Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Kiếm Khí Lộ Diện, Sát Cơ Khởi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong gian mộ đá cổ sâu dưới lòng đất nghĩa trang hoang lạnh như đặc quánh lại. Tiếng nước thải róc rách từ đường cống ngầm sạt lở phía sau vẫn u u vọng về như tiếng quỷ khóc đêm hoang lạnh. A Cẩu nằm quỵ trên nền đất cát lạnh lẽo, lồng ngực bầm tím rỉ máu tươi sau cú va đập kinh hoàng từ cặp thiết lĩnh nặng trăm cân của Nhị đương gia Hắc Báo. Mỗi nhịp thở của gã thiếu niên mười tám tuổi giờ đây đều giống như một nhát dao găm đâm thẳng vào phổi, đau đớn thấu xương tủy.


Cánh tay trái của gã, quấn chặt trong lớp băng gạc đen rách nát, nổi phồng lên những mạch máu đen bóng, xám xịt và lạnh ngắt như một khúc củi cháy dở. Đó là cái giá tàn khốc của việc nhường xác cho vong hồn Kiếm thánh Phong Vô Kỵ bộc phát chân khí cực lạnh vượt quá giới hạn thể xác hằng ngày. Đan điền gã rỗng tuếch, mười hai kinh mạch chính rách tả tơi, cơ thể rệu rã như muốn tan ra thành trăm mảnh.


A Cẩu rên rỉ, tay phải run rẩy lấy ra bình Hổ Cốt dược tửu mà gã đã dùng mảnh ngọc bội vỡ của Phong gia để đổi lấy từ Lão tiêu đầu Tề đầu làng nghĩa trang. Gã tu một ngụm lớn, vị rượu mạnh nóng bỏng như lửa thiêu đốt cổ họng, chạy dọc xuống đan điền, tạm thời kích thích huyết khí lưu thông để chống chọi lại cái lạnh thấu xương đang gặm nhấm cánh tay trái hoại tử. Gã nhai sống thêm vài cọng Ôn Mạch Thảo đắng ngắt, cố nén cơn đau bạo liệt đang giật liên hồi dọc theo các thớ cơ.


"Nhóc con, nếu không có bình dược tửu này hành khí bồi bổ thể chất, kinh mạch của ngươi đã nứt toác hoàn toàn từ canh ba rồi." Giọng nói trầm lặng, nghiêm khắc của Phong Vô Kỵ vang lên trong ý thức hải tối tăm của A Cẩu. Sợi chỉ đỏ Âm Dương quấn chặt nơi cổ tay phải gã khẽ tỏa ra một luồng sáng mờ nhạt, biểu thị sự liên kết sinh mệnh mỏng manh giữa một vong hồn đại tông sư kiêu ngạo và một tên trộm mộ nhút nhát.


"Mẹ kiếp ông già..." A Cẩu thầm chửi rủa trong đầu, răng đánh vào nhau lập cập vì lạnh và đau. "Ông bộc phát kiếm ý cho sướng tay, còn cái thân xác rách nát này của tôi thì gánh hết. Giờ thì hay rồi, cống ngầm sập, nhà tranh bị đốt, chúng ta trốn dưới cái hầm mộ đá này được bao lâu? Tôi hận cái ngôi mộ quỷ này, hận cả thanh kiếm rỉ sét của ông!"


"Hừ, nếu không có ta dùng kiếm ý chém đứt xích sắt thiết lĩnh của Hắc Báo, ngươi và con bé Tiểu Nha đã sớm bị chôn sống dưới lòng đất cống ngầm rồi!" Phong Vô Kỵ hừ lạnh, nhưng trong giọng nói của vị đại tông sư cũng ẩn chứa một tia dằn vặt khôn nguôi khi nhìn thấy thể xác ký chủ bị hủy hoại nghiêm trọng.


Cách đó không xa, trên bệ đá cổ mộ âm u, Phong Tuyết Chi đang gượng ngồi dậy. Độc tính của Đoạn Hồn Đinh sượt qua bắp tay cô đã được dược tửu áp chế một phần, nhưng gương mặt thanh tú vẫn xanh xao, mệt mỏi. Cô siết chặt thanh trường kiếm khuyết mẻ, đôi mắt phượng đầy nghi kỵ nhìn chằm chằm vào thanh cổ kiếm Vô Danh dắt bên hông A Cẩu.


"Ngươi... rốt cuộc ngươi là ai?" Phong Tuyết Chi khàn giọng chất vấn, mũi kiếm khẽ nhích lên chỉ thẳng vào yết hầu gã. "Thanh kiếm rỉ sét đó là di vật bản mệnh của cha ta. Tại sao một tên trộm mộ hèn nhát như ngươi lại có thể thi triển được Vô Ảnh Kiếm Pháp của Phong gia? Ngươi đã dùng tà thuật gì để lừa gạt lão bộc của gia tộc ta?"


A Cẩu lắp bắp, mồ hôi lạnh hòa lẫn bùn đất nghĩa trang hôi thối trên mặt chảy ròng ròng. Theo chỉ điểm khẩn cấp của Phong Vô Kỵ trong đầu, gã cố ra vẻ điềm tĩnh, mượn giọng điệu trầm khàn giả vờ uy nghiêm: "Cô nương... ta đã nói rồi. Cha cô trước khi tan biến tàn hồn đã truyền lại thanh kiếm này cho ta, vì ta mang căn tính Hỗn Loạn Kinh Mạch, là kẻ duy nhất có thể dung nạp kiếm ý của ông ấy để tìm kẻ phản đồ Tần Thiên Lôi. Cô không tin ta, nhưng cô phải tin vào kiếm tâm của cha cô."


Phong Tuyết Chi cắn chặt môi, lòng nghi kỵ vẫn chưa hoàn toàn tiêu biến, nhưng vết thương hoại tử đen trên cánh tay trái của A Cẩu là bằng chứng vật lý không thể chối cãi về sự tàn phá của kiếm ý Phong gia. Cô lạnh lùng hạ kiếm, nhưng ánh mắt vẫn đầy sự phòng bị gác cổng.


Đột nhiên, lưỡi kiếm rỉ sét Vô Danh dắt bên hông A Cẩu khẽ ngân lên một tiếng u u cực nhỏ nhưng vô cùng sắc bén. Lớp rỉ sét ngụy trang bên ngoài lưỡi kiếm, vốn đã bị dính máu tươi từ lòng bàn tay phải rách da của A Cẩu trong trận chiến với Hắc Báo, khẽ rạn nứt ra một đường mảnh, tỏa ra một luồng kiếm khí lạnh buốt thấu xương xé rách sương mù âm u trong cổ mộ.


"Hỏng rồi!" Phong Vô Kỵ chấn động hét lên trong ý thức hải. "Máu tươi của ngươi đã kích hoạt phong ấn rỉ sét của cổ kiếm Vô Danh. Luồng kiếm khí này tuy nhỏ, nhưng đủ để những kẻ am hiểu hơi thở kiếm đạo phát hiện ra từ khoảng cách xa tầm gần!"


Bên ngoài cổ mộ, sương mù bao phủ nghĩa trang hoang dã bỗng nhiên chuyển động hỗn loạn. Gió rít lên từng hồi qua những bia mộ hoang phế mục nát.


Phó phân đà chủ Lý của Thiên Kiếm Môn phân đà Giang Nam đang đứng trên một gò đất cao ngoại vi nghĩa trang. Gã đàn ông béo mập mặc y phục đệ tử nội môn sang trọng rách vai, thắt lưng vàng bóng loáng, khuôn mặt đầy mỡ của gã co rúm lại khi nhìn vào chiếc la bàn định vị hơi thở sinh mệnh bằng đồng cổ trên tay. Kim chỉ nam của la bàn đột ngột xoay tròn dữ dội, rồi dừng lại, chỉ thẳng về hướng gốc cây dâu tằm cổ thụ - nơi đặt lối vào cổ mộ ẩn mật của Phong Vô Kỵ.


"Kiếm khí lạnh buốt... Đúng là hào quang của thanh cổ kiếm Vô Danh!" Phó phân đà chủ Lý cười lên một tiếng tàn nhẫn, đôi mắt hí híp lại đầy tham lam. "Mười năm qua, tân chưởng môn Tần Thiên Lôi luôn thèm khát thanh thần binh này để hoàn thành kiếm đạo tối thượng. Không ngờ hôm nay lại để một tên trộm mộ hèn hạ dâng đến tận cửa!"


Gã vung tay ra hiệu cho đám lâu la hắc bang Hổ Đầu Bang còn sót lại và hàng trăm đệ tử tuần tra phân đà: "Bao vây toàn bộ nghĩa trang hoang lạnh! Đốt cháy rừng trúc đen bao quanh để triệt tiêu nguồn dược liệu Ôn Mạch Thảo dã ngoại, ép hai hồn một xác của chúng phải tự bạo kinh mạch mà chết! Rải thêm khói độc Chu Sa Độc quanh các kẽ đá sập dẫn xuống lòng đất!"


Lửa bắt đầu bùng lên từ rìa rừng trúc đen, khói độc Chu Sa màu xanh tím nồng nặc bắt đầu len lỏi qua các phiến đá sụt lún dẫn xuống gian mộ chính của Phong Vô Kỵ.


Trong cổ mộ, khứu giác siêu phàm của A Cẩu lập tức phát hiện ra mùi khét lẹt đặc trưng của Chu Sa Độc. Gã ho sặc sụa, máu tươi rỉ ra khóe miệng nhiều hơn: "Mẹ kiếp! Bọn chúng rải độc khí! Kinh mạch của tôi đang bốc cháy, nếu hít phải khói độc này, đan điền sẽ vỡ tung mất!"


A Cẩu cố gắng bò ra ngoài theo một lối ngách hẹp để tìm kiếm Ôn Mạch Thảo nhằm làm dịu đi cơn bạo liệt kinh mạch, nhưng qua kẽ đá, gã kinh hoàng thấy các lối đi mòn đều đã bị đệ tử tuần tra của phân đà gác chặt, ánh đuốc sáng rực cả một vùng sườn núi.


"Nhóc con, đừng manh động!" Phong Vô Kỵ khẩn cấp chỉ điểm trong ý thức hải. "Phía đông cổ mộ là Mộ huyệt vạn nhân tê chôn chung khổng lồ. Tử khí dày đặc ở đó có thể nhiễu loạn tạm thời la bàn định vị hơi thở sinh mệnh của Phó phân đà chủ Lý. Ngươi phải nín thở rùa thở, mượn tử khí để che giấu hơi thở sinh mệnh của hai hồn khóa mệnh!"


Phong Tuyết Chi gượng dậy, vung trường kiếm khuyết mẻ đứng chắn trước cửa mộ đá rạn nứt. Ánh mắt cô quật cường, đầy quyết tuyệt: "Ta sẽ gác cổng cửa mộ này. Thà chết ta cũng không để bọn phản đồ Thiên Kiếm Môn xúc phạm đến nơi an nghỉ của cha ta!"


"Cô nương, cô đang bị thương nặng, ra ngoài đó chỉ có nộp mạng!" A Cẩu lắp bắp can ngăn, nhưng trong lòng gã bỗng trào dâng một cảm xúc chính trực lạ lùng. Sợi chỉ đỏ Âm Dương rực sáng như muốn thúc đẩy gã phải bảo vệ cô gái này bằng mọi giá, không để huyết mạch duy nhất của Kiếm thánh bị sát hại.


Thế nhưng, cái giá phải trả quá đắt. Lửa thiêu rừng trúc đen ngày càng lớn, khói độc Chu Sa ngày càng dày đặc. Cổ mộ Kiếm thánh Phong Vô Kỵ - căn cứ bí mật ẩn nấp duy nhất của họ suốt mười năm qua - chính thức bị lộ diện hoàn toàn trước toàn bộ thế lực giang hồ. Họ đã bị dồn sâu xuống hầm đất sạt lở, không lương thực bồi bổ, kinh mạch tàn tạ, hoàn toàn bị cô lập dưới lòng đất không lối ra.


Tiếng bước chân rầm rập của hàng vạn đệ tử tuần tra ngày càng áp sát. Qua kẽ đá sập, ánh đuốc đỏ rực phản chiếu gương mặt đầy mỡ, tham lam của Phó phân đà chủ Lý. Gã dẫn đầu hàng trăm đệ tử mặc y phục xám thắt lưng vàng, tay cầm kiếm bản mệnh sáng loáng, rầm rập tiến vào nghĩa trang hoang lạnh sương mù dày đặc, đóng chặt mọi ngả đường thoát hiểm. Sát cơ phong tỏa toàn diện Hoang Sơn Mộ Dạ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!