Thủy Chiến Đêm Sương
Nước sông đục ngầu, buốt giá như hàng vạn cây kim châm đâm thấu vào da thịt, lập tức nuốt chửng lấy thân hình gầy guộc của A Cẩu. Bóng tối dưới lòng sông sương mù dày đặc bao trùm lấy gã, chỉ còn lại những tiếng ù ù quỷ dị của dòng nước xiết gầm rú bên tai. Cú rơi từ mạn thuyền độc mộc xuống lòng sông khiến lồng ngực gã nghẹn thắt, phổi như muốn nổ tung vì ngạt thở.
Nhưng nỗi sợ hãi nghẹt thở vẫn chưa đáng sợ bằng cơn đau tàn khốc đang cuộn trào dọc theo cánh tay trái của gã. Dưới làn nước lạnh buốt, chất dược độc ôn mạch cực lạnh của viên Băng Tâm Đan (Mẫu thử) mà gã nuốt vào bụng đêm qua đang phát tác mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cánh tay trái quấn băng gạc đen hoại tử giờ đây cứng đờ như một khúc củi mục đóng băng, hoàn toàn mất đi cảm giác vật lý. Sức nặng của cánh tay tàn phế ấy giống như một quả tạ ngàn cân, không ngừng kéo gã chìm sâu xuống đáy sông sâu thẳm.
"Nhóc con! Giữ chặt lấy ý thức! Không được để nước lạnh làm đông cứng đan điền!" Giọng nói trầm khàn, nghiêm khắc của Phong Vô Kỵ vang lên u u, chấn động trực tiếp vào thức hải tối tăm của A Cẩu. Sợi chỉ đỏ Âm Dương quấn chặt nơi cổ tay phải gã khẽ rực sáng lên dưới làn nước đục, truyền đi một luồng thần thức ấm áp mỏng manh để bảo vệ tim mạch gã khỏi bị hàn khí xâm nhập hoàn toàn.
"Lão... lão già... tôi sắp chết ngạt rồi..." A Cẩu thầm gào lên trong đầu đầy tuyệt vọng. Tay phải gã vẫn siết chặt lấy chiếc hộp sắt rỉ sét chứa bức di thư dính máu khô của quản gia Phong Phúc – bằng chứng duy nhất cứu mạng gia tộc Phong thị. Gã không thể buông tay, nhưng gã cũng không thể bơi chỉ bằng một cánh tay phải dẻo dai trong dòng nước cuộn xoáy dữ dội này.
Chính lúc gã đang chới với giữa ranh giới sinh tử, một bóng đen quỷ dị đột ngột lướt nhanh qua màn nước đục ngầu phía sau. Bóng đen ấy di chuyển cực nhanh, uyển chuyển và dẻo dai như một con rái cá khổng lồ.
Đó là Hắc Kình – sát thủ thủy chiến tinh anh của Hổ Đầu Bang, kẻ được Lục Vũ phái đi ẩn nấp dưới lòng sông để đề phòng nhóm trốn chạy vượt sông thành công. Đôi mắt gã sát thủ đỏ ngầu dưới làn nước lạnh, nhìn chằm chằm vào chiếc hộp sắt trong tay A Cẩu. Gã vung tay phải, một lưỡi đoản đao mảnh khảnh, sắc bén tỏa ra luồng sát khí nồng nặc xé rách sương lạnh dưới nước, đâm thẳng vào bụng A Cẩu cự ly gần.
"Nhóc con! Tránh ra bên sườn! Mau vận Hành Vân bộ pháp lướt nước!" Phong Vô Kỵ thét lên trong đầu A Cẩu, tàn hồn của ông khẽ dao động dữ dội để truyền một phần ý thức điều khiển phản xạ cơ thể của ký chủ.
Dưới áp lực nước đè nặng lên lồng ngực, A Cẩu không thể hét lên. Gã nương theo dòng chảy cuộn xiết, vận luồng khí nhỏ đan điền xuống hai chân. Theo nguyên lý "Hành Vân Lưu Thủy bộ pháp" dẻo dai như nước chảy, gã không cưỡng lại sức nước mà mượn chính lực cản của dòng nước xoáy để lướt nghiêng người sang một bên.
Mũi đoản đao sắc lạnh sượt qua hông A Cẩu, chém rách một vệt dài trên lớp áo vải thô bết bát bùn đất nghĩa trang hôi thối của gã. Những bọt khí nhỏ li ti thoát ra từ miệng gã sát thủ khi gã kinh ngạc nhận ra một tên trộm mộ Bất Nhập Lưu lại có thể né tránh được nhát đâm chí mạng dưới nước của mình.
Không để đối thủ kịp thu chiêu, Phong Vô Kỵ chỉ điểm cho tay phải A Cẩu – lúc này vẫn đang cầm lưỡi xẻng sắt rỉ còn lại (vật phẩm duy nhất gã dùng để chọc gãy bánh lái thuyền địch) – vung mạnh một đòn phạt ngang tầm thấp.
"Đập gãy khớp tay gã!" Phong Vô Kỵ ra lệnh dứt khoát.
A Cẩu cắn chặt môi đến chảy máu, dùng toàn bộ lực cánh tay phải thô sơ vung lưỡi xẻng sắt rỉ đập mạnh vào khớp cổ tay cầm dao của Hắc Kình. Lực cản của nước làm chậm tốc độ vung xẻng, nhưng nhờ sự phán đoán chính xác hướng dòng chảy của Kiếm thánh, lưỡi xẻng sắt rỉ vẫn nện chuẩn xác vào khớp xương cổ tay gã sát thủ. Một tiếng "rắc" trầm đục vang lên dưới lòng nước lạnh, kèm theo một luồng máu đỏ tươi phun ra hòa vào dòng nước sông đục ngầu.
Hắc Kình đau đớn buông lỏng tay, cây đoản đao mảnh khảnh rơi thẳng xuống đáy sông sâu thẳm. Tuy nhiên, gã sát thủ thủy chiến dạn dày kinh nghiệm không hề tháo chạy. Đôi mắt gã lóe lên sự tàn độc tột cùng. Gã dùng cánh tay trái còn lại và đôi chân dẻo dai quấn chặt lấy thân hình gầy gò của A Cẩu từ phía sau, siết chặt lấy cổ họng gã hòng dìm chết gã dưới đáy sông.
Lồng ngực A Cẩu như bị ép dẹp lại, dưỡng khí trong phổi cạn kiệt hoàn toàn. Gã cố gắng vùng vẫy bằng tay phải nhưng lực siết của gã sát thủ quá mạnh. Sương mù và bóng tối bắt đầu phủ kín tầm nhìn của gã, đầu óc gã quay cuồng tê dại.
"Nhóc con! Bình tĩnh! Niệm Tĩnh Tâm Chú, vận Thuật giả chết rùa thở ngay lập tức!" Giọng nói của Phong Vô Kỵ vang lên đầy khẩn cấp trong thức hải.
A Cẩu ngừng vùng vẫy. Gã nhắm nghiền mắt, nhẩm đọc khẩu quyết Tĩnh Tâm Chú trong đầu, dồn toàn bộ luồng khí nhỏ đan điền vào việc bế quan tỏa cảng lục phủ ngũ tạng. Nhịp tim của gã đột ngột hạ thấp xuống gần như bằng không, hơi thở hoàn toàn ngưng bặt, cơ thể gầy gò bết bùn đất trở nên lạnh ngắt, bất động như một xác chết thật sự trôi nổi dưới lòng sông.
Hắc Kình cảm nhận được cơ thể A Cẩu đột ngột mềm nhũn, lạnh ngắt và không còn một tia sinh mệnh nào. Nghĩ rằng tên trộm mộ hèn nhát đã chết ngạt vì thiếu khí, gã sát thủ instinctively lơi lỏng lực siết ở cổ họng, tay trái mò mẫm xuống hông A Cẩu để cướp lấy chiếc hộp sắt rỉ sét.
Chính trong khoảnh khắc gã sát thủ lơ lỏng cảnh giác nhất, đôi mắt láo liên phòng bị của A Cẩu đột ngột mở trừng trừng dưới nước. Tay phải gã vung lưỡi xẻng sắt rỉ còn lại, dùng toàn bộ nội lực bộc phát cuối cùng nện thẳng vào khớp xương đầu gối trái của Hắc Kình.
"Rắc!"
Khớp gối gã sát thủ bị đập nát hoàn toàn dưới lực đánh thô bạo cự ly gần. Hắc Kình trợn tròn mắt gào thét không ra tiếng, bọt khí phun ra ồ ạt từ miệng gã. Mất đi khả năng bơi lội dẻo dai do khớp gối và cổ tay bị phế hoàn toàn, gã sát thủ hoảng loạn vùng vẫy nhưng lập tức bị dòng nước xiết lạnh buốt cuộn xoáy kéo chìm sâu xuống đáy sông sâu thẳm, vĩnh viễn không thể ngoi lên.
A Cẩu dùng chút sức tàn cuối cùng, đạp mạnh hai chân để ngoi lên mặt nước. Gã nhô đầu lên khỏi dòng nước sông lạnh buốt, hít một hơi thật sâu đầy tham lam, phổi gã đau nhói như bị lửa đốt vì luồng khí lạnh tràn vào. Gã loạng choạng bò trườn lên bãi bùn lầy nhão nhẹt bên bờ sông.
Khi gã đặt chân lên bờ đầm lầy sương độc ngoại vi, toàn thân gã rã rời, run rẩy kịch liệt. Lớp bùn đất nghĩa trang ngụy trang trên người đã bị nước sông rửa trôi gần hết, để lộ làn da nhợt nhạt, tím tái vì lạnh. Cánh tay trái quấn băng gạc đen hoàn toàn mất cảm giác vật lý, lạnh buốt thấu xương tủy. Gã nhìn quanh, toàn bộ hành lý đựng Ôn Mạch Thảo và dược tửu dự phòng đã bị dòng nước xiết cuốn trôi mất sạch. Gã chỉ còn lại chiếc hộp sắt rỉ dính máu khô ôm chặt trong tay phải.
Trước mắt gã, một màn sương mù màu xanh biếc chết chóc, dày đặc đang lững lờ trôi nổi khắp đầm lầy hoang vu, không một bóng người, báo hiệu một tử địa mới đầy hiểm họa sắp bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!