt nhợt nhạt xám ngoét như xác chết thật nghĩa trang.
"A Cẩu!" Thẩm Giai Di hoảng hốt kêu lên, cô vội vàng thu hồi song kiếm Lam Vũ, chạy lại đỡ lấy thân hình gầy gò đang run rẩy của gã thiếu niên.
Phong Tuyết Chi bừng tỉnh khỏi cơn điên loạn thù hận, nhìn thấy A Cẩu đang cận kề cái chết để bảo vệ hộp sắt di vật của cha cô, lòng cô dâng lên một nỗi xót xa dằn vặt khôn nguôi. Cô vứt bỏ trường kiếm, quỳ xuống bên cạnh gã, đặt bàn tay phải run rẩy lên vai gã, định vận hành Thiên Kiếm Tâm Pháp để truyền lôi phong chân khí sưởi ấm đan điền cho gã.
"Đừng... dừng tay lại!" Giọng nói yếu ớt, lắp bắp của A Cẩu vang lên thều thào qua kẽ răng rỉ máu. Phong Vô Kỵ đã dùng tàn lực tinh thần ép gã phải nói ra: "Chân khí của cô... va chạm với Hỗn Loạn Kinh Mạch của tôi... sẽ khiến tôi nổ tung ngay lập tức... Đừng truyền khí... hãy... hãy niệm Tĩnh Tâm Chú..."
Phong Tuyết Chi giật mình nhớ lại lời dạy của Vô Danh tăng sườn núi hoang dã. Cô vội vàng thu hồi chân khí, ôm chặt lấy cơ thể lạnh ngắt như băng của A Cẩu vào lòng. Cô nén đau thương, nhắm mắt lại và bắt đầu niệm đọc thật đều đặn khẩu quyết Tĩnh Tâm Chú bên tai gã:
"Hàn diệp lạc quy căn, tam kiếm định thanh phong, mạch khởi tâm bất động..."
Tiếng niệm chú thanh tịnh, từ bi của Phong Tuyết Chi vang lên đều đặn trong gian hầm đá cổ tối tăm, xoa dịu đi luồng tử khí cuồng bạo đang tàn phá đan điền A Cẩu. Nhịp thở của gã dần ổn định trở lại, dòng máu đen ngừng trào ra từ khóe miệng, các mạch máu phồng đen trên cánh tay trái hoại tử đen khẽ xẹp xuống nhẹ. Mối liên kết lòng tin và ân tình giữa Phong Tuyết Chi và A Cẩu chính thức được gắn kết chặt chẽ qua hoạn nạn sinh tử rỉ máu này.
Trong lúc A Cẩu dần chìm vào cơn hôn mê sâu để phục hồi thể xác, Phong Tuyết Chi tiếp tục rà soát chiếc hộp sắt rỉ sét của quản gia Phong Phúc. Dưới đáy hộp, cô phát hiện ra chiếc lọ đồng nhỏ niêm phong kín bằng sáp thông khô. Khi cô khẽ cạy nắp lọ, một mùi hôi thối nồng nặc quỷ dị tỏa ra – bên trong là một mẫu thử độc dược Đoạn Trường Tán chưa phân hủy hết mười năm trước.
Trong ý thức hải, tàn hồn của Phong Vô Kỵ khẽ rung động, ông nhận ra luồng kịch độc Đoạn Trường Tán quen thuộc đã hại chết mình năm xưa. Vị đại tông sư nảy ra một suy luận chiến thuật táo bạo:
"Dùng độc trị độc! Tử khí của Mộ huyệt vạn nhân tê thuộc cực âm độc hại, còn Đoạn Trường Tán của Thiên Kiếm Môn là cực dương kịch độc ăn mòn kinh mạch. Nếu biết cách dung hợp, độc tính Đoạn Trường Tán này có thể trung hòa hoàn toàn tử khí đang tàn phá đan điền rách nát của nhóc con, giữ lại mạng sống cho y vượt qua ngưỡng bạo liệt kinh mạch!"
Nhưng chưa kịp để Tuyết Chi tìm cách cứu chữa cho A Cẩu, một tiếng *u u* trầm đục dội xuống từ phía trần hầm đá cổ sạt lở. Tiếng búa sắt đập đá, tiếng cuốc xẻng đào bới đất cát vang lên dồn dập, đều đặn càng lúc càng gần. Triệu trưởng lão đã bắt đầu ra lệnh cho hàng trăm đệ tử phân đà điên cuồng đào bới khu hố chôn chung khổng lồ để tìm kiếm lối vào hầm mộ bí mật.
Sát cơ áp sát nghẹt thở từ phía trên trần hầm đá đang nứt nẻ kịch liệt, trong khi nhóm trốn chạy vẫn bị giam cầm sâu dưới lòng đất tối tăm với một ký chủ đang hôn mê sâu rỉ máu tươi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!