Quạt Giấy Đạo Vô Chiêu Và Cơn Gió Phản Độc
Lạp Xưởng từ từ đứng dậy, chiếc khánh đồng rỉ sét đeo trên cổ kêu lên những tiếng "cọc cạch" lười nhác. Nó vặn vẹo cái thân hình mập ú như quả dưa hấu béo tròn, bốn cái chân ngắn ngủn chậm rãi bước ra khỏi chuồng cọ rách nát. Dưới ánh trăng mờ ảo của canh ba đêm tối, chú chó vàng béo mầm này không hề có nửa điểm uy nghi của một "Thần thú trấn môn" như giang hồ đồn đại. Nó chỉ đơn giản là bị đánh thức bởi tiếng khóc lóc tỉ tê như ma hờn của cái bóng đen đang treo lủng lẳng ngoài hiên.
Hắc Ma lúc này đang bị treo ngược, hai mắt trợn trừng nhìn chú chó vàng đang tiến lại gần. Trong đầu hắn, một cơn bão suy diễn đang điên cuồng gào thét: *Đến rồi! Thần thú trấn môn của võ đường Vô Danh đã thức tỉnh! Nhìn cái dáng đi thong dong bất cần đời kia xem, nhìn cái khánh đồng rỉ sét phát ra âm ba định vị càn khôn kia xem! Đây chắc chắn là một Thần thú Thượng cổ giả dạng phàm khuyển để thử thách đạo tâm của ta!*
Lạp Xưởng bước đến sát dưới chân Hắc Ma. Nó hít hà cái đầu đang chúc xuống đất của gã sát thủ. Mùi mồ hôi chua loét trộn lẫn với mùi xà phòng tắm rẻ mạt từ chiếc chậu gỗ giặt đồ bị vỡ khiến Lạp Xưởng khẽ nhăn mũi. Chú chó vàng khịt khịt mũi hai cái, rồi đột nhiên nghếch đầu lên, nhìn chằm chằm vào túi áo ngực của Hắc Ma.
*Hít... hít...*
Nó ngửi thấy một mùi hương vô cùng quen thuộc. Đó là mùi thịt nướng phảng phất bốc ra từ một mẩu lương khô thịt heo sấy mà Hắc Ma giấu trong người để ăn dọc đường đi ám sát. Lạp Xưởng thèm thuồng chảy cả nước dãi, hai tai dựng đứng lên, cái đuôi ngắn ngủn ngoáy tít mù.
Nhưng dưới góc nhìn hoang tưởng của Hắc Ma, hành động này lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác: *Trời đất ơi! Nó đang khóa định nguyên thần của ta! Cái nhìn chằm chằm kia... cái đuôi ngoáy tít kia không phải là mừng rỡ, mà là ngọn roi xích thần đang vận thế chuẩn bị rút hồn phách của ta! Ta phải nín thở! Ta phải giữ cho đạo tâm trống rỗng, nếu không sẽ bị Thần thú nuốt chửng!*
Hắc Ma cố nén cơn đau buốt từ chiếc cổ chân bị gãy xương, trợn mắt, nín thở đến mức mặt mũi tím tái, không dám cử động dù chỉ là một sợi tóc. Lạp Xưởng đợi mãi không thấy cái bóng đen kia dâng hiến đồ ăn, bèn thất vọng thở dài một tiếng "phì" qua mũi, lười nhác nằm bệt xuống ngay dưới chân Hắc Ma, tiếp tục ngủ gật.
Đúng lúc Hắc Ma đang âm thầm thở phào nhẹ nhõm vì giữ được mạng sống phàm nhân, thì từ phía bức tường rào tre xập xệ ngoài cổng võ đường Vô Danh, một bóng người lùn tịt khác lại lén lút trèo vào.
Kẻ vừa xuất hiện mặc một bộ đạo bào màu trắng vá víu dơ bẩn, khuôn mặt cũng che kín bằng một mảnh vải trắng bốc mùi ẩm mốc. Tay hắn cầm một chiếc túi da sặc sỡ màu sắc, bên trong chứa đầy các loại bột độc dược cực kỳ nham hiểm. Đây chính là Bạch Ma—đồng bọn sát thủ của Hắc Ma, kẻ chuyên dùng độc phấn của Ngũ Độc Môn để ám hại đối thủ.
"Hắc sư huynh!" Bạch Ma thì thầm gọi nhỏ, giọng nói nhỏ như muỗi kêu. Hắn nhìn quanh sân phơi đồ chằng chịt dây phơi đồ lót màu đỏ của Lý Hoa, khẽ nhíu mày. "Huynh làm cái quái gì mà lại treo ngược mình lên xà nhà làm cảnh thế này? Lại còn bôi xà phòng đầy đầu nữa? Đây là môn công pháp mới của Thiết Quyền Đường sao?"
Hắc Ma nghe thấy tiếng gọi, cố gắng dùng ánh mắt đầy kinh hoàng để ra hiệu cho đồng bọn. Hắn mấp máy môi, cố phát ra âm thanh nhỏ nhất có thể:
"Chạy... chạy mau! Bạch sư đệ, đừng bước vào sân! Đây là vạn cổ tuyệt sát trận! Chiếc dây phơi kia chính là tơ trời càn khôn, chỉ cần chạm nhẹ là sẽ bị trói gô gãy chân như ta! Tên Tạ Bất Tài kia là một tuyệt thế đại lão ẩn thế, ngài ấy đang dùng thần niệm giám sát chúng ta!"
Bạch Ma nghe xong liền bĩu môi khinh bỉ dưới tấm khăn che mặt. Hắn tự phụ mình là một thiên tài dùng độc, đầu óc linh hoạt hơn gã sư huynh cơ bắp thô lỗ này nhiều. Hắn lẩm nhẩm: *Hừ, Hắc sư huynh chắc chắn là bị vấp ngã rồi tự hù dọa mình. Một cái võ đường rách nát dột nát thế này thì lấy đâu ra trận pháp vạn cổ? Để xem tuyệt kỹ Ngũ Độc Phấn của ta tịnh hóa cái võ đường này thế nào!*
Bạch Ma không thèm nghe lời khuyên của Hắc Ma, hắn lén lút lách qua những sợi dây phơi đồ màu đỏ một cách đầy điêu luyện. Nhờ dáng người lùn tịt và khinh công nhanh nhẹn tầm thấp, hắn may mắn không chạm phải sợi tơ tằm mù nào. Hắn tiến sát đến hiên nhà tranh, nhìn về phía phòng ngủ chính của Tạ Bất Tài, nơi tiếng ngáy "khò... khò..." vẫn vang lên đều đặn.
"Hừ, tuyệt thế đại lão gì chứ? Ngủ say như chết thế này thì chỉ cần một nắm Ngũ Độc Phấn của ta là sẽ ngứa ngáy đến mức tự cào rách da thịt mà chết!" Bạch Ma cười lạnh trong lòng. Hắn mở túi da sặc sỡ, bốc ra một nắm bột độc màu tím đậm chiết xuất từ cây sơn ta và thảo dược độc địa.
Hắn đứng ở đầu hướng gió núi Nam An thổi vào hiên nhà, chuẩn bị vận kình lực để phun đống độc phấn này vào trong phòng ngủ qua khe cửa mục nát.
Đúng lúc này, bên trong căn phòng tranh tối tăm, Tạ Bất Tài đột ngột giật mình tỉnh giấc.
Không phải vì hắn phát hiện ra sát thủ, mà vì thời tiết đêm mùa hè ở trấn biên cảnh Nam An quá mức oi bức, nóng nực đến mức mồ hôi hắn tuôn ra đầm đìa như tắm. Thêm vào đó, cái bụng phàm nhân của hắn bỗng nhiên réo lên dữ dội, thúc giục hắn phải đi vệ sinh khẩn cấp.
"Phiền thật... nóng thế này làm sao mà ngủ nổi..." Tạ Bất Tài lầm bầm chửi rủa trong lòng. Hắn uể oải ngồi dậy trên chiếc giường tre ọp ẹp, tay quờ quạng dưới gầm giường nhặt lấy chiếc Quạt giấy rách "Đạo Vô Chiêu"—vật bảo bối duy nhất giúp hắn xua đuổi cái nóng và lũ muỗi vo ve suốt ngày đêm.
Hắn thọc chân vào đôi giày cỏ rách nát, một tay gãi mông, một tay cầm quạt giấy rách quạt phành phạch, chậm rãi bước ra mở cửa phòng ngủ để ra nhà vệ sinh phía sau sân.
*Két... oét...*
Tiếng cửa gỗ mục nát nứt nẻ vang lên khô khốc trong đêm tĩnh lặng. Bạch Ma đang đứng đầu hướng gió giật nảy mình, vội vàng nấp sau chiếc cột tre đỡ hiên nhà, nín thở, tay nắm chặt nắm độc phấn màu tím đậm.
Tạ Bất Tài bước ra hiên nhà, mắt nhắm mắt mở vì buồn ngủ. Hắn hoàn toàn không nhìn thấy Hắc Ma đang treo ngược ngoài hiên, cũng không thấy Bạch Ma đang nấp sau cột tre. Đầu óc hắn lúc này chỉ toàn là hình ảnh chiếc hố xí rách nát sau nhà và nỗi lo sợ về khoản nợ năm mươi lượng bạc của người chú quá cố Tạ Vô Năng để lại.
"Oáp..." Tạ Bất Tài ngáp dài một tiếng vang dội, bỗng nhiên bên tai hắn vang lên tiếng "vo ve... vo ve..." cực kỳ khó chịu của một con muỗi vằn khổng lồ đang rình rập đốt mặt hắn.
"Con muỗi chết tiệt này! Đêm hôm cũng không để ta yên!" Tạ Bất Tài bực bội lẩm bẩm. Hắn lập tức thi triển kỹ năng phàm nhân duy nhất mà hắn vô cùng thuần thục khi ở nhà một mình: Chỉ muỗi hóa tử huyệt.
Hắn thong trầm mơ hồ chỉ thẳng ngón tay bừa bãi vào khoảng không trung trước mặt để xua đuổi con muỗi, ánh mắt vô thần sâu thẳm nhìn xa xăm đầy vẻ mệt mỏi.
Nấp sau cột tre, Bạch Ma nhìn thấy ngón tay chỉ bừa bãi của Tạ Bất Tài, cả người bỗng chốc run lên bần bật như cầy sấy. Trong đầu hắn, một nỗi sợ hãi kinh hoàng bùng nổ: *Trời đất ơi! Ngón tay kia... ngón tay kia nhắm thẳng vào thiên đột huyệt của ta! Ngài ấy không cần nhìn, chỉ cần ngáp một tiếng cũng định vị chính xác vị trí ẩn nấp của ta! Đây chính là chiêu thức 'Nhất Chỉ Khóa Tử Huyệt' trong truyền thuyết! Ngài ấy đang cảnh cáo ta! Ngài ấy đang khinh bỉ ta!*
Tạ Bất Tài chỉ tay xua muỗi xong nhưng con muỗi vẫn ngoan cố vo ve sát má hắn. Nóng bức cộng thêm ngứa ngáy khiến hắn nổi cáu. Hắn giơ chiếc Quạt giấy rách "Đạo Vô Chiêu" lên, dồn hết sức mạnh phàm nhân của cánh tay lười biếng, quạt mạnh liên tiếp ba cái thật to để xua đuổi con muỗi và tạo chút gió mát.
*Phành! Phành! Phành!*
Ba luồng gió phàm trần mạnh mẽ từ chiếc quạt giấy rách nát bộc phát ra. Đúng lúc này, một luồng gió núi tự nhiên từ dốc núi Nam An đột ngột thổi mạnh xuống sân võ đường, cộng hưởng hoàn hảo với hướng quạt của Tạ Bất Tài.
Sự trùng hợp vật lý ngẫu nhiên này đã tạo ra một luồng gió xoáy cực mạnh thổi ngược từ hiên nhà ra phía ngoài sân phơi.
Bạch Ma lúc này vừa định tung nắm độc phấn Ngũ Độc Phấn ra thì luồng gió xoáy ngược ập đến.
*Vút! Bạt!*
Toàn bộ đống bột độc màu tím đậm sặc sỡ sặc mùi thảo dược độc địa chưa kịp bay đi đã bị luồng gió xoáy thổi ngược thẳng vào mặt Bạch Ma. Đống bột mịn chui tọt vào mắt, vào mũi, bám đầy vào da mặt và cổ họng của gã sát thủ lùn tịt.
"Khục... oẹ... khục khục..."
Bạch Ma trợn tròn mắt, ho sặc sụa nồng nặc. Chất độc Ngũ Độc Phấn chiết xuất từ cây sơn ta cực kỳ mẫn cảm với da thịt phàm trần lập tức phát tác. Cơn ngứa ngáy kinh hoàng, nóng rát như bị hàng vạn con kiến lửa đốt bùng lên trên khắp khuôn mặt và cổ họng hắn.
"A... ngứa quá! Ngứa chết ta mất!" Bạch Ma không thể nhịn nổi nữa, hắn vứt phăng chiếc túi da đựng độc, hai tay điên cuồng cào cấu lên mặt lên cổ mình. Hắn gãi đến mức rách cả tấm khăn che mặt, da thịt rách rưới chảy cả máu phàm trần.
Hắc Ma đang treo ngược trên xà nhà chứng kiến cảnh tượng đó, hai mắt trợn trừng như muốn lồi ra ngoài. Hắn kinh hoàng suy diễn trong lòng: *Tuyệt kỹ 'Gió quạt phản độc phấn'! Ngài ấy chỉ cần quạt nhẹ ba cái bằng chiếc quạt giấy rách nát kia mà đã mượn lực gió tự nhiên bẻ cong hoàn toàn quỹ đạo của độc phấn! Chiếc quạt giấy rách 'Đạo Vô Chiêu' kia không phải là vật phàm, nó chính là Thần khí phong hệ phong ấn phong bão cực hạn! Một đòn đánh không dùng linh lực, phản phác quy chân đến mức tối thượng! Đại lão vĩ đại quá! Ngài ấy đã đạt đến cảnh giới vô chiêu thắng hữu chiêu thực sự rồi!*
Bạch Ma lúc này đã hoàn toàn phát điên vì ngứa. Hắn khóc lóc gào thét thảm thiết, hai tay cào cấu mặt mũi chảy đầy máu đỏ, gầm rú rống vang khắp võ đường:
"Huhu... Ngứa quá! Đây là thần thông phong hệ gì thế này? Ta sai rồi! Đại lão tha mạng! Thần khí phong hệ đáng sợ quá!"
Hắn không chịu nổi cơn ngứa ngáy nóng rát, vừa khóc vừa chạy bán sống bán chết, nhảy phăng qua hàng rào tre xập xệ, cắm đầu chạy trốn khỏi võ đường Vô Danh, hướng thẳng về phía trấn Nam An mà gào thét vang dội.
Tạ Bất Tài đang gãi mông đi về phía nhà vệ sinh bỗng nghe thấy tiếng gào rú thảm thiết ngoài sân. Hắn giật nảy mình, quay đầu lại nhìn quanh sân tối om om.
"Cái quái gì thế nhỉ? Đêm hôm có ai bị điên gào thét ngoài kia à? Làm ta giật cả mình, suýt nữa thì đái ra quần..." Tạ Bất Tài lầm bầm chửi rủa. Hắn quạt thêm hai cái cho đỡ nóng, hoàn toàn không hề biết rằng mình vừa dùng chiếc quạt rách đánh bại một sát thủ dùng độc sừng sỏ.
Hắn chậm rãi bước vào nhà vệ sinh sau nhà, đóng cửa lại kêu *rầm* một tiếng.
Ngoài hiên nhà, Hắc Ma vẫn bị treo ngược đung đưa qua lại dưới ánh trăng. Hắn nhìn theo hướng Bạch Ma chạy trốn, rồi lại nhìn chiếc đoản kiếm rỉ sét cắm dưới đất, lòng tràn ngập sự kính sợ và tuyệt vọng tột độ. Hắn lẩm nhẩm khấn vái trong lòng: *Bạch sư đệ... đệ chạy thoát rồi... nhưng đệ đã rêu rao về Thần khí phong hệ của ngài ấy... Ngày mai cả trấn Nam An sẽ biết võ đường Vô Danh có ẩn thế cao nhân vô địch... Vương Bá ơi là Vương Bá, ngươi đã đẩy cả Thiết Quyền Đường vào con đường diệt vong rồi!*
Chú chó vàng mập ú Lạp Xưởng hé mắt ra nhìn cái bóng đen đung đưa, rồi lại khịt mũi một cái lười nhác, nằm gục đầu xuống chân Hắc Ma ngủ tiếp, chờ đợi một buổi sáng ngày mai đầy ắp xương ống heo nướng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!