Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Đêm Sét Đánh Đào Cổ Mộ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa bão đổ xuống vùng hoang sơn ngoại vi thành cổ như những lằn roi da quất thẳng vào da thịt. Trời đất tối sầm, sấm sét thỉnh thoảng rạch đôi màn đêm xám xịt, chiếu tỏ những bia mộ đổ nát nằm chập chùng trong sương mù dày đặc. Nghĩa trang hoang lạnh này quanh năm bao phủ bởi tử khí, vốn là nơi chôn cất của hàng vạn kiếm khách vô danh và kẻ nghèo khổ không người thừa nhận. Đêm nay, tiếng mưa gầm rú dường như muốn nuốt chửng cả tiếng la hét thảm thiết từ phía xa.


"Tìm! Thằng ranh con đó tay trái bị thương, không chạy xa được đâu!"


Tiếng gào thét hung hãn xé rách màn mưa. Vương Báo - tên đòi nợ thuê khét tiếng của Hổ Đầu Bang - đang dẫn theo năm gã lâu la rầm rập lùng sục khắp nghĩa trang. Gương mặt gã gầy nhom, một bên mắt xếch ngược dữ tợn dưới ánh đuốc chập chờn bị mưa gió tạt đến vẹo vọ. Trên tay gã cầm một cây gậy gỗ bọc sắt rỉ nặng nề, thỉnh thoảng lại vung lên đập mạnh vào những bia đá hoang phế để thị uy. Hai con chó săn hung tợn bọc xích sắt quanh cổ liên tục gầm gừ, mũi hếch lên ngửi vào không khí ẩm ướt.


Nằm rạp dưới một hố đất sâu bên cạnh một ngôi mộ sụt lún, A Cẩu nín thở đến mức lồng ngực muốn nổ tung. Thiếu niên mười mười tám tuổi gầy guộc, mặc chiếc áo vải thô vá chằng vá đắp rách nát, toàn thân run rẩy kịch liệt. Để trốn tránh khứu giác nhạy bén của lũ chó săn, anh đã dũng cảm bôi trét khắp người thứ bùn đất nhão nhẹt trộn lẫn tử khí hôi thối của nghĩa trang cổ. Thủ đoạn bôi bùn nghĩa trang này là ngón nghề gia truyền mà Thập Tam thúc thọt chân đã dạy anh để sinh tồn dưới đáy xã hội.


Nước mưa lạnh buốt hòa lẫn bùn đất chảy ròng ròng vào mắt, vào miệng, nhưng A Cẩu không dám lau. Tay phải anh siết chặt lấy chiếc xẻng sắt rỉ cán gỗ mục - công cụ đào mộ mưu sinh duy nhất của mình. Tim anh đập thình thịch như gõ trống trống trận. Anh sợ chết. Nỗi sợ hãi hèn nhát len lỏi vào từng thớ thịt. Anh chỉ là một tên trộm mộ nghèo khổ, mồ côi từ nhỏ, cuộc sống hằng ngày chỉ xoay quanh việc đào bới những ngôi mộ hoang để tìm kiếm vài mảnh ngọc tùy táng rách góc đổi lấy bát cháo loãng qua ngày. Anh không muốn chết dưới cây gậy sắt của Vương Báo chỉ vì thiếu nợ ba lượng bạc tiền rượu thuốc bồi bổ thể xác.


"Gâu! Gâu!"


Một con chó săn đột ngột dừng lại sát rìa hố đất nơi A Cẩu ẩn nấp, hai tai dựng đứng, đôi mắt đỏ ngầu gầm gừ hướng thẳng xuống bụi rậm hoang dã sườn núi.


"Phát hiện ra rồi sao?" Vương Báo cười gằn, bước chân rầm rập tiến lại gần. Tiếng gậy sắt rỉ nện xuống đất đá nghe chan chát, dồn dập như tiếng bước chân của tử thần đang gõ cửa.


Đường cùng ngõ hẹp, bản năng sinh tồn của kẻ dưới đáy xã hội trỗi dậy. A Cẩu biết nếu chạy đua khinh công hay sức mạnh cơ bắp dã ngoại với lũ lâu la hắc bang, anh chỉ có con đường chết. Anh liều mạng xoay người, hướng về phía gốc cây dâu tằm cổ thụ ngàn năm đứng sừng sững giữa nghĩa trang hoang. Gốc cây dâu tằm này cực kỳ khổng lồ, rễ cây cuồn cuộn như những con hắc long bò lan trên mặt đất. Thập Tam thúc từng lén kể rằng dưới gốc cây này có một mạch đất sét xám rất mềm, nối liền với một hệ thống hầm ngầm cổ xưa.


Không thèm màng đến bùn đất dính đầy mặt, A Cẩu vung chiếc xẻng sắt rỉ cán gỗ mục dốc toàn lực đào mạnh vào lớp đất sét ẩm ướt dưới hốc rễ cây dâu tằm cổ.


"Phập! Phập!"


Tiếng xẻng sắt cắm sâu vào lòng đất hòa lẫn tiếng sấm sét gầm rú trên trời cao. Từng mảng đất sét xám lớn bị hất tung ra ngoài. Lòng bàn tay phải của A Cẩu cọ xát với cán gỗ thô ráp rách da chảy máu tươi ròng ròng, nhuộm đỏ cả chuôi xẻng, đau buốt thấu xương tủy nhưng anh không dám dừng lại một hơi thở. Phía sau lưng, tiếng bước chân của Vương Báo đã tiến sát đến bụi rậm ngoài rìa.


"Rầm!"


Một luồng sét đánh cực mạnh giáng thẳng xuống đỉnh cây dâu tằm cổ thụ, tia lửa điện rực sáng cả bầu trời đêm hoang sơn dã ngoại. Sức chấn động khủng khiếp của luồng sét đánh khiến mặt đất xung quanh rạn nứt kịch liệt. Lớp đất sét sét mềm dưới chân A Cẩu đột ngột sụt lún hoàn toàn, tạo thành một cái hố sâu hoắm hút người sụt sâu không đáy.


"Á!"


A Cẩu chỉ kịp hét lên một tiếng thất thanh rồi cả cơ thể lẫn chiếc xẻng sắt rỉ rơi tự do thẳng xuống lòng đất tối tăm. Đất đá hộc khổng lồ rầm rập rơi xuống theo sạt lở, bịt kín hoàn toàn miệng hố sụt lún phía trên, chặn đứng tiếng chó sủa gầm rú ngoài sáng.


Vương Báo lao đến gốc cây dâu tằm cổ thụ chỉ trong chớp mắt. Gã nhìn cái hố sụt lún vừa bị đất đá lấp đầy rách nát, nhổ một bãi nước bọt đầy phẫn nộ:


"Mẹ kiếp! Thằng ranh con chết tiệt bị sập hầm chôn sống rồi sao? Đào! Cho tao đào lên! Sống phải thấy người, chết phải thấy xác của thanh cổ kiếm rỉ rách nát của nó!"


Trong khi đó, ở sâu dưới lòng đất, A Cẩu lăn lốc dọc theo một đường hầm dốc đứng dốc xuống vách đá, toàn thân va đập mạnh vào những phiến đá nhọn hoắt rách da chảy máu dữ dội. Anh rơi bịch xuống một nền đá hoa cương lạnh buốt thấu xương, đau đớn đến mức suýt ngất lịm đi. Chiếc xẻng sắt rỉ văng ra xa phát ra tiếng kêu đanh thép u u vọng lại.


A Cẩu rên rỉ đau đớn, ôm lấy lồng ngực bầm dập của mình từ từ bò dậy. Xung quanh anh là một không gian tối tăm mịt mù, không khí âm u lạnh lẽo nồng nặc mùi bụi tro cổ xưa và tử khí ngột ngạt tích tụ ngàn năm. Anh run rẩy sờ soạng vách đá xung quanh, phát hiện vách đá được đẽo gọt cực kỳ phẳng phiêu kiên cố bằng đá hoa cương xám - đây không phải là hang động tự nhiên, mà là một gian mộ đá cổ sâu dưới lòng đất nghĩa trang hoang dã.


Sấm sét từ phía trên thỉnh thoảng vẫn dội xuống những luồng rung động vật lý cực nhỏ qua kẽ đá sạt lở, giúp ánh mắt láo liên của A Cẩu nhận diện được thế cục xung quanh. Giữa gian mộ đá rộng lớn đặt một chiếc quan tài đá khổng lồ chạm khắc hình kiếm hoa tinh xảo nhưng đã bị tàn phá rạn nứt một nửa. Phía trước quan tài đá dựng một tấm bia đá lớn khắc đầy những dòng văn tự cổ rỉ sét ngoằn ngoèo.


"Đây... đây thực sự là một ngôi mộ cổ!" A Cẩu lắp bắp, đôi mắt linh hoạt lập tức lóe lên sự thực dụng của kẻ trộm mộ. Anh quên phắt nỗi đau đớn thể xác rách nát, cố gắng bò lại gần quan tài đá để tìm kiếm cổ vật tùy táng giá trị đổi lấy bạc vụn mưu sinh hằng ngày.


Tuy nhiên, khi tiến sát vào cạnh quan tài đá chính, ánh mắt anh đột ngột bị thu hút bởi một vật phẩm kỳ lạ nằm nghiêng trên bệ đá hoa cương. Đó là một thanh cổ kiếm dài mảnh, không có vỏ kiếm che chắn, lưỡi kiếm bám đầy một lớp rỉ sét dày đặc màu đỏ sẫm như máu khô, nhìn bên ngoài giống hệt một thanh sắt rỉ vô hại rách nát dơ bẩn chôn sâu lâu năm. Thế nhưng, từ lưỡi kiếm rỉ sét tỏa ra một luồng kiếm khí lạnh lẽo buốt thấu xương tủy, khiến làn sương mù mỏng xung quanh co rút lại liên tục.


"Thanh kiếm rỉ này... trông có vẻ sắc bén?" A Cẩu tò mò lẩm nhẩm. Bản năng thực dụng thúc đẩy anh vươn bàn tay phải đang rách da chảy máu tươi ròng ròng ra, nắm chặt lấy chuôi kiếm thô ráp rỉ sét.


Ngay khi những giọt máu tươi đỏ rực từ lòng bàn tay A Cẩu rỉ ra nhỏ giọt dính chặt vào chuôi kiếm và lưỡi kiếm rỉ sét, một dị biến kinh hoàng đột ngột bộc phát.


"U u u..."


Lưỡi kiếm rỉ sét đột ngột phát ra tiếng ngân rung động vật lý cực nhẹ nhưng vô cùng sắc bén lạnh lẽo, chấn động lan truyền dọc theo cánh tay phải truyền thẳng vào đan điền của A Cẩu. Lớp rỉ sét dày đặc bám trên lưỡi kiếm bỗng dưng nứt nẻ nhẹ, lộ ra một tia sáng kiếm quang lạnh buốt thấu xương rạch rách bóng tối mịt mù của cổ mộ đá.


Trong không gian ý thức tối tăm khóa mệnh của A Cẩu, một sợi chỉ đỏ vô hình đột ngột xuất hiện rực sáng, khóa chặt lấy cổ tay phải của anh và kết nối thẳng vào hư không tối tăm phía trước. Một luồng tàn hồn lực mờ ảo, khí chất xuất trần nhưng đôi mắt lóe lên kiếm quang lạnh lùng đầy uy nghiêm dần hình thành từ trong quan tài đá chính từ từ bay lên lơ lửng.


Đó chính là vong hồn của đệ nhất kiếm thánh Phong Vô Kỵ mười năm trước bị phản đồ đầu độc mưu sát. Đôi mắt sắc lạnh như kiếm quang của vong hồn nhìn thẳng vào thiếu niên gầy guộc nhát gan đang run rẩy dưới đất, phát ra một tiếng thở dài đầy phẫn nộ và dằn vặt:


"Mười năm chờ đợi... kẻ đánh thức tàn hồn của ta, lại là một tên trộm mộ hèn nhát vô học mang Hỗn Loạn Kinh Mạch yếu ớt thế này sao?"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!