Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Tử Khí Tránh Truy Tìm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh lửa đỏ sậm từ mũi độc tiễn định vị của Phong Ảnh trước khi chìm xuống bùn lún đã kịp vạch lên bầu trời đêm đầm lầy một vệt sáng tàn khốc. Luồng sáng ấy như một vết chém rực lửa, xé toạc màn sương mù dày đặc dâng cao, phơi bày hoàn toàn vị trí của nhóm A Cẩu trước tầm mắt của đại quân truy binh. Gió rít qua các kẽ tre gai, mang theo tiếng vó ngựa dồn dập và tiếng xích sắt leng keng từ phía rìa đầm lầy vọng lại. Sát cơ đang khép chặt, ngột ngạt và lạnh buốt.


A Cẩu quỳ gối sát mép hố bùn lún, lồng ngực phập phồng thở dốc. Tay phải gã ôm chặt lấy chiếc hộp sắt rỉ sét – di vật chứa đựng bức di thư của quản gia Phong Phúc – như ôm lấy chiếc phao cứu mạng duy nhất. Cánh tay trái hoại tử đen bất động của gã, quấn chặt trong lớp băng gạc đẫm máu tươi, lúc này tê dại và lạnh ngắt dưới tác động của sương độc chu sa. Thứ bùn đất nghĩa trang hôi thối bôi trét khắp người gã để ngụy trang giờ đây bết lại, nhão nhẹt và nhớp nháp dọc theo thớ thịt.


"Nhóc con, đứng dậy! Triệu trưởng lão mang theo la bàn định vị đang tiến sát vùng này. Nếu ngươi còn nằm đó, chúng ta sẽ vạn tiễn xuyên tâm!" Giọng nói trầm khàn, nghiêm khắc của Phong Vô Kỵ vang lên u u trong ý thức hải tối tăm của A Cẩu. Sợi chỉ đỏ Âm Dương quấn chặt nơi cổ tay phải gã khẽ rực sáng lên một luồng đỏ mờ nhạt, truyền đi một chút hơi ấm mỏng manh để bảo vệ đan điền gã khỏi bị hàn khí đầm lầy xâm nhập hoàn toàn.


Phong Tuyết Chi vội vã từ bụi tre gai lao ra, trường kiếm khuyết mẻ lăm lăm trong tay, ánh mắt phượng ngập tràn sự lo lắng dằn vặt. Thẩm Giai Di bước theo sau, cặp song kiếm khảm lam ngọc Lam Vũ dính đầy bùn đen dơ bẩn đặt ngang hông, hơi thở cô vẫn còn dồn dập sau khi được A Cẩu dũng cảm cứu mạng khỏi hố bùn lún. Cô nhìn gã thiếu niên gầy gò với ánh mắt phức tạp, nể phục xen lẫn hoang mang.


"Triệu trưởng lão dẫn đầu hàng trăm đệ tử phân đà đang khép chặt vòng vây." Thẩm Giai Di khàn giọng nói, đôi mắt cô rà soát xung quanh địa hình hiểm trở. "La bàn định vị của hắn nhạy bén vô cùng, có thể phát hiện dao động khí huyết sinh mệnh của chúng ta trong phạm vi mười trượng. Sương độc này lại đang dâng cao, chúng ta không thể chạy thẳng ra ngoài."


"Đi lối nào đây?" A Cẩu lắp bắp hỏi, răng gã đánh vào nhau lập cập vì lạnh và đau đớn. Đan điền bạo liệt rách nứt nhẹ của gã giật lên từng hồi theo nhịp tim. Gã biết xẻng sắt rỉ đã bị hỏng nặng mẻ lưỡi mất cán, tấm khiên sắt nhỏ giấu ngực thì móp méo rách góc, gã hoàn toàn không còn vũ khí phòng thân.


Trong thức hải, Phong Vô Kỵ lạnh lùng chỉ đạo: "Di chuyển về phía đông bắc mười lăm trượng. Nơi đó tử khí dày đặc, oán khí ngút trời. Đó chính là Mộ huyệt vạn nhân tê – hố chôn chung khổng lồ của các nạn nhân dịch bệnh và chiến tranh cũ. Chúng ta phải mượn tử khí ở đó để che giấu hoàn toàn hơi thở sinh mệnh khỏi la bàn định vị của phân đà."


"Mộ huyệt vạn nhân tê?" A Cẩu rùng mình. Là một kẻ đào mộ mưu sinh, gã thừa biết nơi đó hiểm trở và đáng sợ đến mức nào. Đó là một vùng tử địa, sương mù xám ngoét quanh năm bao phủ, xương cốt chất cao như núi, tử khí độc hại có thể ăn mòn chân khí của bất kỳ kiếm khách nào bước vào. Nhưng trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc này, gã không còn lựa chọn nào khác.


"Đi theo tôi!" A Cẩu cắn răng, gượng dậy bằng cánh tay phải rỉ máu. Gã dẫn đầu, lướt nhanh qua các ngách đá hẹp bằng Hành Vân Lưu Thủy bộ pháp dẻo dai. Phong Tuyết Chi và Thẩm Giai Di bám sát phía sau, cố gắng nín thở để tránh hít phải sương độc chu sa đang cuộn trào.


Chỉ sau vài hơi thở, một mùi hôi thối nồng nặc quỷ dị ập vào khứu giác siêu phàm của A Cẩu. Trước mắt họ hiện ra một hố sụt khổng lồ, sâu hoắm và âm u. Dưới đáy hố, hàng vạn bộ hài cốt mục nát chồng chất lên nhau, những mảnh y phục rách nát bám đầy bùn đất xám xịt. Tử khí dày đặc bốc lên nghi ngút như một làn khói xám đục, che khuất cả ánh trăng lạnh lẽo trên đỉnh đầu. Đây chính là Mộ huyệt vạn nhân tê.


"Nằm xuống! Trộn bùn đất nghĩa trang lên người, vận hành Thuật giả chết rùa thở ngay lập tức!" Phong Vô Kỵ hét lên trong ý thức hải của A Cẩu.


A Cẩu không do dự, gã đổ gục người xuống giữa đống xương cốt mục nát. Gã vơ lấy đống bùn đất dơ bẩn trộn lẫn tử khí hôi thối bôi trét đầy lên mặt, lên y phục rách nát và cánh tay trái hoại tử đen. Gã ra hiệu cho Phong Tuyết Chi và Thẩm Giai Di làm theo. Thẩm Giai Di cắn môi, nén sự ghê tởm, vùi mình vào đống xương trắng. Phong Tuyết Chi l lặng lẽ nằm sát bên cạnh A Cẩu, trường kiếm khuyết mẻ giấu dưới thân mình.


A Cẩu nhắm nghiền mắt, vận hành Thuật giả chết rùa thở. Gã nín thở tuyệt đối, bế quan đan điền, cưỡng ép nhịp tim chậm lại cho đến khi ngưng đập tạm thời. Cơ thể gã dần lạnh ngắt, không còn một tia hơi thở sinh mệnh nào phát ra ngoài, hòa lẫn hoàn hảo vào tử khí của vạn người chết xung quanh.


Đúng lúc đó, một tiếng bước chân nặng nề dẫm lên lá tre khô vang lên sát rìa hố chôn chung. Triệu trưởng lão mặc y phục ngoại môn màu xanh thẫm thêu hoa văn mây, râu dê bạc khẽ rung lên dưới gió lạnh. Tay phải hắn cầm một chiếc la bàn định vị bằng đồng cổ, kim chỉ trên mặt la bàn đang dao động dữ dội. Theo sau hắn là Lục Vũ, kiếm dài cầm tay, đôi mắt ti hí rà soát từng bụi cây rậm rạp.


"Triệu trưởng lão, pháo sáng định vị bắn lên từ khu vực này." Lục Vũ hạ thấp giọng nói, ánh mắt nghi ngờ nhìn về phía Mộ huyệt vạn nhân tê. "Nhưng tại sao đến đây la bàn định vị lại không phát ra tín hiệu rõ ràng?"


Triệu trưởng lão nhíu mày, hắn nhấc cao chiếc la bàn định vị bằng đồng. Kim chỉ trên mặt la bàn xoay tròn hỗn loạn, lúc chỉ sang trái, lúc lệch sang phải, hoàn toàn bị nhiễu loạn bởi tử khí dày đặc bốc lên từ hố chôn chung. Hắn khàn giọng nói: "Tử khí ở đây quá nặng, oán khí của vạn nhân tê đã trung hòa hoàn toàn dao động khí huyết sinh mệnh của bọn chúng. Nhưng chúng chắc chắn đang trốn quanh đây."


Nằm giữa đống hài cốt mục nát, A Cẩu cảm nhận được một luồng hàn khí tàn khốc đang không ngừng ăn mòn kinh mạch của mình. Phong Vô Kỵ đang dùng tàn lực tinh thần của mình để dẫn dắt chân khí điều hòa, mượn luồng tử khí xám đục xung quanh bao bọc lấy cơ thể A Cẩu để che giấu hoàn toàn hơi thở sinh mệnh.


Nhưng cái giá phải trả vô cùng tàn khốc. Tử khí độc hại xâm nhập vào mười hai kinh mạch chính của A Cẩu, va chạm trực diện với tàn dư chân khí cực lạnh của Kiếm thánh còn sót lại. Cánh tay trái hoại tử đen của gã co rút mạnh mẽ, đau buốt thấu tận tâm can như có hàng vạn con rết độc đang cắn xé thớ thịt. Gã cắn chặt môi đến mức rỉ máu tươi, lồng ngực bầm tím chấn thương nhẹ giật lên liên hồi, nhưng gã không dám phát ra một tiếng rên rỉ nhỏ nào.


"Cố chịu đựng, nhóc con! Nếu ngươi dao động khí huyết lúc này, la bàn định vị sẽ lập tức khóa chặt vị trí của ngươi!" Phong Vô Kỵ nghiêm khắc nhắc nhở, sợi chỉ đỏ Âm Dương trên cổ tay phải gã thắt chặt lại đau đớn.


Triệu trưởng lão tiến sát mép hố sụt, ánh mắt hí xảo quyệt nhìn xuống đống xương trắng bên dưới. Hắn vung trường kiếm khảm lam ngọc bản mệnh, phát ra một luồng kiếm khí phong lôi chém đứt đôi một khúc tre già sát mép hố. Hắn lạnh lùng nói: "Lục Vũ, ra lệnh cho đệ tử bắn tên lửa đốt cháy các lùm cây xung quanh hố chôn chung này. Ta không tin bọn chúng có thể trốn dưới đống xương thối đó mãi mãi."


"Rõ!" Lục Vũ vung tay ra hiệu. Hàng chục đệ tử phân đà lập tức giương nỏ liên châu, mồi lửa được thắp sáng rực rỡ, phản chiếu những khuôn mặt tàn nhẫn dưới sương đêm.


Phong Tuyết Chi nằm bên cạnh A Cẩu, bàn tay cô siết chặt chuôi kiếm dài khuyết mẻ. Cô định vận chân khí lôi phong để cản phá đợt tên lửa sắp tới, nhưng Phong Vô Kỵ lập tức ngăn cản cô qua thần thức của A Cẩu: "Tuyết Chi, đừng động! Chân khí phong lôi của con một khi bộc phát sẽ làm lộ dao động khí huyết sinh mệnh ngay lập tức. Hãy tin tưởng gã thiếu niên này!"


Tuyết Chi cắn răng nhìn A Cẩu, thấy gương mặt gã co rúm lại vì đau đớn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng hòa lẫn với bùn đất nghĩa trang hôi thối bôi trét khắp người. Cô cảm nhận được một sự dũng cảm quyết tuyệt chưa từng có ở gã thiếu niên hèn nhát này.


*Vút! Vút! Vút!*


Hàng chục mũi tên lửa xé gió lao xuống, cắm phập vào các lùm cây và bụi tre gai xung quanh Mộ huyệt vạn nhân tê. Ngọn lửa bùng cháy dữ dội, khói độc chu sa từ đầm lầy bị nhiệt độ cao kích thích bắt đầu bốc lên khét lẹt, bao phủ lấy hố chôn chung. Sức nóng của ngọn lửa clashes dữ dội với tử khí lạnh buốt dưới đáy hố, tạo ra một áp suất ngột ngạt đến cực hạn.


A Cẩu bị khói độc chu sa xâm nhập nhẹ vào phổi, gã ho khan liên tục, rỉ ra vài giọt máu đen khóe miệng. Thể lực gã suy kiệt hoàn toàn, đan điền rách nứt kịch liệt dọc cánh tay trái. Đúng lúc gã tưởng chừng như không thể chịu đựng thêm được nữa, chân gã vô tình đạp trúng một phiến đá hộc rêu phong dưới đống hài cốt.


*Rắc!*


Phiến đá hộc đã mục nát theo thời gian, dưới sức nặng của cơ thể A Cẩu liền sụt lún mạnh mẽ. Mặt đất dưới đống hài cốt đột ngột nứt nẻ ra một khoảng trống lớn. Trần đất đá sụp đổ rầm rập, kéo theo A Cẩu, Phong Tuyết Chi và Thẩm Giai Di rơi thẳng xuống khoảng không tối tăm phía dưới.


Bụi đất mù mịt bốc lên, nuốt chửng ba bóng người vào lòng đất tối tăm của hầm mộ cổ, để lại phía trên tiếng gào thét của lửa cháy và tiếng vó ngựa truy đuổi gắt gao.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!