Sóng Gió Trên Sông Sương Mù
Sương mù trên sông đục ngầu vào buổi sớm chớm lạnh dày đặc đến mức mắt thường không thể nhìn quá ba thước. Những hạt tuyết nhỏ li ti lẫn trong gió bấc thổi tạt vào mạn chiếc thuyền độc mộc, tan ra thành những vệt nước buốt giá trên thớ gỗ lim đen bóng. Không gian tĩnh mịch đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng khua mái chèo đều đặn, khàn đục của Lão ngư ông bến đò và tiếng thở dốc nặng nề của gã thiếu niên gầy gò đang nằm gục dưới lòng thuyền.
A Cẩu co rúm người lại, hai hàm răng đánh vào nhau lập cập phát ra những tiếng cọc cạch khô khốc. Cánh tay trái của gã – vốn đã bị hoại tử đen hoàn toàn dọc theo mười hai kinh mạch chính – giờ đây lạnh ngắt như một khúc củi mục đóng băng. Dưới lớp băng gạc đen quấn chặt từ bả vai xuống cổ tay, những đường mạch máu nổi phồng lên như những con rết xanh tím khổng lồ, cứng đờ và mất hoàn toàn cảm giác vật lý. Đó là cái giá tàn khốc của viên Băng Tâm Đan (Mẫu thử) mà gã đã nuốt vào bụng đêm qua để cưỡng ép đóng băng đan điền bạo liệt. Chất dược độc ôn mạch cực lạnh đang không ngừng gặm nhấm tủy xương gã, mang lại một cơn đau buốt thấu tận tâm can, khiến gã dù muốn cũng không thể vận chuyển nổi một tia chân khí nhỏ nhoi nào.
"Nhóc con, cố chịu đựng. Băng Tâm Đan đang khóa chặt đan điền của ngươi để ngăn chặn kinh mạch rách nát bùng phát, nhưng nếu ngươi buông xuôi ý chí lúc này, dòng máu đông cứng sẽ chạy thẳng vào tim, lấy mạng ngươi ngay lập tức!" Giọng nói trầm lặng, nghiêm khắc của Phong Vô Kỵ vang lên u u trong ý thức hải tối tăm của A Cẩu. Sợi chỉ đỏ Âm Dương quấn chặt nơi cổ tay phải gã khẽ tỏa ra luồng sáng đỏ mờ nhạt, truyền đi một chút hơi ấm mỏng manh cuối cùng để bảo vệ đan điền gã khỏi bị hàn khí xâm nhập hoàn toàn.
"Lão... lão già chết tiệt... nói thì dễ lắm..." A Cẩu thầm rủa trong đầu, nước mắt và mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên mặt, hòa lẫn với lớp bùn đất nghĩa trang hôi thối bôi trét khắp người để ngụy trang. "Tôi sắp... sắp đông cứng thành đá rồi..."
Phía sau gã, Phong Tuyết Chi đang ngồi tựa lưng vào mạn thuyền. Gương mặt thiếu nữ thanh tú dưới lớp nam trang xám nhạt giờ đây tái nhợt vì kiệt sức, bắp tay phải quấn băng gạc vẫn rỉ ra vài vệt máu đen loãng do độc tính của Đoạn Hồn Đinh chưa được giải trừ triệt để. Ánh mắt phượng phức tạp của cô không rời khỏi bóng lưng khòm thấp, run rẩy của A Cẩu. Nỗi nghi ngờ và dằn vặt vẫn không ngừng giằng xé trong lòng cô. Cô không thể hiểu nổi tại sao một tên trộm mộ hèn nhát, vô học như gã lại có thể thi triển được kiếm ý Vô Ảnh Kiếm Pháp chính tông của cha cô, lại dám liều mạng dùng bả vai đỡ độc tiễn cứu cô thoát chết trong hầm mộ tổ tiên.
"A Cẩu..." Phong Tuyết Chi khàn giọng lên tiếng, giọng nói lạnh lùng thường ngày nay đượm vẻ mệt mỏi dằn vặt: "Cánh tay của huynh... có phải do kiếm ý của cha ta tàn phá?"
A Cẩu không thể trả lời. Gã chỉ có thể rên rỉ một tiếng nhỏ, tay phải run rẩy ôm chặt lấy chiếc hộp sắt rỉ sét chứa bức di thư dính máu khô của quản gia Phong Phúc – bằng chứng vật chứng duy nhất vạch trần phản đồ Tần Thiên Lôi cấu kết triều đình Ninh Vương. Bên hông gã, thanh cổ kiếm rỉ sét Vô Danh nằm im lìm dưới bao gỗ mục rách nát, thỉnh thoảng phát ra tiếng ngân rung động vật lý cực nhỏ chỉ có hai linh hồn khóa mệnh nghe thấy.
Lão ngư ông bến đò im lặng chèo thuyền, đôi mắt ngăm đen bóng loáng dưới vành nón lá rách nát không ngừng rà soát mặt sông sương mù. Lão là người từng nhận ân huệ cứu mạng của Phong Vô Kỵ năm xưa, dạn dày sương gió thủy chiến, nhưng nét mặt lão lúc này cũng vô cùng nghiêm trọng. Mái chèo gỗ lim nặng nề khua nước không phát ra một tiếng động nhỏ, cố lách chiếc thuyền độc mộc qua những bãi sậy rậm rạp ngập bùn lầy ven dòng sông đục ngầu.
"Có biến!" Lão ngư ông đột ngột hạ thấp giọng, mái chèo gỗ lim dứt khoát cắm sâu xuống nước để hãm đà thuyền.
Từ phía trước sương mù dày đặc, tiếng nước rẽ sóng dồn dập và tiếng xích sắt va chạm leng keng u ám bất ngờ vang lên. Ba chiếc thuyền tuần tra cỡ lớn của phân đà Thiên Kiếm Môn Giang Nam đột ngột hiện ra như những bóng ma khổng lồ, dàn hàng ngang khóa chặt toàn bộ lối thoát trên thủy lộ sông sương mù.
Đứng trên mũi chiếc thuyền dẫn đầu là Lục Vũ – đệ tử nội môn phân đà Giang Nam. Gã mặc y phục màu xanh đậm sang trọng, hông đeo thanh kiếm dài mảnh khảnh, khuôn mặt gầy gò với đôi mắt ti hí lóe lên sự xảo quyệt tột cùng. Lục Vũ nhìn thấy chiếc thuyền độc mộc nhỏ bé của Lão ngư ông, lập tức nở một nụ cười đắc ý, đê tiện.
"Ha ha! Phong Tuyết Chi, tên trộm mộ hèn hạ kia! Các ngươi tưởng có thể dùng đường thủy để trốn thoát khỏi Hoang Sơn sao?" Lục Vũ vung tay chỉ thẳng, giọng nói rít qua kẽ răng đầy sát cơ: "Tả Hộ Pháp Nhạc Vô Song đã ra mật lệnh phong tỏa toàn bộ thủy lộ. Hôm nay, các ngươi có mọc cánh cũng không thể bay khỏi dòng sông sương mù này! Mau giao nộp thanh cổ kiếm rỉ sét và chiếc hộp sắt ra đây, ta sẽ cho các ngươi được chết toàn thây!"
Sát cơ ập đến nghẹt thở. Hàng chục đệ tử tuần tra trên ba thuyền lớn đồng loạt vung xích sắt, quăng những chiếc móc sắt bọc gai nhọn hoắt nhắm thẳng vào mạn chiếc thuyền độc mộc nhỏ bé. Tiếng móc sắt xé gió rít u u quăng tới rầm rập.
"Tránh ra sau!" Phong Tuyết Chi cắn răng gầm lên một tiếng, quật cường bướng bỉnh đứng bật dậy. Dù chân khí phong lôi trong đan điền đang bị độc tố Đoạn Hồn Đinh áp chế kịch liệt, cô vẫn dứt khoát rút thanh trường kiếm khuyết mẻ ra khỏi vỏ, vung một đường Tuyết Ảnh Kiếm Pháp chém đứt ba sợi dây xích sắt quăng tới sát sườn.
Tuy nhiên, lực chấn động từ xích sắt quá mạnh khiến vết thương cũ trên vai trái của cô rách toác ra, máu tươi đỏ sẫm nhanh chóng nhuộm đỏ lớp áo nam trang xám nhạt. Phong Tuyết Chi lảo đảo khuỵu gối xuống lòng thuyền, trường kiếm trong tay run rẩy kịch liệt, thể lực hoàn toàn suy kiệt.
"Tuyết Chi!" Phong Vô Kỵ thét lên trong ý thức hải của A Cẩu đầy bất lực và đau đớn. Tàn hồn của ông quá mờ nhạt sau trận chiến chém chết Vương Hổ đêm qua, không thể cưỡng ép mượn xác chiến đấu trong lúc Băng Tâm Đan đang phong tỏa kinh mạch của A Cẩu.
A Cẩu nhìn thấy Phong Tuyết Chi ngã quỵ, lòng gã dấy lên một nỗi hoảng sợ tột cùng. Gã cố gắng dùng tay phải vung chiếc xẻng sắt rỉ cán thép nguội vừa được Lão Tiễn gia cố để gạt nước tăng tốc thuyền, hòng giúp Lão ngư ông bứt phá qua vòng vây. Thế nhưng, ngay khi gã vừa vận lực cánh tay phải, cơn đau đông cứng t tủy từ cánh tay trái hoại tử đột ngột dội ngược vào lồng ngực, khiến tim gã như ngừng đập tạm thời.
"Phộc!" A Cẩu phun ra một ngụm máu loãng lạnh buốt, chiếc xẻng sắt rỉ tuột khỏi bàn tay phải run rẩy, rơi văng xuống lòng thuyền kêu cọc cạch. Gã nằm vật ra, toàn thân co giật kịch liệt dưới tác dụng phụ tàn khốc của viên đan dược bảo mệnh.
"Ha ha ha! Tên trộm mộ rác rưởi kia đã sắp chết vì tự bạo kinh mạch rồi!" Lục Vũ cười lớn đầy khinh bỉ, ra lệnh cho lâu la kéo căng dây xích sắt để ép chiếc thuyền độc mộc va chạm vào mạn thuyền lớn của gã hòng bắt sống con tin.
Trong khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc, khi chiếc thuyền độc mộc nhỏ bé bị kéo sát vào mạn chiếc thuyền lớn dẫn đầu của Lục Vũ, Phong Vô Kỵ trong ý thức hải chợt nhận diện được hướng dòng chảy cuộn xoáy dữ dội dưới lòng sông sương mù. Ông nhìn thấy những gợn sóng nước xoáy bất thường và một bóng đen mờ nhạt ẩn hiện dưới lòng nước đục ngầu.
"Nhóc con! Nhìn góc nghiêng ba mươi độ phía mạn sườn thuyền địch!" Phong Vô Kỵ thét lên, truyền luồng thần thức chấn động trực tiếp vào đầu A Cẩu: "Có một bãi đá ngầm khổng lồ nằm ngay dưới nước xoáy sâu của dòng chảy xiết phía trước. Bánh lái của thuyền Thiên Kiếm Môn làm bằng gỗ thông thường. Mau dùng phần lưỡi xẻng sắt rỉ còn lại chọc thẳng vào trục bánh lái của chúng, ép chúng mất lái va vào đá ngầm!"
Nghe theo chỉ điểm của Kiếm thánh, A Cẩu dùng chút hơi tàn cuối cùng, bò trườn bằng một tay phải dính đầy bùn đất dơ bẩn sát mạn thuyền độc mộc. Gã nhặt phần lưỡi xẻng sắt rỉ lên, cắn răng chịu đựng cơn đau buốt thấu xương tủy, rướn người qua khe hẹp giữa hai mạn thuyền đang va chạm nhau chan chát.
"Chết đi!" A Cẩu thầm gào lên, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể dồn vào cánh tay phải bám đầy máu khô, đâm mạnh lưỡi xẻng sắt rỉ vào kẽ hở trục bánh lái bằng gỗ thông của chiếc thuyền lớn dẫn đầu.
"Rắc!"
Một tiếng gãy đổ khô khốc vang lên dưới làn nước đục ngầu. Trục bánh lái của thuyền địch bị lưỡi xẻng sắt rỉ gia cố gân thép nguội chọc gãy đôi hoàn toàn. Đúng lúc đó, dòng nước xiết cuộn xoáy dữ dội đẩy mạnh mạn thuyền lớn trôi tự do không thể kiểm soát.
"Cái gì?! Thuyền bị mất lái rồi!" Lục Vũ hoảng hốt gào lên khi chiếc thuyền lớn của gã đột ngột xoay ngang, lao thẳng về phía bãi đá ngầm ẩn giấu dưới nước xoáy sâu.
"Uỳnh!"
Cú va chạm cực mạnh vào đá ngầm dưới lòng sông khiến chiếc thuyền tuần tra khổng lồ của Thiên Kiếm Môn bị nứt toác đáy, nước sông đục ngầu tràn vào điên cuồng. Chiếc thuyền lớn lật úp hoàn toàn chỉ trong chớp mắt, tạo ra một vùng nước xoáy sâu khổng lồ, cuốn theo hai chiếc thuyền tuần tra nhỏ hơn phía sau va chạm vào nhau hỗn loạn.
Lục Vũ và hàng chục đệ tử tuần tra hoảng loạn gào thét rơi xuống dòng nước xiết lạnh buốt, tạo cơ hội giải vây cho chiếc thuyền độc mộc của Lão ngư ông bứt phá ra ngoài.
Thế nhưng, lực hút từ vùng nước xoáy khổng lồ do thuyền địch lật úp quá mạnh, khiến chiếc thuyền độc mộc nhỏ bé bị lắc lư kịch liệt, nước sông tràn vào lòng thuyền rầm rập.
Một con sóng dữ dội bất ngờ đánh trúng mạn sườn thuyền, hất tung A Cẩu – lúc này đang kiệt sức hoàn toàn và cánh tay trái bị đóng băng mất cảm giác – rơi thẳng xuống dòng nước xiết lạnh buốt.
"A Cẩu!" Phong Tuyết Chi hét lên một tiếng đau đớn, cô cố rướn người vươn tay ra cứu gã, nhưng dòng nước đục ngầu cuộn xoáy sâu đã lập tức nuốt chửng thân hình gầy gò của gã thiếu niên đeo kiếm rỉ, kéo gã trôi dạt nhanh chóng về phía hạ lưu sông sương mù, tách biệt hoàn toàn khỏi chiếc thuyền độc mộc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!