Đầm Lầy Sương Độc
Bóng tối ẩm ướt và lạnh buốt của dòng sông sương mù dường như vẫn còn bám chặt lấy từng tấc da thịt của A Cẩu, kéo gã chìm sâu vào cơn ác mộng không lối thoát. Khi gã mở mắt ra, đập vào mắt gã không phải là bầu trời đêm Hoang Sơn đầy bão tuyết, mà là một màn sương mù dày đặc màu xanh biếc quỷ dị. Mùi hôi thối của lá mục trộn lẫn với tử khí của đất ngầm rỉ sét xộc thẳng vào mũi gã, khiến gã ho khan kịch liệt. Mỗi hơi thở hít vào đều mang theo vị mặn chát của nước sông lạnh và vị tanh ngọt của máu tươi rỉ ra từ phế quản bị nhiễm lạnh nặng.
"Khụ... khụ khụ..."
A Cẩu nấc lên một tiếng, toàn thân co rúm lại trên bãi bùn lầy nhão nhẹt sát mép nước. Cánh tay trái của gã – vốn đã bị hoại tử đen hoàn toàn sau những lần chịu đựng chân khí cuồng bạo của Kiếm thánh – giờ đây lạnh ngắt như một khúc củi mục đóng băng. Băng gạc đen quấn quanh cánh tay rách nát, thấm đẫm nước sông lạnh buốt, dính chặt vào da thịt đang thối rữa nhẹ. Gã cố gắng nhấc ngón tay trái, nhưng đáp lại chỉ là một khoảng không vô tri giác. Chất dược độc ôn mạch cực lạnh của viên Băng Tâm Đan đã đóng băng hoàn toàn kinh mạch cánh tay này, biến nó thành một thứ phế vật treo lủng lẳng trước ngực.
"Nhóc con... tỉnh lại đi. Nếu ngươi nằm đây thêm nửa canh giờ nữa, sương độc của đầm lầy này sẽ ăn mòn hết lục phủ ngũ tạng của ngươi."
Giọng nói trầm lặng, nghiêm khắc của Phong Vô Kỵ vang lên u u trong ý thức hải tối tăm của A Cẩu. Sợi chỉ đỏ Âm Dương quấn chặt nơi cổ tay phải gã khẽ rực sáng lên một luồng đỏ mờ nhạt, truyền đi một chút hơi ấm mỏng manh cuối cùng để bảo vệ đan điền gã khỏi bị hàn khí đầm lầy xâm nhập hoàn toàn. Tàn hồn của vị đệ nhất kiếm thánh cũng đã suy yếu đến cực hạn sau cuộc thủy chiến dưới lòng sông đêm qua. Bóng hình ông lơ lửng trong thức hải của gã giờ đây mờ nhạt, run rẩy như ngọn nến trước gió.
"Lão... lão già chết tiệt..." A Cẩu thầm rủa trong đầu, răng gã đánh vào nhau lập cập phát ra những tiếng cọc cạch khô khốc. "Tôi mất... mất hết Ôn Mạch Thảo rồi... Bình dược tửu của Lão Tề cũng trôi mất... Bây giờ tôi lấy gì để áp chế cơn đau hoại tử này đây?"
"Dùng khứu giác của ngươi." Phong Vô Kỵ ra lệnh dứt khoát. "Khứu giác của một kẻ chuyên đi đào mộ như ngươi nhạy cảm với khí đất hơn bất kỳ ai. Hãy ngửi hướng gió. Tránh xa những lùm cây có khói xanh đậm, tìm hướng có mùi đất sét ẩm cứng. Đó là con đường đất duy nhất an toàn vượt qua đầm lầy này."
A Cẩu cắn răng, dùng tay phải còn lành lặn bám vào một gốc tre già rỗng ruột để gượng dậy. Gã khom người thấp xuống sát mặt bùn, mũi chun lại ngửi nhẹ vào không khí ẩm ướt. Khứu giác siêu phàm bẩm sinh của kẻ trộm mộ lập tức giúp gã phân tách các tầng mùi vị. Phía bên trái gã là mùi hôi thối nồng nặc của khí methane độc hại bốc lên từ những hố bùn lún không đáy; phía bên phải lại có một mùi hăng hắc của quặng sắt rỉ và sương độc chu sa. Chỉ có một ngách nhỏ ở chính giữa, mang theo mùi ngai ngái của đất sét nung và rễ tre già.
"Lối... lối này..." A Cẩu lắp bắp, tay phải ôm chặt lấy chiếc hộp sắt rỉ sét chứa bức di thư của quản gia Phong Phúc sát vào lồng ngực bầm tím. Gã loạng choạng bước đi từng bước trên con đường đất cứng ngầm dưới lớp bùn nhão, mắt láo liên phòng bị xung quanh.
Màn sương xanh biếc cuộn trào quanh chân gã, che khuất tầm nhìn quá ba thước. Hoang Sơn dã ngoại im ắng một cách đáng sợ, chỉ có tiếng bùn lún sủi bọt "bục... bục" và tiếng rít nhè nhẹ của gió đầm lầy thổi qua những thân tre khô rỗng ruột. Mỗi bước đi của A Cẩu đều là một trận chiến sinh tử với thể xác rệu rã. Cơn đau từ đan điền bạo liệt rách nứt nhẹ giật lên từng hồi theo nhịp tim, khiến gương mặt gã co rúm, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng hòa lẫn với lớp bùn đất ngụy trang dơ bẩn bám đầy người.
Đột nhiên, từ sâu trong màn sương mù dày đặc phía trước, một tiếng rên rỉ đau đớn của nữ tử khẽ vang lên, kèm theo tiếng bùn nhão bị xáo trộn dữ dội.
"Ai đó?" A Cẩu instinctively rụt cổ lại, lùi nhanh vào sau một bụi tre gai rậm rạp, nín thở rùa thở để thu hẹp hơi thở sinh mệnh.
"Cứu... cứu ta..."
Tiếng kêu cứu yếu ớt, đứt quãng vọng lại từ một hố bùn lún khổng lồ cách đó không xa. A Cẩu lén lút thò đầu ra nhìn qua kẽ lá tre mục. Dưới ánh sáng mờ nhạt của buổi sớm sương mù, gã nhìn thấy một bóng người mặc y phục thắt gọn màu xanh da trời, thắt lưng đeo một cặp song kiếm khảm lam ngọc quý giá đang tỏa ra luồng kiếm quang xanh nhạt yếu ớt. Đó là một thiếu nữ xinh đẹp khoảng mười tám tuổi, tóc buộc cao năng động nhưng giờ đây đã bù xù, bám đầy bùn đen.
Bùn lầy đầm lầy sương độc đã ngập đến ngang hông cô nương ấy, và áp suất của bùn lún đang không ngừng kéo cơ thể cô chìm sâu xuống dưới. Càng giãy giụa điên cuồng, cô càng lún sâu hơn. Đôi song kiếm khảm lam ngọc cắm hờ trên một rễ tre mục sát miệng hố, là chỗ bám duy nhất giữ cho cô không bị nuốt chửng hoàn toàn.
"Nha đầu Thẩm gia trang." Phong Vô Kỵ đột ngột lên tiếng trong thức hải, giọng nói mang theo một sự ngạc nhiên nhẹ. "Cặp song kiếm kia là 'Lam Vũ', kiếm thuật của Thẩm gia trang ngoại vi thành cổ. Thẩm gia trang vốn là thế gia võ học trung lập, sao nha đầu này lại một mình lạc vào tử địa này?"
"Lão già... tôi không rảnh cứu người đâu!" A Cẩu thầm trả lời, mắt gã láo liên nhìn về phía con đường đất cứng. "Tôi đang phế một cánh tay, thể lực cạn kiệt, cứu cô ta rồi lỡ cô ta là người của phân đà Thiên Kiếm Môn thì sao? Thà chạy trốn cho lành!"
"Ngốc tử!" Phong Vô Kỵ mắng nhẹ. "Thẩm gia trang vốn có giao tình cũ với Phong gia ta năm xưa. Thẩm lão trang chủ là người chính trực, ghét cay ghét đắng bè lũ phản đồ Tần Thiên Lôi. Nếu ngươi cứu nha đầu này, chúng ta sẽ có một đồng minh thâm sâu tại địa phương để tìm kiếm linh dược trị hoại tử cánh tay cho ngươi. Hơn nữa... nhìn vết bùn lún kia đi, cô ta sắp chạm đến mạch nước ngầm độc dưới đáy rồi!"
A Cẩu nhìn thiếu nữ đang dần kiệt sức, đôi mắt phượng của cô ngập tràn sự tuyệt vọng nhưng vẫn quật cường không khóc. Bản năng lương thiện ẩn sâu trong lòng tên trộm mộ hèn nhát không cho phép gã bỏ mặc một mạng người chết ngạt dưới bùn lầy dơ bẩn.
"Mẹ kiếp... coi như tôi mắc nợ ông già nhà ông!"
A Cẩu cắn răng gầm nhẹ một tiếng. Gã lách người ra khỏi bụi tre gai, loạng choạng tiến sát rìa hố bùn lún. Gã không dại dột bước chân vào vùng đất nhão, mà nằm rạp người xuống con đường đất cứng sát mép hố để phân tán trọng lượng cơ thể.
"Đừng giãy giụa nữa!" A Cẩu khàn giọng hét lên. "Cô nương càng giãy giụa, áp suất bùn lún càng kéo cô xuống nhanh hơn! Hãy nằm rạp người ra phía sau, thả lỏng cơ thể để phân tán lực hút!"
Thẩm Giai Di giật mình ngẩng đầu lên. Đập vào mắt cô là một thiếu niên gầy guộc, rách rưới, toàn thân bám đầy bùn đất nghĩa trang hôi thối, cánh tay trái quấn băng gạc đen treo lủng lẳng vô lực, nhưng đôi mắt gã lại cực kỳ linh hoạt và nhạy bén. Trong hoàn cảnh sinh tử cận kề, cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc nghe theo lời chỉ dẫn của gã thiếu niên kỳ lạ này. Cô ngừng vùng vẫy, từ từ ngả người ra phía sau trên mặt bùn nhão.
Quả nhiên, đà sụt lún chậm lại rõ rệt.
A Cẩu dùng tay phải còn lành lặn tóm lấy một thân tre già khô nằm gần đó, vứt một đầu dây leo dai bện từ rễ tre xuống hố. "Nắm lấy đầu dây! Dùng lực cánh tay kéo người lên từ từ!"
Thẩm Giai Di cắn chặt răng nén cơn đau buốt từ đôi chân bị đông cứng dưới bùn lạnh, tay phải buông chuôi kiếm Lam Vũ, tóm chặt lấy sợi dây leo. A Cẩu dùng bả vai phải bọc gân thép tì chặt vào một tảng đá hộc bên bờ đầm lầy, lấy điểm tựa dùng toàn bộ lực kình ngoại gia thô sơ của kẻ chuyên đào đất để kéo dây.
"Lên!"
Một tiếng gầm khàn khàn vang lên từ lồng ngực bầm tím của A Cẩu. Thớ cơ bắp tay phải gã nổi phồng gân guốc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo sống lưng rách nát. Với sự am hiểu kết cấu đất cát và lực đẩy của bùn lún, A Cẩu kéo giật mạnh đúng nhịp thở khí khi dòng nước ngầm dâng lên nhẹ dưới đáy.
"Ào!"
Thân hình dính đầy bùn đen của Thẩm Giai Di được kéo bật ra khỏi hố bùn lún sâu, ngã nhào lên bãi đất cứng bên cạnh A Cẩu. Cô thở dốc liên tục, lồng ngực phập phồng dưới lớp y phục xanh lam nhạt đã dơ bẩn.
Nhưng chưa kịp để A Cẩu thở phào nhẹ nhõm, Thẩm Giai Di đã nhanh như cắt lộn nhào một vòng trên đất cát dơ bẩn. Tay trái cô vung lên, thanh kiếm Lam Vũ thứ hai khảm lam ngọc bản mệnh tuột khỏi vỏ, vạch ra một đường kiếm quang xanh nhạt lạnh lẽo, chĩa thẳng vào yết hầu của A Cẩu.
"Dừng tay! Ngươi là ai? Tại sao lại mang theo thanh cổ kiếm này?"
Ánh mắt sắc sảo, hiếu kỳ nhưng ngập tràn sự cảnh giác của nữ kiếm thủ Thẩm gia trang nhìn chằm chằm vào thanh cổ kiếm rỉ sét Vô Danh đang dắt chặt bên hông A Cẩu dưới lớp bao gỗ mục rách nát ngụy trang. Dù bao kiếm đã được Lão Tiễn chế tạo thô sơ che giấu phần lớn kiếm khí, nhưng đối với một thiên tài kiếm thủ xuất sắc như Thẩm Giai Di, cô vẫn nhận ra phần chuôi kiếm rỉ sét có kết cấu kiếm cốt cực kỳ quen thuộc của đệ nhất kiếm thánh Phong Vô Kỵ năm xưa.
A Cẩu thối lui một bước, lưng dán chặt vào thân tre già, tay phải giơ lên phòng thủ, giọng lắp bắp run rẩy:
"Cô... cô nương... bớt giận! Tôi vừa cứu mạng cô mà! Tôi chỉ là kẻ nhặt rác nghĩa trang nghèo khổ... nhặt được thanh sắt rỉ này dưới hố đất thôi... Tôi không biết võ công gì cả!"
"Nói láo!" Thẩm Giai Di nhích mũi kiếm thêm một phân, vệt kiếm quang xanh nhạt làm rách nhẹ một sợi tóc mai của A Cẩu. "Kẻ nhặt rác nghĩa trang sao lại biết cách mở khóa áp suất bùn lún đầm lầy sương độc? Sao bộ pháp di chuyển của ngươi lại có bóng dáng dẻo dai của Hành Vân bộ pháp? Và thanh kiếm này... chuôi kiếm khắc hình kiếm hoa Phong gia, đây là thần binh Vô Danh của Kiếm thánh! Ngươi là đồng bọn của phản đồ Tần Thiên Lôi, hay là kẻ trộm mộ xúc phạm mộ phần Phong gia?"
Sát cơ bùng phát lạnh lẽo giữa màn sương xanh biếc. A Cẩu lén lút thò ngón tay phải vào ống tay áo rách nát, định bốc một nắm bột vôi trộn cát giấu sẵn để dùng Thuật ném cát mù mắt hòng thoát thân. Nhưng ngay khi ngón tay gã chạm vào mớ bột vôi, gã liền chửi thề trong bụng đầy bất lực. Hơi nước ẩm ướt và sương độc dày đặc của đầm lầy đã biến bột vôi mịn thành một mớ bột nhão nhoét, vón cục lại hoàn toàn không thể phát tán ra không khí.
"Mẹ kiếp... thời tiết chết tiệt này!" A Cẩu thầm rủa.
"Đứng yên! Đừng hòng dùng ám khí giấu tay áo!" Thẩm Giai Di quát lạnh, đôi song kiếm khảm lam ngọc khẽ rung lên phát ra tiếng ngân thanh mảnh, sẵn sàng chém đứt gân tay phải của gã thiếu niên nếu gã có động tác lạ.
Đúng lúc cục diện đang rơi vào thế bế tắc nghẹt thở, một luồng kiếm quang lạnh lẽo đột ngột xé rách màn sương xanh biếc từ phía sau.
"Keng!"
Một tiếng va chạm binh khí đanh thép vang lên chấn động cả đầm lầy. Thanh trường kiếm bọc vải khuyết mẻ của Phong Tuyết Chi vạch ra một đường Tuyết Ảnh Kiếm Pháp dứt khoát, đỡ gạt phăng mũi kiếm Lam Vũ của Thẩm Giai Di ra ngoài. Phong Tuyết Chi bước tới chắn trước người A Cẩu, vai trái cô quấn băng gạc rỉ máu tươi nhẹ, bắp tay phải vẫn còn quấn băng do độc tính Đoạn Hồn Đinh phát tác nhẹ, nhưng đôi mắt phượng của cô lại ngập tràn sát khí lạnh lùng bảo vệ đồng đội.
"Dừng tay! Không được chạm vào huynh ấy! Huynh ấy là truyền nhân dũng cảm của cha ta!" Phong Tuyết Chi khàn giọng quát lớn.
Thẩm Giai Di thối lui hai bước để giữ thăng bằng trên đất cứng, đôi song kiếm khảm lam ngọc xoay tròn một vòng phòng thủ chặt chẽ. Cô nhìn chằm chằm vào Phong Tuyết Chi, đôi mắt phượng co rụt lại đầy kinh ngạc: "Tuyết Ảnh Kiếm Pháp... Cô là Phong Tuyết Chi? Con gái của Kiếm thánh Phong Vô Kỵ?"
"Phải!" Phong Tuyết Chi quật cường đứng thẳng, trường kiếm chĩa thẳng về phía đối thủ. "Thẩm gia trang các người bấy lâu nay luôn tự xưng là trung lập chính trực, sao hôm nay lại ra tay tàn nhẫn thích sát truyền nhân duy nhất nhận kiếm ý của cha ta? Các người đã đầu hàng phản đồ Tần Thiên Lôi rồi sao?"
"Phong cô nương, cô hiểu lầm rồi!" Thẩm Giai Di hạ kiếm xuống một nửa, khuôn mặt thanh tú lộ vẻ dằn vặt phức tạp. "Thẩm gia trang ta thà diệt môn chứ quyết không làm chó săn cho phản đồ Tần Thiên Lôi! Ta lách vào đầm lầy sương độc này chỉ để tìm kiếm di vật của tổ tiên bị thất lạc mười năm trước trong đêm diệt môn Phong gia. Nhưng tên thiếu niên gầy gò bám đầy bùn đất hôi thối này... gã thực sự mang thanh cổ kiếm Vô Danh rỉ sét. Ta chỉ nghi ngờ gã là kẻ trộm mộ xúc phạm vong hồn Kiếm thánh!"
Trong ý thức hải tối tăm của A Cẩu, tàn hồn của Phong Vô Kỵ khẽ thở dài một tiếng đầy u sầu. Ông nhìn bóng dáng quật cường của con gái Phong Tuyết Chi đang liều mạng bảo vệ tên trộm mộ hèn nhát, rồi nhìn đôi song kiếm Lam Vũ quen thuộc của nha đầu Thẩm gia.
"Nhóc con, hãy nghe ta." Giọng nói của Phong Vô Kỵ vang lên trầm ấm, mang theo một sự uy nghiêm của bậc đại tông sư truyền thẳng vào thần thức của A Cẩu. "Nha đầu Thẩm gia kia dùng chiêu thức 'Hàn Diệp Tầm Tự'. Hãy đọc câu này cho gã nghe: 'Hàn diệp lạc quy căn, tam kiếm định thanh phong, mạch khởi tâm bất động.' Đây là khẩu quyết tâm pháp cũ của tổ tiên Thẩm gia, năm xưa ta và lão trang chủ Thẩm gia từng cùng nhau đàm đạo kiếm học bên Băng Hồ. Chỉ có truyền nhân cốt lõi của hai gia tộc mới biết được câu này."
A Cẩu nhận được chỉ điểm, lập tức hiểu ý. Gã ho khan một tiếng rỉ máu đen nhẹ, cố nén cơn đau buốt thấu xương tủy từ cánh tay trái hoại tử, gượng đứng thẳng dậy bên cạnh Phong Tuyết Chi. Gã vận hành một tia luồng khí nhỏ đan điền còn sót lại, cố gắng giả vờ mang phong thái trầm ổn, phát ra giọng nói trầm khàn uy nghiêm dứt khoát:
"Hàn diệp lạc quy căn, tam kiếm định thanh phong, mạch khởi tâm bất động... Thẩm cô nương, câu khẩu quyết tâm pháp mật truyền này của Thẩm gia trang, liệu có đủ chứng minh thân phận truyền nhân kiếm ý Phong gia của ta không?"
"Xoảng!"
Thanh kiếm Lam Vũ bên tay trái của Thẩm Giai Di suýt chút nữa rơi khỏi tay gã. Cô nương đứng chết lặng giữa bãi bùn lầy, đôi mắt phượng trợn tròn ngập tràn sự chấn động tinh thần vĩ đại. Gương mặt thanh tú của cô cắt không còn một giọt máu, nhìn A Cẩu như nhìn thấy một bóng ma tái thế.
"Ngươi... sao ngươi lại biết câu khẩu quyết này?" Giọng Thẩm Giai Di run rẩy kịch liệt, đôi song kiếm khảm lam ngọc hạ xuống hoàn toàn hướng mặt đất cát dơ bẩn. "Đây là mật truyền tâm pháp của tổ tiên Thẩm gia trang ta, chỉ có cha ta và Kiếm thánh Phong tiền bối năm xưa mới biết được khi đàm đạo kiếm học! Ngay cả các trưởng lão nội môn cũng không một ai được nghe qua! Ngươi... ngươi thực sự là truyền nhân kiếm ý của Phong tiền bối?"
Phong Tuyết Chi đứng bên cạnh cũng ngơ ngác quay đầu lại nhìn A Cẩu. Cô không thể ngờ gã thiếu niên gầy gò, hèn nhát bấy lâu nay lại biết được bí mật thâm sâu đến thế của Thẩm gia trang. Lòng tin mỏng manh trong cô đối với gã chính thức được gắn kết chặt chẽ thêm một tầng sâu sắc.
"Ta đã nói rồi..." Phong Tuyết Chi khàn giọng nói, trường kiếm hạ xuống một nửa. "Huynh ấy chính là người được cha ta truyền thừa kiếm ý trước khi ông tan biến vĩnh viễn trong cổ mộ."
Thẩm Giai Di dằn vặt cắn môi, cô nhìn cánh tay trái hoại tử đen đông cứng hoàn toàn quấn băng đen rỉ máu vĩnh viễn của A Cẩu, rồi nhìn thanh cổ kiếm rỉ sét Vô Danh dắt bên hông gã. Lòng kính trọng đối với vong hồn Kiếm thánh khiến cô không thể tiếp tục vung kiếm thích sát.
"Nếu ngươi thực sự mang kiếm ý truyền thừa của Phong tiền bối..." Thẩm Giai Di trầm giọng nói, ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng vào A Cẩu. "Ta tạm thời tin ngươi. Nhưng đầm lầy sương độc này sắp xảy ra biến động lớn. Thủy triều sông sương mù dâng cao đêm nay sẽ kích hoạt các túi khí độc chu sa dưới đáy bùn lún trồi lên, biến nơi này thành một hố chôn không khí độc hại hoàn toàn. Chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức!"
Tuy nhiên, đúng lúc Thẩm Giai Di vừa dứt lời, mặt đất cát dưới chân họ đột ngột rung chuyển dữ dội.
"Ầm... ầm..."
Những tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu dưới lòng đất đầm lầy. Lớp bùn nhão xung quanh bắt đầu sụt lún mạnh mẽ, dòng nước ngầm màu xanh lục nhạt mang theo kịch độc chu sa sủi bọt phun trào dữ dội từ các kẽ nứt đất sét. Sương độc màu xanh biếc xung quanh đột ngột chuyển sang màu đậm hơn, nồng nặc mùi hôi thối khét lẹt ăn mòn đường hô hấp kịch liệt.
Thẩm Giai Di vung song kiếm khảm lam ngọc chắn ngang đường mòn đất cứng duy nhất dẫn ra ngoài, ánh mắt phượng lóe lên sự quyết tuyệt nghẹt thở dưới màn sương độc dày đặc:
"Muốn thoát ra ngoài, các người phải giải thích rõ ràng cho ta biết: Tại sao kinh mạch của truyền nhân Kiếm thánh lại bị hủy hoại tàn khốc đến mức hoại tử đen thế này? Nếu không nói thật, ta quyết không cho các người bước qua cửa đầm lầy này!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!