Nhạc nềnHarvest6

Cuộc Đào Thoát Đêm Khuya Và Chuyến Xe Bão Táp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đêm canh ba rít qua những khe hở của cánh cửa tre rách nát, mang theo cái lạnh buốt của vùng biên cảnh trấn Nam An. Trong bóng tối lờ mờ của gian phòng ngủ dột nát, Tạ Bất Tài rón rẽn bước từng bước phàm nhân khập khiễng, nhẹ nhàng đến mức tiếng thở cũng phải nén lại. Trên vai hắn là chiếc túi vải thô rách vá chằng vá chịt—chứa đựng toàn bộ tài sản bảo mệnh gồm bản đồ chạy trốn dốc núi hiểm trở, vài củ khoai tây sấy mốc meo và những đồng xu rỉ sét ít ỏi tích lũy từ học phí của đám đệ tử nghèo khổ.


"Kế hoạch bỏ trốn của Tạ Bất Tài chính thức bắt đầu..." Hắn thầm gào thét trong lòng, mồ hôi lạnh rịn ra ướt đẫm tấm y phục võ sư màu xám nhạt sờn cũ. Hắn liếc nhìn ra phía sảnh chính, nơi sụp đổ hoàn toàn của bàn thờ tổ tiên giả vẫn còn trơ trọi đống gỗ vụn mục nát dưới ánh trăng. Cách đó không xa, trong gian phòng bên cạnh, tiếng ngáy ngủ đều đặn của Chu Hải và hơi thở nhẹ nhàng của Lý Hoa vẫn vang lên đều đặn.


"Lũ quái thai đáng sợ!" Tạ Bất Tài khóc ròng rã, tay run rẩy dắt theo chú chó vàng mập ú Lạp Xưởng đang ngủ gật. Lạp Xưởng béo tròn như quả dưa hấu, bốn chân ngắn ngủn bước đi chậm chạp. Cứ mỗi bước đi, chiếc khánh đồng rỉ sét đeo trên cổ nó lại kêu "cọc cạch, cọc cạch" khe khẽ trong màn đêm tĩnh mịch. Tạ Bất Tài hốt hoảng cúi rạp người xuống, hai tay ôm chặt lấy cái cổ đầy mỡ của chó béo, thì thầm bằng giọng run rẩy: "Lạp Xưởng! Con tổ tông của ta ơi, câm miệng lại! Mày mà làm thức giấc thằng nhóc Chu Hải, nó lại vác rìu cùn ra chém đôi không gian để tiễn đưa sư phụ thì hai ta đi đầu thai ngay lập tức đấy!"


Nỗi sợ hãi bị lộ tẩy sự bất tài nhút nhát đan xen với sự kinh hoàng trước sức mạnh phi lý của đám đệ tử đã dồn Tạ Bất Tài vào đường cùng. Hôm nay, tại trận chung kết Võ đài Nam An, Chu Hải đã dùng một rìu chém đôi đôi bao tay sắt nạm đinh của Vương Hải, chấn bay đối thủ xuống sông Nam An. Thế lực Vương Bá sụp đổ hoàn toàn, danh tiếng võ đường Vô Danh vang dội khắp vùng biên cảnh. Giang hồ đang đồn đại Tạ Bất Tài là một tuyệt thế tông sư vạn cổ vô địch, sở hữu Thiên Nhãn Thần Thông điều khiển lôi kiếp. Nhưng Tạ Bất Tài thừa biết, nếu hắn còn ở lại đây thêm một ngày, các đại tông môn Trung Nguyên kéo đến thách đấu, hắn sẽ bị đánh đến mức răng rơi đầy đất.


Hắn rón rén lách qua cổng sau võ đường, vác túi hành lý bước nhanh vào bóng tối của cánh rừng củi khô Nam An hoang vắng. Đi được nửa dặm đường dốc đá, Tạ Bất Tài thở hồng hộc, nốt muỗi rừng sưng đỏ mọng ngay giữa trán ngứa ngáy đến phát điên nhưng hắn không dám dừng lại để gãi. Hắn nhắm thẳng hướng rìa trấn Nam An, nơi có chuồng ngựa của lão Mã Phu.


Mã Phu là người đánh xe ngựa gầy gò, nón lá rách nát, răng sún gần hết và luôn nồng nặc mùi rượu mạt hạng. Lúc Tạ Bất Tài gõ cửa chuồng ngựa, lão ta đang ôm bình rượu ngủ khò khò bên cạnh đống rơm. Tạ Bất Tài vội vàng lôi ra hai đồng xu rỉ sét cuối cùng, nhét vào bàn tay thô ráp của lão đánh xe, giọng nói cố tỏ ra thâm trầm mạt trắc để che giấu sự hốt hoảng:


"Mã phu sinh, gió thổi mây bay, nhân quả tuần hoàn. Đêm nay đại lộ biên cảnh có biến, đưa ta rời trấn ngay lập tức. Đi đường tắt, tránh né mọi tai mắt của các tu sĩ giang hồ."


Mã Phu vừa ngửi thấy mùi đồng xu rỉ sét, hai mắt hí lập tức sáng rực lên. Lão nấc lên một tiếng nồng nặc mùi men rượu, cười khà khà vuốt chòm râu dê xơ xác: "Ái chà, Tạ tông sư! Đêm hôm khuya khoắt ngài lại dắt thần thú đi tuần du sao? Được, được! Ngự Mã Chân Kinh của tiểu nhân tuy không có linh lực, nhưng bánh xe bôi mỡ heo chạy nhanh như bay! Lên xe, lên xe!"


Tạ Bất Tài vội vàng chui tọt vào trong khoang xe ngựa cũ kỹ bốc mùi ẩm mốc và rơm rạ khô. Lạp Xưởng mập ú cũng được hắn dùng hết sức phàm nhân bế xốc lên, đặt nằm bẹp dưới gầm ghế gỗ. Chiếc xe ngựa rách nát bắt đầu lăn bánh, rời khỏi trấn Nam An dưới sự điều khiển bão táp của lão Mã Phu say xỉn.


"Cạch! Rầm! Cộc cộc cộc!"


Cỗ xe ngựa lao đi điên cuồng trên con đường đất gập ghềnh, bánh xe nẩy lên bần bật mỗi khi vấp phải đá hộc. Tạ Bất Tài ngồi bên trong khoang xe mà mặt mũi xám xịt, hai tay bám chặt vào thành gỗ mục nát để không bị văng ra ngoài. Dạ dày hắn cồn cào dữ dội, vệt nước củ dền đỏ lòm dính khóe miệng từ màn giả chết thổ huyết hôm qua vẫn chưa lau sạch, khô khốc lại thành một vệt tà mị. Hắn ôm chặt lấy Lạp Xưởng, thầm cầu nguyện: "Lạy trời lạy phật, đừng có gặp phải tên ôn thần nào chặn đường. Ta chỉ muốn lên kinh đô làm một người phàm lười biếng, ăn cơm tẻ chấm muối dưỡng già thôi mà!"


Nhưng dường như quẻ bói xui xẻo của hắn chưa bao giờ sai. Khi cỗ xe ngựa vừa chạy đến đoạn đường rừng hiểm trở sát biên cảnh trấn Nam An—nơi sương mù dày đặc bao phủ những rặng tre già hoang dã—lão Mã Phu đột ngột ghìm chặt dây cương, tiếng ngựa hí vang dội chói tai vang lên giữa đêm khuya thanh vắng.


"HÍÍÍ!!!"


Cỗ xe ngựa phanh gấp, bánh xe trượt dài trên nền đất ẩm ướt, suýt chút nữa lật nhào. Tạ Bất Tài bị hất văng về phía trước, đầu đập cộp vào thành xe đau điếng, nốt muỗi đốt sưng đỏ giữa trán càng thêm đau nhức. Hắn chưa kịp định thần thì từ bên ngoài, những tiếng cười sằng sặc, hung hãn đã dội thẳng vào khoang xe.


"Khà khà khà! Xe ngựa của đứa nào đêm hôm khuya khoắt dám đi qua địa bàn của Băng đảng Búa Rỉ mà không nộp tiền mãi lộ?"


Tim Tạ Bất Tài lập tức nhảy lên tận cổ họng. Hắn run rẩy hé mắt nhìn qua tấm rèm che rách nát của xe ngựa. Dưới ánh lửa lập lòe của những bó đuốc, hàng chục gã lưu manh hung tợn mặc áo khoác da hổ sờn rách, tay cầm gậy gỗ và xích sắt đang vây kín cỗ xe. Dẫn đầu đám côn đồ là một gã khổng lồ dữ tợn, cơ bắp cuồn cuộn đầy sẹo dọc ngang. Trên tay gã vác một cây búa sắt gỉ to đùng đầy gai nhọn hoắt nặng trịch.


Đó chính là đại ca Búa Rỉ, trùm bảo kê khét tiếng chuyên trấn lột dân nghèo Phố Tây!


Mã Phu lúc này đã sợ đến mức tỉnh cả rượu, hai tay run lẩy bẩy buông lỏng dây cương, khóc mếu máo: "Đại... đại ca Búa Rỉ! Tiểu nhân chỉ là kẻ gánh nước lái xe thuê kiếm cơm qua ngày... Trên xe chỉ có một vị võ sư nghèo..."


"Võ sư nghèo cái rắm!" Búa Rỉ gầm lên, vung cây búa sắt gỉ quật mạnh xuống đất cát, phát ra tiếng "oành" trầm đục khiến bụi đất bay mù mịt. "Nhìn cỗ xe ngựa chạy nhanh như bay thế này, chắc chắn là chứa đồ ăn cắp hoặc có tiền vàng! Mau bảo tên trong xe bước ra đây, nộp mười lượng bạc mãi lộ, bằng không ta sẽ băm vằn cả người lẫn xe ném xuống sông Nam An!"


Trong khoang xe tối tăm, Tạ Bất Tài hoảng sợ tột độ. Hai đầu gối hắn run rẩy va vào nhau cầm cập, cơ bắp toàn thân đột ngột đông cứng lại như một khúc gỗ ngâm nước lâu năm. Trạng thái Bình cảnh "Đơ người" tai hại tự động kích hoạt do nỗi sợ hãi vượt quá giới hạn chịu đựng của phàm nhân. Khớp xương tê dại, cơ hàm khóa chặt, hắn không thể thốt ra nổi một lời cầu xin tha mạng, đôi mắt thâm quầng nặng nề trợn trừng nhìn thẳng về phía trước qua tấm rèm che.


"Đơ rồi! Ta lại bị đơ người rồi!" Tạ Bất Tài khóc thét thầm kín trong lòng. "Tổ tông ơi, tại sao lại vào đúng lúc này chứ! Ta chỉ muốn đưa tiền hối lộ để chạy trốn thôi mà, tay chân cứng đờ thế này thì móc tiền thế quái nào được!"


Hắn cố gắng dùng hết chút sức tàn phàm nhân để cử động cánh tay, định thọc vào túi áo ngực lôi ra mấy đồng xu rỉ sét cuối cùng để dâng nộp xin tha mạng. Nhưng do tay run quá mạnh, các ngón tay giật cục vô thức đã làm rách toạc đáy túi vải thô.


"Xoảng... xoảng... loảng xoảng..."


Toàn bộ số tiền lẻ đồng xu rỉ sét ít ỏi tích lũy bấy lâu nay rơi sạch sành sanh xuống khe hở của sàn xe ngựa gỗ mục, lăn mất tăm mất tích dưới gầm xe tối tăm. Cái giá phải trả quá đắt đỏ—hắn đã mất sạch số tiền lộ phí chạy trốn dưỡng già phàm nhân của mình.


Búa Rỉ đợi mãi không thấy người trong xe bước ra, lòng kiêu ngạo của gã ác bá lập tức bị kích thích. Gã sấn bước tới, dùng lưỡi búa sắt gỉ gạt phăng tấm rèm che rách nát của xe ngựa.


"Đứa nào dám khinh bỉ Băng đảng Búa Rỉ..."


Lời nói của Búa Rỉ bỗng chốc nghẹn ứ lại trong cổ họng. Dưới ánh đuốc đỏ rực lập lòe, hình ảnh của Tạ Bất Tài hiện ra đầy tà dị và đáng sợ.


Hắn ngồi sừng sững như một pho tượng đá cổ xưa, không hề nhúc nhích dù chỉ một sợi tóc. Khuôn mặt hắn lạnh lùng không cảm xúc, đôi mắt thâm quầng sâu thẳm nhìn trân trân vào thẳng mặt Búa Rỉ với vẻ glassy vô thần, tĩnh lặng đến mức đáng sợ. Vệt nước củ dền đỏ lòm dính khóe miệng trông tựa như vết máu của một con ma đầu vừa đồ sát vạn dặm trở về. Đặc biệt nhất, nốt muỗi rừng sưng đỏ mọng ngay giữa trán hắn—thứ mà giới giang hồ đồn đại là "Thiên Nhãn Thần Thông"—đang phát sáng tà dị dưới ánh đuốc đỏ rực.


Hào quang "Sư phụ thâm sâu" bị động bùng phát mạnh mẽ, bao phủ lấy toàn bộ khoang xe ngựa rách nát.


Đại ca Búa Rỉ lập tức đứng khựng lại, da đầu gã tê dại, đổ mồ hôi lạnh ướt sũng cả tấm áo khoác da hổ. Trong đầu gã ác bá, một cơn bão hoang tưởng cực hạn bùng nổ: *Trời đất ơi! Người này... người này là ai? Sát khí thật là kinh khủng! Đối mặt với đại đao búa sắt của ta mà hắn không hề chớp mắt lấy một cái, sắc mặt lạnh lùng như băng tuyết! Vệt máu trên khóe miệng kia... chắc chắn là máu của một vị cao thủ Hóa Thần vừa bị hắn diệt sát! Và cái nốt đỏ giữa trán hắn... thần thông Thiên Nhãn trong truyền thuyết đang tụ khí khóa định nguyên thần của ta! Chỉ cần ta cử động, hắn sẽ dùng một ý niệm chém bay đầu ta!*


Đám lâu la đứng đằng sau cũng hoảng sợ lùi lại ba bước, run rẩy thì thầm: "Đại... đại ca! Tên này giống hệt bức tranh vẽ Tạ tông sư vô địch chém đôi Thiết Quyền Đường hôm nay! Hắn cố tình ngồi im, chính là đang dùng cảnh giới Vô Vi Nhi Trị để khinh bỉ chúng ta không đủ tư cách bắt hắn ra tay!"


Tạ Bất Tài ngồi đơ cứng trên ghế, trong thâm tâm gào thét thảm thiết: *Lũ ngu ngốc kia! Ta không có khinh bỉ các ngươi đâu! Ta đang sợ đến mức sắp tiểu ra quần đây này! Cơ hàm của ta bị chuột rút cứng đờ rồi, cứu ta với! Ai đó làm ơn nhặt hộ ta mấy đồng xu rỉ sét dưới gầm xe dâng cho đại ca đi mà!*


Đúng lúc bầu không khí đối chất đang căng thẳng tột độ, chú chó vàng mập ú Lạp Xưởng dưới gầm ghế bỗng nhiên thức giấc. Nó ngửi thấy một mùi hương vô cùng quen thuộc và ngào ngạt bốc ra từ ngực áo của đại ca Búa Rỉ—đó là mùi của một khúc xúc xích nướng thơm phức mà Búa Rỉ giấu trong túi để ăn đêm.


Lạp Xưởng thèm thuồng chảy cả nước dãi, hai tai dựng đứng lên. Nó cố lết cái thân hình béo tròn phì lũ ra khỏi gầm ghế, nghếch cái đầu híp mắt nhìn chằm chằm vào ngực áo Búa Rỉ, rồi đột nhiên sủa inh ỏi đòi ăn:


"GÂU! GÂU! GÂU!"


Tiếng sủa hớt hải, vang dội chứa sóng âm đả thông kinh mạch (Hống Gọi Đồ Ăn) dội thẳng vào màng nhĩ của Búa Rỉ. Chú chó béo ngoáy tít cái đuôi ngắn ngủn, nhe nanh đòi đớp lấy khúc xúc xích.


Nhưng dưới góc nhìn hoang tưởng của Búa Rỉ, cảnh tượng này lại mang một ý nghĩa hủy diệt: *Mẹ ơi! Thần thú hộ sơn của võ đường Vô Danh! Nó... nó đang nhìn chằm chằm vào tử huyệt ngay ngực ta! Cái nhìn chớp nhoáng kia, cái đuôi ngoáy tít vận thế kia chính là đang chuẩn bị dùng thần thông rút hồn phách của ta! Tiếng sủa kia chứa đựng sóng âm lôi đình, làm đạo tâm của ta run rẩy dữ dội!*


Búa Rỉ hoảng mang tột độ, lùi lại liên tiếp năm bước, suýt chút nữa ngã nhào xuống vũng bùn hoang dã. Gã lắp bắp gào lên với đám đàn em: "Thần... thần thú đang khóa định tử huyệt của ta! Mau... mau lùi lại!"


Nhưng lòng kiêu ngạo của một đại ca hắc bang vùng biên cảnh không cho phép Búa Rỉ đầu hàng dễ dàng như vậy trước mặt đám lâu la. Gã nghiến răng kèn kẹt, cố nén lại sự run rẩy của đôi bàn tay, quyết định dùng bạo lực tuyệt đối để phá giải nỗi sợ hãi hoang tưởng đang xâm chiếm đạo tâm.


"Chết tiệt! Ta không tin một tên võ sư nửa mùa dắt chó lại có thể vô địch biên cảnh!" Búa Rỉ rống lên một tiếng điên cuồng để lấy lại can đảm, gân xanh trên cổ nổi lên cuồn cuộn. Gã dùng hết sức mạnh Luyện Thể Tứ Trọng, hai tay nắm chặt cán búa, vung mạnh cây búa sắt gai rỉ sét nặng trịch lên giữa không trung, tạo ra một tiếng rít gió chói tai xé rách sương mù đêm tối. Lưỡi búa đầy gai nhọn hoắt nhắm thẳng vào cỗ xe ngựa cũ kỹ của Mã Phu bổ xuống với kình lực hung mãnh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!