Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Đột Nhập Mộ Tổ Tiên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương đêm trên sườn núi Hoang Sơn lạnh buốt như hàng vạn cây kim châm nhỏ li ti, găm thẳng vào da thịt. Gió bão từ phương Bắc thổi về, rít lên từng hồi u u qua những khe đá hẹp, cuốn theo những bông tuyết mịn màng nhưng sắc lẹm, tạt thẳng vào gương mặt lấm lem bùn đất của A Cẩu.


Dưới ánh trăng mờ đục bị mây đen che phủ một nửa, bóng dáng ba người lầm lũi di chuyển dọc theo con đường mòn sạt lở sát rìa nghĩa trang hoang lạnh. Đi đầu là A Cẩu. Thân hình gã thiếu niên mười tám tuổi gầy guộc, mặc chiếc áo vải thô vá chằng vá đắp rách nát, một bên ống tay áo bên trái trống rỗng, được quấn chặt bằng những dải băng gạc đen rỉ máu tươi. Cánh tay trái của gã – vốn đã bị hoại tử đen hoàn toàn sau trận chiến mượn xác ở cống ngầm và vừa trải qua cấm thuật khâu nối bằng chỉ sắt ôn độc của Hoa Linh Nhi – giờ đây treo lủng lẳng trước ngực như một khúc củi khô lạnh ngắt. Mỗi bước đi, cơn đau buốt thấu xương tủy từ những sợi chỉ sắt đâm xuyên thớ thịt lại giật lên từng hồi theo nhịp tim, khiến gương mặt gã co rúm, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng hòa lẫn với lớp bùn đất ngụy trang hôi thối.


Phía sau gã, Phong Tuyết Chi dắt tay bé Tiểu Nha bước đi từng bước nặng nề. Gương mặt thiếu nữ thanh tú dưới lớp nam trang xám nhạt giờ đây tái nhợt vì kiệt sức, bắp tay phải quấn băng gạc rỉ máu đen do độc tính của Đoạn Hồn Đinh vẫn chưa được giải trừ hoàn toàn. Ánh mắt phượng của cô nhìn chằm chằm vào bóng lưng khòm thấp, run rẩy nhưng kiên định của A Cẩu, trong lòng dấy lên một nỗi dằn vặt phức tạp. Cô từng khinh bỉ kẻ đào mộ hèn nhát này, nhưng nhìn cách gã cắn răng chịu đựng nỗi đau tột cùng của chỉ sắt khâu mạch để gượng dậy dẫn đường cứu cô, lòng nghi kỵ trong cô đã bắt đầu rạn nứt.


"Nhóc con, cố nén thở khí đan điền lại. Chúng ta đã tiến vào vùng đệm phòng thủ ngoại vi của Mộ tổ tiên Phong gia rồi."


Giọng nói trầm khàn, nghiêm khắc của Phong Vô Kỵ vang vọng trong không gian ý thức tối tăm của A Cẩu. Sợi chỉ đỏ Âm Dương quấn chặt nơi cổ tay phải hai người khẽ tỏa ra một luồng sáng đỏ mờ nhạt, truyền đi một chút hơi ấm mỏng manh để bảo vệ tim mạch gã khỏi bị hàn khí hoang sơn xâm nhập.


"Lão... lão già chết tiệt..." A Cẩu thầm rủa trong đầu, răng gã đánh vào nhau lập cập phát ra những tiếng cọc cạch khô khốc. "Nói thì dễ lắm... Cánh tay này của tôi... sắp rụng ra rồi. Nếu không tìm được Băng Tâm Đan để đóng băng độc tính chỉ sắt, tôi thề sẽ đào mộ tổ tiên ông lên trước!"


"Hừ, nếu ngươi có mạng sống sót qua đêm nay." Phong Vô Kỵ hừ lạnh, nhưng trong giọng nói của vị đại tông sư cũng ẩn chứa một nỗi dằn vặt câm lặng. Ông biết rõ, chính sự kiêu ngạo kiếm đạo của mình đã đẩy ký chủ yếu ớt này vào thảm cảnh hoại tử kinh mạch.


A Cẩu không đáp lại, gã dừng bước, áp sát người vào một tảng đá hộc lớn bên đường lộ. Gã đưa mắt nhìn xuống thung lũng phía dưới sườn núi hoang dã.


Trước mắt họ, khu vực Mộ tổ tiên gia tộc Phong thị hiện ra dưới những ánh đuốc bập bùng rực đỏ cả một góc trời đêm sương mù. Hàng chục đệ tử ngoại môn của Thiên Kiếm Môn mặc y phục cẩm y trắng thêu hoa văn mây xanh sạch sẽ, chỉnh tề, kiếm bản mệnh đeo hông sáng loáng, đang xếp thành đội hình tuần tra nghiêm ngặt quanh các ngả đường mòn dẫn vào khu mộ đá hoa cương. Xen lẫn giữa bọn họ là những tên lâu la của Hổ Đầu Bang mặc áo khoác da hổ sờn rách, tay cầm đao mỏng, dắt theo hai con chó săn hung tợn bọc xích sắt quanh cổ liên tục ngửi vào không khí ẩm ướt.


Sự tương phản rõ rệt hiện lên giữa sương đêm. Một bên là đám đệ tử danh môn chính phái kiêu ngạo, sạch sẽ, được trang bị đầy đủ dược liệu và binh khí tinh xảo. Một bên là A Cẩu – kẻ đào mộ dơ bẩn, rách nát, toàn thân bốc mùi bùn đất nghĩa trang hôi thối và tử khí nghĩa địa, đang phải rình rập dưới bóng tối để tìm đường sống.


"Triệu trưởng lão đang ở đằng kia." Phong Tuyết Chi khẽ thầm thì bên tai A Cẩu, tay cô siết chặt chuôi kiếm dài khuyết mẻ, mắt phượng bùng lên ngọn lửa hận thù khi nhìn thấy bóng dáng lão già mặc y phục trưởng lão màu xanh thẫm đang cầm một chiếc la bàn đồng cổ đứng gác ngay lối vào chính của mộ gia tộc. "Chính lão đã cấu kết với Vương Hổ để vây quét nghĩa trang. Ta phải giết lão!"


"Cô điên rồi sao?!" A Cẩu giật mình, vội vàng dùng bàn tay phải rách da bám đầy máu khô của mình bịt chặt miệng Phong Tuyết Chi lại, kéo cô nằm rạp xuống hố đất hoang phủ đầy lá trúc mục nát bên cạnh. "Nhìn đống nỏ liên châu bọc khớp của bọn gác cổng kia kìa! Cô chưa kịp vung kiếm thì cả ba chúng ta đã bị bắn thành cái tổ ong rồi. Muốn sống sót thì ngậm miệng lại và nghe tôi!"


Phong Tuyết Chi trừng mắt phẫn nộ, nhưng cảm nhận được hơi thở dồn dập và sự lạnh ngắt từ bàn tay của A Cẩu, cô đành im lặng, từ từ hạ kiếm xuống.


Đúng lúc đó, một tiếng gầm gừ nhẹ quỷ dị vang lên từ phía lối mòn sát bụi rậm nơi họ đang ẩn nấp. Một con chó săn bọc xích sắt của Hổ Đầu Bang đã ngửi thấy mùi lạ, từ từ tách khỏi toán tuần tra, tiến lại gần hố đất. Tiếng xích sắt leng keng kéo lê trên đất đá rỉ sét vang lên đều đặn, u ám, gõ thẳng vào thần kinh đang căng như dây đàn của A Cẩu.


"Nó ngửi thấy mùi máu tươi từ vết thương khâu chỉ sắt trên tay ngươi rồi!" Phong Vô Kỵ khẩn cấp cảnh báo trong thức hải. "La bàn định vị của Triệu trưởng lão cũng bắt đầu dao động nhẹ hướng về phía này."


Trong khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc, bản năng sinh tồn dẻo dai của kẻ trộm mộ dưới đáy xã hội trỗi dậy. A Cẩu không hề hoảng loạn. Gã nhanh trí dùng tay phải bới mạnh lớp bùn đất nghĩa trang ẩm ướt bốc mùi tử khí hôi thối dưới lòng hố đất, dứt khoát bôi trét kín lên dải băng gạc đen quấn quanh cánh tay trái hoại tử của mình để cô lập hoàn toàn mùi máu tươi. Đồng thời, gã vận hành Thuật giả chết rùa thở, nín thở tuyệt đối, ngưng tim tạm thời để triệt tiêu dao động sinh mệnh sinh học.


Con chó săn dừng lại ngay sát mép hố đất, mũi hếch lên ngửi mạnh vào bụi trúc mục nát. Nhưng mùi bùn đất nghĩa trang hôi thối nồng nặc trộn lẫn tử khí từ Mộ huyệt vạn nhân tê gần sườn núi dội về đã hoàn toàn đánh lừa khứu giác nhạy bén của nó. La bàn định vị trên tay Triệu trưởng lão cũng xoay tròn hỗn loạn rồi dừng lại, không thể định vị được dao động sinh mệnh sinh học của người sống.


"Này! Con chó kia, lại đây! Chỉ là tiếng chuột núi chạy thôi, có gì mà ngửi mãi thế!"


Tên lâu la Hổ Đầu Bang gác cổng quát mắng, giật mạnh xích sắt kéo con chó săn bỏ đi hướng khác.


Khi tiếng bước chân khuất dần sau vách đá, A Cẩu mới từ từ hít vào một hơi sâu, lồng ngực co thắt dữ dội. Nhưng ngay khi gã vừa cử động chân phải để nhích người lên, một cơn đau buốt nhói đột ngột truyền từ lòng bàn chân lên tận đỉnh đầu. Một chiếc dằm tre gai rừng sắc nhọn đã đâm sâu xuyên qua lớp đế giày rách nát, cắm thẳng vào lòng bàn chân phải của gã, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ lớp lá mục.


A Cẩu trợn tròn mắt, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Gã cắn chặt môi đến chảy máu, hai tay bấu chặt vào đất cát dơ bẩn để ngăn bản thân không phát ra một tiếng rên rỉ nhỏ nào. Nỗi đau thể xác chồng chất đau đớn khiến toàn thân gã run rẩy kịch liệt, nhưng ánh mắt gã nhìn về phía Phong Tuyết Chi vẫn tràn đầy sự cảnh báo nghiêm ngặt.


"Đi thôi..." A Cẩu khàn giọng thì thầm qua kẽ răng, tay phải gã nhổ bật chiếc dằm tre ra, không thèm băng bó, tiếp tục bò trườn sát đất hướng về phía cửa hầm mộ đá hoa cương.


Nhờ Thuật đào mộ ẩn mình dạn dày kinh nghiệm, A Cẩu dẫn Phong Tuyết Chi và Tiểu Nha luồn lách qua các ngách đá hẹp, tận dụng sương mù dày đặc và bóng tối của các bia mộ giả để cắt đuôi hoàn toàn các toán tuần tra gác cổng. Gã quan sát kết cấu đất đá, nhận biết những vùng đất sét mềm rỉ nước ngầm để di chuyển không tiếng động chân cát rơi.


Sau gần một canh giờ di chuyển nghẹt thở, họ cuối cùng cũng tiếp cận được lối vào chính của Mộ tổ tiên gia tộc Phong thị nằm sâu sau sườn núi hoang dã. Trước mắt họ là một phiến đá hoa cương lớn khổng lồ, cao hơn một trượng, trên bề mặt khắc hình một đóa kiếm hoa năm cánh tinh xảo – biểu tượng vinh quang đã bị tàn phá một nửa của gia tộc Phong thị năm xưa. Phiến đá bị bao phủ bởi rêu mốc và bụi đá xám, ẩn giấu một khớp khóa ngầm cơ quan vô cùng tinh vi.


"Lối vào hầm mộ chính nằm ngay sau phiến đá này." Phong Tuyết Chi khẽ nói, mắt cô lấp lánh ánh lệ khi đứng trước mộ tổ tiên. "Nhưng khớp khóa ngầm đã bị phong ấn bằng một cơ quan đá xoay cửu cung bát quái. Nếu xoay sai một khớp, toàn bộ hầm mộ sẽ sập đổ chôn sống kẻ xâm nhập."


"Nhường xác cho ta mười hơi thở, ta sẽ dùng chân khí để mở khóa." Phong Vô Kỵ lên tiếng trong thức hải.


"Không được!" A Cẩu thầm hét lên, gã quỳ gối trước phiến đá, tay phải cầm cán xẻng gãy rà soát dọc theo các khe hở đá hoa cương. "Kinh mạch của tôi vừa khâu nối chỉ sắt, nếu ông nhập xác vận khí lúc này, các mối chỉ sắt sẽ đứt tung ra ngay lập tức. Hãy chỉ cho tôi quy luật xoay đá, tôi sẽ tự tay mở nó bằng sức mạnh cơ bắp thô sơ!"


Phong Vô Kỵ trầm mặc một hơi thở, rồi ông thở dài, chỉ dẫn quy luật bước chân và cách xoay các phiến đá hoa cương nhỏ quanh khớp khóa ngầm.


A Cẩu cắn răng chịu đựng cơn đau từ lòng bàn chân phải và cánh tay trái hoại tử, dùng bàn tay phải rách da rỉ máu tươi nắm lấy khớp đá đầu tiên, dùng hết sức lực cơ bắp thô sơ để xoay chuyển. Tiếng đá cọ xát vào nhau nghe ken két u ám vang vọng giữa không gian tĩnh mịch của đêm bão tuyết sườn núi.


Khớp đá thứ nhất xoay đúng vị trí.


Khớp đá thứ hai dịch chuyển.


Đến khớp đá thứ ba – khớp đá quyết định nằm ngay tâm đóa kiếm hoa hoa cương. Bàn tay phải của A Cẩu rỉ máu ròng ròng dính chặt vào bề mặt đá lạnh buốt. Gã vận toàn bộ lực cánh tay thô sơ, gầm nhẹ một tiếng dứt khoát xoay mạnh khớp đá cuối cùng vào đúng khớp ngọc bích ngầm bên trong.


"Cạch!"


Một tiếng kêu đanh thép của cơ quan cơ học cổ xưa vang lên từ sâu trong lòng đất. Phiến đá hoa cương lớn khổng lồ từ từ dịch chuyển sang một bên, lộ ra một lối vào tối tăm, ẩm ướt dẫn thẳng xuống hầm mộ chính dưới lòng đất.


Nhưng ngay khi phiến đá vừa mở ra một khe hẹp rộng chừng nửa thước, một tiếng rít gió nhỏ, quỷ dị đột ngột vang lên từ khe đá tối tăm phía bên trong.


"Hưu!"


Một cơ quan độc tiễn cổ rỉ sét bám đầy độc tính Đoạn Trường Tán năm xưa, do chấn động mở cửa mộ đã bất ngờ khởi động, bắn thẳng ra ngoài tầm gần với tốc độ xé rách không khí, nhắm thẳng vào ngực của Phong Tuyết Chi đang đứng ngay phía sau A Cẩu!


"Tuyết Chi! Tránh ra!"


A Cẩu hét lên một tiếng kinh hoàng, bóng tối sương mù phản chiếu mũi tên đen xé gió lao tới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!