Sát Thủ Đêm Khuya Và Dây Phơi Quần Áo Tử Thần
Gió đêm ở trấn biên cảnh Nam An rít lên từng hồi lạnh lẽo, thổi qua những rặng tre xơ xác ngoài cổng võ đường Vô Danh. Bóng tối bao trùm khắp không gian, chỉ có ánh trăng mờ ảo rọi xuống khoảng sân đất nứt nẻ. Trong căn nhà tranh ba gian dột nát, tiếng ngáy của Tạ Bất Tài vẫn vang lên đều đặn: "Khò... khò... khò..." Tiếng ngáy phàm nhân này vô tư đến mức khiến người ta phải nghi ngờ liệu chủ nhân của nó có phải là một kẻ hoàn toàn không có tim phổi hay không. Hắn đang ngủ rất ngon, mơ về một ngày thu hoạch được hàng vạn đồng xu rỉ sét, đủ tiền mua thịt heo nướng của Lão Trương Đầu Heo và nằm lười biếng cả đời trên chiếc ghế bành tre mà không bị ai làm phiền.
Thế nhưng, ở phía đối diện bên kia đường, tại Thiết Quyền Võ Đường lộng lẫy sơn son thếp vàng, một âm mưu tàn nhẫn đã được vạch sẵn. Vương Bá—chưởng môn Thiết Quyền—đang tức giận đến mức mặt đỏ gay như đít khỉ. Tên em trai hung hãn Vương Hùng của gã vừa bị đánh gãy chân, gậy sắt gai bị chém làm đôi, lết về khóc lóc thảm thiết. Đối với một võ sư Luyện Thể Ngũ Trọng thống trị võ lâm địa phương như Vương Bá, đây là một cái tát nổ đom đóm mắt vào thể diện của gã.
"Một lũ phế vật Phố Tây! Một tên võ sư nửa mùa nhát gan và một tên tiều phu vụng về mà dám bẻ gãy thể diện của Thiết Quyền ta?" Vương Bá đập mạnh nắm đấm nạm đinh sắt xuống bàn gỗ, khiến chiếc bàn vỡ đôi. "Ta không cần biết tên Tạ Bất Tài kia có phải là ẩn thế cao nhân hay không. Đêm nay, hắn phải chết!"
Để đảm bảo không rút dây động rừng và tránh bị quan phủ nhòm ngó, Vương Bá đã bỏ ra hai lượng bạc lẻ—một mức giá rẻ mạt đến đáng thương—để thuê Hắc Ma, một sát thủ giang hồ tự phong là "vô ảnh vô tung" nhưng thực chất chỉ có tu vi Luyện Thể Tam Trọng nghèo kiết xác.
Lúc này, ngoài tường rào tre xập xệ của võ đường Vô Danh, một bóng đen gầy gò đang lén lút rình rập. Hắc Ma mặc một bộ đồ đen bó sát rách rưới vá víu khắp nơi, khuôn mặt che kín bằng một mảnh vải đen bốc mùi mồ hôi chua loét. Sau lưng hắn đeo một thanh đoản kiếm rỉ sét sứt mẻ chuôi nạm ngọc giả mua ở chợ đồ cũ. Chân hắn đi đôi giày cỏ rách nát không phát ra tiếng động.
Hắc Ma khẽ liếm môi, đôi mắt ti hí lộ ra vẻ gian xảo dưới ánh trăng. Hắn nhìn chằm chằm vào căn nhà tranh rách nát trước mặt, lẩm bẩm khinh bỉ trong lòng: *Hừ, Vương Bá đúng là một tên nhát gan. Một cái võ đường rách nát dột nát thế này, đến cửa gỗ còn mục nát sứt mẻ, thế mà cũng phải thuê sát thủ chuyên nghiệp như ta ra tay? Lại còn đồn đại cái gì mà 'ẩn thế tông sư' biết dùng Nằm Ngủ Đại Pháp khống chế càn khôn? Nực cười! Để xem đêm nay đoản kiếm rỉ sét của ta lấy mạng tên lừa đảo Tạ Bất Tài này thế nào!*
Hắc Ma vận hành khinh công Luyện Thể Tam Trọng mạt hạng của mình, nhẹ nhàng nhún người nhảy qua bức tường rào tre xập xệ. Hắn tiếp đất một cách êm ái ngoài rìa sân phơi đồ. Hắn tự đắc nghĩ thầm: *Thân pháp vô ảnh của ta quả nhiên vô địch trấn Nam An! Không một tiếng động! Sư phụ và đám đệ tử ngủ say như chết trong kia chắc chắn sẽ làm quỷ không đầu mà không kịp hiểu vì sao!*
Hắc Ma rút thanh đoản kiếm rỉ sét ra khỏi bao, lưỡi kiếm sứt mẻ phản chiếu ánh trăng mờ nhạt. Hắn khom lưng, chuẩn bị lướt nhanh qua khoảng sân nhỏ để tiếp cận phòng ngủ chính của Tạ Bất Tài. Thế nhưng, hắn hoàn toàn không biết rằng, khoảng sân phơi đồ tưởng chừng như trống trải kia thực chất là một cấm địa tử thần vô hình.
Đó chính là Sân phơi đồ của Lý Hoa. Ban ngày, nhị đệ tử mù Lý Hoa sau khi giặt sạch đống y phục võ sư bẩn thỉu của Tạ Bất Tài, đã nương theo nhịp điệu dệt vải của Dệt vải tâm kinh để giăng mắc chằng chịt các sợi dây phơi đồ. Cô sử dụng Sợi tơ tằm mù—loại tơ thô màu đỏ dẻo dai dẫn truyền kình lực cực tốt. Dưới bàn tay tỉ mỉ và nhạy cảm của cô gái mù, những sợi dây phơi đồ lót màu đỏ không được giăng thẳng hàng thẳng lối phàm trần, mà đan xen ngang dọc, chằng chịt chồng chéo lên nhau theo đúng quỹ đạo chuyển động của khí lưu gió núi Nam An thổi qua đêm tối. Vô tình, khoảng sân phơi đồ đã biến dị thành Thiên Ty Vạn Lũ Trận Pháp—một tuyệt sát trận pháp có độ co giãn và phản chấn vô địch phàm trần.
Hắc Ma hít một hơi thật sâu, dồn kình lực vào hai chân, thực hiện chiêu khinh công "Hắc Miêu Dạ Hành" lướt nhanh về phía trước.
*Bựt!*
Một âm thanh nhỏ sắc gọn vang lên trong bóng tối. Cổ chân của Hắc Ma đột ngột vướng phải một sợi dây phơi đồ lót màu đỏ giăng ngang tầm thấp cách mặt đất nửa gang tay. Vì Hắc Ma bị chứng mù màu đỏ nhẹ bẩm sinh, cộng thêm bóng đêm che phủ, hắn hoàn toàn không nhìn thấy sợi tơ tằm mù dẻo dai kia.
"Cái quái gì—"
Hắc Ma giật mình, theo bản năng dồn lực vào chân để bứt đứt sợi dây phàm trần. Thế nhưng, sợi tơ tằm mù của Lý Hoa có độ đàn hồi cực kỳ kinh người. Lực giật của Hắc Ma không những không làm đứt sợi dây, mà ngược lại còn kích hoạt tính năng co giãn của Thiên Ty Vạn Lũ Trận Pháp. Sợi dây đỏ co rút lại, quất mạnh vào cổ chân hắn như một chiếc roi da, khiến hắn mất thăng bằng hoàn toàn.
"Ái!"
Hắc Ma kêu khẽ một tiếng, cơ thể đổ nhào về phía trước. Để giữ thể diện của một sát thủ chuyên nghiệp, hắn cố gắng thực hiện một cú lộn nhào nghệ thuật "Dã Hổ Ly Sơn" dưới đất để triệt tiêu lực ngã và tiếp đất bằng hai chân.
Thế nhưng, hắn vừa lộn nhào một vòng thì—
*Rầm! Xoảng! Bùm!*
Cả cơ thể Hắc Ma đập thẳng vào chiếc chậu gỗ giặt đồ to đùng chứa đầy nước xà phòng tự chế và đống quần áo ướt sũng chưa kịp phơi của Tạ Bất Tài đặt sát mép sân. Nước xà phòng bốc mùi chua loét tanh nồng bắn tung tóe lên mặt, chui tọt vào mũi vào miệng Hắc Ma khiến hắn sặc sụa, ho khan sặc sụa nồng nặc.
"Khục... khục... oẹ... nước gì thối thế này!" Hắc Ma khóc không ra nước mắt, bọt xà phòng bám đầy mắt mũi gây bỏng rát dữ dội khiến hắn tạm thời không nhìn thấy gì. Hắn hoảng loạn vung vẩy thanh đoản kiếm rỉ sét để gạt bỏ đống quần áo ướt sũng đang trùm kín đầu mình.
Trong lúc hoảng loạn vung kiếm, lưỡi đoản kiếm rỉ sét của hắn vô tình mắc chặt vào chiếc quần lót rách rưới thêu hoa văn loằng ngoằng của Tạ Bất Tài. Hắc Ma tức giận giật mạnh thanh kiếm để giải thoát vũ khí.
*Két... két... két...*
Hành động kéo giật của hắn vô tình kéo căng sợi dây phơi chính liên kết với toàn bộ hệ thống Thiên Ty Vạn Lũ Trận Pháp ngoài sân. Dưới sức căng đột ngột, ba chiếc sào tre phơi đồ rách nát cắm quanh sân bắt đầu rung bần bật, phát ra những tiếng kêu cọt kẹt rùng rợn dưới gió đêm.
*Vút!*
Một sợi dây tơ tằm mù đỏ khác nương theo lực đàn hồi của sào tre bị kéo căng, đột ngột bắn ngược trở lại như một chiếc bẫy thắt nút thòng lọng, quấn chặt lấy cổ chân còn lại của Hắc Ma.
"Cái quái gì thế này? Trận pháp?!" Hắc Ma hoảng hốt tột độ. Hắn cảm nhận được luồng kình lực co giãn từ sợi dây đỏ đang siết chặt lấy cổ chân mình như một con trăn lớn. Hắn cố vung đoản kiếm chém đứt sợi dây đỏ.
*Keng! Bốp!*
Thanh đoản kiếm rỉ sét sứt mẻ của hắn chém trúng cột tre già đỡ sào đồ. Cột tre già bị mục nát nứt nẻ sụp đổ hoàn toàn. Cả chiếc sào tre phơi đồ nặng trịch đầy quần áo ướt sũng đổ ập xuống từ trên cao, đập thẳng vào đỉnh đầu trọc lóc của Hắc Ma.
"Bốp!"
"Ái chà mạ ơi!" Hắc Ma rú lên một tiếng đau đớn, đầu nổi lên một cục bướu to tướng như quả ổi, mắt nổ đom đóm sấm sét.
Sự sụp đổ của sào tre kích hoạt cơ chế đối trọng ngẫu nhiên của Thiên Ty Trận. Sợi tơ tằm mù quấn quanh cổ chân hắn bị kéo căng cực hạn bởi sức nặng của sào tre đổ sập hướng ngược lại.
*Vút! Bạt!*
Cả cơ thể gầy gò của Hắc Ma đột ngột bị nhấc bổng lên khỏi mặt đất như một con gà bị cắt tiết. Hắn bị kéo ngược lên cao mười thước, treo lơ lửng ngược đầu xuống đất, cổ chân bị quấn chặt vào xà nhà bằng gỗ lim mục nát của hiên nhà tranh.
Thanh đoản kiếm rỉ sét của hắn rơi khỏi tay, rơi thẳng xuống đất cắm phập vào miếng ván gỗ sát tai hắn phát ra tiếng *phập* rùng rợn, khiến Hắc Ma giật nảy mình, mồ hôi hột tuôn ra như tắm, suýt chút nữa tiểu ra quần lót.
*Rắc!*
Một tiếng xương gãy giòn giã vang lên từ khớp cổ chân bị treo ngược của Hắc Ma. Cú giật đột ngột quá mạnh đã làm lệch khớp và gãy xương chân hắn. Cơn đau đớn tột cùng ập đến khiến khuôn mặt Hắc Ma méo mó xám xịt.
Hắc Ma treo ngược trên xà nhà, đung đưa qua lại như một bao cát phơi đồ lót rách rưới dưới ánh trăng. Hắn nhìn khoảng sân chằng chịt những sợi dây đỏ đang ngân nga rung động nhẹ trong gió đêm, lòng tự tôn của một sát thủ hoàn toàn sụp đổ, thay vào đó là một nỗi sợ hãi hoang tưởng tột độ dâng trào trong tâm trí.
*Trời... trời đất ơi!* Hắc Ma run rẩy nghĩ bụng, nước mắt nước mũi chảy dài ngược dòng lên trán. *Đây... đây hoàn toàn không phải là võ đường phàm nhân nghèo nàn! Đây là một tuyệt sát cổ trận vạn cổ thần thông! Mỗi sợi dây đỏ kia đều được bố trí theo đúng phương vị của chòm sao Bắc Đẩu, mượn lực gió tự nhiên để khóa chặt mọi góc khinh công! Chiếc chậu gỗ kia chính là trận nhãn chứa linh dịch phong ấn kình lực! Ta... ta đã quá ngu ngốc khi tin lời tên Vương Bá điên khùng kia! Tạ Bất Tài thực sự là một ẩn thế đại lão vĩ đại tột đỉnh, ngài ấy chỉ cần phơi đồ lót cũng đủ tạo ra một sát trận diệt sát tu sĩ!*
Hắc Ma khóc lóc thảm thiết trong lòng, hối hận vì đã nhận hai lượng bạc lẻ để đi nộp mạng cho ẩn thế tông sư.
Trong lúc Hắc Ma đang treo ngược đau đớn gào khóc thầm lặng, tiếng ngáy của Tạ Bất Tài trong phòng ngủ chính bỗng nhiên dừng lại một nhịp. Hắn khẽ lầm bầm nói mớ:
"Khục... Đậu hũ trắng... thêm muối... đừng phá giấc ngủ của ta..."
Tiếng lầm bầm phàm nhân của Tạ Bất Tài truyền ra ngoài hiên nhà, lọt vào tai Hắc Ma đang treo ngược. Hắc Ma chấn động đạo tâm, tự bổ não suy diễn một cách kinh hoàng: *Ngài... ngài ấy tỉnh rồi! Ngài ấy đang dùng thần niệm truyền âm cảnh cáo ta! 'Đừng phá giấc ngủ của ta'... Ngài ấy biết rõ ta đột nhập nhưng lười ra tay, chỉ dùng trận pháp phơi đồ lót để trừng phạt ta! Đại lão vĩ đại quá! Khí độ vô vi phản phác quy chân quá! Con sai rồi tổ tông ơi! Cầu xin ngài tha mạng phàm nhân của con!*
Cơn đau từ chiếc chân gãy cùng nỗi sợ hãi tột độ khiến Hắc Ma không thể nhịn nổi nữa, hắn bắt đầu thút thít khóc lóc thành tiếng rên rỉ gào khóc thảm thiết giữa đêm khuya thanh vắng:
"Huhu... mẹ ơi... cứu con... con không dám làm sát thủ nữa đâu..."
Tiếng khóc lóc rên rỉ đầy thảm hại của gã sát thủ treo ngược vang vọng khắp khoảng sân nhỏ dột nát, phá vỡ hoàn toàn sự yên tĩnh của canh ba đêm tối.
Tại góc sân sát hàng rào tre, bên trong chiếc chuồng chó nhỏ lợp lá cọ khô xập xệ—nơi có nồng độ linh khí cao nhất võ đường nhờ đống xương ống heo linh dược ăn vụng tích tụ—chú chó vàng mập ú Lạp Xưởng đang nằm cuộn tròn ngủ say như quả dưa hấu béo tròn bỗng nhiên động đậy hai tai.
Chiếc khánh đồng rỉ sét đeo trên cổ nó kêu lên một tiếng "cọc cạch" nhỏ nhẹ. Lạp Xưởng từ từ mở đôi mắt híp đầy ngái ngủ ra, ngơ ngác nhìn bóng đen gầy gò đang đung đưa qua lại, khóc lóc thảm thiết trên xà nhà ngoài hiên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!