Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Kiếm Ma Chém Vương Hổ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mũi kiếm khảm lam ngọc của Triệu trưởng lão nhích thêm một phân, vệt sấm sét phong lôi rạch rách sương lạnh rít nhè nhẹ báo hiệu sát cơ bùng nổ. Sức nóng từ luồng chân khí lôi hỏa rực lên, khiến những hạt tuyết chưa kịp chạm vào lưỡi kiếm đã tan chảy thành những làn hơi nước mỏng manh, rồi lập tức bị đông cứng lại bởi cái lạnh thấu xương của hầm mộ đá hoa cương.


A Cẩu nằm quỳ sát đất, lưng tựa chặt vào bệ đá đặt bài vị của Ninh nương. Tay phải gã ôm khư khư chiếc hộp sắt rỉ sét chứa Băng Tâm Đan và bức di thư dính máu, trong khi cánh tay trái hoại tử đen hoàn toàn co rút dữ dội dưới lớp băng gạc rỉ máu tươi. Lòng bàn chân phải rách da của gã nhói lên từng cơn đau buốt thấu xương tủy, nhưng tất cả nỗi đau thể xác ấy đều không bằng cảm giác nghẹt thở khi nhìn mũi kiếm khảm lam ngọc chỉ thẳng vào mặt mình.


"Nhóc con, giao hộp sắt ra đây!" Triệu trưởng lão hạ giọng, râu dê bạc khẽ rung lên đầy vẻ tham lam. "Triệu mỗ nể tình ngươi mở được khóa ngầm mộ tổ tiên Phong gia, sẽ cho ngươi một con đường sống. Bằng không, vạn đao phân thây, hồn phi phách tán!"


"Mơ đi, lão già ngụy quân tử!" Phong Tuyết Chi gầm lên, nhưng cô đang bị điểm huyệt đông cứng bất động bên cạnh, chỉ có đôi mắt phượng ngập tràn uất hận và lo lắng nhìn về phía A Cẩu. Thân thể cô run lên bần bật vì tức giận, nhưng chân khí phong lôi bị khóa chặt trong đan điền khiến cô không thể cử động nổi một ngón tay.


"Ha ha ha! Lão Triệu, việc gì phải phí lời với tên trộm mộ rác rưởi này!" Vương Hổ từ phía sau vung bàn tay phải còn lại, bọc cặp bao tay thép vuốt hổ sắc bén rít lên u u. Gã đàn ông trung niên chột mắt, vai trái quấn băng gạc đẫm máu xám xịt do nhát chém đứt tay cũ, điên cuồng gầm rú: "Hôm nay ta phải lột da, rút gân nó để tế cánh tay đã mất của ta! Chết đi!"


Sát cơ ập vào cự ly gần. Vương Hổ dẫm mạnh chân xuống nền đá hoa cương, cơ bắp cuồn cuộn hoành luyện bộc phát, vung bao tay thép vuốt hổ lao thẳng vào đâm thẳng cự ly gần nhắm thẳng vào ngực A Cẩu.


"Nhóc con! Mau nhường xác cho ta! Nếu không cả hai chúng ta và con bé Tuyết Chi đều sẽ chôn thây tại đây!" Giọng nói của Phong Vô Kỵ vang dội như sấm truyền trong ý thức hải tối tăm của A Cẩu. Sợi chỉ đỏ Âm Dương quấn chặt nơi cổ tay phải hai người khẽ tỏa ra luồng sáng đỏ rực rỡ, kéo căng cảm giác đau đớn kết nối sinh mệnh giữa vong hồn và thể xác.


"Mẹ kiếp lão già... Nhập xác đi! Chém chết lũ chó má này cho tôi!" A Cẩu thầm gào lên trong đầu, dứt khoát buông lỏng hoàn toàn ý chí phòng ngự cuối cùng, nhường quyền kiểm soát cơ thể cho vong hồn Kiếm thánh.


Ngay khoảnh khắc ấy, thần thái của gã trộm mộ gầy gò bỗng chốc thay đổi hoàn toàn. Đôi mắt lờ đờ nhát gan của A Cẩu đột ngột lóe lên một luồng kiếm quang sắc lạnh, sâu thẳm như đầm băng ngàn năm. Khí chất hèn nhát dưới đáy xã hội biến mất, thay vào đó là phong thái điềm tĩnh, uy nghiêm tột cùng của đệ nhất kiếm thánh Phong Vô Kỵ.


Cơ thể gầy gò bám đầy bùn đất nghĩa trang hôi thối của gã bỗng đứng thẳng dậy, uy nghi như một ngọn núi đá vững chãi trước sóng dữ.


"Vút!"


Tay phải A Cẩu dứt khoát nắm lấy chuôi thanh cổ kiếm rỉ sét Vô Danh dắt bên hông. Máu tươi ròng ròng từ lòng bàn tay rách da của gã thấm đẫm vào chuôi kiếm, ngấm qua những kẽ nứt của lớp rỉ sét ngụy trang.


"Phong Khởi!"


Một tiếng ngân u u vang dội vật lý vang lên từ lưỡi kiếm, chấn động cả hầm mộ đá hoa cương. Lớp rỉ sét bên ngoài thanh kiếm rạn nứt dữ dội, rơi rụng từng mảnh lộ ra lưỡi kiếm thiên thạch ngàn năm tỏa kiếm quang lạnh buốt chém sắt như bùn.


Phong Vô Kỵ nhập xác vung cổ kiếm rỉ sét Vô Danh đâm nhanh Phong Khởi vô ảnh. Kiếm chiêu nhanh đến mức triệt tiêu hoàn toàn tiếng rít gió vật lý, tạo ra một đường kiếm vô hình xé rách sương lạnh ẩm ướt trong hầm mộ.


"Phập!"


Lưỡi kiếm đâm xuyên cổ họng Vương Hổ trước khi bao tay thép vuốt hổ kịp chạm vào da thịt A Cẩu. Vương Hổ trợn trừng con mắt còn lại, tiếng gầm rú nghẹn lại nơi cổ họng đầy máu. Gã không thể tin nổi một tên trộm mộ hèn nhát lại có thể xuất một kiếm nhanh đến mức vô ảnh vô hình như vậy. Thân hình hộ pháp khổng lồ của bang chủ Hổ Đầu Bang đổ gục xuống, máu tươi phun trào nhuộm đỏ bia mộ tổ tiên Phong gia, đền tội cho những năm tháng tàn bạo bóc lột dân nghèo.


"Cái gì?!" Triệu trưởng lão hoảng sợ tột cùng, mặt cắt không còn một giọt máu. Lão nhận ra kiếm ý Vô Ảnh Kiếm Pháp chính tông của cựu chưởng môn Phong Vô Kỵ. "Ngươi... ngươi không phải là A Cẩu! Ngươi là ai?!"


Không một lời đáp lại, Phong Vô Kỵ lạnh lùng hướng mũi kiếm rỉ sét về phía Triệu trưởng lão. Sự phẫn nộ trước phản đồ cấu kết triều đình dâng trào, khiến kiếm quang trên lưỡi Vô Danh kiếm rực sáng rực rỡ.


"Chết đi, đồ phản đồ!" Triệu trưởng lão thét lên để áp chế nỗi sợ hãi, vung trường kiếm khảm lam ngọc bản mệnh chém dồn dập Thiên Kiếm Phong Vũ Thức. Luồng chân khí phong lôi cuộn trào tỏa ra hàng chục đạo kiếm quang sắc bén, khóa chặt mọi ngả đường né tránh trong hầm mộ hẹp.


Nhưng trước mặt đệ nhất kiếm thánh, những chiêu thức ấy chỉ là múa rìu qua mắt thợ. Phong Vô Kỵ lướt bộ pháp Hành Vân dẻo dai lách tránh cự ly gần bất ngờ, nhẹ nhàng như một chiếc lá khô trôi giữa dòng bão tố.


"Kiếm ý rỉ sét bẻ gãy binh khí!"


Kiếm thánh truyền chân khí rỉ sét cuồng bạo từ Vô Danh kiếm vào lưỡi kiếm khảm lam ngọc của Triệu trưởng lão khi hai binh khí va chạm chát chúa giữa không trung.


"Xèo xèo..."


Một tiếng ăn mòn kim loại vang lên ghê rợn. Chân khí rỉ sét ăn mòn kim loại cực nhanh truyền qua lưỡi kiếm khảm lam ngọc bản mệnh của lão trưởng lão, khiến thân kiếm tinh xảo nứt nẻ kịch liệt rồi bẻ gãy làm đôi ngay lập tức.


"A!" Triệu trưởng lão gào lên đau đớn khi thanh kiếm bản mệnh bị hủy, nội lực phản phệ khiến lão hộc ra một ngụm máu tươi. Trong cơn điên cuồng hoảng loạn, lão vận chân khí phong lôi vào hai ngón tay trái, định dùng chỉ pháp điểm huyệt khóa mạch để phản công chí mạng vào đan điền A Cẩu.


Nhưng ngón tay lão chưa kịp chạm tới, Phong Vô Kỵ đã lạnh lùng phóng ra một đạo kiếm khí vô hình tầm xa tầm trung từ tay trái. Luồng kiếm khí sắc bén như gió rít chém rụng hoàn toàn hai ngón tay trái của Triệu trưởng lão, máu tươi bắn tung tóe trên nền đá.


"Triệu mỗ không cam lòng!" Triệu trưởng lão đau đớn tột cùng, ôm lấy bàn tay cụt ngón tháo chạy điên cuồng ra phía cửa hầm mộ sạt lở dưới sự bảo vệ của vài tên lâu la còn sót lại.


Trận chiến bộc phát lực kình quá mạnh khiến trần hầm mộ đá hoa cương nứt toác kịch liệt, đá hộc khổng lồ bắt đầu rơi rụng rầm rập. Phong Vô Kỵ nhận thấy hầm mộ sắp sập hoàn toàn do chấn động lực kình, ông chủ động vung cổ kiếm chém gãy hai cột đá chống hầm phía sau để đất đá sạt lở đổ sập hoàn toàn, chặn đứng hoàn toàn truy binh Thiên Kiếm Môn đuổi theo từ phía ngoài.


"Ầm! Ầm!"


Đất đá sạt lở chôn vùi hoàn toàn hầm mộ tổ tiên Phong gia dưới đống đổ nát đá khổng lồ. Đúng lúc này, giới hạn hai giờ mượn xác kết thúc. Phong Vô Kỵ kiệt sức rút lui về ý thức hải tối tăm, sợi chỉ đỏ Âm Dương trên cổ tay mờ nhạt đi nhanh chóng.


"A... a...!"


A Cẩu giành lại quyền kiểm soát thể xác, lập tức ngã quỵ xuống đất cát dơ bẩn, gào lên đau đớn tột cùng. Kinh mạch cánh tay trái của gã bị bạo liệt hoàn toàn, vết hoại tử đen lan rộng dọc thớ cơ rỉ máu tươi ròng ròng qua lớp băng gạc. Cơn đau buốt thấu xương tủy từ chỉ sắt khâu mạch giật lên liên hồi khiến gã suýt ngất lịm.


"Nhóc con... mau... nuốt Băng Tâm Đan..." Giọng nói yếu ớt của Phong Vô Kỵ vang lên trong đầu gã.


A Cẩu cắn răng chịu đựng, tay phải run rẩy mở nắp lọ sứ trắng tuyết lấy từ hộp sắt rỉ, dứt khoát nuốt viên Băng Tâm Đan (Mẫu thử) vào bụng.


Một luồng hàn khí cực lạnh, buốt giá thấu xương từ đan điền lập tức lan tỏa khắp cơ thể gã, đóng băng tạm thời vết thương hoại tử và các vết rách kinh mạch, chặn đứng cơn đau bạo liệt kịch liệt. Cánh tay trái của gã lạnh ngắt, mất đi hoàn toàn cảm giác vật lý vĩnh viễn, nhưng mạng sống đã được giữ lại tạm thời.


"Phong Tuyết Chi... Tiểu Nha... phải đi thôi!" A Cẩu lắp bắp, gượng dậy bám lấy cán xẻng gãy bước đi dứt khoát. Gã dùng tay phải còn lành lặn cạy mở huyệt đạo cho Phong Tuyết Chi, rồi cõng cô lên bả vai phải bọc thép nguội, tay kia dắt theo bé Tiểu Nha đang sợ hãi khóc thét.


Họ bò qua một khe đá hẹp rỉ nước ngầm sạt lở, trốn chạy điên cuồng qua Rừng Trúc Đen sương mù dày đặc hướng về phía bến đò sương mù ngoại vi sông đục ngầu.


Dưới bãi sậy rậm rạp sương mù dày đặc, chiếc thuyền độc mộc cũ kỹ của Lão ngư ông bến đò đang lơ lửng chờ đợi. A Cẩu kiệt sức bước lên thuyền, đặt Phong Tuyết Chi nằm xuống mạn thuyền gỗ lim đen, rồi đổ gục xuống bên cạnh cô, lồng ngực đớp lấy từng ngụm khí lạnh buốt.


Lão ngư ông dứt khoát khua mái chèo gỗ lim, đẩy chiếc thuyền độc mộc rời bến sương mù dày đặc, vượt qua dòng nước xiết đục ngầu tiến về phía phồn hoa Giang Nam. Phía sau họ, Hoang Sơn rực lửa vây quét phân đà xa dần, chìm khuất vào màn sương mù u ám chết chóc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!