Nhạc nềnHarvest6

Căn Lều Hoang Trên Núi Cao Và Đệ Tử Đuổi Kịp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đêm rít gào qua những vách đá tai mèo dựng đứng của ngọn núi biên cảnh, mang theo cái lạnh thấu xương của sương muối phương Bắc thổi thốc vào da thịt. Đường núi gập ghềnh, dốc đứng như muốn dựng ngược lên trời.


Tạ Bất Tài lúc này đang lết từng bước chân phàm nhân khập khiễng trên con đường mòn đầy sỏi đá. Bộ y phục võ sư màu xám nhạt sờn cũ của hắn đã rách tả tơi sau cú nhào lộn mười vòng thảm hại dưới vũng bùn đất dơ bẩn của đêm qua, dính đầy lá mục, cỏ khô và thậm chí là cả vài mẩu phân ngựa khô khốc bốc mùi ẩm mốc. Đầu tóc hắn búi lỏng lẻo bằng một chiếc trâm gỗ mục nát, giờ đây bay phất phơ trong gió như một gã điên lang thang. Ngay giữa trán hắn, nốt muỗi rừng sưng đỏ mọng, to đùng như một quả cà chua bi—thứ mà giới giang hồ đang đồn đại là "Thiên Nhãn Thần Thông"—đang giật giật ngứa ngáy đến phát điên mà hai tay hắn phải bận vác cái túi vải thô rách đáy nên không tài nào gãi nổi.


Trong thâm tâm, Tạ Bất Tài đang khóc gào thảm thiết, ruột gan quặn thắt lại vì tiếc nuối: *Tổ tông ơi! Năm mươi đồng tiền xu rỉ sét học phí của ta... Toàn bộ số tiền lộ phí chạy trốn dưỡng già của ta đã rơi sạch sành sanh dưới gầm cỗ xe ngựa mục nát của lão Mã Phu rồi! Giờ ta là một kẻ vô sản đúng nghĩa, túi vải thì rách đáy, bụng thì đói đến mức sôi lên sùng sục như sấm lôi kiếp, lại còn bị kẹt trên ngọn núi hoang vu hẻo lánh này! Tại sao cuộc đời làm kẻ lừa đảo của ta lại bi thảm đến mức này!*


"Cọc cạch... cọc cạch..."


Tiếng khánh đồng rỉ sét kêu cọc cạch vang lên đều đặn dưới chân hắn. Chú chó vàng mập ú Lạp Xưởng béo tròn như quả dưa hấu, bốn chân ngắn ngủn bước đi chậm chạp, đang ngơ ngác lết cái bụng đầy mỡ đi sát bên cạnh chủ. Nó thỉnh thoảng lại nghếch cái đầu ngốc nghếch lên, hít hà cái túi vải thô rách đáy của Tạ Bất Tài vì ngửi thấy mùi khoai tây sấy mốc meo còn sót lại bên trong.


Tạ Bất Tài hốt hoảng cúi rạp người xuống, một tay bịt chặt lấy cái mõm đầy mỡ của chó béo, thì thầm bằng giọng run rẩy: "Lạp Xưởng! Con tổ tông của ta ơi, câm miệng lại! Mày mà làm thức giấc thằng nhóc Chu Hải đi phía sau, nó lại tưởng ta đang dùng 'Thần thông tuần du đêm' rồi vác rìu cùn ra chém đôi không gian để tiễn đưa ta thì hai ta đi đầu thai ngay lập tức đấy!"


Nhưng nỗi sợ hãi của hắn đã quá muộn.


"Sư phụ! Ngài đi chậm một chút, sương muối trên núi cao rất độc, để đệ tử vác túi hành lý hộ ngài!"


Tiếng hét đầy khí thế và cuồng tín của đại đệ tử Chu Hải đột ngột vang lên từ phía sau. Thiếu niên tiều phu 18 tuổi, vai u thịt bắp khỏe mạnh, da ngăm đen sạm nắng, đang hăm hở bước đi phăm phăm trên dốc đá dựng đứng. Sau lưng cậu là chiếc Rìu cùn chẻ củi rỉ sét mẻ lưỡi, phần cán gỗ bị gãy đôi hôm qua đã được cậu quấn tạm bợ bằng một sợi dây thừng thô ráp một cách chắc chắn.


Đi ngay bên cạnh Chu Hải là nhị đệ tử Lý Hoa—thiếu nữ 17 tuổi mù lòa dịu dàng. Nàng mặc bộ áo vải thô sạch sẽ vá víu nghệ thuật, tóc tết gọn gàng hai bên, một tay xách thúng gỗ đựng thoi dệt gỗ mục sờn bóng và những cuộn sợi tơ tằm thô giá rẻ, tay kia nương theo tiếng bước chân của sư huynh để di chuyển một cách uyển chuyển như một bóng ma nhẹ nhàng lướt trên đá cuội.


Đuổi kịp phía sau cùng là tam đệ tử Ngô Đại—cậu bé mập mạp 12 tuổi dính đầy nhọ nồi đen xì trên mặt. Ngô Đại thở hồng hộc, hai tay ôm khư khư chiếc Nồi đất cháy đen khét lẹt đáy nồi và cái muôi đồng múc canh rỉ sét, miệng lẩm bẩm: "Sư phụ... đợi đệ tử với! Khoai tây nướng sấy khô của đệ tử vẫn còn nóng hổi dưới đáy nồi đây!"


Tạ Bất Tài quay đầu lại, nhìn thấy ba đứa đệ tử quái thai đã thu dọn hành lý đuổi kịp mình từ lúc nào, khuôn mặt hắn méo xệch đi như vừa nuốt phải mướp đắng. Hắn thầm gào thét trong lòng: *Tại sao?! Tại sao các ngươi lại bám đuôi ta dai như đỉa đói thế này! Ta đã cố tình lẻn ra cổng sau võ đường chạy trốn trong đêm tối, thuê cỗ xe ngựa bão táp của lão Mã Phu để trốn chạy một mình, vậy mà các ngươi vẫn có thể thu dọn hành lý đuổi kịp cho bằng được! Giờ thì hay rồi, kế hoạch đơn độc bỏ trốn lên kinh đô dưỡng già của ta đã hoàn toàn phá sản!*


Cố gắng đè bẹp sự run rẩy của hai đầu gối phàm nhân, Tạ Bất Tài khẽ phẩy chiếc quạt giấy rách ghi ba chữ "Đạo Vô Chiêu" dính đầy bùn đất, cố nở một nụ cười thâm trầm mạt trắc, giọng nói đều đều vô cảm vang lên:


"Khục... Chu Hải, Lý Hoa, Ngô Đại. Các ngươi... bám theo ta làm gì?"


Chu Hải lập tức quỳ sụp hai đầu gối xuống dốc đá gồ ghề, đầu cúi sát đất, giọng nói nghẹn ngào vì cảm động: "Sư phụ! Ngài đừng giấu tụi con nữa! Đêm qua ngài cố tình dùng Thần Hành Bộ Pháp nhào lộn lấm lem bùn đất, dẹp sạch băng đảng Búa Rỉ, thực chất là muốn dùng khổ nhục kế để dạy chúng con đạo lý 'hòa mình vào cát bụi'. Ngài bỏ lại võ đường khang trang đầu trấn, nơi có long mạch linh khí đang phun trào rực rỡ, chính là muốn đưa chúng con lên ngọn núi khắc nghiệt này để tránh xa sự phồn hoa ồn ào của thế tục, rèn luyện ý chí 'khổ hạnh tu luyện' đúng không?"


Lý Hoa cũng khẽ nghiêng đầu mù lòa, giọng nói dịu dàng nhưng đầy vẻ tôn sùng: "Sư phụ anh minh vĩ đại. Ngài từng dạy con dệt vải phải nương theo gió vô hình. Ngọn núi hoang vu gió lạnh thấu xương này chính là thánh địa tốt nhất để con cảm nhận nhịp điệu của tự nhiên. Ngài cố tình chuyển tông môn lên đây, chính là muốn tốt cho sự ngộ đạo của chúng con."


Tạ Bất Tài nghe xong, suýt chút nữa nghẹt thở vì ngụm nước bọt của chính mình. Cơ mặt hắn co giật liên hồi dưới lớp bùn khô xám xịt. Hắn thầm khóc ròng rã: *Trời đất tổ tông ơi! Ta bỏ võ đường chạy trốn là vì sợ bị Thiết Kiếm Đường kéo đến đập nhà đòi nợ thách đấu! Chứ có phải muốn đưa các ngươi lên đây chịu khổ đâu! Ngọn núi hoang vu này lạnh muốn chết, gió thổi buốt tận xương tủy, sương muối thì dày đặc, làm sao ta nằm ngủ bành ghế tre dưỡng già được đây!*


Thế nhưng, nhìn thấy ánh mắt lấp lánh đầy nhiệt huyết cuồng tín và lòng thành kính tột đỉnh của ba đệ tử, Tạ Bất Tài thừa biết lúc này nếu hắn thú nhận mình chỉ là kẻ nhát gan bỏ trốn, Chu Hải chắc chắn sẽ nghĩ hắn đang dùng "tâm lý chiến" để thử thách đạo tâm của họ. Hắn đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt, tiếp tục vận dụng Thuật ngụy biện nước đôi tối thượng để lấp liếm.


Hắn khẽ vuốt chòm râu dê giả vờ thâm sâu, đưa mắt nhìn lên đỉnh núi hoang vu mờ mịt sương mù, giọng nói thâm trầm mơ hồ vang vọng:


"Đạo khả đạo, phi thường đạo... Võ đường khang trang chỉ là ngoại vật phàm trần. Long mạch phun trào rực rỡ dẫu tốt, nhưng dễ làm mờ mắt kẻ tu hành, sinh lòng kiêu ngạo tham lam. Vô Danh Tông ta không tu thân ở nơi phồn hoa đô hội, mà tu tâm ở chốn tận cùng gian khổ. Các ngươi nhìn xem ngọn núi hoang vu này..."


Hắn chỉ ngón tay phàm nhân run rẩy về phía đỉnh núi, nơi có một căn lều hoang rách nát ẩn khuất sau những bụi rậm gai góc bốc mùi hoang dã. Đó chính là Động Khỉ Ho Cò Gáy—căn lều hoang rách nát dột nước dột mưa dột nắng mà Tạ Bất Tài đã âm thầm dựng sẵn từ hai năm trước bằng cành cây khô và lá cọ để làm phương án dự phòng trốn chạy khi vỏ bọc bị lộ.


"...Đó chính là Động Khỉ Ho Cò Gáy. Nơi gió hú hoang dã, dưa chín tự rụng, người lười tự an. Từ nay về sau, nơi này chính là trụ sở tạm thời của Vô Danh Tông ta. Các ngươi có sợ khổ không?"


"Đệ tử không sợ!" Ba đứa đệ tử đồng thanh hét lớn, tiếng hét đầy khí thế chấn động cả rặng tre xơ xác xung quanh, khiến mấy con khỉ hoang dã trên vách đá giật mình ném đá bạt tai đuổi người ào ào.


Tạ Bất Tài méo mặt, lật đật dẫn đầu đám đệ tử bước vào căn lều hoang rách nát.


Cảnh tượng bên trong Động Khỉ Ho Cò Gáy quả thực là một định nghĩa hoàn hảo cho sự khốn khổ. Căn lều ba gian nhỏ hẹp dựng bằng những khúc gỗ mục nát lung lay sắp sập, mái lợp lá cọ khô đã bị gió bão xé rách tả tơi lộ ra khoảng trời xám xịt dột mưa dột nắng. Gió lạnh thấu xương lùa qua những khe hở chằng chịt trên vách đất nứt nẻ, phát ra những tiếng rít gào còi cọc rùng rợn. Góc nhà đầy màng nhện giăng mắc, bụi bặm bám dày cả tấc, và một chiếc bếp lò bằng đá xếp bừa bộn nứt nẻ sập sệ nằm chơ vơ góc bếp.


Ngô Đại béo ú bước vào, nhìn quanh gian lều hoang lạnh lẽo, rồi nhìn vào chiếc bếp lò bằng đá nứt nẻ dột nước mưa ẩm ướt. Cậu bé mập mạp dính đầy nhọ nồi bỗng nhiên khựng lại, đôi mắt bánh bao phúng phính trợn tròn nhìn chằm chằm vào những khe hở vách đất nơi gió tuyết đang thổi thốc vào bếp lò.


Trong thâm tâm Ngô Đại, một luồng suy luận logic vĩ mô bùng nổ rực lửa: *A! Ta hiểu rồi! Sư phụ cố tình đưa ta lên căn lều hoang dột nát này, bắt ta nhóm lửa nấu cơm trong cái bếp lò nứt nẻ gió tuyết lùa thế này, thực chất là một bài kiểm tra hỏa lực tối thượng! Gió tuyết ngoài kia càng lạnh giá, nhiệt lượng trong bếp lò càng dễ bị dập tắt. Nếu ta muốn nhóm lửa nướng chín mẻ khoai tây sấy khô mốc này, ta bắt buộc phải kiểm tra và khống chế ngọn lửa bếp lò một cách tinh thuần, nhạy cảm nhất để chống lại cái lạnh của tự nhiên! Đây chính là cách rèn luyện Thái Dương Hỏa Pháp trong nghịch cảnh cực hạn mà sư phụ dành riêng cho ta!*


Ngô Đại lập tức quỳ sụp xuống trước mặt Tạ Bất Tài, hai tay ôm khư khư chiếc nồi đất cháy đen dâng lên, giọng nói đầy xúc động nghẹn ngào: "Sư phụ! Đệ tử đã hiểu rõ dụng ý khổ tâm của ngài! Nhóm lửa trong gió tuyết hẻo lánh chính là bài tập rèn luyện Thái Dương Hỏa Pháp tột đỉnh! Đệ tử thề sẽ nhóm lửa nướng chín khoai tây sấy khô mốc này dâng lên ngài, không phụ lòng mong mỏi khổ hạnh của ngài!"


Tạ Bất Tài đứng run cầm cập trong gió lạnh lùa qua vách đất, nghe đệ tử béo nói vậy thì mặt mũi đờ đẫn ra như tượng gỗ. Hắn thầm khóc không ra nước mắt: *Nhóm lửa trong gió tuyết cái quái gì chứ! Ta chỉ muốn có ngọn lửa sưởi ấm cho bớt lạnh thôi mà! Lại còn khoai tây sấy khô mốc... Đó là lương khô dự phòng ta giấu dưới gầm giường từ hai năm trước bị mốc meo rồi, ăn vào chắc chắn sẽ bị đau bụng đi ngoài đấy thằng nhóc béo ơi!*


Chưa kịp để Tạ Bất Tài lên tiếng ngăn cản, nhị đệ tử Lý Hoa cũng bước tới. Thiếu nữ mù lòa dịu dàng chạm những ngón tay thon dài đầy vết chai dệt vải vào vách đất dột nát, ẩm ướt lạnh buốt của căn lều hoang. Nàng khẽ rùng mình vì cái lạnh thấu xương của sương muối phương Bắc lùa qua kẽ ngón tay.


Trong đầu Lý Hoa, một đường truyền thừa trận pháp cổ xưa bỗng chốc được đốn ngộ thông suốt: *Sư phụ... ngài quả thật là đại từ đại bi! Vách đất dột nát sương lạnh này chính là một ma trận tự nhiên vô hình. Ngài bắt con giăng dây dệt vải, may vá y phục võ sư dưới cái lạnh buốt thấu xương này, chính là muốn con dùng sự lạnh giá để thanh lọc hoàn toàn tạp niệm trong tâm, dùng xúc giác kẽ tay cảm nhận chuyển động của từng sợi tơ tằm thô một cách nhạy cảm nhất dưới sương muối. Khi ngón tay con không còn bị cái lạnh làm tê dại, tinh thần lực của con sẽ đột phá lên tầm cao mới, Thiên Ty Vạn Lũ Trận Pháp của con sẽ không còn kẽ hở! Đây chính là khổ hạnh tu luyện tột đỉnh để rèn luyện tâm nhãn! Con thật sự quá ngu muội khi trước đây cứ nghĩ dệt vải chỉ là làm việc nhà giúp ngài! Con xin dập đầu tạ ơn sư phụ!"


Lý Hoa kính cẩn quỳ sụp dưới đất cát dơ bẩn của lều hoang, dập đầu ba cái sát đất hướng về phía Tạ Bất Tài.


Chu Hải vác chiếc rìu sắt mẻ lưỡi quấn dây thừng thô ráp đứng bên cạnh, chứng kiến hai sư đệ sư muội đều liên tục đốn ngộ ra thần thông võ học từ căn lều hoang rách nát, lòng cuồng tín của cậu cũng bùng phát rực lửa như lôi kiếp. Cậu nhìn lên mái nhà tranh rách nát dột nước mưa lộ ra khoảng trời xám xịt gập ghềnh, lẩm bẩm:


"Mái nhà rách nát gập ghềnh chính là những vết nứt của hư không càn khôn... Sư phụ bắt đệ tử chẻ củi dưới mái nhà dột nát này, chính là muốn đệ tử nhìn thấu vết nứt của vũ trụ nhanh hơn để hoàn thiện Không Gian Phách Toái Kiếm! Đệ tử hiểu rồi!"


Cả ba đứa đệ tử quái thai quỳ gối vây quanh Tạ Bất Tài, khuôn mặt lấm lem bùn đất dơ bẩn nhưng đôi mắt rực lên ánh sáng lấp lóa đầy nhiệt huyết cuồng tín và ý chí khổ hạnh tu luyện kiên cường.


Tạ Bất Tài đứng giữa căn lều hoang dột nát lạnh lẽo, tay cầm chiếc quạt giấy rách "Đạo Vô Chiêu" quạt quạt nhẹ vài cái cho đỡ ngượng mặt (dù gió lạnh đang thổi buốt tận xương). Sắc mặt hắn trắng bệch, cơ thể phàm nhân run rẩy cầm cập vì lạnh và sợ hãi. Hắn thầm gào thét trong lòng: *Trời đất tổ tông ơi! Ta chỉ muốn chạy trốn nợ nần thách đấu để được nằm ngủ lười biếng dưỡng già thôi mà! Tại sao các ngươi lại tự bổ não biến căn lều hoang rách nát dột mưa dột nắng này thành thánh địa tu luyện khổ hạnh vĩ đại thế này! Giờ ta trốn đi thế quái nào được nữa đây! Chẳng lẽ ta phải ở lại cái nơi khỉ ho cò gáy này ăn khoai tây sấy mốc meo sưởi gió tuyết suốt đời sao!*


Nhưng để bảo toàn vỏ bọc ẩn thế cao nhân vô địch, Tạ Bất Tài đành phải nghiến răng chịu đựng cái lạnh, ho khan một tiếng thâm trầm mơ hồ:


"Khục... Các ngươi hiểu được như vậy... là tốt. Đạo pháp tự nhiên, vô vi nhi trị. Ngô Đại, mau nhóm bếp lò nướng khoai tây sấy khô mốc dâng lên cho ta kiểm duyệt. Ta đang thực hiện pháp môn 'Bích Cốc' nhịn ăn tịnh hóa cơ thể phàm nhân, chỉ cần ăn nửa củ khoai tây nướng mốc sấy khô để duy trì sự sống vô vi thôi."


"Đệ tử tuân lệnh!" Ngô Đại hăm hở vác nồi đất chạy ra bếp lò đá nứt nẻ nhóm lửa thổi khói mù mịt.


Tối hôm đó, sương muối dày đặc bao phủ toàn bộ đỉnh núi hoang biên cảnh. Trong căn lều hoang Động Khỉ Ho Cò Gáy lạnh lẽo rách nát, Tạ Bất Tài nằm co quắp run rẩy cầm cập trên nền đất cát, hai tay ôm chặt lấy chú chó vàng mập ú Lạp Xưởng để mượn chút hơi ấm đầy mỡ của chó béo sưởi ấm qua đêm lạnh, miệng nhai nhóp nhép mẩu khoai tây nướng sấy khô mốc đắng ngắt chua loét, nước mắt chảy dài vì xót thương cho số phận phàm nhân bi thảm lười biếng của mình.


Trong khi thầy trò võ đường Vô Danh đang chật vật thiết lập trụ sở tạm thời mới trên đỉnh núi hoang vu hẻo lánh, thì ở vách đá dựng đứng phía dưới chân núi hoang Nam An, một cuộc khủng hoảng mới đang âm thầm áp sát.


Dưới màn sương mù dày đặc lạnh lẽo của đêm tối, một bóng người thanh tú mặc váy lụa màu xanh ngọc mát lạnh đang nhẹ nhàng di chuyển lướt nhanh trên những dốc đá hiểm trở dựng đứng gập ghềnh. Thiếu nữ 18 tuổi khuôn mặt thanh tú lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt sắc sảo nhạy bén như chim ưng đang nhìn chằm chằm lên ánh lửa lập lòe bốc ra từ đỉnh núi hoang hẻo lánh.


Trên tay nàng là thanh trường kiếm mảnh mai Băng Tuyết Kiếm bằng thép lạnh phát ra luồng kiếm ý mát lạnh làm chậm vạn vật xung quanh. Nàng chính là Bạch Lộ—đệ tử chân truyền kiêu sa của danh môn chính phái Băng Tâm Các lân cận, người vừa nghe tin đồn chấn động về một kiếm tu phách toái vô địch dùng rìu cùn chém đôi Thiết Quyền Đường và một tông sư điều khiển lôi kiếp đang quy ẩn trên ngọn núi hoang vu này.


Bạch Lộ dừng bước chân khinh công thon thả bên một tảng đá hoang, khẽ vuốt chuôi kiếm Băng Tuyết phát ra âm thanh ngân nga sắc lạnh, đôi mắt lạnh lùng rực lên ý chí chiến đấu thách thức dâng cao, lẩm nhẩm rầm rầm hướng lên đỉnh núi hoang vắng gào thét rít gió gầm rú:

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!