Vết Đen Cánh Tay Trái
Gió bão trong Rừng Trúc Đen gầm rú như vạn con dã thú đói mồi, thổi thốc những bông tuyết buốt giá vào vách đá hoang lạnh. Dưới bóng tối mịt mùng của những thân tre già đổ nghiêng, A Cẩu quỳ gục trên đống lá mục ẩm ướt, hai hàm răng đập vào nhau lập cập không chỉ vì cái lạnh của đất trời, mà vì một cơn đau tột cùng đang cuộn trào dọc theo cánh tay trái. Vết đen hoại tử – di chứng tàn khốc sau khi Phong Vô Kỵ mượn xác dùng kiếm ý vượt giới hạn để đánh lui Đường Phong – đang lan nhanh như những con rết độc màu đen xám, bò dọc từ mười đầu ngón tay lên đến tận khuỷu khớp. Kinh mạch của gã co thắt dữ dội, lạnh ngắt và hoàn toàn mất đi cảm giác vật lý, chỉ còn lại những thớ thịt nổi phồng đen bóng như sắt nguội.
"A Cẩu! Ngươi sao thế này?"
Phong Tuyết Chi hốt hoảng lao lại gần. Cô quỳ sụp xuống bên cạnh gã, gương mặt thanh tú mặc nam trang xám nhạt giờ đây tái nhợt vì lo lắng. Nhìn cánh tay trái đang biến dạng của A Cẩu, cô không khỏi rùng mình. Không chút do dự, Tuyết Chi đặt bàn tay phải lên vai gã, vận hành Thiên Kiếm Tâm Pháp, cố gắng truyền một dòng chân khí lôi phong ấm áp vào cơ thể gã để đẩy lùi luồng hàn khí hoại tử đang xâm chiếm đan điền.
"Đừng... dừng tay lại!"
Trong ý thức hải tối tăm của A Cẩu, vong hồn của Phong Vô Kỵ gầm lên một tiếng đầy kinh hoàng. Nhưng đã quá muộn. Chân khí chính tông của Tuyết Chi vừa chạm vào "Hỗn Loạn Kinh Mạch" của A Cẩu liền lập tức xung đột dữ dội với tàn dư kiếm ý cực lạnh của Kiếm thánh còn sót lại. Hai dòng khí lực nóng lạnh va chạm nhau như nước sôi đổ vào dầu nóng, khiến các mạch máu trên cánh tay A Cẩu bạo liệt thêm vài đoạn.
"Phộc!"
A Cẩu phun ra một ngụm máu tươi đỏ sẫm, toàn thân co giật kịch liệt rồi đổ gục vào lòng Tuyết Chi. Gã đau đớn đến mức không thể hét lên thành tiếng, chỉ có những giọt mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên gương mặt lấm lem bùn đất nghĩa trang hôi thối.
"Tuyết Chi... mau rút tay lại!" Giọng nói khàn khàn, yếu ớt của Phong Vô Kỵ vang vọng trong không gian ý thức của A Cẩu, nhưng bên ngoài, gã chỉ có thể rên rỉ những tiếng đứt quãng vô nghĩa. Phong Vô Kỵ dằn vặt vô cùng. Vị đại tông sư kiêu ngạo cả đời chỉ biết đến kiếm, bỏ bê thê nhi năm xưa, nay lại đang bất lực chứng kiến sự kiêu ngạo của mình tàn phá thể xác của một thiếu niên trộm mộ hèn nhát nhưng chính trực. Sợi chỉ đỏ Âm Dương quấn chặt nơi cổ tay phải hai người rực sáng lên rồi mờ nhạt dần, biểu thị sinh mệnh liên kết của cả hai đang mấp mé bên bờ vực tiêu tán vĩnh viễn.
"Ta xin lỗi... nhóc con... là ta đã quá khinh suất." Phong Vô Kỵ thở dài đau đớn. "Chân khí của con bé quá cương mãnh, kinh mạch dị thường của ngươi không thể dung nạp nổi dòng khí ngoại lai lúc này. Nếu tiếp tục, ngươi sẽ bạo thể vong mạng ngay lập tức."
Phong Tuyết Chi vội vàng thu hồi chân khí, mặt cắt không còn giọt máu. Cô hốt hoảng xé vội vạt áo xám của mình, run rẩy quấn chặt lấy cánh tay trái của A Cẩu để ngăn vết hoại tử đen tiếp tục lan rộng lên bắp vai. Tiểu Nha nấp sau một bụi trúc gần đó, hai mắt tròn xoe ngập tràn nước mắt, không dám khóc thành tiếng vì sợ làm lộ vị trí của họ trước các toán tuần tra của phân đà Thiên Kiếm Môn đang lùng sục khắp rừng.
Đúng lúc bầu không khí rơi vào tuyệt vọng nghẹt thở, một tiếng huýt sáo nhỏ giả giọng chim sâm cầm đêm vang lên từ phía bụi trúc rậm rạp phía sau. Phong Tuyết Chi lập tức cảnh giác, tay siết chặt chuôi kiếm dài khuyết mẻ. Nhưng từ trong bóng tối sương mù, không phải sát thủ của Nhạc Vô Song xuất hiện, mà là một bóng người gầy nhom, di chuyển nhanh nhẹn không tiếng động chân cát.
Đó là một tên hành khất Cái Bang nhỏ tuổi, tai mắt ngoại vi của Cái Bang lân cận thành cổ. Gã không nói một lời, chỉ lén lút ném một ống tre nhỏ niêm phong bằng sáp đỏ xuống đống lá mục ngay trước mặt A Cẩu, rồi nhanh chóng lướt nhẹ thân mình biến mất vào màn sương mù dày đặc.
A Cẩu dùng bàn tay phải rách da dính máu tươi nhặt ống tre lên, run rẩy bẻ gãy lớp sáp niêm phong. Bên trong là một bức mật thư bằng da dê mỏng dính đầy mùi thuốc nam nồng nặc. Bức thư được gửi từ Chu chưởng quỹ của Cửa hiệu cầm đồ Chu Ký thông qua bưu cục trung gian chợ đen của Cái Bang.
"Chu chưởng quỹ..." A Cẩu thầm thì, giọng nói yếu ớt. Gã mở bức thư ra dưới ánh sáng mờ nhạt của tuyết lạnh phản chiếu.
Nội dung bức thư không phải là lời hỏi thăm, mà là những dòng chữ Nho viết vội vàng nhưng vô cùng sắc sảo của Thần y Hoa Linh Nhi từ Giang Nam gửi tới. Hoa Linh Nhi viết:
*"Kẻ mang cổ kiếm Vô Danh, ta đã nhận được tin tức về vết hoại tử kinh mạch của ký chủ từ tiệm cầm đồ Chu Ký. Sự thật về vết hoại tử cánh tay trái của gã là do tàn dư kiếm khí cực lạnh của Phong Vô Kỵ tích tụ lại hằng ngày sau mỗi lần nhập xác, phá hủy hoàn toàn mười hai kinh mạch chính. Thảo dược thông thường của Giang Nam Dược Các không thể cứu được gã. Muốn giữ mạng cánh tay trái và duy trì dòng chân khí nhỏ không bị đứt quãng hằng ngày, chỉ có một cách duy nhất: sử dụng Thuật khâu nối kinh mạch bằng chỉ sắt. Hãy dùng kim châm cứu luồn sợi chỉ sắt ngâm độc ôn mạch, đâm xuyên qua các thớ thịt hoại tử để khâu nối lại các đoạn kinh mạch bị đứt gãy cơ học. Cái giá phải trả là nỗi đau đớn tột cùng thấu xương tủy, và cánh tay trái của gã sẽ vĩnh viễn mất đi một phần cảm giác vật lý. Nhưng nếu không làm, trong vòng ba canh giờ nữa, độc hoại tử sẽ ăn mòn đến tim mạch, cả hai hồn một xác các ngươi sẽ cùng chết.*
*Ngoài ra, chỉ sắt ôn độc chỉ là biện pháp trì hoãn tạm thời. Thứ duy nhất có thể đông đóng băng hoàn toàn cơn đau hoại tử và bảo toàn mạng sống lâu dài cho cánh tay gã chính là Băng Tâm Đan (Mẫu thử) – viên đan dược kịch lạnh hiện đang được cất giấu trong hộp đồng cổ dưới Mộ tổ tiên gia tộc Phong thị ở sườn núi Hoang Sơn. Mộ tổ tiên đang bị Triệu trưởng lão và quân lâu la hắc bang phong tỏa nghiêm ngặt để săn lùng các ngươi. Hãy tự quyết định đường sống của mình."*
Đọc xong bức thư, Phong Tuyết Chi lặng người đi. Cô nhìn A Cẩu, rồi nhìn xuống cánh tay trái đen xám đang rỉ ra những giọt máu đen hôi thối của gã. Lòng cô dằn vặt vô cùng. Cô nghi ngờ thân thủ quỷ dị của gã thiếu niên trộm mộ này, nhưng chính gã đã liều mạng cứu cô và Tiểu Nha khỏi mũi đao của Đường Phong.
"Thuật khâu nối kinh mạch bằng chỉ sắt..." Tuyết Chi khàn giọng lẩm nhẩm. "Ta... ta có mang theo kim châm cứu và sợi chỉ sắt ôn độc mà lão tiêu đầu Tề đã tặng trước khi trốn chạy. Nhưng nỗi đau này... người bình thường không thể chịu đựng nổi."
Trong ý thức hải, Phong Vô Kỵ trầm mặc hồi lâu, rồi ông lên tiếng, giọng nói mang một sự tôn trọng chưa từng có dành cho ký chủ hèn nhát của mình: "A Cẩu, ta không ép ngươi. Nếu ngươi muốn từ bỏ khế ước, ta sẽ tự bạo tàn hồn để giải thoát cho ngươi sống nốt ba canh giờ cuối cùng một cách thanh thản."
A Cẩu nhìn xuống cánh tay trái bất động của mình, rồi nhìn sang bé Tiểu Nha đang run rẩy vì lạnh, và Phong Tuyết Chi – người con gái mang kiếm tâm chính trực đang nhìn gã bằng đôi mắt ngập tràn sự cầu khẩn lẫn đau xót. Bản năng sinh tồn dẻo dai của kẻ dưới đáy xã hội trỗi dậy trong lòng tên trộm mộ nghèo khổ. Gã không muốn chết. Gã muốn sống để rời khỏi nghĩa trang hoang lạnh này, muốn sống để thấy một thế giới phồn hoa rộng lớn hơn.
"Khâu... khâu đi..." A Cẩu lắp bắp, ánh mắt gã bỗng chốc lóe lên một tia quyết tuyệt rỉ máu. Gã nhặt một cành tre khô đưa lên miệng, cắn chặt giữa hai hàm răng để chuẩn bị chịu đựng nỗi đau. "Cô nương... ra tay đi... Tôi chịu được."
Phong Tuyết Chi hít một hơi thật sâu để giữ cho bàn tay cầm kim không bị run rẩy. Cô lấy ra chiếc hộp đồng nhỏ chứa kim châm và sợi chỉ sắt ngâm độc ôn mạch màu xanh đen tỏa mùi khét nhẹ. Mục lão gác từ đường hoang phía xa sườn núi đã chỉ dẫn cô cách tìm vị trí các huyệt đạo chính dọc cánh tay.
"Hãy niệm Tĩnh Tâm Chú liên tục trong đầu để giữ cho đan điền không bị bạo liệt!" Tuyết Chi dặn dò dứt khoát.
Mũi kim châm cứu đầu tiên đâm xuyên qua lớp da hoại tử đen lạnh ngắt của A Cẩu.
"Ư...!"
A Cẩu rên rỉ một tiếng nghẹn ngào, cành tre trong miệng gã suýt chút nữa bị cắn gãy đôi. Nỗi đau đớn tột cùng thấu xương tủy lập tức bùng phát, giống như có hàng vạn con kiến lửa đang điên cuồng cắn xé bên trong thớ thịt của gã. Sợi chỉ sắt ôn độc màu đen bóng được kéo xuyên qua các đoạn kinh mạch bị đứt gãy, cưỡng ép khâu nối chúng lại với nhau bằng phương pháp cơ học tàn nhẫn.
Tuyết Chi cắn chặt môi đến chảy máu, từng mũi kim đâm xuống là một lần cô cảm nhận được sự run rẩy kịch liệt của cơ thể A Cẩu. Máu tươi đỏ sẫm hòa lẫn với máu độc đen hôi thối rỉ ra ướt đẫm lớp lá mục dưới đất cát dơ bẩn. Phong Vô Kỵ trong ý thức hải vận hành toàn bộ tàn lực tinh thần còn sót lại để bảo vệ linh hồn A Cẩu không bị ngất đi vì chấn động đau đớn.
Sau gần nửa canh giờ dài đằng đẵng như một thiên niên kỷ, mối chỉ sắt cuối cùng cũng được khâu nối xong. Cánh tay trái của A Cẩu lúc này nổi phồng những đường chỉ sắt màu đen bóng chạy dọc thớ cơ, tỏa ra luồng khí kịch độc lạnh buốt sương lạnh. Tuyết Chi nhanh chóng dùng gạc đen quấn chặt vết thương từ cổ tay lên đến tận bắp vai để ngăn hoại tử lan rộng.
A Cẩu nằm bẹp trên đất cát, toàn thân rã rời, hơi thở hỗn loạn gấp gáp. Cánh tay trái của gã giờ đây đã được khâu nối xong kinh mạch tạm thời, nhưng nó vĩnh viễn mất đi một nửa cảm giác vật lý, trở nên nặng nề và quấn băng gạc đen vĩnh viễn từ nay về sau.
"Kinh mạch đã được nối lại tạm thời..." Tuyết Chi mệt mỏi lau mồ hôi trên trán. "Nhưng chỉ sắt ôn độc sẽ ăn mòn xương cốt ngươi nếu không có Băng Tâm Đan để đóng băng độc tính trong vòng ba ngày tới."
A Cẩu nhìn cánh tay trái quấn băng gạc đen rỉ máu của mình, cắn răng đồng ý đột nhập mộ tổ tiên Phong gia.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!