Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Trận Chiến Tiêu Hao

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lâm Hàn Sương vừa rời đi, tiếng gió rít nhè nhẹ sương mù báo hiệu sát thủ khinh công Phong Ảnh đã bám sát bờ tường chùa hoang.


Trong chánh điện đổ nát, ngọn lửa từ đống củi thông khẽ chao đảo rồi lịm dần, để lại những tia lửa đỏ quạnh nhảy múa yếu ớt trên những bức tường gạch mốc thếch. A Cẩu nín thở đến mức lồng ngực bầm tím nhức nhối, tay phải gã siết chặt lấy cán gỗ nứt nẻ của chiếc xẻng sắt rỉ, đôi mắt láo liên phòng bị nhìn chăm trắm vào khe hở của cánh cửa gỗ mục. Gió bão bên ngoài vẫn gầm rú, nhưng tiếng rít nhè nhẹ sát bờ tường kia quỷ dị vô cùng, giống hệt như tiếng một bóng ma đang lướt đi trên lớp lá tre khô mà không để lại bất kỳ dấu chân nào trên tuyết xốp.


"Nhóc con, không thể nấp ở đây nữa!" Giọng nói trầm khàn, nghiêm khắc của Phong Vô Kỵ đột ngột vang lên trong không gian ý thức tối tăm của A Cẩu. Sợi chỉ đỏ Âm Dương quấn chặt nơi cổ tay phải gã khẽ tỏa ra luồng sáng đỏ mờ nhạt, truyền đi một chút hơi ấm mỏng manh để bảo vệ đan điền gã khỏi bị tử khí xâm nhập. "Hơi thở của Phong Ảnh đã khóa chặt chùa hoang này. Hắn đang dùng pháo tín hiệu định vị vị trí của chúng ta cho đại quân phía sau. Mau đi sườn sau núi!"


Phong Tuyết Chi khẽ nghiến răng, cô ôm chặt lấy bé Tiểu Nha đang ngủ say vào lòng, tay kia cầm thanh trường kiếm khuyết mẻ khẽ rung lên. Cô nhìn A Cẩu, ánh mắt phượng phức tạp dằn vặt tự hỏi về thân thủ quỷ dị của gã thiếu niên gầy gò bám đầy bùn đất nghĩa trang hôi thối trước mặt. Cô khàn giọng hỏi:


"Sư huynh... chúng ta đi lối nào?"


A Cẩu không trả lời bằng giọng hèn nhát thường ngày. Phong Vô Kỵ đã tạm thời dùng tàn hồn lực dẫn dắt ý thức gã. Gã khom người lách qua bức tường hậu đổ nát của chùa hoang, ra hiệu cho Tuyết Chi bám sát phía sau.


Ba người họ nhanh chóng lao vào bóng tối mịt mùng của Rừng Trúc Đen. Những thân tre già rậm rạp sương mù dày đặc rít lên u u dưới sức gió bão. Tuyết rơi buốt giá bám đầy lên y phục xám sờn rách của A Cẩu, nhưng gã không dám dừng lại. Cánh tay trái hoại tử đen hoàn toàn của gã gác hờ bên sườn hông, mất đi cảm giác vật lý nhưng lại tỏa ra luồng khí lạnh buốt thấu xương tủy, khiến mười hai kinh mạch chính co thắt dữ dội.


Đột nhiên, từ phía trước ngã tư mòn dẫn xuống đầm lầy, một bóng người gầy guộc mặc áo tơi lá rách nát, đội nón sụp che khuất khuôn mặt đầy sẹo đao bước ra từ màn sương mù xám xịt. Trên tay hắn cầm một thanh trường kiếm thô bản rộng bằng sắt rèn, lưỡi kiếm dính đầy vết máu khô xỉn màu.


Kiếm thủ săn tiền thưởng Đường Phong.


Đường Phong đứng chắn ngay giữa lối mòn hẹp, hai mắt hắn sắc lẹm như chim ưng nhìn chằm chằm vào thanh cổ kiếm rỉ sét Vô Danh đang dắt bên hông A Cẩu. Hắn nở một nụ cười tàn nhẫn, giọng nói khàn khàn vang lên giữa tiếng gió bão:


"Phong Vô Kỵ... hay là tên trộm mộ hèn nhát A Cẩu? Sát thủ A Tam đã gửi mật lệnh về cho phân đà. Hắn phát hiện ra một bí mật cực kỳ thú vị... Tên kiếm khách vô địch chém đứt tay Vương Hổ thực chất chỉ mạnh mẽ trong vòng hai giờ mỗi ngày. Sau hai giờ giới hạn, ngươi chỉ là một kẻ phế nhân không có nửa điểm chân khí!"


Nghe đến bốn chữ "giới hạn hai giờ", A Cẩu cảm thấy tim mình như ngừng đập. Bí mật lớn nhất, ranh giới sinh tử của gã và Phong Vô Kỵ đã bị bại lộ ra ngoài giang hồ.


"Đường Phong..." Phong Tuyết Chi bước lên một bước, trường kiếm chĩa thẳng về phía đối thủ, nhưng bắp tay phải bị nhiễm độc Đoạn Hồn Đinh nhẹ khẽ run lên, rỉ ra một vệt máu đen nhỏ thấm đẫm băng gạc.


"Phong cô nương, vai trái bị thương, bắp tay trúng độc, cô lấy gì cản ta?" Đường Phong cười lạnh, hắn vung thanh kiếm thô chém một vòng rộng trước mặt, lực kình Trầm Phong Khí Quyết bộc phát tạo ra luồng gió mạnh quét ngang cành tre xào xạc. "Ta không cần liều mạng với Phong Vô Kỵ. Ta chỉ cần kéo dài thời gian... Hai canh giờ mượn xác của ngươi đã trôi qua hơn một nửa từ lúc trốn chạy dưới mật đạo rồi phải không? Ta sẽ câu giờ cho đến khi ngươi tự bạo kinh mạch mà chết!"


Sát cơ ngột ngạt bao trùm lấy ngã tư mòn. Chiến thuật của Đường Phong cực kỳ hiểm độc. Hắn không hề có ý định áp sát chiến đấu cận chiến sinh tử, mà chủ động di chuyển vòng quanh rừng trúc rậm rạp, giữ khoảng cách an toàn tầm xa để tiêu hao thể lực và thời gian giới hạn của hai hồn một xác.


"Nhóc con, nhường xác cho ta!" Phong Vô Kỵ truyền âm khẩn cấp trong ý thức hải. "Ta phải dứt điểm hắn nhanh chóng!"


"Không được!" A Cẩu thầm gào lên, mồ hôi lạnh hòa lẫn bùn đất hôi thối chảy ròng ròng trên mặt. "Kinh mạch tay trái của tôi đã rách tả tơi hoại tử rồi! Nếu ông nhập xác dùng chân khí Đại Sư một lần nữa, đan điền của tôi sẽ nổ tung ngay lập tức! Chúng ta phải phối hợp... ông quên khế ước Cộng Minh Tầng 2 rồi sao?"


Trong không gian ý thức tối tăm khóa mệnh, Phong Vô Kỵ chấn động tinh thần. Vị đại tông sư kiêu ngạo nhìn thiếu niên gầy gò đang run rẩy nhưng ánh mắt lại ngập tràn sự lanh lợi thực dụng và quyết đoán sinh tồn của kẻ dưới đáy xã hội. Ông khẽ thở dài, tàn hồn lực khẽ dao động:


"Được! Kích hoạt Khế ước Âm Dương - Tầng 2: Cộng Minh! Ta sẽ truyền một phần nhỏ kiếm ý vô song vào xẻng sắt của ngươi, nhưng ngươi phải tự điều khiển thể xác để chiến đấu!"


Ngay lập tức, sợi chỉ đỏ Âm Dương quấn quanh cổ tay phải A Cẩu sáng rực lên một luồng ánh sáng đỏ ấm áp, chạy dọc theo mười hai kinh mạch chính truyền thẳng vào lòng bàn tay phải đang rách da chảy máu của gã. Thần thái của A Cẩu đột ngột biến đổi kỳ lạ. Ánh mắt gã nửa mang sự lạnh lùng xuất trần của Kiếm thánh, nửa lại mang sự ranh mãnh thực dụng của tên trộm mộ. Gã siết chặt chiếc xẻng sắt rỉ cán thép nguội vừa được rèn lại.


"Vút!"


Đường Phong lướt nhanh như gió trên những ngọn tre, hắn không vội tấn công mà liên tục phóng ra ba mũi phi đao mỏng tẩm độc nhắm vào thế đứng của A Cẩu tầm xa.


"Nghe tiếng gió rít!" Phong Vô Kỵ chỉ điểm trong đầu. Lưỡi kiếm rỉ sét Vô Danh dắt bên hông bỗng phát ra tiếng ngân rung động vật lý cực nhỏ, giúp thính giác của A Cẩu định vị chính xác hướng bay của ám khí giữa màn sương mù dày đặc.


A Cẩu vung xẻng sắt phạt cỏ gạt ngang, tiếng "xoảng xoảng" đanh thép vang lên, ba mũi phi đao bị đánh văng găm chặt vào thân tre già.


"Đoạt! Đoạn!"


"Khinh công dẻo dai đấy!" Đường Phong lạnh lùng khen một tiếng, hắn lướt đất áp sát tầm trung, vung thanh kiếm thô chém ra ba đạo kiếm khí trầm phong nặng nề để ép A Cẩu phải liên tục di chuyển né tránh tiêu hao thể lực cơ bắp hai chân.


A Cẩu vận hành Hành Vân Lưu Thủy bộ pháp dẻo dai, luồn lách qua các khe hẹp của thân tre già. Tuy nhiên, vết thương hoại tử đen bên cánh tay trái đột ngột co rút kịch liệt do khí lạnh bộc phát, khiến chân gã trượt ngã, suýt chút nữa thì bị kiếm khí của Đường Phong chém trúng ngực.


"Mẹ kiếp!" A Cẩu cắn răng chịu đựng đau đớn, gã nhanh trí lén hốt một nắm cát vôi mịn trộn bột độc giấu sẵn trong tay áo áo rách, định vung tay ném thẳng vào mắt đối thủ (*Thuật ném cát mù mắt*). Nhưng đúng lúc gã vừa vung tay, một luồng gió bão ngược chiều từ rừng trúc đen đột ngột thổi mạnh tạt ngược trở lại, suýt chút nữa làm mù mắt chính mình. Gã phải hoảng hốt che mặt thối lui ba bước.


"Ha ha ha! Thủ đoạn hèn hạ của kẻ trộm mộ làm sao qua mắt được ta!" Đường Phong cười lớn đầy đắc ý, hắn liên tục lùi ra xa, phóng thêm phi đao câu giờ. Canh giờ chết đếm ngược chỉ còn lại chưa đầy nửa canh giờ.


"Nhóc con, hắn đang dùng chiến thuật tiêu hao." Phong Vô Kỵ bình tĩnh chỉ dẫn trong ý thức hải. "Ta có một mưu kế. Ngươi hãy giả vờ kiệt sức do hoại tử cánh tay, ngã quỵ xuống đất cát dơ bẩn để nhử hắn áp sát đâm kiếm chí mạng. Khi hắn lọt vào phạm vi một gang tay, ta sẽ truyền Thiên Kiếm Đồng Tâm - Tàn thức vào xẻng sắt để ngươi phản công!"


A Cẩu hiểu ý ngay lập tức. Gã ôm chặt lấy cánh tay trái hoại tử đen, loạng choạng thối lui vài bước rồi ngã quỵ xuống đống lá tre mục nát, miệng thở dốc hỗn loạn gầm nhẹ như đã cạn kiệt hoàn toàn thể lực sinh mệnh.


"Hai giờ đã hết rồi sao?" Đường Phong mắt lóe lên tia tham lam tột cùng. Hắn tin rằng giới hạn mượn xác của Phong Vô Kỵ đã đạt cực hạn chịu đựng vật lý. Hắn lướt khinh công cực nhanh áp sát cự ly gần, vung thanh trường kiếm thô đâm thẳng vào yết hầu A Cẩu quyết lấy đầu cướp chiếc hộp sắt di vật.


"Đúng lúc này!" Phong Vô Kỵ hét lớn.


Kích hoạt Cộng Minh Tầng 2! Luồng kiếm ý vô song cực lạnh đột ngột truyền thẳng từ tàn hồn Phong Vô Kỵ vào lưỡi xẻng sắt rỉ của A Cẩu. Lưỡi xẻng sắt rỉ phát ra tiếng ngân rung động nhỏ vô hình, tỏa ra một đạo kiếm ý vô hình sắc bén ngắn rạch rách cả không khí ẩm ướt.


A Cẩu dùng tay phải vung xẻng sắt phạt cỏ quật ngang bám sát mặt đất cát dơ bẩn nhắm thẳng vào chân Đường Phong.


"Choang!"


Tiếng va chạm binh khí vang lên chấn động cả rừng trúc đen. Thanh trường kiếm thô bản rộng của Đường Phong khi chạm vào kiếm ý vô song của xẻng sắt rỉ lập tức bị đập mẻ gãy gập làm đôi, các mảnh sắt rỉ bay văng tung tóe găm vào thân tre. Lực kình chấn động cực mạnh quật ngã Đường Phong văng ra xa, đập mạnh lưng vào gốc tre già rít lên đau đớn.


"Kiếm... kiếm ý của Phong gia?! Làm sao một tên trộm mộ lại có thể thi triển được kiếm ý Đại Sư?!" Đường Phong hoảng sợ tột cùng, mặt cắt không còn giọt máu. Nhìn lưỡi kiếm thô gãy gập trên tay, hắn biết mình đã trúng bẫy tiêu hao ngược lại.


Không dám nán lại nửa hơi thở, Đường Phong hoảng sợ thi triển khinh công lướt lá tre, ôm lấy cánh tay rách da rỉ máu tháo chạy điên cuồng vào rừng trúc đen sâu thẳm hòng giữ mạng.


Trận chiến kết thúc, A Cẩu đứng thẳng người giữa đống lá tre mục, cơ thể gầy gò gãy cán xẻng sắt run rẩy kịch liệt. Sợi chỉ đỏ Âm Dương trên cổ tay gã mờ nhạt dần, hình ảnh tàn hồn Phong Vô Kỵ trong ý thức hải suy kiệt nghiêm trọng, mờ nhạt đi một phần lớn do tiêu hao lượng tàn hồn lực cực lớn để duy trì Cộng Minh.


Nhưng đáng sợ hơn cả, dọc theo mười hai kinh mạch chính của cánh tay trái quấn băng gạc đen của A Cẩu, vết đen hoại tử kịch độc bắt đầu lan nhanh như những con rết đen bò dọc thớ thịt, tỏa ra luồng khí lạnh buốt làm đông cứng hoàn toàn máu huyết, khiến gã khuỵu gối xuống đất cát run rẩy không ngừng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!