Hàn Thủy Ôn Mạch
Bóng tối đặc quánh dưới lòng mật đạo ngầm dường như muốn nuốt chửng chút hơi tàn lực kiệt của gã thiếu niên gầy guộc. A Cẩu tiến bước loạng choạng, tay phải gã bám chặt vào vách đá ẩm ướt rêu phong, kéo lê thân thể rệu rã từng bước một. Khói độc Chu Sa tuy đã bị chặn đứng sau phiến đá sập của trận pháp cổ, nhưng dư độc còn sót lại trong huyết quản vẫn khiến lồng ngực gã đau buốt như có hàng ngàn con kiến lửa đang cắn xé phế quản.
Cánh tay trái của A Cẩu hoại tử đen hoàn toàn, các thớ cơ dọc theo mười hai kinh mạch chính nổi phồng đen bóng, lạnh ngắt như một khúc củi mục. Mỗi nhịp tim đập, đan điền gã lại co thắt dữ dội, dội ngược lên một ngụm máu đen rỉ ra khóe môi. Sợi chỉ đỏ Âm Dương quấn quanh cổ tay phải gã khẽ tỏa ra một luồng sáng đỏ mờ nhạt, truyền đi chút hơi ấm yếu ớt của vong hồn Phong Vô Kỵ để giữ cho tim gã không ngừng đập.
"Nhóc con, ráng chịu đựng!" Giọng nói trầm khàn, nghiêm khắc của Phong Vô Kỵ vang lên trong thức hải tối tăm của A Cẩu. "Mùi hôi thối nồng nặc quỷ dị này thực chất là mùi khí lưu huỳnh khô trộn lẫn với tử khí của đất ngầm cổ xưa. Phía trước chính là nơi dòng mạch ngầm của hồ Hàn Thủy tích tụ hàn khí ngàn năm. Đó là lối thoát duy nhất để giữ mạng cho cánh tay và kinh mạch rách nát của ngươi."
"Lão... lão già chết tiệt..." A Cẩu thầm rủa trong đầu, răng gã đánh vào nhau lập cập vì lạnh và đau đớn. "Tôi sắp... sắp đông cứng thành đá rồi..."
Phía sau gã, Phong Tuyết Chi một tay dắt bé Tiểu Nha, một tay cầm thanh trường kiếm khuyết mẻ làm gậy chống, bước đi mệt mỏi. Sắc mặt cô xanh xao dưới độc tính của Đoạn Hồn Đinh, bắp tay trái quấn băng gạc thấm máu tươi ròng ròng. Ánh mắt phượng của cô nhìn chằm chằm vào bóng lưng gầy guộc bám đầy bùn đất nghĩa trang hôi thối của A Cẩu, ngập tràn sự nghi ngờ và dằn vặt. Cô không thể hiểu nổi tại sao một tên trộm mộ hèn nhát, vô danh như gã lại biết cách vận hành phế tích trận pháp đá cổ Phong gia chuẩn xác đến thế, lại còn mang theo thanh cổ kiếm Vô Danh của cha cô.
Sau gần nửa canh giờ luồn lách qua những ngách đá hẹp ẩm ướt, không gian đột ngột mở rộng. Một tiếng róc rách u ám của dòng nước chảy vọng lại. Trước mắt họ, một hang ngầm khổng lồ hiện ra dưới lòng đất, nơi một hồ nước ngầm tĩnh lặng tỏa ra luồng hào quang màu xanh lục kỳ dị. Sương lạnh bốc lên nghi ngút từ mặt nước, khiến nhiệt độ trong hang đột ngột hạ thấp thấu xương tủy. Đây chính là hồ Hàn Thủy ngầm sâu dưới lòng Hoang Sơn.
"Đến rồi!" Phong Vô Kỵ khẩn cấp truyền thần thức trong đầu A Cẩu. "Nhóc con, cởi áo ra, lập tức ngâm mình xuống hồ Hàn Thủy! Kinh mạch của ngươi đang bị tàn phá bởi tàn dư kiếm ý cuồng bạo của ta tích tụ, đan điền nóng rực như lửa thiêu. Chỉ có hàn khí ngàn năm của hồ nước này mới có thể đóng băng tạm thời các vết rách kinh mạch, giúp ngươi phục hồi thể lực vật lý."
"Cái... cái gì? Lạnh thế này mà bắt tôi nhảy xuống?" A Cẩu run rẩy nhìn mặt nước xanh lục lạnh buốt thấu xương. Gã thà chịu nóng còn hơn phải nhảy vào cái hố băng chết chóc kia.
"Nếu không nhảy, trong vòng nửa canh giờ nữa, kinh mạch đan điền của ngươi sẽ tự bạo liệt nổ tung mà chết!" Giọng Phong Vô Kỵ lạnh lùng, không chút thỏa hiệp. "Mau lên!"
A Cẩu cắn răng, run rẩy cởi bỏ chiếc áo vải thô vá chằng vá đắp bám đầy bùn đất hôi thối. Gã để lộ cơ thể gầy gò chằng chịt vết xước và cánh tay trái hoại tử đen nổi phồng veins đen bóng. Gã loạng choạng bước từng bước xuống hồ nước ngầm.
"Lạnh quá... mẹ kiếp lạnh quá!"
Ngay khi nước hồ ngập đến ngực, A Cẩu gào lên một tiếng đau đớn kịch liệt. Cảm giác lạnh buốt thấu xương lập tức ập vào da thịt, thọc sâu vào tận tủy xương. Thế nhưng, kỳ lạ thay, luồng nóng rực điên cuồng đang thiêu đốt đan điền gã khi chạm phải hàn khí cực lạnh bỗng chốc dịu đi. Sự tương phản vật lý cực độ giữa cơn nóng rực kinh mạch bên trong và làn nước lạnh buốt bên ngoài tạo nên một cơn chấn động tinh thần vĩ đại, khiến A Cẩu run rẩy kịch liệt, da thịt co rút đau đớn.
"Tĩnh tâm nhắm mắt! Vận hành Dẫn khí điều hòa thuật!" Phong Vô Kỵ nghiêm khắc chỉ điểm. "Dẫn luồng khí nhỏ từ đan điền chạy dọc theo mười hai kinh mạch chính, mượn hàn khí hồ nước để khâu nối tạm thời các vết rách thớ cơ. Ta sẽ hộ pháp ý thức cho ngươi."
A Cẩu cắn chặt môi đến rỉ máu, ngồi tĩnh tọa dưới nước, chỉ để lộ phần cổ và đầu lên mặt nước. Gã nhắm mắt, cố gắng niệm Tĩnh Tâm Chú để áp chế sự hoảng loạn của tâm trí, dẫn dắt luồng khí nhỏ vận hành dọc kinh mạch.
Phong Tuyết Chi đứng trên bờ đá trơn trượt, dắt Tiểu Nha nấp sát vào hốc đá khô ráo. Cô nhìn A Cẩu đang ngâm mình dưới hồ nước ngầm lạnh buốt, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại. Cô nhận thấy làn khói trắng mỏng bắt đầu bốc lên từ đỉnh đầu gã, sắc mặt gã từ nhợt nhạt dần hồng hào trở lại dưới sự điều hòa của chân khí.
"Thân thủ của gã... rõ ràng không có võ công thực thụ, đan điền rỗng tuếch." Tuyết Chi thầm nghĩ, tay phải cô vẫn siết chặt chuôi kiếm khuyết mẻ đầy phòng bị. "Nhưng cách gã điều hòa hơi thở và vận khí... lại mang đậm phong thái của Thiên Kiếm Tâm Pháp chính tông. Rốt cuộc gã là ai? Tại sao cha lại chọn truyền thừa kiếm ý cho một kẻ hèn nhát bẩn thỉu thế này?"
Bé Tiểu Nha ôm chặt lấy chân Tuyết Chi, đôi mắt tròn xoe nhìn A Cẩu đầy lo lắng: "Tuyết Chi tỷ tỷ... A Cẩu ca ca có sao không? Ca ca đau lắm đúng không tỷ?"
"Hắn... hắn đang tự cứu mạng mình." Tuyết Chi dịu giọng, khẽ xoa đầu cô bé, nhưng ánh mắt cô vẫn không rời khỏi mặt nước hồ xanh lục. Cô biết, Phó phân đà chủ Lý và lâu la Hổ Đầu Bang chắc chắn đang điên cuồng đào bới đống sụp hầm phía trên để tìm lối xuống mật đạo này. Sát cơ vẫn đang rình rập quanh họ.
Đột nhiên, tiếng róc rách của dòng nước ngầm bỗng chốc im bặt. Không khí trong hang ngầm đột ngột trở nên ngột ngạt, sương lạnh bốc lên dày đặc hơn bao phủ lấy mặt hồ. Khứu giác siêu phàm của A Cẩu đang nhắm mắt bỗng giật nảy mình. Gã ngửi thấy một mùi tanh nồng quỷ dị – không phải mùi tử khí nghĩa trang, mà là mùi phấn son nồng nặc hòa lẫn với mùi máu tươi rỉ ra.
"Sát khí! Có kẻ tiếp cận!" Phong Vô Kỵ khẩn cấp cảnh báo trong thức hải.
Từ bóng tối âm u của trần hang ngầm, một dải lụa đen – không, đó là một sợi roi da dẻo dai dài trượng khẽ lướt qua đá hộc, không phát ra một tiếng động nhỏ. Một bóng người mảnh khảnh mặc y phục da rắn bó sát từ từ đáp xuống tảng đá nổi giữa hồ nước ngầm. Khuôn mặt ả trang điểm đậm sắc sảo dưới ánh hào quang xanh lục của hồ nước, đôi mắt nhọn hoắt như rắn độc nhìn chằm chằm vào nhóm trốn chạy.
Mãng Xà – nữ sát thủ dùng roi độc của Hổ Đầu Bang đã theo dấu huyết dịch rỉ ra từ cống ngầm, lén lách qua ngách đá hẹp tìm đến tận đây.
"Úi chà, hóa ra các ngươi đang trốn ở cái hố băng này dưỡng thương sao?" Giọng nói của Mãng Xà lả lướt nhưng lạnh buốt, chứa đầy sát cơ tàn nhẫn. "Vương Hổ bang chủ bị các ngươi chém đứt tay đang điên cuồng phục hận ngoài kia. Hôm nay, để ta lấy đầu tên trộm mộ và con ranh Phong gia này về nhận thưởng!"
"Vút!"
Không đợi đối phương kịp phản ứng, Mãng Xà vung mạnh tay phải. Cây roi da tẩm độc xanh biếc xé gió rít lên u u quỷ dị, quất mạnh ngang mặt nước hồ ngầm, tạo ra một làn sóng nước bắn tung tóe hướng thẳng về phía Phong Tuyết Chi đang đứng trên đá trơn.
"Tránh ra!" Phong Tuyết Chi hét lớn, vung trường kiếm khuyết mẻ chém ngang để đỡ đòn roi.
"Chát chúa!"
Lưỡi kiếm va chạm trực diện với thân roi da dẻo dai bọc vảy thép, phát ra những tia lửa xèo xèo xé rách sương lạnh. Lực kình từ roi da truyền qua chuôi kiếm khiến tay phải Tuyết Chi tê rại, vết thương cũ Đoạn Hồn Đinh trên vai trái rách ra rỉ máu tươi ướt đẫm vai áo nam trang. Cô bị chấn động lùi lại sát vách đá ẩm ướt.
Mãng Xà chiếm ưu thế chủ động nhờ không gian tối và tầm đánh xa quỷ dị của roi da. Ả cười lạnh, tay trái lén lút thò vào ống tay áo, phóng ra ba mũi độc châm nhắm thẳng vào Phong Tuyết Chi đang mất đà.
"Độc châm! Né tránh tầm thấp!" Phong Vô Kỵ hét lớn chỉ điểm từ trong đầu A Cẩu.
Nhìn thấy Tuyết Chi gặp nguy kịch, A Cẩu đang ngâm mình dưới hồ lạnh hoảng hốt, gã cố gắng ngoi lên bờ để hỗ trợ cứu người. Thế nhưng, nhiệt độ nước hồ quá lạnh buốt thấu xương khiến hai chân gã đột ngột bị chuột rút đông cứng, cơ bắp co rút kịch liệt không thể cử động linh hoạt. Gã suýt chút nữa chìm xuống đáy hồ nước ngầm sâu thẳm.
"A Cẩu!" Phong Tuyết Chi hét lên một tiếng hoảng sợ. Cô cố gắng vung kiếm gạt bay hai mũi độc châm tầm xa, nhưng mũi độc châm thứ ba sượt qua bắp tay phải cô, để lại một vết xước rỉ máu đen. Chất độc kịch độc của Mãng Xà bắt đầu phát tác nhanh chóng, làm tê liệt nhẹ khinh công của cô, khiến cô ngã khuỵu gối xuống tảng đá trơn trượt sát vách đá hầm ngầm.
"Ha ha ha! Lũ yếu ớt chết tiệt!" Mãng Xà cười điên cuồng, ả vung cây roi da tẩm độc lên cao, vận toàn lực Huyền Âm Độc Quyết vào thân roi.
Chiếc roi da độc quất mạnh thẳng hướng đầu A Cẩu đang bất động dưới nước.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!