Nhạc nềnHarvest6

Nữ Đệ Tử Mù Và Trận Pháp Từ Sân Phơi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh nắng ban mai của trấn Nam An lười biếng bò qua vách đất nứt nẻ của võ đường Vô Danh, rọi thẳng vào khuôn mặt đầy quầng thâm của Tạ Bất Tài. Trên chiếc ghế bành tre cũ kỹ ngoài hiên, vị chưởng môn nửa mùa khẽ rên rỉ một tiếng, tay cầm chiếc quạt giấy rách ghi ba chữ "Đạo Vô Chiêu" che lên mặt để tránh cái nắng gắt. Cái mông phàm trần của hắn vẫn còn ê ẩm sau cú đẩy ngã của tên ác bá Vương Hùng ngày hôm qua, nhưng nỗi đau thể xác đó chẳng thấm tháp gì so với sự giày vò tinh thần mà hắn đang phải chịu đựng.


*Vương Bá... Thiết Quyền Võ Đường...*


Tạ Bất Tài khóc ròng trong lòng. Tên Vương Hùng kia đã lết cái chân gãy về báo tin cho anh trai gã. Vương Bá là một võ sư Luyện Thể Ngũ Trọng thực sự, nắm đấm thép có thể đập vỡ đá tảng phàm trần, chứ không phải hạng côn đồ chỉ biết diễu võ dương oai như tên em trai. Một khi gã kéo cả trăm môn sinh béo tốt sang đây san phẳng cái nhà tranh này, Tạ Bất Tài hắn làm sao mà giả chết kịp nữa?


"Sột... soạt... sột... soạt..."


Tiếng chổi tre quét sân đều đặn cắt đứt dòng suy nghĩ hỗn loạn của hắn. Tạ Bất Tài hé mắt qua khe quạt rách, nhìn thấy Chu Hải—tên đệ tử tiều phu vụng về nhưng sở hữu ngộ tính quái thai—đang hăm hở quét dọn đống tre nát ngoài cổng. Mỗi nhịp chổi của cậu ta đều mang theo một luồng kình phong vô hình, thổi bay đống lá rụng thành những vòng xoáy tròn trịa hoàn hảo.


"Sư phụ!" Chu Hải thấy hắn nhúc nhích, lập tức dừng chổi, cung kính dập đầu sát đất. "Ngài tỉnh rồi! Đêm qua đệ tử đã suy ngẫm lời dạy của ngài về việc 'tĩnh tâm thiền định'. Đệ tử nhận ra, quét rác cũng là một môn tu luyện. Quét sạch bụi trần ngoài sân, chính là quét sạch tạp niệm trong tâm!"


Tạ Bất Tài khẽ ho khan một tiếng, cố giữ cho giọng nói của mình trầm xuống, ra vẻ mạt trắc:


"Khục... Ngươi hiểu được như vậy là tốt. Cứ tiếp tục quét đi, đừng làm phiền ta thiền định."


Thực chất, hắn chỉ muốn ngủ tiếp để trốn tránh thực tế phũ phàng. Thế nhưng, ông trời dường như đã quyết định không cho vị võ sư lừa đảo này một ngày bình yên. Từ phía con đường mòn dẫn vào khu ổ chuột Phố Tây Nam An, một tiếng gõ nhịp nhàng, đều đặn vang lên.


"Cộc... cộc... cộc..."


Đó là tiếng gậy tre gõ xuống mặt đất cuội đá trơn trượt. Tạ Bất Tài nhíu mày nhìn ra.


Một thiếu nữ khoảng mười bảy tuổi đang chậm rãi bước đi. Cô mặc một bộ y phục vải thô màu xanh xám sờn cũ nhưng cực kỳ sạch tươm, mái tóc tết gọn gàng hai bên vai. Đôi mắt cô được che phủ bởi một dải băng vải trắng tinh khiết, khuôn mặt thanh tú mang theo vẻ mệt mỏi, nhợt nhạt của kẻ đói ăn lâu ngày. Tay trái cô cầm một cây gậy tre nhỏ để dò đường, tay phải ôm khư khư một chiếc hộp gỗ mục nát sờn bóng.


Lý Hoa—nữ tu sĩ mù nghèo khổ của khu Phố Tây.


Chu Hải dừng chổi, tò mò nhìn thiếu nữ mù. Lý Hoa đứng lại trước cổng võ đường đổ nát, khẽ nghiêng đầu như đang lắng nghe tiếng chổi tre, rồi đột ngột quỳ sụp xuống nền đất đầy dăm gỗ nhọn hoắt.


"Cầu xin cao nhân... thu nhận tiểu nữ!" Giọng cô run rẩy, nhưng chứa đựng sự kiên định tột cùng.


Tạ Bất Tài ngồi bật dậy trên ghế bành tre, chiếc quạt giấy rách suýt chút nữa rơi khỏi tay. Hắn trố mắt nhìn cô gái mù dưới đất, trong đầu lập tức nảy ra hàng loạt suy nghĩ từ chối. *Một con bé mù? Ta mở cái võ đường này để bòn rút học phí dưỡng già, chứ có phải nhà tình thương đâu! Nhận một tên tiều phu Chu Hải ăn như rồng cuốn đã đủ làm ta đau đầu rồi, giờ lại thêm một con bé mù không có khả năng tự vệ, Thiết Quyền Đường sang đây đấm một phát thì cô ta bay màu trước tiên mất!*


"Khục... Cô bé," Tạ Bất Tài thâm trầm lên tiếng, giọng điệu đầy vẻ từ bi nhưng thực chất là đang tìm đường từ chối. "Vô Danh Tông của ta coi trọng duyên phận. Võ học của ta... không thích hợp với người tàn tật. Cô nên tìm nơi khác thì hơn."


Lý Hoa nghe vậy, bờ vai gầy khẽ run lên. Nỗi tự ti, tủi nhục tích tụ suốt mười bảy năm qua như một trận lũ quét tràn về trong tâm trí cô. Cô đã đi gõ cửa khắp các võ quán trong trấn Nam An, kể cả Thiết Quyền Võ Đường lộng lẫy đối diện. Thế nhưng, ở những nơi đó, người ta chỉ dành cho cô những lời sỉ nhục, khinh bỉ:


"Một con bé mù rách rưới mà đòi học võ? Cút về Phố Tây mà nhặt rác đi!"


"Võ đường của chúng ta không nhận phế vật!"


Lý Hoa khẽ cắn chặt môi đến rỉ máu. Cô không cam lòng chịu đựng số phận bị ruồng bỏ. Cô ôm chặt lấy chiếc hộp gỗ mục nát trước ngực, giọng nói nghẹn ngào nhưng rõ ràng:


"Tiểu nữ biết mình phế tật, không dám mơ tưởng đến những tuyệt kỹ kiếm pháp cao siêu. Thế nhưng... tiểu nữ có cái này dâng lên sư phụ!"


Cô run rẩy mở chiếc hộp gỗ, bên trong không có bí tịch hay linh dược quý giá nào, chỉ có ba đồng xu rỉ sét nằm im lìm trên lớp vải rách, cùng vài cuộn Sợi tơ tằm mù—loại tơ thô giá rẻ nhất mà cô tự tay dệt được từ những kén tằm phế thải nhặt nhạnh ở Phố Tây.


Ba đồng xu rỉ sét!


Tạ Bất Tài nhìn chằm chằm vào ba đồng xu rỉ sét kia, hai mắt hắn bỗng chốc sáng rực lên như hai ngọn đèn dầu. Đối với các tu sĩ giang hồ, ba đồng xu này không đáng một cái liếc mắt. Thế nhưng đối với một kẻ phàm nhân đang lâm vào cảnh nợ nần chồng chất, gạo không có mà ăn như Tạ Bất Tài, ba đồng xu này chính là sinh mạng tài chính tối cao! Nó đủ để hắn mua một bao gạo tẻ và vài bìa đậu hũ trắng của Chị Ba đầu phố để ăn qua ngày.


*Muỗi tuy nhỏ nhưng vẫn là thịt!* Tạ Bất Tài khẽ nuốt nước bọt. *Hơn nữa... nhìn đống quần áo võ sư sờn cũ bẩn thỉu tích tụ cả tháng trời của ta kìa. Chu Hải thì thô kệch, chỉ biết chẻ củi và quét sân, bắt nó giặt đồ thì nó chém rách luôn áo của ta mất. Nhận con bé mù này vào, vừa có ba đồng xu mua gạo, vừa có người giặt giũ, dệt vải may áo lót miễn phí cho ta trốn việc nhà! Tiện cả đôi đường!*


Tuy nhiên, để giữ vững vỏ bọc ẩn thế cao nhân trước mặt đại đệ tử Chu Hải đang đứng canh bên cạnh, Tạ Bất Tài không thể lộ ra vẻ mặt thèm tiền hạ lưu đó. Hắn khẽ khép chiếc quạt giấy rách lại, thở dài một hơi đầy thâm trầm, giọng nói mang theo một phong thái phản phác quy chân vĩ đại:


"Ai bảo mắt mù thì không thể học võ? Thế nhân ngu muội, chỉ biết dùng đôi mắt phàm trần để nhìn thế giới, nên suốt đời bị che mắt bởi hồng trần vạn trượng. Đạo Vô Chiêu của ta... coi trọng nhất chính là 'Tâm nhãn'!"


Lý Hoa nghe đến hai chữ "Tâm nhãn", toàn thân khẽ chấn động. Đôi tai nhạy bén của cô tự động lọc sạch mọi âm thanh tạp nham, chỉ còn nghe thấy giọng nói thâm sâu, mơ hồ của vị sư phụ trước mặt.


"Sư... sư phụ..." Cô run giọng hỏi.


Tạ Bất Tài bước xuống thềm đá, khập khiễng đi đến trước mặt Lý Hoa, khẽ đưa tay nhặt lấy ba đồng xu rỉ sét bỏ vào túi áo ngực một cách cực kỳ tự nhiên, rồi đón lấy cuộn Sợi tơ tằm mù. Hắn chém gió một cách lưu loát, bóp méo mọi nguyên lý vật lý cơ bản thành triết lý võ học siêu việt:


"Võ học chính tông bắt ngươi phải múa kiếm, đấm đá lực đối lực. Nhưng ở võ đường Vô Danh này, ta dạy ngươi một môn công pháp tối thượng phù hợp nhất với ngươi. Đó là... Dệt vải tâm kinh!"


"Dệt vải tâm kinh?!" Cả Lý Hoa và Chu Hải đồng thanh thốt lên. Chu Hải đứng bên cạnh lập tức trợn tròn mắt, lòng cuồng tín dâng lên tột đỉnh. *Lại là một môn thần công chưa từng xuất hiện trên giang hồ! Sư phụ thực sự là vạn cổ nhất sư, tùy tiện một câu nói cũng khai sáng ra một con đường tu luyện mới!*


Tạ Bất Tài gật đầu đầy nghiêm túc, tay cầm cuộn tơ tằm thô múa may trước mặt cô gái mù:


"Đúng vậy. Giặt đồ chính là quá trình tẩy rửa tạp niệm, mượn nhịp điệu của nước chảy để hóa giải kình lực đối thủ. Còn dệt vải... dệt vải chính là định vị càn khôn! Ngươi không cần mắt nhìn, hãy dùng đôi tay của mình cảm nhận luồng gió lùa qua kẽ ngón tay khi luồn chỉ. Mỗi sợi tơ ngươi giăng ra ngoài sân, chính là một đường kinh mạch của vũ trụ. Khi ngươi dệt xong một tấm vải thô may áo lót cho ta, tâm nhãn của ngươi tự khắc nhìn thấu hồng trần!"


Lý Hoa nghe đến đây, nước mắt rốt cuộc không thể kiềm chế được nữa, trào ra ngoài dải băng vải trắng, lăn dài trên đôi má thanh tú.


*Hóa ra... việc dệt vải giặt đồ mà thế gian coi là thấp hèn, trong mắt sư phụ lại là con đường ngộ đạo vĩ đại nhất! Ngài không hề khinh bỉ sự mù lòa của ta, ngược lại còn dùng nó để giúp ta khai mở tâm nhãn! Sư phụ... ngài chính là cứu tinh của cuộc đời con!*


"Tiểu nữ Lý Hoa... bái kiến sư phụ! Thề suốt đời trung thành với Vô Danh võ đường!" Cô gái mù dập đầu liên tiếp ba cái xuống đất, lòng kính trọng và cuồng tín đối với Tạ Bất Tài đã đạt đến mức không thể lay chuyển.


Tạ Bất Tài khẽ thở phào nhẹ nhõm, quạt quạt chiếc quạt giấy rách để che giấu nụ cười đắc ý. *Tốt lắm, thế là từ nay ta có người giặt đồ miễn phí rồi. Lại còn có thêm ba đồng xu mua gạo tẻ. Cuộc sống dưỡng già lười biếng của ta rốt cuộc cũng có chút khởi sắc!*


"Chu Hải," Tạ Bất Tài ra lệnh. "Dẫn sư muội của ngươi vào phòng ngủ phụ dọn dẹp. Sau đó giao đống y phục võ sư bẩn thỉu của ta cho cô ấy. Hãy nhớ... để cô ấy tự mình cảm nhận nhịp điệu của nước sông Nam An khi giặt giũ. Đó là bước đầu tiên của tu luyện."


"Đệ tử tuân lệnh! Sư muội, đi theo huynh!" Chu Hải hăm hở dẫn Lý Hoa vào trong.


Chiều hôm đó, khoảng sân nhỏ của võ đường Vô Danh vang lên những âm thanh sinh hoạt đời thường đầy ấm áp. Lý Hoa ngồi bên chiếc chậu gỗ lớn, đôi tay nhỏ nhắn thô ráp tỉ mỉ vò giặt đống quần áo bẩn thỉu của Tạ Bất Tài. Mặc dù đôi mắt không nhìn thấy, nhưng thính giác và xúc giác của cô nhạy bén đến dị thường.


Khi cô vò quần áo theo nhịp điệu dòng nước sông Nam An chảy chảy, cô khẽ nghiêng đầu.


*Nhịp điệu của nước... sư phụ nói không sai. Khi ta vò mạnh, nước sẽ bắn ra ngoài, lực lượng bị phân tán. Nhưng khi ta nương theo dòng nước, vò vắt nhẹ nhàng theo hình xoắn ốc, quần áo không chỉ sạch hơn mà đôi tay ta cũng không hề mệt mỏi. Đây chính là mượn lực đả lực, hóa giải kình lực phàm trần!*


Linh lực sơ cấp mờ nhạt từ giếng nước cổ ngấm vào da thịt cô qua dòng nước giặt, đả thông nhẹ nhàng các kinh mạch bế tắc ở đôi tay cô. Lý Hoa khẽ reo lên một tiếng nhỏ, lòng vui sướng khôn xiết. Cô cảm nhận được một luồng ấm áp chạy dọc cánh tay, khiến đôi tay cô trở nên linh hoạt, dẻo dai hơn bao giờ hết.


Sau khi giặt xong đống quần áo bẩn, Lý Hoa không hề nghỉ ngơi. Cô ôm lấy chiếc khung dệt bằng gỗ mục sờn bóng sứt mẻ góc, đặt ngoài hiên nhà tranh, bắt đầu sử dụng Sợi tơ tằm mù để dệt vải may áo lót cho sư phụ theo đúng lời dặn.


Tạ Bất Tài nằm ngủ gật trên chiếc ghế bành tre cũ kỹ ngoài hiên, miệng khẽ ngáy khò khò, thỉnh thoảng lại lầm bầm nói mớ đòi ăn canh đậu phụ cháy đen. Hắn hoàn toàn không biết rằng, ngay bên cạnh chiếc ghế bành của mình, một dị biến võ học kinh thiên động địa khác đang âm thầm diễn ra.


Lý Hoa nhắm chặt mắt dưới dải băng vải trắng. Đôi tay cô di chuyển thoăn thoắt trên khung dệt, thoi dệt bằng gỗ mục sờn bóng lướt qua lướt lại phát ra những tiếng "lách cách, lách cách" nhịp nhàng.


Khi cô luồn từng sợi tơ tằm thô qua khe gỗ, cô không dùng mắt, mà dùng toàn bộ tinh thần lực để cảm nhận luồng gió núi Nam An lùa qua kẽ ngón tay.


*Gió... thổi từ hướng đông nam sang tây bắc. Tốc độ gió lúc nhanh lúc chậm. Sợi tơ này... nếu ta căng quá mức, gió thổi qua sẽ đứt. Nhưng nếu ta thả lỏng quá mức, sợi tơ sẽ bị gió cuốn trôi. Ta phải nương theo hướng gió, giăng mắc sợi tơ theo đúng quỹ đạo chuyển động của khí lưu...*


Trong trạng thái tập trung cực hạn, Lý Hoa vô tình bước vào cảnh giới Trận Pháp Sơ Kỳ. Đôi tay cô di chuyển nhanh như chớp, các sợi tơ tằm thô mỏng manh phát ra những tiếng ngân nga trầm ấm, rung động nhè nhẹ trong không khí. Những sợi tơ vô hình bắt đầu đan xen vào nhau, tạo thành một mạng lưới chằng chịt, tinh vi bao quanh khung dệt gỗ mục.


Chu Hải vác rìu cùn chẻ củi từ chuồng củi bước ra, nhìn thấy cảnh tượng đó bỗng chấn động tâm can. Cậu ta dụi mắt liên tục, nhìn thấy xung quanh Lý Hoa đang ngập tràn những sợi tơ sáng lấp lanh mờ ảo dưới ánh nắng chiều, đan xen chằng chịt như một thiên la địa võng trói buộc càn khôn.


*Trời ạ!* Chu Hải thầm nghĩ, lòng kính sợ dâng lên tột đỉnh. *Sư muội mới nhập môn chưa đầy một ngày, chỉ nhờ giặt đồ dệt vải mà đã ngộ ra trận pháp thần thông kinh người thế này! Sư phụ quả nhiên nhìn thấu vạn vật, tùy tiện hóa giải nỗi tự ti của phế vật thành tuyệt kỹ vô song!*


Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ rực cả bầu trời trấn Nam An, Lý Hoa khẽ thở hắt ra một hơi, dừng thoi dệt. Tấm vải thô đầu tiên đã hoàn thành một nửa, nhưng tinh thần lực của cô thì đã được rèn luyện đến mức nhạy bén cực hạn.


Cô đứng dậy, mang theo thúng đựng Sợi tơ tằm mù và đống quần áo võ sư đã giặt sạch sẽ bước ra khoảng sân nhỏ trước nhà tranh võ đường Vô Danh.


"Sân phơi đồ của Lý Hoa..." Cô khẽ lẩm nhẩm tên địa điểm mà sư phụ đã phân công.


Đôi tay nhỏ nhắn của cô bắt đầu hoạt động. Lý Hoa không chỉ đơn giản là treo quần áo lên dây phơi phàm trần. Cô nhắm mắt, cảm nhận luồng gió đêm lạnh lẽo bắt đầu thổi từ vách núi sau võ đường lùa xuống sân.


Cô bắt đầu giăng những sợi tơ tằm thô chằng chi tiết, đan xen ngang dọc giữa các cột tre rách nát ngoài sân phơi. Mỗi sợi tơ cô cột vào cột tre đều nương theo hướng gió thổi, tạo thành một ma trận chằng chịt, tinh vi bao phủ hoàn toàn khoảng sân nhỏ trước cửa võ đường Vô Danh.


Tạ Bất Tài hé mắt nhìn ra ngoài sân phơi, thấy cô gái mù đang chăm chỉ giăng dây phơi đồ lót rách rưới của mình chằng chịt khắp nơi, lòng hắn vô cùng hài lòng và ấm áp. *Tốt lắm, con bé này làm việc chăm chỉ thật. Giăng nhiều dây thế kia thì ngày mai tha hồ phơi đồ lót khô ráo. Cuộc sống có người hầu hạ đúng là thiên đường phàm trần!*


Hắn khẽ mỉm cười lười biếng, nhắm mắt lại tiếp tục ngủ say, hoàn toàn không biết rằng, khoảng sân phơi đồ lót chằng chịt tơ tằm thô kia đang âm thầm biến dị thành một tuyệt sát trận pháp vô hình mang tên Thiên Ty Vạn Lũ Trận Pháp.


Gió đêm của trấn biên cảnh Nam An bắt đầu thổi mạnh qua rặng tre xơ xác ngoài cổng, rít lên những tiếng o o lạnh lẽo trong bóng tối rùng rợn. Ở phía đối diện, Thiết Quyền Võ Đường lộng lẫy vẫn đang sáng rực ánh đèn dầu, chứa đựng những âm mưu ám sát tàn nhẫn đang âm thầm được vạch ra.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!