Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Hộp Sắt Dưới Bia Đá

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mũi tên đen xé gió lao tới, phản chiếu đôi mắt co rụt lại của Phong Tuyết Chi dưới ánh trăng mờ lạnh buốt.


Trong khoảng khắc sinh tử chỉ tính bằng sợi tóc, Phong Tuyết Chi hoàn toàn bị bất ngờ. Độc tính của Đoạn Hồn Đinh tuy đã được áp chế tạm thời bằng dược tửu, nhưng bắp tay phải quấn băng gạc rỉ máu của cô vẫn đang run rẩy, chân khí lôi phong trong đan điền ngưng trệ không cách nào vận chuyển kịp thời để thi triển Tuyết Thượng Phiêu né tránh. Sát khí lạnh lẽo của mũi độc tiễn rỉ sét đã áp sát đến trước ngực cô, mang theo mùi hôi thối nồng nặc của chất kịch độc Đoạn Trường Tán cổ xưa.


"Tránh ra!"


A Cẩu gầm lên một tiếng khàn đục qua kẽ răng rỉ máu. Bản năng sinh tồn dẻo dai của một tên trộm mộ suốt đời lẩn trốn dưới lòng đất đã giúp gã đưa ra phản xạ nhanh hơn cả suy nghĩ. Gã không màng đến lòng bàn chân phải đang bị dằm tre đâm sâu rách da chảy máu tươi ròng ròng, cũng chẳng màng đến cánh tay trái hoại tử đen hoàn toàn đang treo lủng lẳng trước ngực. Gã dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể, dốc hết sức bình sinh lao thẳng về phía trước, dùng bả vai phải bọc thép nguội va mạnh vào hông Phong Tuyết Chi.


Một lực đẩy thô bạo hất văng thiếu nữ sang một bên. Phong Tuyết Chi ngã nhào trên đống lá mục ẩm ướt, mái tóc xõa tung. Ngay lúc đó, mũi độc tiễn đen kịch lướt sát qua gấu áo nam trang xám nhạt của cô, cắm phập vào khung cửa đá hoa cương của ngôi mộ cổ.


"Xèo xèo..."


Một làn khói xanh biếc bốc lên nồng nặc. Chất độc Đoạn Trường Tán tích tụ ngàn năm ăn mòn vách đá granite cứng rắn, tạo thành một lỗ thủng đen ngòm, sủi bọt axit tanh tưởi. Phong Tuyết Chi nhìn vách đá bị ăn mòn, tim đập thình thịch, mặt cắt không còn một giọt máu. Nếu nhát tên vừa rồi cắm trúng ngực cô, lục phủ ngũ tạng chắc chắn đã bị tan chảy thành vũng nước độc.


"Nhóc con... khá lắm!" Giọng nói của Phong Vô Kỵ vang lên trong thức hải tối tăm của A Cẩu, mang theo một sự nhẹ nhõm hiếm hoi xen lẫn kinh ngạc. Sợi chỉ đỏ Âm Dương quấn chặt nơi cổ tay phải hai người khẽ tỏa ra luồng sáng đỏ mờ nhạt, xoa dịu phần nào cơn co thắt đan điền kịch liệt của gã.


A Cẩu quỳ rạp dưới đất, miệng đớp lấy từng ngụm khí lạnh buốt. Vết thương rách gân do chỉ sắt khâu nối dọc cánh tay trái hoại tử lại bắt đầu rỉ máu tươi ướt đẫm dải băng gạc đen. Gã run rẩy ngẩng đầu, mắt láo liên nhìn quanh vách đá sạt lở: "Lão già chết tiệt... Tôi đã bảo mộ tổ tiên ông toàn bẫy rập chết người mà! Suýt nữa thì cả lũ đi chầu tổ tiên thật rồi!"


"Đừng lảm nhảm nữa. Mau tiến vào trong! Khói độc từ vụ nổ ngoài sườn núi sắp tràn tới đây, và tiếng động vừa rồi chắc chắn đã kinh động đến tai mắt của Triệu trưởng lão ngoài sáng."


Phong Tuyết Chi gượng dậy, cô nhìn A Cẩu bằng ánh mắt phượng vô cùng phức tạp dằn vặt. Nỗi khinh bỉ dành cho tên trộm mộ hèn nhát bấy lâu nay đã hoàn toàn sụp đổ, thay vào đó là một sự cảm kích sâu sắc xen lẫn nghi ngờ. Cô không hiểu nổi tại sao gã thiếu niên dơ bẩn bám đầy bùn đất nghĩa trang hôi thối này lại có thể liều mạng cứu cô hết lần này đến lần khác.


"Sư huynh... huynh có sao không?" Cô khàn giọng hỏi, vội vàng tiến lại đỡ lấy bả vai phải của gã.


"Chưa chết được!" A Cẩu lắp bắp, cố nén cơn đau buốt thấu xương ở lòng bàn chân phải rách da. "Nhưng nếu cô không chịu đi nhanh, tôi sẽ tự chặt cái chân này ra đấy!"


Cả hai dắt theo bé Tiểu Nha đang sợ hãi co rúm người lách qua khe hở của phiến đá hoa cương lớn vừa mở khóa ngầm. Ngay khi bóng dáng họ khuất sau lối vào tối tăm, phiến đá hoa cương nặng nề rầm rập khép lại theo cơ quan cửu cung bát quái, chặn đứng hoàn toàn luồng gió bão tuyết gầm rú bên ngoài, giam cầm họ vào bóng tối âm u, lạnh lẽo của hầm mộ tổ tiên Phong gia.


Không khí bên trong hầm mộ lạnh ngắt như hầm băng, nồng nặc mùi bụi đá xám và mùi ẩm mốc của những bức tường đá rêu phong lâu năm. Phong Tuyết Chi đốt một mồi lửa nhỏ từ thanh củi thông khô mang theo. Ánh lửa vàng vọt lập lòe nhảy múa trên những bức vách đá hoa cương được đẽo gọt tinh xảo, phản chiếu những vết nứt nẻ, hoang tàn sau đêm diệt môn mười năm trước.


Họ đi qua một hành lang hẹp dốc xuống dưới lòng đất, hai bên vách đá khắc đầy những hình vẽ kiếm hoa năm cánh – biểu tượng vinh quang đã mất của Thiên Kiếm Môn. Đi đến cuối hành lang, một gian hầm mộ chính khổng lồ mở ra trước mắt. Giữa gian hầm là những chiếc bệ đá lớn xếp theo hình bát quái, nơi đặt bài vị của các tổ tiên gia tộc Phong thị.


Ngay khoảnh khắc nhìn thấy những tấm bài vị gỗ mun bám đầy bụi tro, tàn hồn của Phong Vô Kỵ trong thức hải A Cẩu bỗng chấn động kịch liệt. Sợi chỉ đỏ Âm Dương trên cổ tay phải gã căng ra như muốn đứt, truyền đi một luồng oán khí và nỗi đau đớn tinh thần vĩ đại trực tiếp vào đan điền A Cẩu.


"Ninh nương..."


Phong Vô Kỵ khàn giọng gọi, âm thanh u uẩn vang vọng trong không gian ý thức tối tăm. A Cẩu đột ngột cảm thấy cơ thể mình mất đi quyền kiểm soát tạm thời. Gã không bị nhập xác chiến đấu, nhưng một luồng sức mạnh tinh thần u sầu, vĩ đại của Kiếm thánh đang cưỡng ép hai đầu gối gã quỳ sụp xuống nền đá lạnh buốt.


"Bịch!"


A Cẩu quỳ gối trước một tấm bài vị gỗ mun nằm ở góc trang trọng nhất. Trên bài vị khắc dòng chữ Nho cổ mờ nhạt: *"Vọng thê Phong môn Ninh nương chi bài vị"*.


Phong Tuyết Chi kinh ngạc nhìn hành động đột ngột của A Cẩu. Cô tiến lại gần, ánh mắt chạm vào tấm bài vị của mẹ mình, nước mắt bỗng chốc trào ra lã chã. Cô quỳ xuống bên cạnh gã, giọng nghẹn ngào: "Mẫu thân... nhi nữ bất hiếu... mười năm nay mới có thể quay lại bái lạy người..."


Trong thức hải, Phong Vô Kỵ nhìn hình ảnh phu nhân đài các mặc y phục lụa trắng thanh nhã xuất hiện trong ảo ảnh ký ức u sầu. Ông nhớ lại năm xưa, vì quá say mê kiếm đạo tuyệt ý, bỏ bê gia đình để đi tìm kiếm thanh cổ kiếm Vô Danh, ông đã để nàng sống trong cô độc lạnh lẽo. Khi nàng lâm trọng bệnh qua đời, ông thậm chí còn không kịp mang một viên Ôn Mạch Thảo về cứu chữa. Sự kiêu ngạo kiếm cốt thiên sinh của ông chính là tâm ma lớn nhất đã hại chết người vợ hiền nhục nhã.


"Ninh nương... ta sai rồi... cả đời này Phong Vô Kỵ ta nợ nàng một mạng, nợ con gái chúng ta cả một đời yên bình..."


Nỗi đau dằn vặt tột cùng của vong hồn Kiếm thánh truyền qua khế ước, khiến A Cẩu vô thức dập đầu mạnh xuống nền đá cứng ba lần. Tiếng trán va chạm vào đá hoa cương vang lên cồm cộp, rỉ ra một vệt máu tươi dính chặt vào nền đất cát dơ bẩn. Phong Tuyết Chi chấn động tinh thần. Cô nhìn vệt máu trên trán A Cẩu, lòng tự hỏi tại sao gã thiếu niên này lại có thể bộc lộ một nỗi đau sầu, hối hận sâu sắc đến mức này trước bài vị của mẹ cô. Thần thái của gã lúc này không còn một tia hèn nhát, mà mang phong thái u sầu của một bậc đại tông sư đang chuộc tội lỗi quá khứ.


"Sư huynh... huynh... làm sao vậy?" Cô run rẩy hỏi.


A Cẩu giật mình tỉnh táo lại khi Phong Vô Kỵ thu hồi tàn lực tinh thần. Gã vội vàng đưa tay phải lên lau vệt máu trên trán, lắp bắp trở lại giọng điệu hèn nhát thường ngày: "À... không... không có gì! Tôi chỉ thấy... phu nhân thật đáng thương... Với lại, đầu gối tôi bị chuột rút, trượt chân dập đầu thôi!"


Phong Tuyết Chi mím môi, sự nghi ngờ trong mắt cô lại dấy lên, nhưng tình thế khẩn cấp không cho phép cô hỏi thêm. Cánh tay trái hoại tử của A Cẩu đang tỏa ra luồng khí cực lạnh, các mối chỉ sắt khâu mạch nổi phồng đen bóng dọc thớ thịt, báo hiệu đan điền gã sắp đạt giới hạn chịu đựng vật lý.


"Lão già... Băng Tâm Đan ở đâu? Tôi sắp đông cứng thành đá thật rồi!" A Cẩu thầm hét lên trong đầu.


"Nhìn dưới bia đá của bài vị Ninh nương. Nơi đó có một phiến đá hoa cương khắc hình hoa tuyết dính máu khô. Khớp ngầm nằm ở góc đông nam." Phong Vô Kỵ chỉ dẫn khàn khàn.


A Cẩu không chậm trễ, gã khom người, dùng bàn tay phải rách da bám đầy máu khô rà soát dọc theo chân bệ đá của bài vị Ninh nương. Nhờ ngón nghề đào mộ mưu sinh gia truyền, gã nhanh chóng phát hiện ra một khe hở nhỏ chỉ bằng một sợi tóc nằm ẩn dưới lớp rêu mốc cổ kính.


"Tìm thấy rồi!"


Gã lách chiếc xẻng sắt rỉ bị mẻ cán gỗ mục vào khe hở, dùng lực bẩy nhẹ.


"Cạch!"


Một phiến đá nhỏ sụt xuống, lộ ra một hốc tối ẩm ướt bên trong. Nhưng ngay khi phiến đá vừa dịch chuyển, khứu giác siêu phàm của A Cẩu lập tức ngửi thấy một mùi rỉ sét tanh nồng cực nhẹ của kim loại lâu năm bám đầy độc tính.


"Có bẫy độc châm!"


A Cẩu co rút đồng tử. Gã không dùng tay thò vào, mà nhanh trí dùng cán gỗ mục nát của chiếc xẻng sắt thọc mạnh vào trong hốc tối.


"Phập! Phập! Phập!"


Ba tiếng động sắc bén vang lên. Ba cây kim châm cứu bằng đồng đen tẩm kịch độc Chu Sa bắn thẳng vào cán gỗ, ăn mòn thớ gỗ mục nát thành những vệt đen xám xịt. Phong Tuyết Chi đứng bên cạnh kinh hãi nín thở, càng thêm nể phục sự cẩn trọng và ngón nghề trộm mộ thực dụng của gã thiếu niên.


Sau khi cơ quan độc châm đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn, A Cẩu mới cẩn thận thò tay phải vào, lôi ra một chiếc hộp sắt rỉ sét lâu năm bám đầy bụi tro nghĩa trang. Chiếc hộp sắt nặng trịch, khóa ngầm bằng một khớp đồng cổ ngầm rỉ sét gỉ sét.


"Mở ra! Mau mở ra!" A Cẩu run rẩy thúc giục.


Gã dùng cán xẻng gãy cạy mạnh vào khớp đồng cổ ngầm.


"Rắc!"


Nắp hộp sắt bật mở. Bên trong chiếc hộp sắt rỉ sét, ánh sáng mờ nhạt của mồi lửa phản chiếu hai vật phẩm nằm im lìm suốt mười năm qua.


Một là một lọ sứ màu trắng tuyết nhỏ, bên ngoài tỏa ra một làn sương lạnh mờ nhạt lạnh buốt – chính là Băng Tâm Đan (Mẫu thử), linh dược bảo mệnh duy nhất có thể đông cứng tạm thời kinh mạch hoại tử của A Cẩu.


Hai là một bức thư tuyệt mệnh viết trên mảnh da dê dính vết máu khô đã chuyển sang màu nâu sẫm – Bức di thư của quản gia Phong Phúc vạch trần toàn bộ âm mưu phản quốc cấu kết triều đình của Tần Thiên Lôi năm xưa.


"Băng Tâm Đan..." A Cẩu mừng rỡ gào lên, tay phải gã run rẩy cầm lấy lọ sứ trắng.


Nhưng niềm vui chưa kịp chạm đến khóe môi gã, một tiếng cười lạnh lùng, tàn bạo bỗng chốc vang vọng từ phía hành lang tối tăm dẫn vào hầm mộ chính, cắt đứt hoàn toàn bầu không khí im lìm của ngôi mộ cổ.


"Ha ha ha! Kẻ đào mộ hèn hạ A Cẩu, hóa ra ngươi trốn ở đây để đào bới di vật của Phong gia!"


Ánh đuốc rực đỏ đột ngột tràn vào gian hầm đá hoa cương, xua tan bóng tối âm u. Hàng chục đệ tử ngoại môn của Thiên Kiếm Môn mặc cẩm y trắng, tay cầm trường kiếm bản mệnh sáng loáng, nhanh chóng dàn hàng ngang khóa chặt hoàn toàn lối ra duy nhất của hầm mộ hẹp.


Đi đầu đám người là một gã đàn ông trung niên thô kệch, mặc áo khoác lông hổ hở ngực để lộ hình xăm hổ vằn dữ tợn. Cánh tay trái của gã đã bị chặt đứt lìa sát vai, được quấn chặt bằng những dải băng gạc thấm máu khô xám xịt. Đôi mắt hí hung hãn của gã đỏ ngầu sát khí, nhìn chằm chằm vào A Cẩu như muốn vạn đao phân thây gã ngay lập tức.


Chính là Vương Hổ - bang chủ Hổ Đầu Bang!


"Vương Hổ..." A Cẩu run rẩy thốt lên, gã vội vàng ôm chặt chiếc hộp sắt rỉ vào lồng ngực, lùi dần sát vách bài vị tổ tiên Phong gia. Cánh tay trái hoại tử đen lạnh ngắt co rút dữ dội, khiến gã không thể vận lực phòng thủ.


"Kẻ trộm mộ rác rưởi!" Vương Hổ gào thét phẫn nộ, tiếng gầm rú vang vọng vách đá hầm mộ. Gã vung bàn tay phải còn lại bọc cặp bao tay thép vuốt hổ sắc bén chỉ thẳng vào mặt A Cẩu: "Hôm nay ta sẽ lột da, rút gân ngươi để báo thù cho nhát chém đứt tay trái của ta! Giao nộp thanh cổ kiếm rỉ sét kia và chiếc hộp sắt ra đây, ta sẽ cho ngươi được chết toàn thây!"


Bên cạnh Vương Hổ, Triệu trưởng lão từ từ bước ra. Lão già mặc y phục trưởng lão ngoại môn màu xanh thẫm thêu hoa văn mây, râu dê bạc khẽ rung lên theo từng nhịp thở dồi dào chân khí phong lôi. Trên tay lão cầm thanh trường kiếm khảm lam ngọc bản mệnh tỏa ra kiếm quang lạnh lẽo áp đảo khinh công trong không gian hẹp.


"Tuyệt Chi nhi nữ..." Triệu trưởng lão vuốt râu dê, ánh mắt hí xảo quyệt lộ rõ vẻ tham lam tột cùng khi nhìn thấy chiếc hộp sắt rỉ trên tay A Cẩu. "Ngươi dắt theo tên trộm mộ dơ bẩn này đột nhập mộ tổ tiên, quả là sỉ nhục gia môn. Mau giao chiếc hộp sắt chứa di thư và Băng Tâm Đan ra đây. Triệu mỗ sẽ dâng lên chưởng môn Tần Thiên Lôi để xin khoan hồng cho ngươi một con đường sống."


"Nằm mơ!" Phong Tuyết Chi phẫn nộ quát lên. Cô vung thanh trường kiếm khuyết mẻ chắn trước mặt A Cẩu bảo vệ di vật gia tộc dứt khoát. Mắt phượng bùng lên ngọn lửa hận thù quật cường: "Lũ phản đồ các ngươi không xứng đáng bước chân vào nơi linh thiêng này! Hôm nay Phong Tuyết Chi ta thề chết bảo vệ tôn nghiêm của gia tộc!"


"Hừ, bướng bỉnh hủ bại!" Triệu trưởng lão hừ lạnh một tiếng đầy khinh bỉ.


Lão vận chân khí phong lôi truyền vào trường kiếm khảm lam ngọc, khiến lưỡi kiếm phát ra những tiếng sấm sét nổ lách tách nhỏ u u, tỏa ra kiếm quang lam sắc áp đảo toàn bộ gian hầm mộ hẹp. Không gian chật hẹp của hầm mộ đá hoa cương hoàn toàn hạn chế tầm đánh kiếm khí rộng của Tuyết Chi, dồn nhóm ba người vào góc chết vách đá.


"Tuyết Chi, tránh ra! Để ta chém chết lão già ngụy quân tử này!" Giọng nói khàn khàn của Phong Vô Kỵ gầm lên trong thức hải A Cẩu, ông điên cuồng muốn mượn xác chiến đấu.


"Không được!" A Cẩu thầm hét lên, gã cảm nhận rõ rệt các sợi chỉ sắt khâu mạch dọc cánh tay trái đang căng ra như muốn đứt tung do áp lực chân khí cuộn trào của Kiếm thánh. "Nếu ông nhập xác bây giờ, cánh tay tôi sẽ nổ tung mất! Để tôi câu giờ!"


Phong Tuyết Chi không màng đến vết thương cũ rách ra chảy máu tươi, cô gầm lên một tiếng quyết tuyệt, vung kiếm Tuyết Ảnh lao thẳng về phía Triệu trưởng lão. Đường kiếm mang theo luồng chân khí lôi phong ấm áp chém ngang một vòng lớn.


"Chát!"


Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên giữa lòng đất. Trường kiếm khuyết mẻ của Phong Tuyết Chi chém trực diện vào trường kiếm khảm lam ngọc bản mệnh của Triệu trưởng lão. Nhưng lực kình phong lôi thâm hậu của lão trưởng lão Nhất Lưu dễ dàng áp chế sức mạnh kiệt quệ của thiếu nữ bị trúng độc.


Trường kiếm của Phong Tuyết Chi bị chém mẻ thêm một vết khuyết lớn sâu hoắm, suýt chút nữa thì đứt gãy làm đôi. Lực chấn động cực mạnh hất văng cô lùi lại năm bước, máu tươi rỉ ra khóe môi thanh tú.


"Không tự lượng sức!"


Triệu trưởng lão cười lạnh, lão lướt bộ pháp nhanh như gió, hai ngón tay trái tụ chân khí phong lôi thiển phát ra chỉ pháp điểm huyệt cực nhanh nhắm thẳng vào các huyệt đạo chính trên ngực Phong Tuyết Chi.


"Phập! Phập!"


Phong Tuyết Chi rên rỉ một tiếng, toàn thân đông cứng bất động, trường kiếm khuyết mẻ rơi keng xuống nền đá hoa cương mục nát. Cô bị phế bỏ hoàn toàn khả năng di chuyển chiến đấu, chỉ có đôi mắt phượng ngập tràn bất lực và phẫn nộ nhìn về phía A Cẩu.


"Ha ha ha! Giờ đến lượt ngươi, tên trộm mộ rác rưởi!" Vương Hổ cười điên cuồng, vung bao tay thép vuốt hổ lao vào thích sát A Cẩu để cướp chiếc hộp sắt rỉ sét.


Triệu trưởng lão lướt nhẹ bước chân chắn trước Vương Hổ, lão không để bang chủ hắc bang ra tay giết người cướp công lao trước. Lão muốn tự tay đoạt lấy di thư giải oan để dâng lên Tần Thiên Lôi thăng tiến chức vị nội môn.


Triệu trưởng lão vung thanh trường kiếm khảm lam ngọc bản mệnh tỏa ra kiếm quang lạnh lẽo, mũi kiếm nhọn hoắt chỉ thẳng vào sát mặt A Cẩu đang ôm chặt hộp sắt rỉ sét dính máu tươi ròng ròng sát vách bài vị tổ tiên.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!