Nhạc nềnHarvest6

Võ Đài Quyết Chiến Và Nước Mía Tăng Lực

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tạ Bất Tài lết những bước chân phàm nhân rệu rã ra khỏi căn nhà vệ sinh dột nát sau vườn cải thìa, hai tay vẫn ôm khít lấy bụng. Khuôn mặt hắn nhợt nhạt, trán lấm tấm mồ hôi hột, nốt muỗi đốt đỏ mọng to đùng như quả cà chua bi ngay giữa trán khẽ giật giật theo từng nhịp thở dốc. Vệt nước củ dền đỏ lòm dính nơi khóe miệng hắn từ màn giả chết thổ huyết hôm qua đã khô khốc lại, tèm nhem khắp cằm trông vô cùng tà mị. Hắn ngáp dài một tiếng, cố dùng chiếc quạt giấy rách ghi ba chữ "Đạo Vô Chiêu" quạt phành phạch để xua đi mùi hôi thối của nhà vệ sinh phàm nhân.


Giữa gian bếp lò cháy sém, tam đệ tử Ngô Đại béo ú vẫn đứng ngơ ngác, khuôn mặt tròn xoe dính đầy nhọ nồi đen xì như than củi. Tay cậu vẫn lăm lăm chiếc muôi đồng dính bồ hóng bếp lò trộn bột ớt cay nồng rực cháy tàn lửa. Cậu nhìn sư phụ bước ra với ánh mắt rực lên ngọn lửa cuồng tín tột độ, thành kính dập đầu sát đất: "Sư phụ! Đệ tử đã dọn dẹp sạch sẽ tàn dư của tên tà tu Chu Ma kia rồi! Canh đậu hũ trắng Chị Ba dâng lên ngài vẫn còn nóng hổi dưới hầm!"


Tạ Bất Tài khẽ ho khan một tiếng, cố giữ cho giọng nói trầm xuống để che giấu sự run rẩy của hai đầu gối: "Khục... Tốt lắm. Ngươi cứ xuống hầm dọn dẹp tiếp đi, đừng để khói bếp lò làm phiền đến sự tĩnh lặng vô vi của ta."


Trong thâm tâm, Tạ Bất Tài đang khóc ròng rã: *Tổ tông ơi! May mà tên tà tu bốc khói đen kia bị cái muôi đồng dính ớt bột của tên béo này gõ chạy mất! Nhưng cái nước củ dền chua loét lên men của lão Trương Đại Phu sao mà độc địa thế này, dạ dày ta vẫn còn sôi lên sùng sục như lôi kiếp! Ta chỉ muốn nằm im trên ghế bành tre ngủ một giấc, tại sao cuộc đời làm kẻ lừa đảo dưỡng già lại gian nan thế này!*


Hắn vừa định lết thân xác phàm nhân về phía chiếc ghế bành tre cũ kỹ ngoài hiên thì bỗng nhiên, một tiếng chiêng đồng vang dội từ ngoài cổng tre dột nát dội thẳng vào màng nhĩ:


"TÙNG! TÙNG! TÙNG! XOẢNG!"


Một đám đông nghìn nghịt từ đầu trấn Nam An rầm rộ kéo đến, dẫn đầu là Lão Lý Trưởng. Lão già mập lùn mặc bộ triều phục lý trưởng màu đỏ thêu chữ thọ giả lộng lẫy, tay cầm tẩu thuốc dài bằng đồng bốc khói nghi ngút, chòm râu dê vuốt ngược kiêu hãnh. Đi sau lão là hàng chục tuần binh địa phương vác gậy gỗ và gông xiềng, cùng hàng trăm người dân nghèo Phố Tây đang hò reo vang trời.


"Tạ chưởng môn! Chúc mừng ngài!" Lão Lý Trưởng cười khà khà, phả ra một ngụm khói thuốc nồng nặc, gõ mạnh chiếc chiêng đồng sứt mẻ. "Hôm nay bản lý trưởng đích thân đến đây để thông báo một tin trọng đại! Để giải quyết triệt để tranh chấp địa bàn giữa võ đường Vô Danh của ngài và Thiết Quyền Võ Đường của Vương Bá, quan trấn thủ đã phê duyệt tổ chức Giải đấu võ đài Nam An tại Cầu Đá vào giờ Ngọ hôm nay! Đây là trận đấu bắt buộc để giữ gìn trị an địa phương!"


Tạ Bất Tài nghe xong, cả người lập tức đông cứng như một pho tượng gỗ. Chiếc quạt giấy rách trên tay hắn khựng lại giữa không trung, đôi mắt trợn tròn nhìn trân trân vào Lão Lý Trưởng.


Trong đầu hắn, một cơn địa chấn kinh hoàng bùng nổ: *Cái gì?! Võ đài quyết chiến bắt buộc?! Lại còn tổ chức công khai ở Cầu Đá trấn Nam An trước mặt bàn dân thiên hạ?! Vương Bá hôm qua bị Chu Hải chém sập võ đường đối diện chắc chắn đang điên cuồng muốn lấy mạng ta! Ta chỉ là một người phàm không biết nửa chiêu võ công, nếu đệ tử ta thua cuộc, Vương Bá chắc chắn sẽ dùng nắm đấm thép nạm đinh sắt đập nát sọ ta! Không được, ta phải trì hoãn!*


Tạ Bất Tài hít một hơi thật sâu, cố nén lại sự run rẩy đang lan ra khắp hai đầu gối. Hắn nở một nụ cười thâm trầm mạt trắc, từ từ lôi từ trong túi áo ngực ra một kẹp bảng gỗ chứa xấp giấy tuyên viết chữ Nôm cổ loằng ngoằng nhầy nhụa mực đen—chính là biểu mẫu "Khiếu nại 45 ngày" mà hắn từng dùng để lừa chấp sự Mã Đại Hải.


Hắn khẽ phẩy quạt rách, giọng nói đều đều vô cảm vang lên: "Lý trưởng, theo đúng quy chế hành chính võ lâm địa phương, võ đường Vô Danh chúng ta đang trong thời gian khiếu nại bốn mươi lăm ngày về tranh chấp đất đai. Mọi cuộc đấu võ đài tự phát đều phạm luật quan phủ. Bản tọa yêu cầu hoãn trận đấu này để chờ xét duyệt..."


Lão Lý Trưởng nhìn xấp giấy tuyên dính đầy mực đen bẩn thỉu, khẽ rít một hơi thuốc dài rồi lắc đầu cười khẩy: "Tạ chưởng môn, quy trình hành chính của ngài rất tốt, nhưng quan trấn thủ đã ban phong lệnh bài đặc cách! Vương Bá Thiết Quyền Đường hôm qua đã ký vào khế ước sinh tử, tự nguyện gạt bỏ mọi khiếu nại pháp lý. Dân chúng cả trấn Nam An đang tụ tập chật kín Cầu Đá đòi xem quyết chiến kiếm ý phách toái. Nếu ngài không tham gia, quan phủ sẽ lập tức tịch thu đất võ đường vì tội bất tuân lệnh quan địa phương! Ngài nghĩ cho kỹ đi!"


Nói xong, Lão Lý Trưởng vung mạnh con dấu bằng gỗ sứt mẻ góc đóng sầm một phát vào tờ lệnh bài đỏ chói, cười khà khà dắt tuần binh rời đi, để lại một tiếng chiêng vang dội chói tai.


Tạ Bất Tài đứng chết lặng giữa hiên nhà dột nát, ruột gan quặn thắt lại vì lo sợ. Hắn biết mình đã rơi vào chân tường, không còn đường lui bằng thủ đoạn hành chính nữa. Nếu hắn bỏ trốn ngay bây giờ, quan phủ sẽ truy nã hắn khắp biên cảnh, mà nếu hắn ở lại đấu võ đài, nguy cơ bị lộ tẩy sự bất tài nhút nhát là một trăm phần trăm.


Đúng lúc này, Chu Hải—đại đệ tử tiều phu cuồng tín—vác chiếc rìu cùn rỉ sét mẻ lưỡi đã được quấn tạm bợ bằng một sợi dây thừng thô ráp để nối lại phần cán gỗ bị gãy đôi hôm qua, hăm hở bước ra từ chuồng củi. Đôi mắt thiếu niên rực lên ngọn lửa chiến ý cuồng nhiệt, cung kính quỳ sụp dưới chân sư phụ: "Sư phụ! Đệ tử đã sẵn sàng vác rìu ra Cầu Đá chém nát Thiết Quyền Đường để rửa sạch sỉ nhục cho tổ tiên! Xin sư phụ ban truyền thần thông chỉ điểm!"


Tạ Bất Tài nhìn chiếc rìu mẻ lưỡi cán gỗ lung lay của Chu Hải, trong lòng thầm khóc thét: *Con ơi là con! Đối thủ của con là Vương Hải—đại đệ tử lực lưỡng của Thiết Quyền Võ Đường, gã sở hữu đôi bao tay nạm đinh sắt có thể đấm vỡ đá tảng phàm trần! Chiếc rìu cùn của con cán gỗ sắp rụng tới nơi rồi, làm sao chém lại nắm đấm thép của hắn đây! Nếu con thua, ta cũng sẽ bị vạ lây mà chết thảm!*


Trong cơn tuyệt vọng tột cùng, trí thông minh lừa bịp của Tạ Bất Tài đột ngột hoạt động hết công suất. Hắn nhận ra mình phải tăng cường lòng tự tin cho Chu Hải bằng mọi giá. Kẻ nhút nhát khi bùng nổ lòng tự tin mù quáng đôi khi có thể tạo ra sức mạnh phi lý, giống như việc Chu Hải tự ngộ ra kiếm ý từ việc chẻ củi vô tri hằng ngày.


Hắn cần một món "bảo vật" tăng lực giả để lừa Chu Hải.


Tạ Bất Tài khẽ vuốt chòm râu dê, ánh mắt thâm trầm nhìn xa xăm, giọng nói vang lên mơ hồ: "Chu Hải, kiếm ý vô chiêu thắng hữu chiêu. Nhưng trước trận chiến sinh tử, kinh mạch của con cần được đả thông bằng một luồng linh dịch thuần khiết nhất của hồng trần. Con đứng đây đợi ta, ta đi lấy linh dịch vô cực cho con."


Chu Hải hai mắt sáng rực như đèn pha, dập đầu sát đất: "Sư phụ đại từ đại bi! Đệ tử nguyện đứng đây cung nghênh linh dịch của ngài!"


Tạ Bất Tài vội vàng quay người, lén lút dắt theo chú chó vàng mập ú Lạp Xưởng, khập khiễng chạy nhanh ra cổng sau võ đường, nhắm thẳng hướng Phố Đông Nam An.


Hắn chạy thục mạng đến đầu trấn, nơi Quán nước mía Bà Sáu lợp lá chuối khô xơ xác đang rôm rả tiếng quay máy ép gỉ sét. Bà Sáu Nước Mía—bà lão 60 tuổi lưng còng miệng nhai trầu bỏm bẻm đỏ lòm—thấy Tạ Bất Tài dắt chó béo chạy đến lấm lét, bèn ngưng tay quay máy mía, cười bỏm bẻm: "Ơ kìa, Tạ tông sư! Nghe đồn ngài sắp ra Cầu Đá quyết chiến với Thiết Quyền Đường mà sao lại chạy ra đây mua nước mía nợ thế kia?"


Tạ Bất Tài mặt đỏ gay vì mệt, thở hổn hển dốc hết túi áo ngực, lôi ra 5 đồng xu rỉ sét cuối cùng—số tiền học phí nghèo nàn của đệ tử nộp—đặt mạnh lên khay gỗ, dứt khoát nói: "Bà Sáu, ta thanh toán sạch nợ cũ! Cho ta một ly nước mía siêu ngọt, bỏ thật nhiều đường hóa học và đá lạnh vào một chiếc chén đất nung sạch! Nhanh lên!"


Bà Sáu Nước Mía tròn mắt ngạc nhiên trước sự hào phóng đột ngột của gã võ sư lười biếng hay quỵt tiền nước, vội vàng quay máy ép cọt kẹt, rót đầy một chén nước mía màu xanh neon óng ánh, ngọt đến khé cổ, bốc khói đá lạnh nghi ngút. Tạ Bất Tài giật lấy chén nước mía, cẩn thận bưng về võ đường Vô Danh, trong lòng thầm cầu nguyện: *Trời đất phù hộ, lượng đường hóa học cực cao này phải giúp tên nhóc Chu Hải bùng nổ thần kinh phản xạ phàm nhân lên tối đa, đừng để hắn bị đấm chết!*


Khi Tạ Bất Tài bưng chén nước mía về đến khoảng sân đất nứt nẻ, Chu Hải vẫn đang quỳ im như tượng đá dưới nắng trưa, chiếc rìu cùn rỉ sét mẻ lưỡi đặt bên cạnh cán gỗ quấn dây thừng thô ráp. Lý Hoa mù lòa cũng đã đứng tựa bên hiên nhà dột nát, nhắm chặt đôi mắt mù dịu dàng, lắng nghe từng chuyển động của sư phụ.


Tạ Bất Tài cố gắng điều chỉnh nhịp thở phàm nhân, khuôn mặt lạnh lùng không cảm xúc, nốt muỗi đốt đỏ mọng giữa trán phát sáng tà dị dưới ánh nắng trưa gay gắt. Hắn từ từ dâng chén nước mía màu xanh neon óng ánh lên trước mặt Chu Hải, giọng nói thâm trầm như tiếng vọng từ vực sâu vạn trượng:


"Chu Hải, đây chính là 'Cửu Thiên Linh Dịch Đả Thông Kinh Mạch' cực hạn. Nó được ta chưng cất từ sương sớm vạn năm trên đỉnh Tuyết Sơn, chứa đựng ngũ hành tương sinh của trời đất. Uống cạn ly linh dịch ngọt ngào này, con sẽ cảm nhận được kình lực hồng trần bùng nổ trong từng thớ thịt. Đi theo ta ra trận!"


Chu Hải ngước nhìn chén nước mía màu xanh neon phát ra mùi thơm ngọt lịm nồng nàn của đường hóa học phàm trần. Qua bộ não tự suy diễn vĩ mô của cậu, chén nước mía này lập tức biến thành một chén thần dược tối thượng vô giá.


"Sư... sư phụ!" Chu Hải nghẹn ngào, nước mắt chảy ròng ròng trên khuôn mặt ngăm đen khỏe mạnh. "Ngài vì đệ tử mà tiêu hao tu vi chưng cất thần dược vạn năm! Đệ tử thề chết cũng không phụ lòng đại ân đại đức của ngài!"


Thiếu niên tiều phu cung kính đón lấy chén nước mía bằng hai tay run rẩy, rồi ngửa cổ uống cạn sạch không sót một giọt.


"ỰC... ỰC... ỰC... HÀ!!!"


Cái lạnh buốt của đá và lượng đường hóa học siêu đậm đặc lập tức dội thẳng vào cổ họng Chu Hải, kích thích mạnh mẽ lên toàn bộ hệ thần kinh phàm nhân của cậu. Sugar rush—cơn say đường cực hạn—lập tức phát tác. Chu Hải cảm thấy tim mình đập thình thịch liên hồi, máu trong huyết quản sôi sùng sục, hai mắt trợn trừng sáng rực lên như hai luồng kiếm quang, toàn thân bốc ra một luồng nhiệt lượng ấm nóng kinh người.


"A hự! Linh lực dồi dào quá!" Chu Hải gầm lên một tiếng, vệt sáng đen mờ ảo kiếm ý phách toái xung quanh lưỡi rìu sắt mẻ bỗng chốc bùng phát mạnh mẽ, xé rách cả không khí xung quanh chuồng củi. Cậu vác chiếc rìu cùn cán quấn dây thừng thô ráp lên vai, thong dong bước đi với phong thái kiêu hãnh, tự tin vô địch thiên hạ.


Tạ Bất Tài nhìn đệ tử bùng nổ chiến ý phi lý, trong lòng vừa mừng vừa sợ, vội vàng cầm chiếc quạt giấy rách "Đạo Vô Chiêu" che nửa khuôn mặt run rẩy, khập khiễng bước theo sau.


Giờ Ngọ đã đến. Bầu trời trấn Nam An nắng gắt như đổ lửa, nhưng tại Cầu Đá Trấn Nam An, bầu không khí lại lạnh buốt sát khí. Hàng vạn người dân nghèo Phố Tây và Phố Đông vây kín hai bên bờ sông, chật ních trên cầu đá cổ xưa để xem náo nhiệt. Lão Lý Trưởng đứng giữa cầu đá, tay cầm dùi gõ mạnh vào chiêng đồng sứt mẻ vang dội:


"Giờ Ngọ đã đến! Trận chung kết Võ đài Nam An quyết định địa bàn chính thức khai mạc!"


Từ phía đầu cầu đối diện, Vương Hải—đại đệ tử lực lưỡng 20 tuổi của Thiết Quyền Võ Đường—nghênh ngang bước lên võ đài cầu đá. Hắn mặc bộ võ phục đỏ viền vàng lộng lẫy, cơ bắp cuồn cuộn cuồn cuộn nổi gân xanh, nắm đấm to như quả bưởi chai sần được bọc trong đôi bao tay bằng da bò nạm đinh sắt sáng loáng phát ra tiếng gió rít gào mạnh mẽ. Hắn khinh bỉ nhìn Chu Hải, cười hô hố gằn giọng khiêu khích:


"Tên tiều phu phế vật Phố Tây kia! Hôm qua ngươi may mắn chém sập võ đường của ta nhờ tà thuật, hôm nay trên võ đài cầu đá này, Thiết Quyền vô địch của ta sẽ đập nát cái đầu trâu của ngươi thành trăm mảnh! Mau quỳ xuống xin tha mạng đi!"


Chu Hải thong thong bước lên cầu đá cổ, dưới tác dụng kích thích cực hạn của đường hóa học nước mía Bà Sáu, khuôn mặt cậu hoàn toàn bình thản, ánh mắt sâu thẳm như nhìn thấu hồng trần. Cậu vác chiếc rìu cùn rỉ sét mẻ lưỡi quấn dây thừng thô ráp trên vai, đứng đối diện đối thủ đầy kiêu ngạo, kình lực ý chí bùng nổ áp chế hoàn toàn sát khí của Vương Hải.


Hai bên đứng đối diện nhau trên cầu đá cổ xưa, sát khí bùng phát rực trời chuẩn bị ra chiêu quyết định. Vương Hải gầm rú vận kình lực Thiết Quyền đấm thẳng vào đầu Chu Hải.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!