Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Xẻng Sắt Phạt Độc Xà

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gió rít u u của cây roi da tẩm độc xé toạc màn sương lạnh buốt trên mặt hồ Hàn Thủy, rít lên một âm thanh sắc lẹm như tiếng gọi của tử thần. Mũi roi mang theo luồng độc khí Huyền Âm màu xanh biếc quất thẳng xuống đỉnh đầu A Cẩu. Lúc này, gã thiếu niên vẫn đang nửa chìm nửa nổi dưới làn nước xanh lục lạnh buốt thấu xương, đôi chân bị chuột rút đông cứng đến mức không còn chút cảm giác.


Trong thức hải tối tăm, tàn hồn của Phong Vô Kỵ gào lên điên cuồng: "Nhóc con! Lặn xuống! Mau lặn xuống đáy hồ! Ta đã cạn kiệt tàn hồn lực sau trận chiến ở cống ngầm, không thể nhập xác cứu ngươi lúc này được nữa! Ngươi phải tự cứu lấy cái mạng hèn của mình!"


"Mẹ kiếp ông già! Tôi biết rồi!"


A Cẩu thầm rủa một tiếng trong đầu. Bản năng sinh tồn của một kẻ trộm mộ từ thuở thiếu thời trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Không kịp suy nghĩ, gã nín thở tuyệt đối, gập người lặn sâu xuống lòng nước hồ buốt giá ngay trước khi mũi roi độc chạm vào da đầu gã.


"Uỳnh!"


Cú quất roi cực mạnh của Mãng Xà đập thẳng xuống mặt nước, tạo ra một luồng sóng kình bạo liệt hất tung những cột nước lục bảo lên không trung. Luồng kình lực dội xuống nước mạnh đến mức ép chặt lồng ngực A Cẩu, khiến gã suýt chút nữa thì sặc nước. Dưới lòng hồ lạnh giá, bóng tối bao trùm lấy gã. Nước hồ Hàn Thủy buốt nhói như hàng vạn cây kim châm đâm sâu vào mười hai kinh mạch chính, nhưng kỳ lạ thay, cái lạnh cực hạn này lại tạm thời đóng băng cơn đau thiêu đốt từ vết hoại tử đen đang nổi phồng dọc cánh tay trái của gã.


A Cẩu trợn trừng hai mắt dưới làn nước xanh lục mờ ảo. Gã nhìn thấy bóng đen của Mãng Xà đang đứng trên tảng đá nổi phía trên, cây roi da dài vẫn không ngừng quất điên cuồng xuống mặt nước để truy sát gã. Gã cắn răng chịu đựng cái lạnh buốt thấu xương, dùng tay phải còn lành lặn bám vào những kẽ đá hộc dưới đáy hồ, lặng lẽ trườn đi như một con rùa nước ẩm ướt.


Trên bờ đá, Phong Tuyết Chi đang quỳ khuỵu gối, một tay chống thanh trường kiếm khuyết mẻ xuống đất để giữ thăng bằng, bắp tay phải rỉ ra từng giọt máu đen kịch độc do vết xước độc châm của Mãng Xà lúc nãy. Sắc mặt cô tái nhợt dưới ánh sáng xanh lục lập lòe của hang ngầm, hơi thở dồn dập và đứt quãng. Chất độc Đoạn Hồn Đinh đang nhanh chóng lan rộng, làm tê liệt hoàn toàn chân khí lôi phong trong đan điền của cô.


"Tiểu Nha... chạy mau..." Tuyết Chi thều thào, cố gắng đẩy bé Tiểu Nha đang khóc nức nở nấp sâu vào hốc đá phía sau.


"Ha ha ha! Con ranh Phong gia, hôm nay không ai cứu được ngươi đâu!" Mãng Xà cười lả lướt đầy tàn nhẫn, đôi mắt nhọn hoắt như rắn độc quét qua mặt hồ phẳng lặng. "Còn tên nhóc trộm mộ kia nữa, chắc chắn đã chết cóng dưới đáy hồ Hàn Thủy rồi. Để ta tiễn ngươi đi gặp cha ngươi trước!"


Ả vung tay trái, chuẩn bị phóng tiếp ba mũi độc châm nhắm thẳng vào yết hầu của Phong Tuyết Chi.


Chính lúc này, từ mép bờ đá trơn trượt phía sau lưng Mãng Xà, một bóng người lấm lem bùn đất nghĩa trang hôi thối đột ngột ngoi lên không một tiếng động. Đó là A Cẩu. Nhờ ngón nghề đào mộ ẩn mình và bộ pháp di chuyển không tiếng động chân cát bám đá, gã đã âm thầm tiếp cận bờ hồ mà không làm xao động mặt nước.


"Vút!"


Mãng Xà cảm nhận được một luồng gió nhẹ bất thường phía sau. Với phản xạ cực nhanh của một sát thủ Nhị Lưu dạn dày kinh nghiệm, ả không thèm quay đầu lại, tay phải quất ngược cây roi da tẩm độc ra sau lưng như một con rắn độc quật đuôi.


"A Cẩu! Tránh ra!" Phong Tuyết Chi kinh hoàng hét lên.


A Cẩu nhìn thấy sợi roi da đen bóng mang theo độc sương xanh biếc quất tới sát mặt. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, gã vận dụng Hành Vân Lưu Thủy bộ pháp – bộ pháp dẻo dai như nước chảy mà lão hành khất Cái Bang đã dạy gã. Gã trượt dài trên lớp bùn nhão trơn trượt sát sườn vách đá, cơ thể gập rạp xuống đất một cách quỷ dị.


"Vút! Bốp!"


Sợi roi da sượt qua chóp mũi A Cẩu, đập mạnh vào vách đá hộc phía sau, làm đá vụn bắn tung tóe. Một mảnh đá sắc nhọn găm thẳng vào má gã, để lại một vết cắt rỉ máu tươi hòa lẫn với lớp bùn ngụy trang.


"Ồ? Khinh công bộ pháp khá đấy!" Mãng Xà xoay người lại, đôi mắt híp lại đầy kinh ngạc khi nhìn thấy gã thiếu niên gầy guộc vừa tránh được đòn đánh hiểm hóc của mình. "Nhưng không có chân khí hộ thể, ngươi tránh được mấy roi?"


Ả quất roi liên tục, tạo ra một mạng lưới roi da đen bóng bao phủ toàn bộ hướng thoát hiểm của A Cẩu trên bãi đá hẹp. Roi quất đến đâu, đá hộc nứt nẻ đến đó, sương độc bốc lên khét lẹt.


A Cẩu hoảng loạn thực sự, gã không có nửa điểm nội lực trong người, hoàn toàn phải dựa vào sự dẻo dai của cơ bắp hai chân để luồn lách qua các ngách hẹp. Gã trượt bên trái, lách bên phải, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng.


"Nhóc con! Không được lùi lại hướng trống! Hãy dụ ả vào góc hẹp của vách đá! Roi của ả dài trượng, không gian hẹp sẽ triệt tiêu tầm đánh của ả!" Phong Vô Kỵ khẩn cấp chỉ điểm trong đầu gã.


"Nói thì dễ lắm! Ông giỏi thì ra mà đỡ!" A Cẩu thầm gào lên, nhưng chân gã vẫn bước theo đúng Hành Vân bộ pháp, lướt sát vào góc khuất ẩm ướt của vách đá hang ngầm.


Mãng Xà nhận thấy đối thủ đang lùi dần vào góc chết, ả cười lạnh vung roi quất một đòn quyết định nhắm thẳng vào thắt lưng A Cẩu hòng quấn chặt gã lại.


"Xẻng sắt phạt cỏ! Đỡ lấy!" A Cẩu vung tay phải, cầm nửa chiếc xẻng sắt rỉ bị gãy cán gỗ mục nát đâm mạnh ra phía trước để đỡ đòn.


"Bốp!"


Sợi roi da tẩm độc quấn chặt lấy lưỡi xẻng sắt mẻ rỉ sét. Mãng Xà cười khẩy, vận Huyền Âm Độc Quyết vào cánh tay, giật mạnh sợi roi hòng kéo A Cẩu bay về phía mình để dùng đoản kiếm thích sát.


Lực kéo quá mạnh từ một cao thủ Nhị Lưu khiến A Cẩu mất thăng bằng, cơ thể gầy gò bị kéo lê trên mặt đá trơn trượt. Gã hiểu rằng nếu cố giữ chiếc xẻng, gã sẽ bị kéo sát vào mũi đoản kiếm của ả. Nhưng nếu buông tay, gã sẽ mất đi vũ khí phòng thân duy nhất.


"Buông xẻng ra! Giả vờ ngã quỵ!" Phong Vô Kỵ quát lớn.


A Cẩu dứt khoát buông lỏng tay phải. Chiếc xẻng sắt rỉ bay thẳng về phía Mãng Xà. Mất đi lực cản đột ngột, A Cẩu loạng choạng ngã nhào xuống mặt cát dơ bẩn sát chân Mãng Xà, gã khóc lóc thảm thiết, hai tay ôm lấy đầu run rẩy kịch liệt:


"Tha mạng! Cô nương tha mạng! Tôi chỉ là một tên trộm mộ hèn mọn... tiền bạc đồ cổ trong túi gấm bên hông tôi cô cứ lấy hết, xin đừng giết tôi!"


Mãng Xà bước tới, một chân dẫm lên ngực A Cẩu, lưỡi đoản kiếm tẩm độc xanh biếc kề sát vào cổ họng gã. Ả nhìn gã thiếu niên đang khóc lóc thảm hại dưới chân mình bằng ánh mắt cực kỳ khinh bỉ:


"Hừ, tưởng là truyền nhân của Kiếm thánh thế nào, hóa ra cũng chỉ là một con chó đói sợ chết! Chết đi!"


Ngay khoảnh khắc Mãng Xà cúi thấp người xuống để đâm mũi đoản kiếm vào yết hầu gã, ánh mắt láo liên sợ hãi của A Cẩu đột ngột biến mất, thay vào đó là một tia quyết tuyệt tàn nhẫn của kẻ bị dồn vào đường cùng.


Tay phải gã vốn đã lén lút thọc sâu vào ống tay áo rộng rách nát từ trước, nắm chặt lấy một túi vải nhỏ chứa bột vôi mịn trộn cát khô nghĩa trang mà gã luôn mang theo để chuẩn bị sấy xương cốt mộ cổ.


"Thuật ném cát mù mắt! Chết đi mụ rắn độc!"


A Cẩu vung mạnh tay phải, hắt thẳng nắm cát vôi mịn vào khuôn mặt đang ghé sát của Mãng Xà.


Một luồng bụi trắng xóa bùng lên bất ngờ ở cự ly chưa đầy một gang tay. Bột vôi mịn lập tức dính chặt vào đôi mắt và làn da đẫm mồ hôi của nữ sát thủ. Khi gặp nước mắt và mồ hôi, bột vôi xảy ra phản ứng hóa học tỏa nhiệt cực nóng, bỏng rát như lửa đốt.


"Á!!! Mắt tôi! Mắt tôi bốc cháy rồi!!!"


Mãng Xà thét lên một tiếng gào rú thảm thiết, đau đớn tột cùng. Ả buông rơi đoản kiếm, hai tay ôm chặt lấy khuôn mặt đang bốc khói nhẹ, loạng choạng lùi lại phía sau.


Không bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một, A Cẩu lật người bật dậy dứt khoát. Gã nhặt nửa chiếc xẻng sắt rỉ dưới đất, vung mạnh bằng cả lực cánh tay thô sơ của mình nhắm thẳng vào khớp cổ tay trái đang che mặt của Mãng Xà.


"Búa sắt đập khớp!"


"Rắc!"


Một tiếng xương cốt gãy gập giòn giã vang lên trong hang ngầm tĩnh lặng. Lưỡi xẻng sắt mẻ nện thẳng vào khớp xương cổ tay trái của Mãng Xà, khiến bàn tay ả gãy gập ra sau một góc quỷ dị. Lưỡi xẻng sắt rỉ của A Cẩu cũng bị mẻ thêm một góc lớn do va chạm trực diện với vòng thép bảo vệ cổ tay của ả.


"Á!!! Con chuột nhắt hèn hạ!!!"


Mãng Xà gào thét điên cuồng trong bóng tối mù lòa. Dù bị thương nặng và mù mắt tạm thời, bản năng sát thủ vẫn khiến ả vung loạn xạ cây roi da tẩm độc xung quanh để tự vệ, không cho A Cẩu áp sát bồi thêm đòn chí mạng.


Ả biết nếu còn ở lại đây, ả chắc chắn sẽ bị tên trộm mộ hèn hạ này dùng mưu mẹo chôn sống dưới đáy hang. Cắn răng chịu đựng cơn đau thấu xương ở cổ tay trái gãy gập, Mãng Xà vung roi quật mạnh vào vách đá hộc phía trên để mượn lực, nhảy vọt lên những kẽ đá tối tăm trên trần hang, điên cuồng tháo chạy thoát thân vào sâu trong bóng tối mật đạo.


Trong lúc hoảng loạn nhảy vọt trốn chạy, chiếc túi gấm thêu hình rắn độc đeo bên hông ả bị vướng vào một mỏm đá nhọn, đứt dây rơi thẳng xuống bãi cát ven hồ nước ngầm phát ra tiếng động nhẹ.


A Cẩu đứng thở hồng hộc trên bãi cát dơ bẩn, tay phải gã run rẩy cầm nửa chiếc xẻng sắt rỉ mẻ góc, toàn thân rã rời kiệt sức hoàn toàn. Các thớ cơ bắp hai chân giật liên hồi do di chuyển bộ pháp quá giới hạn chịu đựng vật lý dưới hồ nước lạnh. Gã loạng choạng tiến lại gần, nhặt chiếc túi gấm của Mãng Xà vừa rơi trên cát bỏ vào túi áo rách của mình.


"A Cẩu... ca ca..." Tiếng gọi yếu ớt của bé Tiểu Nha vang lên từ hốc đá.


A Cẩu quay đầu nhìn lại, tim gã đột ngột thắt lại. Phong Tuyết Chi đang nằm gục bên bờ đá trơn trượt, sắc mặt cô đã chuyển sang màu xanh xám nhợt nhạt, hơi thở cực kỳ yếu ớt. Vết xước độc châm trên bắp tay phải cô đang rỉ ra thứ máu đen kịt bốc mùi hôi thối đặc trưng của kịch độc Đoạn Hồn Đinh. Chất độc đang nhanh chóng xâm nhập sâu vào lục phủ ngũ tạng của cô.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!