Khế Ước Âm Dương Khóa Mệnh
Bóng tối trong lòng cổ mộ đá hoa cương không giống như bóng đêm thông thường ngoài nghĩa trang. Nó đặc quánh, lạnh lẽo và mang theo mùi tử khí vạn năm tích tụ dưới lớp đất sét xám dày. Sấm sét từ trận bão kinh hoàng phía trên dội xuống những luồng rung động vật lý cực nhỏ qua kẽ đá sập, làm rung rinh làn sương mù xám nhạt đang lơ lửng quanh chiếc quan tài đá rạn nứt. Nhưng tất cả những thứ đó đột ngột lùi xa khỏi giác quan của A Cẩu, nhường chỗ cho một khoảng không gian vô tận, tối tăm và tĩnh lặng đến rợn người.
Đó là ý thức hải của chính anh.
A Cẩu thấy mình đang quỳ gối trên hư không đen thẳm. Lòng bàn tay phải của anh vẫn còn cảm giác đau buốt thấu xương từ vết rách da do cọ xát với xẻng sắt rỉ lúc nãy, nhưng máu tươi không còn chảy ròng ròng nữa. Thay vào đó, một sợi chỉ đỏ vô hình, tỏa ra luồng ánh sáng ấm áp nhưng quỷ dị, đang quấn chặt lấy cổ tay phải của anh. Sợi chỉ đỏ Âm Dương ấy kéo dài ra vô tận, nối thẳng vào cổ tay của một bóng người khổng lồ đang từ từ hiện hình trước mặt anh.
Bóng người ấy trung niên, phong thái nho nhã nhưng khí chất xuất trần, khoác một tà áo trắng mờ ảo không vương chút bụi trần. Đôi mắt ông ta không có tròng đen rõ rệt, chỉ có hai luồng kiếm quang lạnh lùng, sắc bén tựa hồ có thể chém rách cả không gian ý thức này. Đệ nhất kiếm thánh Phong Vô Kỵ lơ lửng giữa hư không, cúi đầu nhìn xuống thiếu niên gầy gò, rách rưới đang run rẩy co rúm người lại dưới chân mình.
"Mười năm chờ đợi..." Giọng nói của Phong Vô Kỵ vang lên, không phải bằng âm thanh vật lý, mà là những đợt sóng thần thức chấn động trực tiếp vào linh hồn A Cẩu. Giọng ông trầm khàn, nghiêm khắc và mang theo một sự kiêu ngạo thiên sinh của bậc đại tông sư, nhưng ẩn sâu trong đó là nỗi dằn vặt khôn nguôi. "Kẻ đánh thức tàn hồn của ta, lại là một tên trộm mộ nhút nhát, vô học mang Hỗn Loạn Kinh Mạch yếu ớt thế này sao? Trời xanh muốn diệt Thiên Kiếm Môn ta thật rồi!"
A Cẩu sợ hãi đến mức mặt mũi nhợt nhạt, hai hàm răng đánh vào nhau lập cập. Bản năng hèn nhát của một kẻ dưới đáy xã hội khiến anh chỉ biết dập đầu lia lịa trên hư không đen tối, khóc lóc van xin:
"Ma... ma vương bệ hạ! Con lạy ngài! Con chỉ là một đứa mồ côi đào mộ kiếm cháo loãng qua ngày thôi! Con không cố ý mạo phạm giấc ngủ của ngài đâu! Con nợ Vương Báo có ba lượng bạc tiền rượu thuốc bồi bổ thể xác, bị dồn vào đường cùng mới nhảy xuống đây. Xin ngài tha mạng, thả con ra ngoài, con thề sẽ không bao giờ bén mảng đến ngôi mộ quỷ này nữa!"
Phong Vô Kỵ khẽ cau mày. Sự hèn hạ, ích kỷ và giọng điệu lắp bắp của thiếu niên trước mặt khiến vị Kiếm thánh kiêu ngạo cảm thấy khinh bỉ tột cùng. Ông từng đối đầu với vạn quân, từng chém đứt long kỳ của triều đình, chưa từng nghĩ tàn hồn của mình lại phải ràng buộc sinh mạng với một kẻ như thế này. Ông nhìn sợi chỉ đỏ Âm Dương đang tỏa sáng rực rỡ nối giữa hai người, thở dài đầy bất lực:
"Tha mạng? Ngươi tưởng ta muốn giam cầm ngươi sao? Khế ước Âm Dương khóa mệnh đã tự động kích hoạt ngay khi máu tươi của ngươi nhỏ vào chuôi kiếm rỉ sét Vô Danh. Đây là cấm thuật cổ xưa khắc trên vách quan tài đá của Phong gia. Một khi đã khóa mệnh, sinh mạng của ta và ngươi đã hòa làm một. Nếu ngươi chết, tàn hồn của ta sẽ tan biến vĩnh viễn; ngược lại, nếu tàn hồn ta tiêu tán, kinh mạch của ngươi cũng sẽ bạo liệt mà vong mạng tại chỗ!"
"Cái... cái gì?!" A Cẩu trợn tròn mắt, hai tai như có tiếng ong kêu u u. Anh nhìn sợi chỉ đỏ đang thắt chặt vào cổ tay mình, cảm thấy như có hàng vạn cây kim châm cứu vô hình đang đâm sâu dọc theo mười hai kinh mạch chính. "Cùng sống cùng chết? Con... con không muốn chết chung với một bóng ma đâu! Ngài mau cởi cái sợi chỉ này ra đi! Con lạy ngài!"
"Câm miệng!" Phong Vô Kỵ quát lớn, luồng kiếm quang trong mắt bộc phát khiến không gian ý thức của A Cẩu chấn động kịch liệt, ép anh phải im bặt. "Ngươi tưởng ta muốn ràng buộc với một kẻ hèn nhát như ngươi sao? Nhưng hiện tại sát cơ đã đến sát sườn. Kẻ thù của ngươi phía trên đang phá hủy rễ cây dâu tằm cổ để xuống đây lấy mạng ngươi cướp cổ kiếm. Nếu ngươi muốn sống, phải nhường quyền kiểm soát thể xác cho ta!"
Đúng lúc đó, từ thế giới thực tại phía trên, tiếng gầm rú dữ dội dội xuống lòng đất cổ mộ đá.
"Rầm! Rầm! Phập!"
Những mảng đất sét xám lớn cùng rễ cây dâu tằm cổ thụ bị lực tác động mạnh mẽ từ bên ngoài hất tung ra. Ánh đuốc lập lòe, méo mó xé rách sương mù dày đặc của cổ mộ đá. Vương Báo - tên đòi nợ thuê tàn nhẫn của Hổ Đầu Bang - đang điên cuồng vung cây gậy gỗ bọc sắt rỉ đập nát những phiến đá hoa cương rạn nứt quanh miệng hố sụt lún. Theo sau gã, ba tên lâu la mặt mũi hung tợn, tay lăm lăm những thanh đao mỏng sắc bén khuyết đầu chuyên cắt gân, nhanh nhẹn nhảy xuống nền đá hoa cương cổ mộ.
"Ha ha ha! Thằng ranh con A Cẩu! Ngươi trốn dưới cái hốc quỷ này sao?" Vương Báo cười gằn, giọng nói oang oang dội vào vách đá âm u. Gã chột mắt xếch ngược nhìn thấy A Cẩu đang quỳ gối bất động bên cạnh quan tài đá rạn nứt, tay phải vẫn nắm chặt chuôi thanh cổ kiếm rỉ sét Vô Danh dính máu tươi ròng ròng. "Nợ ba lượng bạc tiền rượu thuốc không trả, lại dám lén lút đào trộm cổ mộ của Phong gia để tìm bảo vật? Khôn hồn thì dâng thanh kiếm rỉ kia ra đây, tao sẽ chừa cho ngươi một con đường sống!"
A Cẩu trong thế giới thực tại hoàn toàn bị đông cứng bởi nỗi sợ hãi tột độ. Thể xác Bất Nhập Lưu của anh chưa từng luyện tập chân khí nội công, cơ bắp run rẩy kịch liệt, đôi mắt lờ đờ nhát gan lộ rõ sự tuyệt vọng. Anh muốn buông kiếm chạy trốn vào mật đạo ngầm dốc đứng phía sau vách đá, nhưng hai chân như bị đóng đinh xuống nền đá hoa cương lạnh buốt thấu xương.
"Không giao sao? Vậy thì đừng trách tao tàn nhẫn!" Vương Báo phẫn nộ quát lớn, vung cây gậy gỗ bọc sắt rỉ chém thẳng vào ngực A Cẩu với một lực kình ngoại gia hoành luyện cực mạnh.
Trong ý thức hải tối tăm, Phong Vô Kỵ nhìn thấy nhát đao chí mạng đang bổ xuống ký chủ của mình. Ông biết nếu không ra tay, cả hai sẽ cùng vạn kiếp bất phục. Đệ nhất kiếm thánh dứt khoát vung tay rực sáng, sợi chỉ đỏ Âm Dương thắt chặt đau đớn kinh mạch.
"Khế ước Âm Dương - Tầng 1: Đồng Thể! Nhập xác!"
A Cẩu hét lên một tiếng thảm thiết trong tâm trí khi cảm thấy luồng tàn hồn lực cuồng bạo của Kiếm thánh đột ngột tràn vào cơ thể mình. Đó không phải là một sự chiếm hữu êm dịu, mà là một cơn bão chân khí cực lạnh buốt giá càn quét qua mười hai kinh mạch chính yếu ớt chưa từng luyện võ của anh. Cảm giác đau đớn như vạn đao phân thây, như có lửa thiêu đốt và băng đóng băng cùng lúc diễn ra dọc cánh tay phải và đan điền.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc cây gậy bọc sắt rỉ của Vương Báo chỉ còn cách ngực A Cẩu nửa gang tay, thể xác gầy gò của anh đột ngột chuyển động.
Đó là một chuyển động mượt mà, dứt khoát và chuẩn xác đến mức khó tin. Phong Vô Kỵ điều khiển cơ thể A Cẩu khẽ nghiêng người lùi một bước nhỏ bằng Hành Vân bộ pháp dẻo dai. Nhát đao cương mãnh xé gió rít của Vương Báo sượt qua ngực áo vải thô rách nát của anh chỉ trong sợi tóc, nện mạnh xuống nền đá hoa cương phát ra tiếng "ầm" chấn động, đất đá hộc bắn tung tóe.
Vương Báo trợn tròn mắt kinh ngạc. Gã không thể tin nổi một tên trộm mộ nhút nhát, yếu ớt như A Cẩu lại có thể né tránh đòn đánh cận chiến tốc độ cao của mình một cách hoàn hảo như vậy. Gã quát lớn:
"Mẹ kiếp! Lâu la đâu! Bao vây chặt ngách hẹp quanh quan tài đá cho tao! Đừng để nó chạy thoát!"
Ba tên lâu la hắc bang lập tức vung đao mỏng khóa chặt ba hướng né tránh xung quanh quan tài đá, tạo thành một trận thế vây chém vạn đao phân thây hiểm hóc. Sát khí nồng nặc bao phủ không gian cổ mộ tối tăm.
Trong ý thức hải, A Cẩu gào khóc điên cuồng, cố gắng giành lại quyền kiểm soát thể xác để bò trườn trốn chạy vào bóng tối:
"Thả con ra! Con muốn trốn! Bọn chúng đông lắm, có đao mỏng cắt gân đấy! Ngài sẽ hại chết con mất!"
"Im lặng! Để ta điều khiển!" Phong Vô Kỵ lạnh lùng áp chế ý thức hèn nhát của A Cẩu sâu vào bóng tối ý thức hải. Ông cảm nhận rõ rệt sự rệu rã, yếu ớt của cơ thể ký chủ. Kinh mạch của A Cẩu quá hẹp, mỏng manh như sợi tơ, đang bắt đầu rách nứt nhẹ rỉ máu do chịu đựng chân khí cuồng bạo của ông. Ông không thể dùng các chiêu thức cương mãnh diện rộng của Thiên Kiếm Tâm Pháp lúc này, mà phải dùng tốc độ né tránh cận chiến để dứt điểm nhanh trong giới hạn thời gian.
Phong Vô Kỵ tập trung tinh thần, dẫn dắt luồng chân khí cực lạnh truyền từ đan điền dọc theo kinh mạch cánh tay phải vào thanh cổ kiếm rỉ sét Vô Danh đang nắm chặt. Lưỡi kiếm rỉ sét dính máu tươi đột ngột phát ra tiếng ngân rung động vật lý cực nhỏ u u, lớp rỉ sét ngụy trang bên ngoài nứt nẻ thêm vài vết sâu, lộ ra hào quang kiếm quang lạnh buốt thấu xương.
Sự biến đổi thần thái của A Cẩu diễn ra ngay trước mắt lũ lâu la hắc bang địa phương. Dáng vẻ khom thấp, run rẩy sợ hãi của tên trộm mộ nghèo khổ biến mất hoàn toàn, thay vào đó là thế đứng thẳng như một ngọn cổ thụ cô độc giữa sương mù đêm.
Thần thái của A Cẩu đột ngột biến đổi, đôi mắt lờ đờ nhát gan lóe lên một luồng kiếm quang lạnh buốt thấu xương.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!