Mật Đạo Tránh Độc
Khói độc Chu Sa màu xanh tím cuộn trào qua những khe đá sạt lở, tựa như những con mãng xà vô hình đang nhe nanh múa vuốt bò vào gian mộ chính của cổ mộ đá sâu dưới lòng đất nghĩa trang hoang dã. Không khí u ám vốn dĩ lạnh lẽo của hầm mộ nay lại nồng nặc mùi lưu huỳnh khét lẹt và độc tính ăn mòn tàn nhẫn.
A Cẩu nằm co rúm dưới chân quan tài đá rạn nứt, lồng ngực gã phập phồng đau đớn, mỗi hơi thở hít vào đều rát buốt như có hàng ngàn mảnh thủy tinh vỡ cào xé phế quản. Khứu giác siêu phàm phát hiện độc của gã đang réo lên những hồi chuông cảnh báo điên cuồng. Gã ngửi thấy vị tanh nồng của chu sa trộn lẫn với tử khí nghĩa trang, một loại kịch độc mãn tính có thể làm đông cứng máu huyết và phá hủy lục phủ ngũ tạng chỉ trong vòng nửa canh giờ.
"Khặc... khặc..." A Cẩu ho thốc ho tháo, từng ngụm máu đen rỉ ra từ khóe miệng dính chặt vào chuôi thanh cổ kiếm Vô Danh đang dắt bên hông gã. Cánh tay trái của gã – vốn đã bị hoại tử đen hoàn toàn sau trận chiến mượn xác ở cống ngầm – giờ đây lạnh ngắt như băng, các mạch máu nổi phồng đen bóng dọc theo mười hai kinh mạch chính, hoàn toàn mất đi cảm giác vật lý. Cơn đau từ đan điền bạo liệt rách nứt nhẹ giật lên từng hồi theo nhịp tim khiến gã run rẩy kịch liệt.
"Nhóc con! Tỉnh lại! Không được ngủ!" Giọng nói trầm khàn, nghiêm khắc của Phong Vô Kỵ vang lên như tiếng sấm truyền trong ý thức hải tối tăm của A Cẩu. Sợi chỉ đỏ Âm Dương quấn chặt nơi cổ tay phải gã khẽ tỏa ra một luồng sáng đỏ mờ nhạt, truyền đi một chút hơi ấm mỏng manh để bảo vệ tim mạch gã khỏi bị độc khí xâm nhập. "Tàn hồn của ta hiện tại quá suy yếu, kinh mạch của ngươi lại rách nát đến mức này, nếu ta cưỡng ép nhập xác lần nữa, cả hai chúng ta sẽ cùng bạo thể vong mạng ngay tại chỗ!"
"Mẹ... mẹ kiếp ông già..." A Cẩu thầm chửi rủa trong đầu, răng đánh vào nhau lập cập vì lạnh và sợ hãi. "Tôi không muốn chết... Tiểu Nha... Tiểu Nha đâu rồi?"
Bên cạnh gã, bé gái mồ côi Tiểu Nha đang ôm chặt lấy cánh tay phải rách da bọc băng gạc của A Cẩu, khuôn mặt nhỏ nhắn lấm lem nhọ nồi và nước mắt, đôi vai gầy guộc run lên bần bật vì khói độc bắt đầu làm mờ mắt cô bé. A Cẩu cắn răng, dùng chút sức tàn kéo Tiểu Nha sát vào lòng mình, cố gắng dùng tà áo rách nát bôi đầy bùn đất nghĩa trang để che mũi cho cô bé.
Phía trước cửa mộ đá rạn nứt, Phong Tuyết Chi đang quỳ một gối dưới đất, tay phải siết chặt thanh trường kiếm khuyết mẻ. Vai trái cô bị thương rách da chảy máu nhẹ, độc tính Đoạn Hồn Đinh sượt qua bắp tay tuy đã được dược tửu áp chế một phần nhưng vẫn khiến sắc mặt cô xanh xao, mệt mỏi tột cùng.
"Vút! Vút! Vút!"
Phong Tuyết Chi cắn chặt môi đến rỉ máu, quật cường vung kiếm. Tuyết Ảnh Kiếm Pháp chính tông bộc phát, lưỡi kiếm lướt đi tạo ra những luồng kiếm khí lạnh lẽo, hóa thành những cơn gió xoáy đẩy ngược làn khói độc Chu Sa đang tràn vào qua khe cửa mộ. Thế nhưng, sức lực của một kiếm thủ Nhất Lưu đang bị thương và trúng độc có giới hạn. Chỉ sau mười mấy đường kiếm, hơi thở của cô đã trở nên hỗn loạn, vết thương trên vai trái rách ra, máu tươi thấm đỏ lớp nam trang xám nhạt.
"Ha ha ha! Phong Tuyết Chi! Ngươi không thoát được đâu!" Tiếng cười lớn đầy tham lam, hống hách của Phó phân đà chủ Lý vọng qua kẽ đá sập, dội vào hầm mộ đá u ám. "Thanh cổ kiếm Vô Danh của cha ngươi đã lộ kiếm khí. Hôm nay, phân đà Thiên Kiếm Môn và Hổ Đầu Bang đã phong tỏa toàn bộ Hoang Sơn. Khói độc Chu Sa này sẽ tiễn các ngươi xuống hoàng tuyền bái kiến Phong Vô Kỵ! Mau giao nộp cổ kiếm và ngọc bội gia tộc, ta sẽ cho các ngươi một cái chết toàn thây!"
"Phản đồ... lũ phản đồ bẩn thỉu!" Phong Tuyết Chi khàn giọng hét lên, đôi mắt phượng ngập tràn căm phẫn. Cô định vung kiếm xông ra ngoài quyết chiến sinh tử, nhưng độc tính Đoạn Hồn Đinh đột ngột dội ngược lên đan điền khiến cô đau nhói, ngã khuỵu xuống đất, trường kiếm cắm chặt vào nền đá hoa cương để giữ cơ thể không đổ sập.
Trong không gian ý thức tối tăm, Phong Vô Kỵ nhìn thấy con gái mình lâm vào cảnh nguy kịch thì dằn vặt, phẫn nộ tột cùng. Linh hồn vị đệ nhất kiếm thánh run rẩy kịch liệt, ông gầm lên với A Cẩu: "Nhóc con! Nghe ta chỉ điểm! Cổ mộ này không phải là tử lộ. Mười năm trước, khi nghi ngờ Tần Thiên Lôi hạ độc, ta đã bí mật đào một Hệ thống mật đạo dưới lòng đất cổ mộ phòng hờ ngày này. Lối vào mật đạo nằm ngay sau quan tài đá chính, được bảo vệ bởi Phế tích trận pháp đá cổ!"
"Mật đạo? Trận pháp đá?" Ý thức của A Cẩu đang mơ màng vì thiếu dưỡng khí chợt bừng tỉnh. Gã láo liên nhìn quanh. "Lối vào ở đâu? Làm sao mở?"
"Kinh mạch của ngươi đã rách nát, không thể vận chân khí để xoay chuyển đá hộc. Ngươi phải dùng lực cơ bắp thô sơ để đập vỡ trục xoay cơ quan!" Phong Vô Kỵ khẩn cấp truyền thần thức, vẽ ra một sơ đồ Cửu Cung Bát Quái rực sáng trong đầu A Cẩu. "Nhìn những khối đá khổng lồ bao quanh quan tài đá. Bước chân theo đúng quy luật: Càn ba, Khôn hai, Ly chín, Tốn bốn. Ở vị trí trung tâm Khảm một, ngay dưới bệ đá khắc hình kiếm hoa, chính là trục xoay bằng thép nguội của trận pháp!"
"Hiểu... hiểu rồi!" A Cẩu cắn răng, bản năng sinh tồn dẻo dai của một kẻ trộm mộ trỗi dậy mạnh mẽ. Gã buông Tiểu Nha ra, thì thầm: "Nấp sát vào bệ đá, nín thở rùa thở như ta đã dạy!"
Gã dùng tay phải run rẩy, bám chặt lấy nền đá dơ bẩn, cố gắng kéo lê thân thể rã rời cùng cánh tay trái hoại tử đen bất động bò về phía quan tài đá. Mỗi tấc di chuyển là một lần kinh mạch đan điền giật lên đau đớn như bị lửa thiêu. Gã nhìn thấy chiếc xẻng sắt rỉ cán gỗ mục của mình đang nằm văng góc hầm mộ đá từ trận sụp hầm trước. Gã dùng tay phải chộp lấy cán xẻng, lấy nó làm điểm tựa để gượng đứng dậy.
"Tuyết Chi cô nương! Thối lui về sau quan tài đá! Mau lên!" A Cẩu mượn giọng điệu trầm khàn giả vờ uy nghiêm của Phong Vô Kỵ hét lớn.
Phong Tuyết Chi giật mình nhìn gã thiếu niên gầy gò lấm lem bùn đất hôi thối đang run rẩy đứng dậy. Dù nghi ngờ, nhưng nhìn thấy thần thái kiên định đột ngột của gã, cô cắn răng lùi lại, tay trái dắt Tiểu Nha, tay phải cầm kiếm hộ vệ phía sau quan tài đá.
A Cẩu bước đi loạng choạng. Gã đặt chân lên phiến đá khắc chữ Càn – khối đá khổng lồ đầu tiên rùng mình phát ra tiếng kêu cọc cạch. Tiếp tục, gã lướt bộ pháp Hành Vân dẻo dai luồn qua khói độc màu xanh tím đang cuồn trào, đặt chân lên phiến Khôn, rồi phiến Ly, phiến Tốn. Mỗi bước chân của gã đều chuẩn xác đến kỳ lạ theo chỉ điểm của Kiếm thánh, khiến các khối đá khổng lồ xung quanh bắt đầu chuyển động xoay tròn, phát ra tiếng rít u u chấn động cả hầm mộ.
"Kẻ nào đang kích hoạt trận pháp đá?!" Phó phân đà chủ Lý ngoài cửa mộ phát hiện biến động, hoảng hốt quát lớn: "Mau! Bắn thêm nỏ liên châu tẩm độc Chu Sa vào! Phá cửa mộ cho ta!"
"Rầm! Rầm! Rầm!"
Tiếng búa sắt đập đá và tiếng tên bắn xé gió rít vang lên rầm rập ngoài cửa mộ. Khói độc tràn vào ngày càng dày đặc, che khuất tầm nhìn.
A Cẩu đã tiếp cận được bệ đá trung tâm khắc hình kiếm hoa Phong gia. Ngay dưới bệ đá, một trục xoay bằng thép nguội rỉ sét lồi lên giữa kẽ đá hoa cương. Đây chính là lõi cơ quan của Phế tích trận pháp đá cổ.
"Nhóc con! Vận toàn bộ thể lực cơ bắp, đập mạnh vào trục xoay hướng bên trái!" Phong Vô Kỵ thét lên.
"Mẹ kiếp! Sống hay chết là ở nhát này!" A Cẩu gầm lên một tiếng xua tan nỗi sợ hãi hèn nhát bấy lâu. Gã dùng tay phải nâng chiếc xẻng sắt rỉ lên cao, dồn toàn bộ sức nặng cơ thể và chút huyết khí bồi bổ còn sót lại từ bình dược tửu vào cánh tay phải.
"Chan chát!"
Lưỡi xẻng sắt rỉ đập mạnh trực diện vào trục xoay thép nguội. Lực phản chấn cực mạnh dội ngược lại khiến lòng bàn tay phải của A Cẩu rách toác, máu tươi đỏ rực ròng ròng chảy dọc cán xẻng. Trục xoay thép nguội chỉ hơi lung lay, chưa hề suy chuyển.
"Chưa đủ lực! Đập tiếp! Kinh mạch của ngươi sắp bạo liệt rồi!" Phong Vô Kỵ lo lắng tột độ.
Ngoài cửa mộ, khói độc đã tràn ngập nửa gian phòng, Phong Tuyết Chi đã kiệt sức ngã quỵ bên quan tài, Tiểu Nha bắt đầu lịm đi vì nhiễm độc nặng.
"Aaaa!" A Cẩu gào lên đau đớn, mồ hôi lạnh hòa lẫn máu tươi chảy ròng ròng trên mặt. Gã không màng đến cánh tay trái đang hoại tử đen buốt thấu xương, cũng không màng đến đan điền đang rách nứt thêm từng thớ cơ. Gã vung xẻng sắt đập nhát thứ hai, rồi nhát thứ ba liên tiếp vào trục xoay.
"Rắc! Rắc!"
Cán gỗ mục nát của chiếc xẻng sắt rỉ gãy đôi, nhưng trục xoay thép nguội cuối cùng cũng bị đập gãy gập sang bên trái.
Ngay lập tức, một tiếng ầm ầm chấn động vang lên từ dưới lòng đất cổ mộ. Phiến đá hoa cương khổng lồ phía sau quan tài đá chính đột ngột xoay chuyển, mở ra một lối xuống tối tăm dốc đứng – lối vào Mật đạo dưới lòng đất cổ mộ. Cùng lúc đó, các phiến đá hộc khổng lồ của trận pháp cổ đồng loạt sụt xuống, đóng chặt hoàn toàn cửa mộ chính, ngăn cách hoàn toàn luồng khói độc Chu Sa và đại quân vây quét của Phó phân đà chủ Lý ngoài bãi.
"Lối thoát mở rồi! Đi mau!" A Cẩu kiệt sức ngã quỵ, nhưng gã vẫn cố dùng tay phải đẩy Phong Tuyết Chi và Tiểu Nha lao xuống lối ngách hẹp tối tăm trước khi cả gian mộ chính bị sạt lở đá hộc đè sập hoàn toàn.
Nhóm ba người trượt dài xuống mật đạo ngầm tối tăm dốc đứng. Phía sau họ, phiến đá hoa cương đóng sập lại rầm một tiếng, chặn đứng hoàn toàn truy binh và độc khí bên ngoài.
Bóng tối bao trùm lấy cả nhóm. Không khí trong mật đạo ngầm lạnh lẽo và vô cùng loãng. A Cẩu nằm bẹp dưới đất cát dơ bẩn, ngực đau nhói, ho ra một ngụm máu tươi dính chặt vào bao gỗ mục của thanh cổ kiếm Vô Danh. Cơn đau bạo liệt kinh mạch tạm thời lắng xuống nhờ khói độc bị chặn đứng, nhưng luồng dưỡng khí trong hầm ngầm bắt đầu cạn kiệt nhanh chóng, mang theo một mùi hôi thối nồng nặc quỷ dị từ phía trước vọng lại.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!