Sát Thủ Khinh Công Bám Đuôi
Màn sương mù màu xanh biếc của Đầm lầy sương độc ngoại vi dâng lên ngày một dày đặc, tựa như một tấm lụa độc khổng lồ nuốt chửng những tia sáng yếu ớt của buổi bình minh. Tiếng còi đất giả giọng chim sâm cầm đêm vừa dứt, không khí bỗng chốc ngưng trệ đến mức nghẹt thở.
A Cẩu quỳ rạp dưới gốc một bụi tre gai rậm rạp, tay phải nắm chặt lấy lưỡi xẻng sắt rỉ đã bị dịch axit của độc trùng ăn mòn đến loang lổ. Cánh tay trái của gã – vốn đã bị hoại tử đen hoàn toàn và quấn chặt trong lớp băng gạc đen rỉ máu – lúc này lạnh ngắt như một khúc gỗ mục, treo lủng lẳng trước ngực không chút cảm giác. Thứ bùn đất nghĩa trang hôi thối bôi trét khắp người gã để ngụy trang giờ đây bị sương độc ẩm ướt thấm đẫm, bết lại lạnh buốt sát vào da thịt. Trên cổ tay phải của gã, sợi chỉ đỏ Âm Dương vô hình khẽ co thắt lại, truyền đến một luồng thần thức ấm áp mỏng manh từ không gian ý thức tối tăm.
"Nhóc con, đừng phân tâm. Có kẻ đang đi tuần đêm trên đầu chúng ta."
Giọng nói trầm khàn, nghiêm khắc của Phong Vô Kỵ vang lên trong thức hải của A Cẩu. Linh hồn của vị đệ nhất kiếm thánh lúc này vô cùng suy yếu sau những trận chiến liên tục, nhưng kiếm nhãn của ông vẫn sắc bén vô cùng, giúp ký chủ cảm nhận được một luồng sát khí quỷ dị đang lướt đi trong sương mù.
Phong Tuyết Chi khẽ nghiến răng, bắp tay phải quấn băng rỉ máu đen của cô khẽ run lên dưới độc tính Đoạn Hồn Đinh chưa tan hết. Cô nương quật cường cố gắng gượng dậy, trường kiếm khuyết mẻ lăm lăm trong tay, ánh mắt phượng dằn vặt nhìn A Cẩu. Thẩm Giai Di ngồi bệt bên cạnh, cặp song kiếm khảm lam ngọc Lam Vũ dính đầy bùn đen dơ bẩn đặt ngang gối, hơi thở cô vẫn còn dồn dập sau khi được A Cẩu dũng cảm cứu mạng khỏi hố bùn lún.
"Triệu trưởng lão mang theo hàng trăm đệ tử phân đà đang khép chặt vòng vây." Thẩm Giai Di khàn giọng nói, đôi mắt cô phức tạp nhìn gã thiếu niên gầy gò. "Chúng ta không thể chạy thẳng ra ngoài. Sương độc này sẽ ăn mòn chân khí của ta và Phong muội trước khi kịp chạm trán bọn chúng."
"Không chỉ có Triệu trưởng lão đâu." A Cẩu lắp bắp, đôi mắt láo liên phòng bị hướng lên ngọn tre. Khứu giác siêu phàm của gã ngửi thấy một mùi sáp thông ngầm rất lạ lẫn trong gió sương. "Có một con ma... một con ma thực sự đang bám theo chúng ta từ nãy đến giờ."
Như để minh chứng cho lời gã, từ trên ngọn tre già cách đó mười trượng, một tia sáng đỏ rực đột ngột bùng lên rồi vụt tắt. Đó là một phát pháo tín hiệu định vị nhỏ được bắn ra cực nhanh, xé rách sương mù rồi tan biến vào không trung.
"Là Phong Ảnh!" Phong Tuyết Chi khẽ thốt lên, gương mặt thanh tú dưới lớp nam trang xám nhạt lập tức biến sắc. "Sát thủ khinh công dưới trướng Tả Hộ Pháp Nhạc Vô Song. Khinh công của hắn nhanh đến mức lướt đi trên sương mù không để lại dấu chân, chuyên bám đuôi định vị vị trí của mục tiêu để đại quân phía sau vây sát."
Trong không gian ý thức, Phong Vô Kỵ lạnh lùng nói: "Tên nhóc này có hơi thở của Tật Phong Công, tốc độ di chuyển cực nhanh dựa vào việc mượn lực cành tre khô. Với thể trạng hiện tại của ngươi, ta không thể nhập xác quá nửa canh giờ. Nếu cưỡng ép xuất chiêu tầm xa nhắm vào hắn, kinh mạch rách nát của ngươi sẽ lập tức bạo liệt."
"Vậy... vậy phải làm sao?" A Cẩu thầm khóc ròng trong đầu. Gã sờ vào ống tay áo rách nát, phát hiện mớ bột vôi mịn vốn dùng để ném cát mù mắt giờ đây đã bị hơi nước đầm lầy làm vón cục ẩm ướt nhão nhoét, hoàn toàn vô dụng. Vũ khí cận chiến duy nhất là chiếc xẻng sắt rỉ thì đã hỏng cán gỗ mục.
A Cẩu dán chặt lưng vào một tảng đá hộc dơ bẩn, cố gắng giữ nhịp thở rùa thở để ngưng tim tạm thời, tránh bị la bàn định vị của đối thủ quét trúng. Gã láo liên nhìn quanh địa hình đầm lầy, đầu óc lanh lợi bẩm sinh của kẻ trộm mộ bắt đầu vận hành dữ dội. Gã quan sát kết cấu bùn đất xung quanh vách đá cứng ngầm nơi họ đang đứng.
"Thẩm cô nương, Phong cô nương... hai người nghe tôi." A Cẩu hạ thấp giọng, đôi mắt xám xịt lóe lên sự ranh mãnh. "Tên Phong Ảnh kia chỉ bám theo vì hắn nghĩ chúng ta đã kiệt sức và không thể làm gì được hắn ở cự ly gần. Hắn di chuyển dựa vào các điểm tựa cành tre khô để không chạm chân xuống bùn lún. Nếu chúng ta muốn hạ hắn, phải ép hắn đặt chân xuống đất."
"Ép bằng cách nào?" Thẩm Giai Di chau mày, tay cô siết chặt chuôi song kiếm Lam Vũ.
"Chúng ta sẽ lập một cái bẫy bùn lún ngụy trang." A Cẩu chỉ vào một hố bùn sâu ngầm cách đó năm thước, nơi có một rễ tre già nằm vắt ngang. "Tôi biết kết cấu bùn lún ở đây. Tôi sẽ dùng cỏ hoang dại và lá tre mục phủ lên trên rễ tre già này, tạo ra một thế đứng vững chắc giả tạo. Phong cô nương, cô dùng kiếm chém đứt nhẹ các cành tre khô xung quanh khu vực này, chỉ để lại rễ tre giả kia làm điểm tựa duy nhất. Khi hắn lướt xuống thích sát, hắn buộc phải đạp chân vào đó."
"Nhưng ai sẽ làm mồi dụ?" Phong Tuyết Chi lo lắng hỏi.
A Cẩu cắn răng, nhìn cánh tay hoại tử của mình rồi cười khổ: "Còn ai ngoài tôi nữa? Tôi là một kẻ phế vật không có võ công trong mắt hắn. Nếu hai cô nương trốn đi, hắn thấy tôi loạng choạng một mình ôm chiếc hộp sắt di vật này, chắc chắn sẽ không kiềm chế được lòng tham mà lao xuống dứt điểm lập công."
"Ngươi điên rồi sao?" Thẩm Giai Di chấn động tâm lý. "Ngươi không có chân khí phòng thân, chỉ cần một đao mỏng của hắn cũng đủ lấy mạng ngươi!"
"Tôi có Hành Vân Lưu Thủy bộ pháp." A Cẩu quyết tuyệt nói, gã thắt chặt lại sợi dây thừng buộc tấm khiên sắt nhỏ giấu ngực đã bị móp méo rách góc dưới ngực áo. "Lão hành khất Cái Bang đã dạy tôi bộ pháp né tránh thực chiến này. Chỉ cần né được nhát đâm đầu tiên, bẫy bùn lún sẽ lo phần còn lại. Hai cô nương mau ẩn mình vào bụi tre gai phía sau, nín thở tuyệt đối!"
Trước sự kiên định quật cường đột ngột của gã thiếu niên hèn nhát bấy lâu, hai nữ kiếm thủ không thể không phục tùng kế hoạch. Phong Tuyết Chi vung kiếm dài khuyết mẻ, dùng Tuyết Ảnh kiếm chiêu chém đứt nhẹ các cành tre khô xung quanh hố bùn một cách lặng lẽ không tiếng động, rồi cùng Thẩm Giai Di lách người ẩn mình vào bóng tối ẩm ướt của bụi tre gai.
Sáng sớm đầm lầy lạnh buốt thấu xương. A Cẩu ôm chặt lấy chiếc hộp sắt rỉ sét chứa di thư giải oan sát vào lồng ngực bầm tím, bắt đầu loạng choạng bước đi trên dải đất cứng ngầm giả vờ kiệt sức. Gã ho khan liên tục, cố tình để rỉ ra vài giọt máu tươi đỏ sẫm dính tử khí nghĩa trang trên bãi bùn để làm mồi dẫn dụ.
Trên ngọn tre già lơ lửng, một bóng người mảnh khảnh mặc y phục dạ hành xám nhạt đang lặng lẽ di chuyển như một chiếc lá khô trong sương mù. Sát thủ khinh công Phong Ảnh nhíu đôi mắt hí xảo quyệt lại. Hắn cầm la bàn định vị hơi thở sinh mệnh, nhìn thấy điểm sáng đại diện cho A Cẩu đang di chuyển vô cùng yếu ớt, trong khi hai nữ kiếm thủ đi cùng dường như đã biến mất khỏi tầm quét.
"Một tên phế vật trộm mộ ôm hộp sắt di vật..." Phong Ảnh thầm nghĩ, lòng tham trong hắn trỗi dậy mãnh liệt. Hắn biết Triệu trưởng lão đang dẫn quân tiến sát rìa đầm lầy, nếu hắn tự tay lấy được chiếc hộp sắt và đầu A Cẩu trước, công trạng nội môn chắc chắn sẽ thuộc về hắn.
Phong Ảnh lướt nhẹ thân mình, di chuyển qua các cành tre khô để áp sát A Cẩu từ phía sau. Nhưng khi hắn định nhảy lên cành tre tiếp theo để lấy đà phóng đao mỏng thích sát, bàn chân hắn chạm vào một cành tre đã bị chém đứt nhẹ từ trước. Cành tre gãy đôi không chịu nổi lực kình, khiến thân hình mảnh khảnh của hắn bị mất thăng bằng nhẹ rơi xuống.
Nhìn thấy mục tiêu sơ hở dưới tầm thấp, Phong Ảnh quyết định bộc phát khinh công Phong Ảnh Bộ, lướt thẳng xuống từ trên cao, đôi đoản kiếm mảnh chuyên thích sát lăm lăm cầm tay, chém thẳng một đường cương mãnh nhắm vào gáy A Cẩu.
"Sát cơ đến rồi! Nhóc con, lách sang phải ba tấc!" Phong Vô Kỵ hét lớn trong ý thức hải.
Bản năng sinh tồn của kẻ đào mộ kết hợp với Hành Vân Lưu Thủy bộ pháp dẻo dai bộc phát trong gang tấc. A Cẩu cắn chặt môi đến chảy máu, chủ động trượt ngã nghiêng người sát mặt bùn nhão.
*Xoẹt!*
Mũi đoản kiếm mảnh của Phong Ảnh xé rách sương mù, chém đứt lìa một mảng tay áo thô rách nát của A Cẩu, sượt qua tấm khiên sắt móp méo dưới ngực phát ra tiếng kêu đanh thép rợn người. Lực chấn động khiến lồng ngực A Cẩu đau nhói, nhưng gã đã tránh được đòn thích sát chí mạng.
Phong Ảnh đáp chân xuống đất để lấy đà đâm nhát thứ hai. Đúng như tính toán của A Cẩu, điểm tựa duy nhất còn lại là rễ tre già phủ đầy cỏ hoang dại ngụy trang.
*Rắc! Phập!*
Thế đứng vững chắc giả tạo lập tức sụp đổ. Bàn chân phải của Phong Ảnh đạp hụt vào khoảng không, cả cơ thể hắn lập tức bị hút sụt sâu xuống hố bùn lún kịch độc chu sa ngầm phía dưới. Áp suất bùn lún khổng lồ kết hợp với sương độc dâng cao tức thì khóa chặt hai chân của gã sát thủ khinh công tinh anh.
"Cạm bẫy!" Phong Ảnh hoảng hốt gầm lên, hắn điên cuồng vung đoản kiếm chém vào bùn đất để tìm điểm tựa bám víu, nhưng càng giãy giụa, cơ thể hắn càng bị hút sâu xuống lòng đất tối tăm ẩm ướt.
A Cẩu gượng dậy từ bãi bùn, tay phải nắm chặt lưỡi xẻng sắt rỉ mẻ cán gãy, ánh mắt gã lóe lên sự quyết tuyệt lạnh lùng dưới lớp ngụy trang hôi thối. Gã biết kẻ thù đã sập bẫy hoàn toàn.
Tuy nhiên, Phong Ảnh là một sát thủ chuyên nghiệp dạn dày sương gió. Biết mình không thể thoát khỏi cái chết chìm sâu dưới bùn độc chu sa, hắn nhìn A Cẩu với đôi mắt đỏ ngầu ngập tràn hận thù điên cuồng. Hắn dùng chút lực kình cuối cùng ở cánh tay phải, kích hoạt cơ quan ngầm nơi cổ tay áo dạ hành.
*Hưu!*
Một tiếng rít gió nhỏ quỷ dị vang lên. Từ ống tay áo của Phong Ảnh, một mũi độc tiễn định vị rực sáng ánh lửa đỏ sậm đột ngột bắn vút lên bầu trời đêm đầm lầy sương độc, tỏa ra luồng ánh sáng chói mắt soi rọi toàn bộ khu vực ngách hẹp xung quanh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!