Chém Đôi Bao Sắt Quyền Và Kế Hoạch Bỏ Trốn Đêm Khuya
Vương Hải vung nắm đấm Thiết Quyền nạm đinh sắt đấm mạnh mẽ như sấm sét. Luồng kình lực cuồn cuộn của Luyện Thể Tam Trọng rít gào trong không khí, cuốn theo cát bụi mịt mù trên Cầu Đá trấn Nam An. Đôi bao tay bằng da bò nạm đinh sắt sáng loáng của hắn phát ra những tia sáng lạnh lẽo, hứa hẹn một cú đấm có thể đập nát sọ bất kỳ kẻ phàm trần nào. Đám đông khán giả vây kín hai bên bờ sông Nam An nín thở, nhiều người nhắm mắt lại vì không dám chứng kiến cảnh tượng thiếu niên tiều phu Phố Tây bị đấm vỡ đầu.
Thế nhưng, đứng trước cú đấm sấm sét ấy, Chu Hải lại có một trạng thái hoàn toàn khác biệt.
Lúc này, dạ dày của Chu Hải đang sôi sục. Cú sugar high cực hạn từ chén nước mía siêu ngọt, bỏ đầy đường hóa học và đá lạnh của Bà Sáu Nước Mía đang phát tác đến mức tối đa. Tim cậu đập thình thịch liên hồi như trống trận, máu trong huyết quản chảy nhanh gấp mười lần bình thường, mang theo một luồng nhiệt lượng nóng bỏng tỏa ra khắp các lỗ chân lông. Dưới tác động của lượng đường khổng lồ kích thích thần kinh phản xạ phàm nhân, thế giới trong mắt Chu Hải bỗng chốc chậm lại.
"Cửu Thiên Linh Dịch của sư phụ thật là thần diệu!" Chu Hải thầm nghĩ, hai mắt đỏ rực vì sugar rush nhưng trong lòng lại tràn đầy sự thành kính và tự tin vô hạn. "Sư phụ đã tiêu hao tu vi để ban cho ta thần dược này, ta làm sao có thể thua một tên phế vật Thiết Quyền!"
Trong mắt Chu Hải, quỹ đạo cú đấm của Vương Hải không còn nhanh như chớp nữa. Thay vào đó, cậu nhìn thấy rõ ràng thớ cấu trúc linh lực đang vận hành trên đôi bao tay sắt của đối thủ. Những vệt sáng đen mờ ảo—thứ mà cậu ngộ ra từ Chẻ củi pháp vô tri hằng ngày—bỗng chốc hiện rõ mồn một ngay tại điểm nối giữa các đinh sắt trên bao tay.
Đó chính là "vết nứt của cấu trúc"!
Chu Hải gầm lên một tiếng vang dội, vệt sáng đen xung quanh lưỡi rìu bùng phát mạnh mẽ. Cậu không hề né tránh, cũng không dùng bất kỳ chiêu thức hộ thân nào. Cậu chỉ đơn giản là vận hành Chẻ củi pháp vô tri, vung chiếc Rìu cùn chẻ củi đã được quấn tạm bợ bằng sợi dây thừng thô ráp để nối lại phần cán gỗ bị gãy đôi hôm qua, bổ thẳng một chiêu từ trên xuống dưới.
Một chiêu chẻ củi giản đơn nhất, mộc mạc nhất, nhưng lại mang theo kiếm ý Không Gian Phách Toái Kiếm tối thượng!
"OÀNG!!!"
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên giữa cầu đá cổ. Không khí xung quanh chiếc rìu cùn đột ngột bị bóp méo, co rút lại trong gang tấc rồi bùng nổ ra một luồng kiếm khí đen mờ xé rách không gian.
Lưỡi rìu mẻ dính đầy bụi cát bổ thẳng vào chính giữa nắm đấm nạm đinh sắt của Vương Hải. Ngay tại khoảnh khắc va chạm, đôi bao tay bằng da bò nạm đinh sắt kiêu ngạo của Thiết Quyền Võ Đường bỗng phát ra tiếng "rắc rắc" giòn giã. Vết nứt cấu trúc bị kiếm ý phách toái xâm nhập, lập tức vỡ đôi thành hai nửa sạch sẽ!
"Cái gì?!" Vương Hải trợn tròn mắt, khuôn mặt kiêu ngạo biến đổi thành sự kinh hoàng tột độ.
Hắn chưa kịp hét lên thì luồng kình lực phản chấn cực mạnh từ khe nứt không gian đã bộc phát, đánh thẳng vào lồng ngực hắn. Toàn bộ kình lực Thiết Quyền bị dội ngược lại, chấn gãy kinh mạch tay phải của hắn. Thân hình lực lưỡng của đại đệ tử Thiết Quyền bay vút lên không trung như một con diều đứt dây, vẽ nên một đường parabol hoàn hảo rồi rơi thẳng xuống dòng sông Nam An trong vắt.
"BÕM!!!"
Cột nước bắn cao cả trượng. Vương Hải sặc nước, trợn mắt ngất xỉu, trôi lềnh bềnh trên sông như một khúc gỗ mục.
Cả Cầu Đá trấn Nam An lập tức rơi vào một sự im lặng chết chóc. Gió sông thổi qua, mang theo mùi nước mía ngọt lịm còn sót lại trên người Chu Hải. Hàng vạn khán giả trố mắt ngoác mồm, không ai tin vào mắt mình. Đôi bao tay nạm đinh sắt có thể đấm vỡ đá tảng của Thiết Quyền Võ Đường lại bị một chiếc rìu cùn mẻ lưỡi, cán quấn dây thừng chém đôi sạch sẽ!
"Trời ơi! Một rìu chém đôi bao sắt quyền!" một thương nhân Phố Đông hét lên phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.
"Không linh lực! Không chiêu thức hoa mỹ! Đây chính là Đạo Vô Chiêu trong truyền thuyết! Võ đường Vô Danh vô địch! Tạ tông sư vô địch!" đám dân nghèo Phố Tây hò reo cuồng nhiệt, tiếng vang chấn động cả một vùng trời.
Lúc này, đứng ngoài rìa võ đài cầu đá, Tạ Bất Tài đang đứng sừng sững như một pho tượng đá cổ xưa. Toàn thân hắn vẫn dính đầy bùn đất khô xám xịt từ đợt vấp ngã hôm trước, nốt muỗi rừng sưng đỏ mọng ngay giữa trán phát sáng tà dị dưới ánh nắng trưa, khóe miệng dính vệt nước củ dền đỏ lòm trông vô cùng đáng sợ. Hắn nhắm nghiền hai mắt, tay cầm chiếc quạt giấy rách "Đạo Vô Chiêu" khựng lại giữa không trung.
Thực chất, Tạ Bất Tài đang rơi vào trạng thái Bình cảnh "Đơ người" tột độ vì quá hoảng sợ. Cơ mặt hắn bị chuột rút cứng đờ, hai đầu gối run rẩy nhẹ đến mức hắn phải gồng chặt cơ chân để không ngã quỵ xuống đất.
Trong thâm tâm, Tạ Bất Tài đang khóc thét điên cuồng: *Tổ tông ơi! Con mẹ nó, thằng nhóc Chu Hải này thật sự chém đôi bao tay sắt rồi! Nó lấy đâu ra cái sức mạnh quái thai đó thế? Ta chỉ cho nó uống nước mía Bà Sáu thôi mà! Giờ thì hay rồi, nó chém bay luôn cả đại đệ tử Thiết Quyền, ta biết giải thích thế nào với giang hồ đây! Kế hoạch dưỡng già bình yên của ta tiêu tùng thật rồi!*
Cách đó không xa, Vương Bá—chưởng môn Thiết Quyền Võ Đường—nhìn thấy cảnh tượng đại đệ tử thảm bại, khuôn mặt mập mạp béo tốt của lão lập tức cắt không còn giọt máu. Lão nhìn về phía Tạ Bất Tài đang đứng đơ cứng, lạnh lùng không cảm xúc với vệt "máu" củ dền trên môi và "Thiên Nhãn" đỏ mọng trên trán. Lão tự bổ não, nghĩ rằng Tạ Bất Tài đang dùng ánh mắt khinh bỉ tột cùng để nhìn mình, chỉ cần một ý niệm là có thể dùng lôi kiếp tiêu diệt cả dòng họ lão.
"Tạ... Tạ tông sư... ngài đại từ đại bi..." Vương Bá run rẩy quỳ sụp hai đầu gối xuống đất cầu đá, đầu cúi sát đất khóc lóc thảm thiết: "Là tiểu nhân có mắt không tròng! Tiểu nhân tự nguyện đóng cửa Thiết Quyền Võ Đường, dâng hiến toàn bộ địa bàn cho võ đường Vô Danh! Xin ngài thu hồi thần thông, tha cho mạng chó của tiểu nhân!"
Thế lực Thiết Quyền thống trị địa phương mười năm qua, bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn chỉ sau một rìu của tên tiều phu nghèo.
Lão Lý Trưởng đứng bên cạnh run cầm cập, vội vàng gõ mạnh chiêng đồng, giọng nói run rẩy thông báo: "Trận đấu kết thúc! Võ đường Vô Danh thắng lợi hoàn toàn! Từ nay về sau, võ đường Vô Danh là đệ nhất võ quán trấn Nam An!"
Tạ Bất Tài vẫn đứng im như tượng gỗ, không nói một lời. Sự im lặng vô vi ấy trong mắt đám đông lại chính là phong thái phản phác quy chân của một vị đại lão ẩn thế xem danh lợi như đất cát. Chu Hải vác chiếc rìu cùn đã bị gãy đôi hoàn toàn cán gỗ sau cú dồn lực quá mạnh, cung kính bước đến quỳ dưới chân sư phụ: "Sư phụ, đệ tử đã hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ tông môn!"
Sau một lúc lâu, cơ mặt của Tạ Bất Tài mới giãn ra được một chút. Hắn khẽ thở dài một tiếng đầy mệt mỏi, phẩy nhẹ chiếc quạt giấy rách, xoay người khập khiễng bước đi, để lại một câu nói thâm trầm mơ hồ: "Về nhà... dọn dẹp thôi."
Đám đông tự động dạt ra hai bên, quỳ lạy cung tiễn vị "Tuyệt thế tông sư" vĩ đại nhất trấn biên cảnh.
...
Đêm khuya hôm đó, tại căn nhà ba gian rách nát của võ đường Vô Danh đầu phố Nam An.
Trăng thanh gió mát, rặng tre già ngoài cổng khẽ xào xạc. Trong phòng ngủ dột nát, Tạ Bất Tài đang lén lút hành động. Hắn đã tắm rửa sạch sẽ đống bùn đất khô, nhưng nốt muỗi đốt giữa trán vẫn còn ngứa ngáy đỏ mọng.
Hắn quỳ mọp xuống đất, thọc tay sâu vào gầm giường gỗ mục, lôi ra một chiếc túi vải thô rách nát—đây chính là Kế hoạch bỏ trốn của Tạ Bất Tài mà hắn đã âm thầm chuẩn bị suốt bấy lâu nay. Bên trong túi chứa một bản đồ chạy trốn dốc núi hiểm trở dẫn lên kinh đô ẩn danh, vài mẫu khế ước đất đai giả, và một túi lương khô khoai tây sấy mốc meo.
"Không thể ở lại đây được nữa!" Tạ Bất Tài thầm gào thét trong lòng, tay chân run rẩy thu gom đống đồ đạc nghèo nàn. "Hôm nay Chu Hải chém đôi Thiết Quyền Đường, danh tiếng võ đường Vô Danh chắc chắn đã chấn động khắp vùng biên cảnh phía Nam. Sớm muộn gì các đại tông môn Trung Nguyên như Thiết Kiếm Đường cũng sẽ kéo đại quân đến để điều tra bí mật địa mạch linh khí và bí tịch thất truyền! Đến lúc đó, nếu họ phát hiện ra ta hoàn toàn không biết một chiêu võ công nào, ta sẽ bị lột da nấu cao mất! Phải trốn! Phải trốn ngay trong đêm nay!"
Hắn dắt theo chú chó vàng mập ú Lạp Xưởng đang ngủ gật trong chuồng chó. Lạp Xưởng ngơ ngác, bốn chân ngắn ngủn bước đi cọc cạch, cổ đeo chiếc khánh đồng rỉ sét kêu khe khẽ trong bóng tối. Tạ Bất Tài vội vàng bịt miệng chú chó béo, thì thầm: "Lạp Xưởng, im lặng! Đi theo ta chạy trốn, ở lại đây sớm muộn gì cũng bị ba tên đệ tử quái thai kia hại chết thôi!"
Hắn lén lút dắt chó lẻn ra cổng sau võ đường, vác túi lương khô bước nhanh vào bóng tối của cánh rừng củi khô Nam An hoang vắng, chính thức khép lại Cấp 1 mở ra Cấp 2 Trung Nguyên Chấn Động đầy sóng gió.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!