Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Tĩnh Tâm Chú Chùa Hoang

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão tuyết tràn qua đỉnh Hoang Sơn như một bầy dã thú đói khát gào rú, quét sạch những tàn dư cuối cùng của hơi ấm nhân gian khỏi các sườn đá dốc đứng. Gió rít lên từng hồi qua khe núi hoang vu, kéo theo những bông tuyết sắc lẹm như hàng vạn lưỡi đao nhỏ găm thẳng vào da thịt.


Trên con đường mòn phủ đầy tuyết xốp trơn trượt dẫn lên sườn núi, một bóng người gầy guộc đang loạng choạng bước đi. Đó là A Cẩu. Trên lưng gã, Phong Tuyết Chi đã hoàn toàn hôn mê, đầu gục nghiêng bên vai gã, hơi thở yếu ớt đến mức gần như không thể cảm nhận. Bắp tay phải của cô quấn băng gạc đen dơ bẩn, rỉ ra từng dòng máu màu tím đen kịch độc, đóng băng lại thành những hạt huyết châu lạnh ngắt dọc theo thớ áo nam trang xám nhạt. Tay phải A Cẩu ghì chặt lấy đùi cô, trong khi bàn tay trái hoại tử đen lạnh ngắt của gã buông thõng vô lực, đung đưa theo từng nhịp bước rệu rã. Đi sát bên hông gã, bé Tiểu Nha túm chặt lấy gấu áo rách nát bám đầy bùn đất nghĩa trang của đại ca, đôi chân nhỏ bé run rẩy bước đi trong tuyết lạnh, mắt nhắm nghiền vì những cơn gió buốt giá thổi tạt vào mặt.


"Nhóc con... cố lên... Không được dừng lại..." Giọng nói của Phong Vô Kỵ vang lên u u trong ý thức hải của A Cẩu, trầm khàn và mang theo một sự lo lắng tột độ chưa từng có. Sợi chỉ đỏ Âm Dương quấn quanh cổ tay phải gã khẽ tỏa ra luồng sáng mờ nhạt, cố gắng truyền đi một chút hơi ấm mỏng manh cuối cùng để bảo vệ đan điền gã khỏi bị hàn khí hoang sơn xâm nhập. "Nếu ngươi ngã xuống ở đây, con bé Tuyết Chi sẽ chết, và khế ước khóa mệnh này cũng sẽ lấy mạng ngươi ngay lập tức!"


"Ông... ông già chết tiệt... nói thì dễ lắm..." A Cẩu thầm rủa trong đầu, răng gã đánh vào nhau lập cập phát ra những tiếng cọc cạch khô khốc. Cổ họng gã khô rát, lồng ngực bầm tím do lực chấn động của trận thủy chiến dưới hồ Hàn Thủy co thắt lại đau đớn mỗi khi gã hít thở sâu. "Kinh mạch của tôi... rách nát hết rồi... Tôi không còn cảm giác gì ở chân nữa..."


Đan điền của A Cẩu lúc này như một lò than rực lửa đang thiêu đốt lục phủ ngũ tạng, nhưng kỳ lạ thay, cánh tay trái của gã lại lạnh ngắt như một khúc củi đông đá. Sự xung đột âm dương tàn tạ giữa chân khí cực lạnh của Kiếm thánh và huyết khí suy kiệt của gã đang tạo ra một cơn bão nội lực tàn phá khắp mười hai kinh mạch chính. Mỗi bước đi của gã là một lần máu tươi rỉ ra nơi khóe miệng, nhỏ giọt xuống tuyết trắng tạo thành những vệt đỏ thẫm rùng rợn.


Gió bão đột ngột mạnh lên, thổi bay một mảng tuyết dày phía trước, lộ ra bóng dáng một ngôi chùa cổ nằm cô độc bên sườn núi dựng đứng. Mái ngói chùa hoang đã dột nát một nửa, tường gạch xám nứt nẻ đầy rêu phong và mạng nhện bám chặt. Bức tượng Phật bằng đá trước chánh điện đã vỡ nát một nửa khuôn mặt từ bi, trơ ra lớp lõi đá xám xịt lạnh lẽo.


A Cẩu dùng chút sức tàn cuối cùng lao vào bên trong cánh cửa gỗ mục nát của ngôi chùa cổ. Gã ngã quỵ xuống nền gạch lát đá lạnh buốt sát chân bệ thờ vỡ. Phong Tuyết Chi trượt khỏi lưng gã, ngã nghiêng trên nền đất bụi bặm. Tiểu Nha lập tức ôm lấy cánh tay rách nát của A Cẩu khóc nức nở, tiếng khóc nhỏ bé bị tiếng gió bão gào rú ngoài cửa chùa nuốt chửng hoàn toàn.


"Hộc!"


A Cẩu nôn ra một ngụm máu đen lớn ngay trên bệ đá. Máu tươi rỉ ra khóe miệng liên tục không ngừng. Cơn đau bạo liệt từ đan điền dội ngược lên đại não khiến mắt gã hoa lên, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc thái dương bất chấp cái lạnh buốt thấu xương của chùa hoang.


"Nhóc con! Mau lấy bình Hổ Cốt dược tửu ra uống! Ngươi phải bồi bổ huyết khí ngay lập tức!" Phong Vô Kỵ hét lớn trong đầu gã, tàn hồn của vị đại tông sư khẽ dao động kịch liệt, cố gắng vận chút tàn lực tinh thần ít ỏi để giúp gã giữ vững ý thức.


A Cẩu run rẩy dùng bàn tay phải bám đầy máu khô thọc vào túi áo rách, lôi ra bình gốm đen đựng Hổ Cốt dược tửu mà gã đã dùng mảnh ngọc bội vỡ đổi lấy từ Lão tiêu đầu Tề. Gã mở nút bấc bằng răng, ngửa cổ tu một ngụm lớn.


"Phụt!"


Rượu mạnh vừa trôi xuống cổ họng chưa kịp sưởi ấm dạ dày, luồng kiếm ý cực lạnh ẩn sâu trong kinh mạch A Cẩu lập tức dội ngược trở lại một cách tàn nhẫn. Sự phản phệ của nội lực âm dương bạo liệt khiến lồng ngực gã co thắt kịch liệt, gã phun ngược ngụm rượu thuốc lẫn máu tươi ra nền đất. Cơn đau đớn tột cùng thấu xương tủy khiến gã co rúm người lại, rên rỉ đau đớn dính chặt lấy bệ thờ vỡ nát.


"Không được rồi... tàn hồn lực của ta quá suy yếu... không thể giúp ngươi áp chế dòng khí cuồng bạo này nữa..." Giọng Phong Vô Kỵ nhỏ dần, hình ảnh mờ ảo của ông trong không gian ý thức tối tăm của A Cẩu bắt đầu rạn nứt nhẹ, mờ nhạt đi như một ngọn nến trước gió bão.


Đúng lúc A Cẩu tưởng chừng như mình sắp bạo thể vong mạng ngay tại chỗ, một âm thanh đều đặn, tĩnh lặng đột ngột vang lên từ phía sau bức tượng Phật vỡ nát.


"Cộc... Cộc... Cộc..."


Đó là tiếng gõ mõ tre thô sơ. Âm thanh không lớn, nhưng kỳ lạ thay, mỗi tiếng gõ vang lên lại như một luồng gió ấm áp ôn hòa lướt qua chánh điện chùa hoang, nhẹ nhàng dập tắt tiếng gió bão gầm rú dữ dội bên ngoài cửa gỗ mục.


Từ bóng tối phía sau bệ thờ vỡ, một bóng người l lững bước ra. Đó là một lão hòa thượng mặc áo cà sa rách nát vá chằng vá đắp trăm mảnh bạc màu, chân trần bước đi trên nền gạch lạnh giá không một tiếng động chân cát rơi. Khuôn mặt thiền sư đầy những nếp nhăn thời gian hằn sâu, đôi mắt xám đục từ bi nhưng ẩn chứa một thần quang thâm tàng bất lộ. Tay trái lão hòa thượng cầm chiếc mõ tre cũ kỹ, tay phải cầm chiếc dùi gỗ gõ nhịp đều đặn.


"Thiện tai, thiện tai... Sườn núi hoang vu gió lạnh thấu xương, không ngờ đêm nay chùa hoang lại có khách quý ghé thăm." Vô Danh tăng dừng tiếng gõ, khẽ cúi đầu niệm Phật, giọng nói của thiền sư trầm ấm, vang vọng như tiếng chuông đồng chùa cổ hóa giải mọi thù hận giang hồ.


A Cẩu trợn tròn mắt nhìn lão hòa thượng lạ mặt, tay phải gã theo bản năng trộm mộ giấu nửa chiếc xẻng sắt rỉ cán gãy sau lưng phòng thủ, lắp bắp nói không thành tiếng:


"Ông... ông là ai... Đừng... đừng lại gần đây..."


Vô Danh tăng không trả lời, ánh mắt từ ái của thiền sư quét qua bắp tay phải rỉ máu đen của Phong Tuyết Chi, rồi dừng lại trên cánh tay trái hoại tử đen nổi phồng các mạch máu đen bóng của A Cẩu. Thiền sư khẽ thở dài, bước lại gần một bước:


"Kinh mạch rách nát tàn tạ, đan điền chứa dị khí cực lạnh âm dương xung đột kịch liệt. Thí chủ dùng thể xác phàm nhân để chịu đựng kiếm ý Đại Sư cuồng bạo suốt mười ngày qua, quả là một kỳ tích sinh tồn dẻo dai của kiếm tâm chính trực."


"Hòa thượng... ông nhìn ra sao?" Phong Vô Kỵ chấn động tinh thần trong ý thức hải của A Cẩu, cố gắng mượn khẩu khí trầm khàn của gã để chất vấn.


Vô Danh tăng khẽ mỉm cười, đặt chiếc mõ tre xuống bệ đá vỡ, điềm tĩnh nói:


"Lão tăng quét lá chùa hoang mười năm, không màng thế sự tranh đoạt giang hồ. Nhưng kiếm khí Vô Danh lạnh buốt tỏa ra từ thanh sắt rỉ bên hông thí chủ, mười năm trước lão tăng đã từng được diện kiến một lần trên đỉnh núi Thiên Kiếm."


"Ông... ông biết ta?" Phong Vô Kỵ kinh ngạc tột độ.


"Đệ nhất kiếm thánh Phong Vô Kỵ danh chấn thiên hạ, ai mà không biết." Vô Danh tăng khẽ thở dài, bước lại gần sát bên A Cẩu. "Nhưng nay thân xác đã khuất, chỉ còn lại tàn hồn nương tựa khế ước khóa mệnh cùng sinh cùng tử với thiếu niên nghèo khổ này. Thù hận giang hồ sâu nặng, sao thí chủ lại gieo rắc nỗi đau đớn tột cùng này lên cơ thể một đứa trẻ vô tội?"


"Hòa thượng... ta bị phản đồ hại chết, gia tộc diệt môn, con gái bị truy sát dồn dập diệt cỏ tận gốc..." Phong Vô Kỵ dằn vặt đau đớn gào lên qua giọng nói khàn khàn của A Cẩu. "Ta làm sao có thể nhắm mắt siêu thoát?"


"Oán oán tương báo, bao giờ mới dứt." Vô Danh tăng lắc đầu từ bi, rồi đột ngột đưa bàn tay phải ấm áp ra, đặt nhẹ lên đỉnh đầu (huyệt Bách Hội) của A Cẩu. "Thí chủ hãy tạm thời lùi lại, để lão tăng giúp thiếu niên này áp chế cơn bạo liệt chân khí đan điền."


Ngay khi lòng bàn tay ấm áp của Vô Danh tăng chạm vào đỉnh đầu, A Cẩu cảm thấy một luồng chân khí ấm áp, ôn hòa như dòng nước ấm mùa xuân từ đỉnh đầu tuôn chảy dọc theo mười hai kinh mạch chính, xoa dịu các vết rách kinh mạch rỉ máu tươi dọc cánh tay phải của gã. Cơn đau thiêu đốt ở đan điền lập tức dịu đi một nửa.


Tuy nhiên, luồng kiếm ý cực lạnh ẩn sâu trong đan điền A Cẩu cảm nhận được nội lực ngoại lai xâm nhập, lập tức bộc phát phản kháng điên cuồng. Các mạch máu nổi phồng đen bóng trên cánh tay trái gã giật mạnh liên hồi, rỉ máu tươi ướt đẫm băng gạc đen.


"Thiện tai, thiện tai... Kiếm ý kiêu ngạo quá mạnh, không thể dùng ngoại lực cưỡng ép đè bẹp." Vô Danh tăng khẽ nhíu mày, thiền sư ngồi tĩnh tọa xếp bằng đối diện với A Cẩu, tay phải cầm dùi gõ mạnh vào mõ tre phát ra những âm thanh tĩnh lặng đều đặn.


"Thí chủ nghèo khổ, hãy lắng nghe phạn âm tĩnh tâm của lão tăng, nhẩm đọc khẩu quyết này để tự áp chế thù hận trong đan điền." Vô Danh tăng bắt đầu đọc khẩu quyết:


"Tâm nhược băng thanh, thiên sụp không kinh... Vạn sự vô hình, quy nguyên tĩnh cảnh..."


Giọng đọc của thiền sư mang theo phạn âm phật pháp từ bi, vang vọng đều đặn bên tai A Cẩu. Phong Vô Kỵ trong ý thức hải nhận thấy cơ duyên cứu mạng ký chủ, lập tức ép A Cẩu phải tập trung tinh thần tuyệt đối lắng nghe nhịp gõ mõ và nhẩm đọc theo.


"Mau! Nhớ kỹ từng câu chữ! Vận hành Dẫn khí điều hòa thuật chạy dọc mười hai kinh mạch theo nhịp gõ mõ của thiền sư!" Phong Vô Kỵ quát lớn.


A Cẩu cắn chặt môi, cố nén nỗi sợ hãi hèn nhát bấy lâu. Gã nhắm nghiền hai mắt, tập trung toàn bộ thính giác vào tiếng "cộc, cộc" đều đặn của chiếc mõ tre. Gã nhẩm đọc khẩu quyết Tĩnh Tâm Chú trong đầu, dẫn dắt luồng khí nhỏ ấm áp từ đỉnh đầu chạy dọc theo các vết rách kinh mạch cánh tay phải, nối liền các thớ cơ rách nát một cách tự nhiên dứt khoát hằng ngày.


"Tâm nhược băng thanh... thiên sụp không kinh..."


Mỗi lần gã nhẩm đọc một câu chú, tiếng gõ mõ của thiền sư lại như một nhát búa mềm mại nện thẳng vào đan điền cuồng bạo, làm dịu đi khí lạnh cực hạn của kiếm ý Phong Vô Kỵ. Luồng chân khí âm dương bạo liệt dần dần lắng xuống, chảy xuôi theo mười hai kinh mạch chính rồi thu hồi về đan điền yên lặng.


Các mạch máu nổi phồng đen bóng trên cánh tay trái hoại tử của A Cẩu từ từ xẹp xuống nhẹ, sắc mặt nhợt nhạt rỉ mồ hôi lạnh của gã dần hồng hào trở lại dưới ánh sáng mờ của chùa hoang. Làn khói trắng mỏng bốc lên từ đỉnh đầu gã dần dần tan biến vào không trung.


Sau nửa canh giờ tĩnh tọa yên lặng tuyệt đối, Vô Danh tăng dừng tiếng gõ mõ, khẽ thở phào nhẹ nhõm. Thiền sư mở mắt nhìn A Cẩu, từ ái nói:


"Thí chủ đã qua cơn nguy kịch kinh mạch tạm thời. Nhưng kinh mạch đan điền của thí chủ vốn đã bị tổn hại nghiêm trọng trước khi được áp chế, tuổi thọ của thí chủ đã bị rút ngắn nhẹ mất một phần sinh mệnh lực. Từ nay về sau, mỗi lần nhường xác cho Kiếm thánh chiến đấu, thí chủ phải niệm Tĩnh Tâm Chú liên tục nửa canh giờ để bảo vệ tim mạch khỏi bị bạo liệt vĩnh viễn."


A Cẩu mở mắt ra, gã thở phào một hơi dài dứt khoát, cảm thấy cơ thể gầy gò bớt đau đớn đi nhiều mặc dù tay trái vẫn mất hoàn toàn cảm giác vật lý. Gã cúi đầu dập đầu bái lạy thiền sư:


"Đa tạ thiền sư đã cứu mạng... Đa tạ cứu mạng..."


"Thí chủ không cần đa tạ lão tăng. Người cứu thí chủ thực chất chính là kiếm tâm chính trực bảo vệ kẻ yếu ẩn sâu trong lòng thí chủ." Vô Danh tăng đứng dậy, bước lại gần bệ thờ vỡ, nhặt lấy chiếc túi gấm của Mãng Xà chứa độc châm mà A Cẩu vừa đánh rơi trên bệ đá lúc nãy. Thiền sư dùng kim châm cứu luồn sợi chỉ thô rạch rách túi gấm, lấy ra một lọ sứ nhỏ chứa bột giải độc Đoạn Hồn Đinh tạm thời. "Lọ thuốc này có thể giữ mạng cho thiếu nữ kia trong vòng mười ngày, tránh cho kịch độc phá hủy phế quản của nàng."


A Cẩu mừng rỡ nhận lấy lọ thuốc từ tay thiền sư, vội vàng bò lại gần Phong Tuyết Chi, cẩn thận đổ bột thuốc giải độc vào miệng cô.


Bên bếp lửa sưởi ấm vừa được Vô Danh tăng nhóm lên bằng cành thông khô góc chùa hoang, ánh lửa bập bùng chiếu rọi khuôn mặt thanh tú nhưng xanh xao của Phong Tuyết Chi. Sau khi nuốt bột thuốc giải độc, hơi thở dồn dập đứt quãng của cô dần ổn định trở lại, sắc mặt bớt tím đen nhợt nhạt dọc thớ thịt bắp tay phải.


Cô khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ, hàng mi dài run nhẹ rồi từ từ mở mắt ra.


Trong không gian tối tăm, ấm áp của chùa hoang đổ nát sườn núi, hình ảnh đầu tiên hiện lên trước mắt cô dưới ánh lửa bập bùng là bóng dáng gầy gò, lấm lem bùn đất nghĩa trang hôi thối của A Cẩu đang ngồi canh gác bên cạnh, bận rộn thổi lửa sưởi ấm cho cô bằng bàn tay phải bám đầy máu khô rách nát móng tay.


Phong Tuyết Chi lặng yên nhìn gã thiếu niên trộm mộ hèn nhát bấy lâu mà cô luôn nghi kỵ coi thường. Nhớ lại khoảnh khắc gã dũng cảm lặn xuống hồ Hàn Thủy lạnh buốt cứu mạng cô khỏi đòn roi độc của Mãng Xà, và cả vết thương hoại tử đen rỉ máu quấn băng gạc đen dọc cánh tay trái gã gánh chịu thay cha cô hằng ngày.


Ánh mắt lạnh lùng, đầy hận thù giang hồ của Phong Tuyết Chi nhìn A Cẩu lúc này đã bớt đi vài phần thù hận, thay vào đó là một tia thấu hiểu mộc mạc, dằn vặt câm lặng vượt thời gian.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!