Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Song Kiếm Trừ Độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mặt đất dưới chân đầm lầy sương độc sụt lún dữ dội, kéo theo những tiếng ùng ục kinh hoàng từ lòng đất nhão nhoét. Luồng khói màu xanh sẫm của kịch độc chu sa theo các kẽ nứt phun trào, bốc lên nghi ngút, nhanh chóng hòa vào màn sương mù ẩm ướt bao phủ xung quanh.


Thẩm Giai Di, nữ kiếm thủ trẻ tuổi của Thẩm gia trang, vẫn đứng bất động giữa bãi đất cứng ngầm. Đôi song kiếm khảm lam ngọc Lam Vũ của cô khẽ hạ xuống, nhưng ánh mắt phượng vẫn không rời khỏi thanh cổ kiếm rỉ sét Vô Danh dắt bên hông A Cẩu. Câu khẩu quyết mật truyền mà gã thiếu niên gầy gò bám đầy bùn đất nghĩa trang vừa đọc lên vẫn còn chấn động mạnh mẽ trong tâm trí cô. Đó là câu nói mà chỉ những người thân tín nhất của hai gia tộc Phong - Thẩm mới được biết.


"Ngươi... thực sự là truyền nhân của Phong tiền bối?" Thẩm Giai Di khàn giọng hỏi, giọng nói run rẩy dưới sức ép của màn sương độc đang ngày càng dày đặc.


A Cẩu không kịp trả lời. Cánh tay trái hoại tử đen quấn băng gạc của gã đột ngột co rút mạnh mẽ. Cơn đau buốt thấu xương tủy từ tàn dư Băng Tâm Đan chạy dọc kinh mạch, khiến gã khuỵu một chân xuống bùn nhão, mặt cắt không còn một giọt máu. Gã ho khan kịch liệt, một ngụm máu tươi đỏ sẫm dính tử khí nghĩa trang trào ra khóe miệng.


"Nhóc con! Giữ vững đan điền!" Giọng nói nghiêm khắc của Phong Vô Kỵ vang lên u u trong ý thức hải tối tăm của gã. Sợi chỉ đỏ Âm Dương rực sáng nơi cổ tay phải khẽ co thắt, truyền đi một chút hơi ấm mỏng manh cuối cùng để bảo vệ tim mạch gã khỏi bị sương độc chu sa ăn mòn. "Thủy triều dâng cao đã kích hoạt tổ độc trùng khổng lồ dưới đáy đầm lầy. Bọn chúng đang trồi lên!"


Ngay lập tức, mặt bùn lầy cách đó ba trượng nứt toác ra một hố sâu khổng lồ. Từ trong lòng đất ẩm ướt, một cái đầu gớm ghiếc đầy gai nhọn của loài độc trùng đầm lầy trồi lên, kéo theo thân hình dài hơn một trượng bọc trong lớp mai cứng màu đen bóng rỉ nước độc. Loài rết khổng lồ này có hàng trăm cặp chân sắc nhọn như đao sắt, đôi càng lớn trước đầu không ngừng khua khoắng, phát ra những tiếng "lách cách" rợn người.


"Ào!"


Con độc trùng đầu tiên bộc phát sát cơ, từ miệng nó phun ra một luồng dịch độc màu xanh biếc, tanh tưởi xé rách sương mù, bắn thẳng về phía ba người. Luồng dịch độc mang tính axit cực mạnh, đi đến đâu cỏ cây sườn núi hoang dã đều cháy xèo xèo, hóa thành tro bụi đen ngòm.


"Tránh ra!" Thẩm Giai Di quát lớn, bản năng của một thiên tài kiếm thủ Nhị Lưu đỉnh cao lập tức trỗi dậy.


Cô vung song kiếm Lam Vũ, thân hình uyển chuyển lướt nhẹ trên mặt đất cứng ngầm. Song kiếm múa tròn tạo thành một màng bảo vệ bằng kiếm khí màu lam nhạt, cản phá hoàn toàn luồng dịch độc đang phun tới. Cùng lúc đó, Phong Tuyết Chi cũng dũng cảm tiến lên. Dù bắp tay phải quấn băng rỉ máu đen do độc Đoạn Hồn Đinh phát tác nhẹ làm tê liệt một phần chân khí Nhất Lưu, cô vẫn quật cường vận hành Tuyết Ảnh Kiếm Pháp. Trường kiếm khuyết mẻ của cô vạch ra những đường kiếm lạnh lùng, sắc bén tựa tuyết rơi, chém đứt đôi một con rết nhỏ hơn vừa lao ra từ bụi tre gai.


"Thẩm cô nương! Phối hợp với ta!" Phong Tuyết Chi hét lớn, trường kiếm chỉ thẳng vào con độc trùng khổng lồ.


Thẩm Giai Di gật đầu dứt khoát. Trong hoàn cảnh sinh tử cận kề, mọi nghi ngờ nghi kỵ đều phải gác lại phía sau. Cô vung song kiếm khảm lam ngọc, thi triển Thẩm Gia Song Kiếm Pháp hoa mỹ. Thân hình cô lướt đi nhẹ nhàng như cánh hoa tuyết bay giữa sương mù, cặp song kiếm Lam Vũ liên tục đâm vào những kẽ hở trên lớp mai cứng của con rết khổng lồ, tạo ra những vệt sáng xanh nhạt đẹp mắt. Phong Tuyết Chi phối hợp nhịp nhàng từ phía bên kia, Tuyết Ảnh Kiếm Pháp cương mãnh dứt khoát chém ngang hông độc trùng, ép nó phải thối lui liên tục.


Tuy nhiên, sương độc chu sa ngày càng nồng nặc dưới tác động của thủy triều dâng cao. Thẩm Giai Di cảm thấy chân khí trong đan điền bắt đầu ngưng trệ, hơi thở dồn dập khó khăn. Cô nhận thấy con độc trùng đang dùng đuôi quất mạnh cản đường, liền quyết định dùng khinh công nhảy lên một cành tre già phía trên để tránh đòn quét diện rộng.


"Không được nhảy lên!" A Cẩu nằm rạp dưới đất cát dơ bẩn, khàn giọng hét lên cảnh báo.


Nhưng đã quá muộn. Thẩm Giai Di vừa nhún người nhảy cao một trượng, luồng sương độc chu sa đậm đặc tích tụ trên ngọn tre lập tức xâm nhập vào đường hô hấp của cô. Chân khí trong mười hai kinh mạch chính của cô bị đông cứng đột ngột, làm tê liệt hoàn toàn phản xạ né tránh. Cô nương mất thăng bằng, ngã nhào từ trên cao xuống thẳng hố bùn lún sâu ngầm bên cạnh.


"Bùm!"


Bùn đen nhão nhẹt lập tức nuốt chửng nửa thân dưới của Thẩm Giai Di. Con độc trùng khổng lồ phát hiện con mồi gặp nạn, liền điên cuồng lao tới. Hàng chục cặp chân đao sắc nhọn của nó bám chặt lấy hai chân cô, dùng áp suất bùn lún kéo giật mạnh cô xuống lòng đất tối tăm.


"Cứu ta!" Thẩm Giai Di hoảng hốt kêu lên, song kiếm Lam Vũ cắm chặt vào rễ tre mục sát mép hố để giữ người không bị chìm hoàn toàn. Sát khí cực lạnh từ chân độc trùng ăn mòn da thịt khiến cô không thể vận kình thoát thân.


Phong Tuyết Chi ở quá xa, lại đang bị ba con độc trùng nhỏ hơn vây hãm chặt ngách hẹp, không thể cứu nguy kịp thời. Mũi kiếm khuyết mẻ của cô chém Tuyết Ảnh liên tục nhưng bị lớp mai rết chặn lại phát ra tiếng va chạm binh khí chát chúa.


Trong khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc, A Cẩu – kẻ không có một tia võ công nào trong người – dứt khoát vứt bỏ nỗi sợ hãi hèn nhát bấy lâu. Gã nhìn thấy con độc trùng đang dùng toàn bộ lực kình kéo Thẩm Giai Di xuống bùn, để lộ ra những khớp chân mỏng dính sát mép đất cứng.


"Mẹ kiếp... liều mạng vậy!"


A Cẩu gầm nhẹ một tiếng. Gã vận hành Hành Vân Lưu Thủy bộ pháp dẻo dai – bộ pháp né tránh thực chiến duy nhất gã tự học được – trượt dài người trên mặt bùn lầy nhão nhẹt để tiếp cận hố bùn lún. Tay phải gã nắm chặt lấy chiếc xẻng sắt rỉ cán thép nguội vừa được Lão Tiễn gia cố chắc chắn.


Gã quan sát thấy lớp vỏ độc trùng ở phần khớp chân rất mỏng, không có lớp mai cứng bảo vệ như phần lưng. A Cẩu dùng toàn bộ lực cánh tay ngoại gia thô sơ của kẻ chuyên đào mộ, vung xẻng sắt phạt ngang tầm chân độc trùng, thi triển chiêu thức tự chế thực dụng đầy hèn hạ:


"Xẻng sắt phạt cỏ!"


*Phập! Keng!*


Lưỡi xẻng sắt rỉ va chạm kịch liệt với khớp chân độc trùng. Lực đập thô bạo dứt khoát tầm gần bẻ gãy lìa ba chiếc chân đao chịu lực chính của con rết khổng lồ. Con độc trùng đau đớn gào rít u u, lực kéo của nó bị triệt tiêu hoàn toàn. Thẩm Giai Di lập tức cảm thấy áp suất bùn lún giảm đi, cô dùng hết chút sức tàn bám vào rễ tre gượng người bò lên bờ đất cứng.


Nhưng dịch độc axit màu xanh biếc rỉ ra từ vết thương khớp chân độc trùng đã bắn thẳng vào lưỡi xẻng sắt của A Cẩu. Lưỡi xẻng sắt rỉ lập tức bị ăn mòn xèo xèo, mài mòn vẹt nặng và nứt nẻ kịch liệt dọc theo gân thép nguội.


"Tuyết Chi! Chém đầu nó!" A Cẩu hét lớn, gã ngã nhào ra sau để tránh luồng dịch độc đang phun tỏa lung tung.


Phong Tuyết Chi chớp thời cơ cực nhanh. Cô lướt tới như một bóng ma tuyết, vung trường kiếm khuyết mẻ đâm một nhát kiếm chí mạng xuyên qua kẽ hở đầu của con độc trùng khổng lồ. Con rết co giật kịch liệt rồi đổ sập xuống hố bùn lún, chết không kịp nhắm mắt.


Trận chiến kết thúc, đầm lầy sương độc trở lại vẻ im ắng u u đáng sợ. Sương độc xung quanh bị chấn động bởi lực kình va chạm phát tán rộng hơn, bao phủ lấy ba bóng người mỏi mệt bám đầy bùn đen hôi thối.


Thẩm Giai Di ngồi bệt trên đất cát, thở dốc liên tục. Cô nhìn lưỡi xẻng sắt rỉ bị mòn vẹt nặng dính đầy dịch axit độc trùng của A Cẩu, rồi nhìn cánh tay trái quấn băng gạc đen hoại tử vẫn bất động của gã thiếu niên gầy gò. Lòng nghi kỵ, kiêu ngạo của nữ kiếm thủ chính tông hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự nể phục dằn vặt trước mưu trí thực dụng và dũng khí cứu mạng của gã.


"Cảm... cảm ơn ngươi..." Thẩm Giai Di khàn giọng nói, đôi song kiếm khảm lam ngọc được thu hồi vào bao da.


Chính lúc họ vừa kịp thở phào nhẹ nhõm, từ sườn núi phía rìa đầm lầy sương độc, một tiếng còi đất giả giọng chim sâm cầm đêm đột ngột vang lên réo rắt giữa sương mù dày đặc. Tiếng còi dứt khoát, mang theo ám hiệu mật truyền gắt gao của Cái Bang.


Sắc mặt A Cẩu lập tức biến đổi hoàn toàn. Gã chun mũi ngửi nhẹ vào không khí, Khứu giác siêu phàm của gã phát hiện ra mùi thảo dược giải độc chu sa đang khuếch tán nhanh từ hướng tiếng còi thổi.


"Không ổn rồi..." A Cẩu lắp bắp, đôi mắt láo liên phòng bị nhìn về phía màn sương xanh biếc. "Triệu trưởng lão và lâu la hắc bang... bọn chúng đã dùng thuốc giải độc để tiến vào đầm lầy săn lùng chúng ta!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!