Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Tin Mật Từ Nội Ứng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió tuyết rít gào qua những khe hở của mái ngói dột nát, cuốn theo những bông tuyết lạnh buốt rơi rụng xuống nền gạch lát đá xám xịt của ngôi chùa hoang đổ nát sườn núi. Đống củi thông khô trong góc chánh điện bập bùng cháy, tỏa ra những vệt sáng đỏ sẫm nhảy múa trên bức tường gạch nứt nẻ đầy mạng nhện. A Cẩu ngồi co rúm người bên cạnh đống lửa, hai hàm răng gã vẫn đánh vào nhau lập cập phát ra những tiếng cọc cạch khô khốc. Cánh tay trái của gã – khúc củi hoại tử đen lạnh ngắt quấn băng gạc đen dơ bẩn – gác hờ trên đùi, hoàn toàn không còn chút cảm giác vật lý nào ngoại trừ những cơn giật thắt nhè nhẹ từ sâu trong thớ thịt. Bên cạnh gã, bé Tiểu Nha đã mệt lả và ngủ say dưới lớp áo khoác vải thô bạc màu. Phong Tuyết Chi tựa lưng vào bệ thờ đá vỡ nát, đôi mắt phượng khép hờ, bắp tay phải quấn băng gạc thấm máu tươi ròng ròng khẽ phập phồng theo nhịp thở dốc u u. Cách đó không xa, Vô Danh tăng đứng tĩnh lặng như một pho tượng đá xám, hai mắt nhắm nghiền bế quan niệm phật, hơi thở của thiền sư ôn hòa đến mức dường như hòa làm một với tiếng bão tuyết gầm rú bên ngoài.


"Xột... xoạt..."


Tiếng lướt nhẹ nhè nhẹ của bước chân trên lá tre khô đột ngột vang lên từ phía sau bức tường đổ nát sau chùa hoang hoang vu, cắt đứt sự tĩnh lặng ngột ngạt của đêm đông.


A Cẩu giật nảy mình. Bản năng sinh tồn của một tên trộm mộ dưới đáy xã hội lập tức khiến gã rụt cổ lại, tay phải run rẩy siết chặt lấy chiếc xẻng sắt rỉ cán gãy mục nát – vũ khí thô sơ cận chiến duy nhất gã còn lại. Gã nín thở rùa thở, dán chặt lưng vào bệ thờ đá, đôi mắt linh hoạt láo liên phòng bị hướng về phía bóng tối âm u phía sau tượng Phật vỡ nát. Phong Tuyết Chi cũng lập tức mở mắt, ánh mắt cô lóe lên một tia sát khí lạnh lùng. Cô cắn răng nén cơn đau buốt thấu xương từ bắp tay phải bị trúng độc Đoạn Hồn Đinh, tay phải run rẩy rút thanh trường kiếm khuyết mẻ ra khỏi bao, mũi kiếm chĩa thẳng về phía khoảng tối trước mặt.


"Ai đó? Ra đây!" Tuyết Chi khàn giọng quát, giọng nói tuy yếu ớt do kiệt sức nhưng vẫn mang theo sự quật cường kiêu ngạo của truyền nhân Thiên Kiếm Môn.


Từ trong bóng tối ẩm ướt sau bức tường đổ nát, một bóng đen nhỏ bé lách vào qua khe cửa gỗ mục. Bóng người ấy di chuyển bằng bộ pháp nhẹ nhàng nhưng hơi thở dồn dập hỗn loạn, cho thấy y đã phải chạy trốn một quãng đường dài trong sương mù tuyết lạnh. Dưới ánh lửa bập bùng của đống củi thông, bóng đen dần lộ rõ.


Đó là một thiếu niên khoảng mười lăm tuổi, mặc y phục đệ tử ngoại môn màu xám tro sờn rách, vai đeo thanh kiếm sắt mỏng dính đầy tuyết tan. Khuôn mặt cậu bé xanh xao, môi tím tái vì lạnh, y phục xám bị gai góc rừng trúc cào rách tả tơi, để lộ những vết xước rỉ máu đỏ tươi dọc thớ thịt.


"Gõ... cộc, cộc... cộc..."


Thiếu niên không tiến lại gần ngay mà đứng yên tại chỗ, dùng ngón tay gõ nhẹ ba tiếng lên cánh cửa gỗ mục theo đúng nhịp điệu mật mã ám hiệu Cái Bang dã ngoại.


Nhìn thấy ám hiệu quen thuộc, A Cẩu khẽ thở phào nhẹ nhõm nhưng vẫn không buông chiếc xẻng sắt rỉ. Phong Tuyết Chi nhíu mày, mũi kiếm vẫn giữ nguyên vị trí phong thủ:


"Đệ tử ngoại môn phân đà Giang Nam? Sao ngươi lại tìm được đến đây?"


Thiếu niên gầy yếu lập tức quỳ sụp xuống nền gạch lạnh buốt, hai vai run lên bần bật, giọng nói lắp bắp vì run rẩy và sợ hãi:


"Phong... Phong sư tỷ! Đệ không phải là truy binh! Đệ là Lâm Hàn Sương, đệ tử ngoại môn của phân đà Giang Nam... Đệ đến đây để báo tin mật cứu mạng cho mọi người!"


"Lâm Hàn Sương?" Phong Tuyết Chi nghiến răng, ánh mắt vẫn ngập tràn sự nghi ngờ dằn vặt. "Phân đà Giang Nam đã phản bội cha ta, cấu kết với phản đồ Tần Thiên Lôi để truy sát ta diệt cỏ tận gốc. Làm sao ta có thể tin một tên đệ tử ngoại môn như ngươi?"


Lâm Hàn Sương khóc nức nở, cậu bé thọc bàn tay run rẩy vào ngực áo rách, lôi ra một mảnh ngọc bội vỡ khắc chữ 'Phúc' dính máu khô rỉ sét lâu năm. Cậu nâng mảnh ngọc bằng cả hai tay, dâng lên trước mặt:


"Sư tỷ! Đây là di vật của cha đệ – cựu chấp sự Lâm trung liệt của Phong gia năm xưa! Mười năm trước, cha đệ đã chết dưới tay tà công của Tần Thiên Lôi để bảo vệ tỷ trốn chạy. Trước khi chết, ông đã bẻ gãy mảnh ngọc bội này trao cho đệ... Đệ tự nguyện làm nội ứng chịu nhục nhã ở phân đà suốt mười năm qua, chỉ để chờ ngày được báo đáp ân tình của Kiếm thánh!"


Trong không gian ý thức tối tăm của A Cẩu, tàn hồn của Phong Vô Kỵ chấn động kịch liệt. Sợi chỉ đỏ Âm Dương quấn quanh cổ tay phải A Cẩu đột ngột rực sáng lên, truyền đi một luồng sóng thần thức đau đớn dằn vặt thấu xương tủy vào đại não gã.


"Lâm... Lâm chấp sự..." Giọng nói của Phong Vô Kỵ nghẹn ngào vang lên trong đầu A Cẩu. "Hóa ra đứa trẻ này chính là con trai duy nhất của Lâm chấp sự trung liệt... Năm xưa gã đã dùng thân mình cản ba nhát kiếm phong lôi của Tần Thiên Lôi để Tuyết Chi có đường sống... Ôi, lòng trung nghĩa của Phong gia vẫn chưa tắt!"


Nhìn thấy mảnh ngọc bội vỡ quen thuộc, Phong Tuyết Chi chấn động tinh thần. Sát khí trên khuôn mặt cô dần tan biến, thay vào đó là nỗi đau u sầu dằn vặt tột cùng. Cô hạ mũi kiếm xuống, run rẩy đón lấy mảnh ngọc bội vỡ từ tay Lâm Hàn Sương, giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má cô nhỏ xuống tuyết tan:


"Hóa ra... ngươi là con trai của Lâm thúc thúc... Thập niên qua, ta cứ tưởng... cứ tưởng gia tộc đã không còn ai trung liệt..."


"Sư tỷ! Không có thời gian giải thích nữa!" Lâm Hàn Sương vội vàng gạt nước mắt, giọng nói trở nên khẩn cấp nghẹt thở. "Phó phân đà chủ Lý đã cấu kết chặt chẽ với bang chủ Hổ Đầu Bang là Vương Hổ. Hắn biết Vương Hổ bị một kiếm khách vô danh chém đứt tay trái tại hẻm Hắc Thử, liền đoán ra thanh cổ kiếm Vô Danh đã xuất thế! Hắn đã phát lệnh truy nã vạn lượng bạc khắp thành cổ, vu khống Phong sư tỷ luyện tà công giết người cướp cổ vật!"


"Vạn lượng bạc?" A Cẩu nghe đến con số này liền trợn mắt, lòng tham bẩm sinh trộm mộ trỗi dậy nhẹ nhưng lập tức bị nỗi sợ hãi sợ chết đè bẹp hoàn toàn. Gã lắp bắp: "Mẹ kiếp... vạn lượng bạc... Bọn chúng điên rồi sao?"


"Chưa hết đâu!" Lâm Hàn Sương cắn răng nói tiếp. "Phó phân đà chủ Lý đã điều động sát thủ khinh công Phong Ảnh của phân đà bám theo dấu vết sương mù để định vị vị trí của mọi người. Đồng thời, hắn dùng ngân lượng thu mua kiếm thủ săn tiền thưởng Đường Phong – kẻ phản đồ Đường môn chuyên dùng đao pháp tiêu hao câu giờ. Hiện tại, Đường Phong đã dẫn đầu hàng trăm lâu la hắc bang và đệ tử tuần tra phong tỏa toàn bộ chân núi Hoang Sơn dã ngoại! Bọn chúng đang khép chặt vòng vây ngách hẹp, quyết tâm vây chết mọi người trong đêm nay!"


Nghe đến đây, A Cẩu cảm thấy đan điền co thắt kịch liệt, nỗi sợ hãi khiến chân gã run rẩy muốn bỏ chạy ngay lập tức. Gã thầm nghĩ trong đầu: "Bị phong tỏa toàn diện rồi... Sát thủ khinh công, kiếm thủ săn tiền thưởng... Toàn là cao thủ thực chiến! Mình chỉ là một tên trộm mộ hèn nhát phế tay trái, làm sao chống lại vạn quân? Phải trốn thôi... phải lén bỏ trốn một mình trước khi bọn chúng ập vào!"


Tuy nhiên, ngay khi A Cẩu vừa nhích chân định lùi về phía cửa sau, một luồng chân khí cực lạnh từ sợi chỉ đỏ Âm Dương đột ngột khóa chặt lấy đan điền và mười hai kinh mạch chính hai chân gã, khiến gã đứng bất động tại chỗ như bị đóng băng, không thể di chuyển nửa bước.


"Nhóc con! Ngươi định bỏ rơi con gái ta và đứa trẻ trung liệt này để chạy trốn một mình sao?" Giọng nói lạnh lùng, nghiêm khắc của Phong Vô Kỵ vang lên đầy phẫn nộ trong ý thức hải của A Cẩu. "Nếu ngươi dám bước ra khỏi cánh cửa này nửa bước, ta sẽ tự hủy tàn hồn lực, kích hoạt khế ước khóa mệnh để ngươi bạo thể vong mạng ngay lập tức!"


"Lão... lão già chết tiệt..." A Cẩu thầm rủa thảm hại trong đầu, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán hòa lẫn lớp bùn đất nghĩa trang hôi thối. Gã đành phải đứng yên tại chỗ, cắn răng chịu đựng đau đớn.


Lâm Hàn Sương lấy từ trong tay áo ra một mảnh da dê rách nát bám đầy bụi tro, trải rộng lên nền đất cát dơ bẩn của chùa hoang. Cậu dùng một mảnh than củi đen vẽ nhanh vài đường nét nguệch ngoạc:


"Sư tỷ! Đây là sơ đồ các trạm gác đêm của Đường Phong vây núi dã ngoại mà đệ lén ghi chép được. Hắn bố trí ba trạm gác lớn tại lối mòn dẫn xuống đầm lầy sương độc ngoại vi. Sát thủ khinh công Phong Ảnh di chuyển lướt lá tre cực nhanh, chuyên bám sát từ xa để báo vị trí bằng pháo tín hiệu. Nếu mọi người đi đường mòn chính diện, chắc chắn sẽ bị nỏ liên châu bắn vạn tiễn xuyên tâm! Lối thoát duy nhất còn lại là phải đi vòng qua vách đá Đoạn Hồn hiểm trở sườn sau núi, nhưng nơi đó dốc đứng trăm trượng dã ngoại..."


Phong Tuyết Chi nhìn bản đồ sơ đồ, sắc mặt càng thêm trầm trọng u sầu. Vai trái cô bị thương, bắp tay phải bị trúng độc Đoạn Hồn Đinh vừa được áp chế nhẹ nhờ thuốc giải Đoạn Hồn Đinh tạm thời, thể lực suy kiệt nặng, làm sao có thể leo vách đá dựng đứng Đoạn Hồn?


Lúc này, Phong Vô Kỵ nhìn thiếu niên Lâm Hàn Sương đang quỳ dưới đất, lòng dằn vặt đau đớn hối hận quá khứ trỗi dậy mãnh liệt. Ông cảm thấy mình nợ gia tộc Lâm chấp sự một mạng sâu nặng vượt thời gian. Kiếm thánh dứt khoát đưa ra quyết định.


"Nhóc con, nhường quyền điều khiển giọng nói cho ta mười hơi thở." Phong Vô Kỵ truyền âm.


A Cẩu bất lực gật đầu trong ý thức hải tối tăm. Thần thái của gã thiếu niên gầy gò đột ngột thay đổi hoàn toàn. Đôi mắt lờ đờ nhát gan bỗng chốc lóe lên một luồng kiếm quang lạnh buốt, sắc bén như kiếm quang xuất trần. Gã đứng thẳng lưng, phong thái điềm tĩnh uy nghiêm của một bậc đại tông sư bao trùm lấy cơ thể rách rưới.


Gã bước lại gần Lâm Hàn Sương, giọng nói phát ra khàn khàn nhưng mang âm hưởng trầm ấm, uy nghi lạ thường, khiến Phong Tuyết Chi chấn động tinh thần kinh ngạc:


"Hàn Sương... Ngươi mang thanh kiếm gỗ đào này bên người mười năm qua, đã luyện đến chiêu thứ mấy của Thiên Kiếm Thập Tam Thức?"


Lâm Hàn Sương ngơ ngác ngẩng đầu nhìn A Cẩu. Trong khoảnh khắc ấy, cậu bé cảm thấy gã thiếu niên bẩn thỉu trước mặt tỏa ra một kiếm ý vô song ấm áp quen thuộc giống hệt như bức chân dung Kiếm thánh Phong Vô Kỵ mà cha cậu thờ cúng năm xưa. Cậu lắp bắp đáp:


"Đệ... đệ chỉ là đệ tử ngoại môn bần hàn, bị đồng môn cô lập ức hiếp dã man, không được truyền thụ tâm pháp dưỡng khí chính tông... Đệ chỉ tự luyện được ba chiêu đầu của kiếm pháp gỗ đào thô sơ..."


"Rút kiếm ra." Phong Vô Kỵ (qua xác A Cẩu) dịu giọng ra lệnh.


Lâm Hàn Sương theo bản năng rút thanh kiếm gỗ đào may mắn đeo sau lưng ra. Thanh kiếm gỗ sứt mẻ góc, nhẹ bẫng và thô sơ.


Kiếm thánh mượn bàn tay phải bám đầy máu khô rách nát móng tay của A Cẩu, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay của cậu bé. Ông truyền một luồng chân khí ấm áp cực nhẹ – luồng nội lực dưỡng khí ít ỏi còn sót lại của tàn hồn – chạy dọc theo mười hai kinh mạch chính cánh tay thiếu niên, dẫn dắt cậu đâm ra một chiêu cơ bản:


"Kiếm đạo không nằm ở thần binh sắc bén, mà nằm ở kiếm tâm chính trực bảo vệ kẻ yếu. Khi đâm kiếm, đan điền phải nạp khí dứt khoát hằng ngày, vai thả lỏng, lực kình truyền từ gót chân qua thắt lưng dọc thớ thịt cánh tay. Nhìn thẳng hướng gió bão thổi... đâm dứt khoát!"


Dưới sự dẫn dắt trực tiếp của Kiếm thánh Đại Sư, thanh kiếm gỗ đào thô sơ trong tay Lâm Hàn Sương đột ngột phát ra một tiếng vút xé gió rít chuẩn xác, đâm thẳng vào khoảng không sương mù tuyết tan ngoài cửa chùa hoang. Chiêu kiếm tuy thô sơ nhưng đường kiếm đi thẳng tắp, nhanh lẹ và triệt tiêu hoàn toàn tiếng rít gió vật lý dư thừa.


Lâm Hàn Sương trợn tròn mắt kinh ngạc, cảm thấy luồng chân khí ấm áp chạy dọc cánh tay mình như khai thông mọi bế tắc kinh mạch bấy lâu hằng ngày. Cậu bé cảm động phát khóc, quỳ sụp xuống dập đầu bái lạy A Cẩu:


"Đa tạ sư huynh chỉ điểm... Chiêu kiếm này... chiêu kiếm này chứa kiếm ý vô song của Phong gia chính tông! Sư huynh thực sự là truyền nhân thực thụ của Kiếm thánh!"


Phong Tuyết Chi đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ cảnh tượng, lòng nghi kỵ dằn vặt của cô bị chấn động mạnh mẽ. Giọng nói trầm ấm uy nghi của A Cẩu lúc nãy và chiêu kiếm gỗ đào chuẩn xác vừa rồi hoàn toàn vượt xa tầm hiểu biết của một tên trộm mộ hèn nhát Bất Nhập Lưu. Cô nhìn A Cẩu, ánh mắt phượng phức tạp dằn vặt tự hỏi: "Gã thiếu niên này... rốt cuộc mang bí mật gì? Tại sao gã lại có thể thi triển kiếm ý của cha ta một cách hoàn hảo đến thế?"


Phong Vô Kỵ nhanh chóng thu hồi tàn hồn lực, nhường lại quyền kiểm soát giọng nói cho A Cẩu để tránh bị Tuyết Chi phát hiện ra sự bất nhất chân tướng vong hồn. A Cẩu lập tức khom lưng trở lại dáng vẻ gầy gò nhút nhát thường ngày, gã gãi đầu lắp bắp lấp liếm sương mù:


"Á... à... đó là... là do ta nhớ lại lời dạy khắc trên vách đá cổ mộ của Kiếm thánh Phong gia thôi... Ta chỉ bắt chước theo... bắt chước theo thôi mờ..."


Lâm Hàn Sương vội vàng đứng dậy, lau nước mắt trên mặt, cuốn nhanh mảnh bản đồ da dê rách nát nhét vào ngực áo rách của A Cẩu:


"Sư huynh, sư tỷ! Đệ phải quay lại phân đà ngay lập tức trước khi đệ tử nội môn Lục Vũ đi tuần giao ca phát hiện nghi ngờ. Đệ đã đi đường vòng gai góc rách nát y phục để tránh tai mắt Phong Ảnh bám đuôi. Mọi người hãy cẩn thận... trạm gác đêm của Đường Phong ở ngã tư mòn chân núi cực kỳ hiểm độc!"


Nói xong, thiếu niên đệ tử ngoại môn nhỏ tuổi dũng cảm cúi chào hai người, rồi nhanh chóng lách người lẩn trốn vào màn bão tuyết gào rú bên ngoài chùa hoang đổ nát sườn núi.


Cánh cửa gỗ mục nát của chùa hoang khép lại u ám, tiếng gió bão tuyết bên ngoài vẫn không ngừng gầm rú thổi tạt vào mái ngói dột nát sườn núi Hoang Sơn.


A Cẩu nhìn đống lửa tàn bập bùng cháy rực xám xịt, lòng dằn vặt lo sợ nghẹt thở dâng cao. Gã siết chặt mảnh bản đồ da dê trong ngực áo, thầm nghĩ: "Sát thủ khinh công Phong Ảnh... kiếm thủ săn tiền thưởng Đường Phong... Bọn chúng đã vây núi chặt chẽ rồi. Tránh được đợt này, làm sao tránh được đợt sau?"


Đúng lúc gã đang loay hoay bôi trét thêm ít bùn đất nghĩa trang hôi thối trộn lẫn tử khí lên bắp tay trái hoại tử để xóa mùi máu tươi ròng ròng, một âm thanh quỷ dị đột ngột vang lên từ phía sau bờ tường gạch đổ nát sau chùa hoang hoang vu.


"Rít... rít... rít..."


Đó không phải là tiếng gió bão gào rú tự nhiên, mà là tiếng gió rít nhè nhẹ quỷ dị xé rách sương mù sườn núi, giống như tiếng bước chân khinh công lướt đất cực nhanh không để lại dấu chân trên tuyết xốp dã ngoại.


Trong ý thức hải tối tăm khóa mệnh của A Cẩu, tàn hồn của Phong Vô Kỵ đột ngột mở bừng mắt kiếm quang lạnh buốt, gầm lên một tiếng cảnh báo khẩn cấp vang dội đại não gã:


"Nhóc con! Đứng im nín thở rùa thở ngay lập tức! Sát thủ khinh công Phong Ảnh... hắn đã bám sát bờ tường chùa hoang dã ngoại rồi!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!