Muôi Đồng Gõ Đầu Và Thái Dương Hỏa Pháp Thiêu Tà
Bóng tối nhập nhoạng của buổi chập tối bao trùm lấy gian bếp lò rách nát của võ đường Vô Danh. Gió núi Nam An thổi qua rặng tre xơ xác ngoài cổng, mang theo tiếng rít gào lạnh lẽo, nhưng bầu không khí bên trong bếp lại đang nóng hừng hực tựa như một lò luyện đan thượng cổ.
Chu Ma, gã tà tu luyện hồn của Huyết Ma Giáo (Phân đà Nam An), đang đứng lom khom sát hàng rào tre ngăn cách bếp lò và vườn sau. Cây vạn quỷ cờ rách nát trên tay gã bốc ra từng luồng khói đen tà khí tanh hôi, rục rịch như muốn nuốt chửng cả gian nhà tranh dột nát. Đôi mắt gã tà tu híp lại, nhìn chằm chằm vào cánh cửa sập bằng gỗ lim sứt mẻ dưới nền đất bếp—nơi mùi khoai tây nướng thơm phức và luồng linh khí hỏa hệ nồng đậm đang cuồn cuộn bốc lên.
Nhưng ngay khi Chu Ma chuẩn bị vung cờ lao xuống hầm, gã đột ngột cảm nhận được một luồng áp lực vô hình, lạnh buốt sống lưng dội thẳng vào nguyên thần. Gã run rẩy ngoảnh đầu lại.
Cách đó không đầy mười trượng, giữa khoảng sân đất nứt nẻ dính đầy rác thải hoang phế, vị "tông sư vạn cổ" Tạ Bất Tài đang đứng sừng sững như một pho tượng đá cổ xưa.
Tạ Bất Tài lúc này trông cực kỳ tà dị và đáng sợ dưới ánh lửa lập lòe bốc ra từ gian bếp. Toàn thân hắn phủ một lớp bùn đất khô xám xịt từ đợt vấp ngã né ám khí hôm trước, đầu tóc búi lỏng lẻo bằng một chiếc trâm gỗ mục nát bay phất phơ trong gió đêm. Khóe miệng hắn vẫn còn dính vệt nước củ dền đỏ lòm của lão lang băm Trương Đại Phu đã khô khốc thành một vệt tà mị tựa như vết máu của một con ma đầu vừa đồ sát vạn dặm trở về.
Đặc biệt nhất, ngay giữa trán hắn, nốt muỗi rừng sưng đỏ mọng, to đùng như một quả cà chua bi—thứ mà giới giang hồ đang đồn đại là "Thiên Nhãn Thần Thông"—đang phát sáng tà dị dưới ánh lửa đỏ của bếp lò. Đôi mắt thâm quầng nặng nề vì thiếu ngủ của hắn trợn trừng, nhìn thẳng vào mặt Chu Ma không một gợn sóng, khuôn mặt lạnh lùng không một chút cảm xúc.
Trong thâm tâm, Tạ Bất Tài thực chất đang gào khóc thảm thiết, ruột gan quặn thắt lại như bị hàng vạn con kiến lửa cắn xé:
"Tổ tông ơi! Cứu con với! Cái thứ nước củ dền lên men chua loét của lão lang băm Trương Đại Phu sao mà độc địa thế này! Ta chỉ lỡ ngậm một ngụm để giả vờ thổ huyết trốn đấu, ai ngờ lúc nãy bị dọa giật mình nên nuốt ực một cái... Giờ thì hay rồi, cơ bụng co thắt liên hồi, dạ dày sôi lên sùng sục! Ta chỉ muốn đi vệ sinh giải quyết nỗi buồn phàm nhân này thôi, tại sao cuộc đời lại đau khổ thế này! Tên tà tu bốc khói đen đầu lâu kia, ngươi nhìn ta cái quái gì? Mau biến đi để ta còn đi vệ sinh! Chân tay ta đơ cứng hết rồi, không thể nhúc nhích nổi một ngón chân nữa!"
Sự im lặng đơ cứng của Tạ Bất Tài, qua bộ não tự suy diễn vĩ mô của Chu Ma, lập tức biến thành một đòn tâm lý chiến đỉnh cao.
"Hắn... hắn đang khinh bỉ ta!" Chu Ma đổ mồ hôi lạnh ướt sũng đạo bào đen, hàm răng vàng khè rỉ máu khẽ va vào nhau lập cập. "Hắn đứng đó, dính đầy bụi cát hồng trần, khóe miệng còn vệt máu tà mị của một đại ma đầu, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm như vực sâu vạn trượng! Con mắt thứ ba giữa trán hắn đang phát ra hồng quang tà dị, khóa chặt hoàn toàn nguyên thần của ta! Chỉ cần ta nhúc nhích một bước, hắn chắc chắn sẽ dùng thần thông nghiền nát ta thành tro bụi!"
Thế nhưng, lòng tham cực hạn đối với "hỏa bảo" dưới hầm bếp lò đã khiến gã tà tu mất đi lý trí. Gã biết mình không có đường lui. Nếu không cướp được bảo vật hỏa hệ để vạn quỷ cờ đột phá, gã trở về phân đà cũng sẽ bị đà chủ luyện hồn thành ma nô.
"Chết thì chết! Bổn tọa liều mạng với ngươi!" Chu Ma gầm lên một tiếng điên cuồng để xua đi nỗi sợ hãi tột độ. Gã vung mạnh cây vạn quỷ cờ rách nát, dồn toàn bộ linh lực tà môn của tu sĩ Luyện Khí Tam Trọng vào cờ.
"Vạn quỷ ra quân! Luyện hồn đoạt bảo! Gào ooo!"
Từ lá cờ đen rách nát, hàng loạt quỷ hồn đầu lâu bốc khói đen tà khí tanh hôi đột ngột chui ra. Tiếng rống gào rùng rợn, khóc lóc thảm thiết của âm hồn vang vọng khắp gian bếp, làm rung chuyển cả những mảng tường đất nứt nẻ sập sệ của võ đường Vô Danh. Luồng khói đen tà khí mang theo cái lạnh thấu xương cuồn cuộn lao thẳng xuống hầm chứa khoai tây dưới nền bếp lò.
Tạ Bất Tài đứng ngoài sân chứng kiến cảnh tượng quỷ hồn gào rú, sợ đến mức suýt chút nữa tè ra quần. Nhưng cơ thể hắn đang bị Bình cảnh "Đơ người" khóa chặt, ngay cả một tiếng kêu cứu cũng nghẹn lại trong cổ họng. Hắn chỉ biết đứng im như một pho tượng vĩ đại, nốt muỗi đốt đỏ mọng giữa trán giật giật liên hồi vì ngứa.
Trong khi đó, dưới Hầm chứa khoai tây ẩm ướt, tam đệ tử Ngô Đại béo ú đang ngồi xổm cạnh chiếc Nồi đất cháy đen, hai tay cung kính nâng niu một củ khoai tây nướng nóng hổi, thơm phức bốc khói nghi ngút.
Cậu bé mập mạp đang hân hoan chuẩn bị dâng khoai nướng lên cho sư phụ kiểm duyệt ăn vụng thì bỗng nhiên, một luồng khói đen tà khí tanh hôi bốc mùi xác thối nồng nặc tràn xuống hầm. Cái lạnh thấu xương của ma pháp tà môn lập tức dập tắt bớt hơi ấm dễ chịu dưới hầm, khiến những củ khoai tây nướng thơm ngon của Ngô Đại bị ám khói đen kịt, bốc mùi chua loét dơ bẩn.
Ngô Đại ngơ ngác nhìn củ khoai tây vàng ươm trên tay mình bị khói đen tẩm quất thành một cục than đen xì hôi hám.
Sự im lặng kéo dài đúng ba giây.
Sau đó, đôi mắt tròn xoe của cậu bé mập mạp đột ngột rực lên hai ngọn lửa giận dữ tột cùng.
"Đứa nào?! Đứa nào dám ăn cắp khoai tây nướng của ông nội ngươi?! Lại còn dám bỏ phân trâu thối tha vào bếp lò của ta?!" Ngô Đại rống lên một tiếng chấn động cả căn hầm.
Đối với một kẻ ham ăn và lười biếng coi đồ ăn như sinh mạng như Ngô Đại, việc phá hỏng bữa tối khoai nướng của cậu là một tội ác không thể dung thứ, đáng bị ngũ lôi oanh đỉnh! Cậu hoàn toàn không nhận ra luồng khói đen kia là ma pháp tà môn, chỉ nghĩ có tên trộm hạ lưu nào đó đang dùng trò bẩn thỉu để phá hoại công sức lao động của mình.
Ngô Đại nổi giận lôi đình, lập tức vứt củ khoai hỏng xuống đất. Cậu chộp lấy chiếc "Muôi đồng gõ đầu"—chiếc muôi múc canh bằng đồng vàng gỉ sét sứt mẻ dính đầy nhọ nồi và lớp bồ hóng bếp lò trộn bột ớt cay nồng mà cậu vừa cạo ra từ đáy Nồi đất cháy đen lúc nãy.
"Bịch! Bịch! Bịch!"
Cơ thể béo ú của Ngô Đại lanh lẹ leo lên thang gỗ như một con gấu mập bị cướp mất mật ong. Cậu dùng đầu húc bay cánh cửa sập bằng gỗ lim sứt mẻ, vọt thẳng lên gian bếp lò.
Chu Ma lúc này đang đứng trên miệng hầm, hai tay kết ấn điều khiển vạn quỷ cờ, đang đắc ý nghĩ rằng mình sắp hút sạch hồn phách của tên đệ tử béo ú bên dưới. Bỗng nhiên, cánh cửa sập bật tung, một khuôn mặt tròn xoe, béo ú dính đầy nhọ nồi đen xì như than củi đột ngột nhô lên.
"Tên trộm thối tha! Trả khoai tây lại cho ta!"
Ngô Đại hét lớn một tiếng, vung chiếc muôi đồng gõ mạnh một cú trời giáng từ dưới lên thẳng vào đầu lâu quỷ hồn đang chắn đường.
Cú vung muôi đồng phàm trần không hề có nửa điểm linh lực của Ngô Đại, nhưng nó lại mang theo cơn phẫn nộ cực hạn của một kẻ phàm nhân bị cướp đồ ăn. Và quan trọng hơn, chiếc muôi đồng lúc này đang dính đầy lớp Bồ hóng bếp lò chứa hỏa độc phàm trần cực hạn—thứ phế phẩm bẩn thỉu đã hấp thụ linh khí ngầm bùng nổ từ địa mạch dưới giếng cạn suốt nhiều năm qua.
Ngay khi chiếc muôi đồng va chạm với khói đen tà khí, một dị biến kinh hoàng xảy ra.
Lớp bột ớt cay nồng trộn lẫn bồ hóng bếp lò dính trên muôi đồng gặp phải nhiệt lượng cực hạn đang tích tụ từ chiếc Nồi đất cháy đen dưới hầm, lập tức xảy ra phản ứng ngũ hành tương khắc tột độ.
"OÀNH!!!"
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, chấn động toàn bộ võ đường Vô Danh.
Từ chiếc muôi đồng sứt mẻ của Ngô Đại, một luồng hỏa diệm màu đỏ rực, tinh thuần và chói lòa như ánh mặt trời ban trưa đột ngột bùng phát. Đó không phải là ngọn lửa phàm trần, mà là Thái Dương Hỏa Pháp—tuyệt kỹ hỏa pháp tối thượng do Ngô Đại vô tình tự ngộ từ việc nhóm bếp lò cạo bồ hóng!
Ngọn lửa Thái Dương rực sáng chói mắt, tỏa ra sức nóng khủng khiếp tịnh hóa vạn vật. Hàng vạn quỷ hồn đầu lâu bốc khói đen tà khí của vạn quỷ cờ vừa chạm vào ngọn lửa đỏ rực liền phát ra tiếng gào khóc thảm thiết *xèo xèo*, lập tức bị thiêu rụi thành tro tàn trong chớp mắt.
Chu Ma trợn tròn mắt, da mặt xanh xao bị ánh lửa chiếu sáng rực, trong lòng bùng nổ nỗi sợ hãi tột cùng: "Cái... cái gì thế này?! Đây không phải là muôi múc canh! Đây chính là Thần Hỏa Chúc tịnh hóa vạn vật trong truyền thuyết! Tên béo này... tên béo này là một Hỏa pháp thần tăng ẩn thế! Hắn dùng muôi đồng để thi triển Thái Dương Chân Hỏa!"
Gã tà tu hoảng hốt muốn thu hồi vạn quỷ cờ chạy trốn, nhưng đã quá muộn.
Ngô Đại vung muôi đồng cực nhanh do thói quen múc canh hằng ngày. Chiếc muôi đồng dính đầy bồ hóng và bột ớt cay nồng rực cháy ngọn lửa Thái Dương, vượt qua mọi lớp phòng ngự khói đen, gõ thẳng một cú *BỐP* cực mạnh vào giữa trán Chu Ma.
"A hự!"
Cú gõ muôi đồng phàm trần kết hợp với nhiệt lượng hỏa pháp cực hạn khiến trán Chu Ma lập tức sưng vù lên một cục bướu to tướng đen xì nhọ nồi. Sức nóng của Thái Dương Hỏa Pháp lập tức dẫn truyền nhiệt lượng thiêu đốt, thiêu rụi hoàn toàn tà pháp máu trong kinh mạch của gã tà tu, khiến huyết linh lực Luyện Khí Tam Trọng của gã tự động nổ tung, tàn phá lục phủ ngũ tạng.
Chưa dừng lại ở đó, lớp bột ớt cay nồng dính trên muôi đồng gặp nhiệt độ cao bốc hơi thành một luồng khói ớt siêu cay, xộc thẳng vào mắt, mũi và cổ họng của Chu Ma.
"Hắt xì! Ôi mẹ ơi! Cay quá! Nóng quá! Mắt ta mù rồi!"
Chu Ma gào khóc thảm thiết, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng lấm lem đầy khuôn mặt dính nhọ nhem nhọ nồi đen xì. Cú gõ muôi đồng cực mạnh của Ngô Đại tiễn gã tà tu bay thẳng ra khỏi cửa bếp lò, nhào lộn mười vòng dưới đất cát ngoài sân phơi, lăn lóc đến thẳng dưới chân Tạ Bất Tài.
Cây vạn quỷ cờ rách nát trên tay Chu Ma lúc này đã bị ngọn lửa Thái Dương thiêu rụi hoàn toàn thành một khúc củi cháy đen khét lẹt, rụng tả tơi thành tro bụi.
Chu Ma nằm quằn quại dưới đất cát, hai tay ôm lấy cái trán sưng vù bỏng rát, nước mắt nước mũi giàn giụa vì khói ớt. Gã run rẩy ngước khuôn mặt dính đầy nhọ nồi lên nhìn Tạ Bất Tài.
Tạ Bất Tài vẫn đứng im đơ cứng như một pho tượng vĩ đại.
Nhưng lúc này, do chứng co thắt dạ dày dữ dội từ ngụm nước củ dền lên men chua loét của Trương Đại Phu phát tác cực hạn, bụng của Tạ Bất Tài bỗng phát ra một tiếng kêu oanh liệt:
"ÙNG ÙNG... RÀOOO!!!"
Tiếng bụng sôi phàm nhân của Tạ Bất Tài vang dội rầm trời, nghe qua chẳng khác nào tiếng sấm sét nổ vang trong đêm dông bão.
Chu Ma nghe thấy tiếng bụng sôi kinh hoàng ấy, da đầu tê dại hoàn toàn, hồn phi phách tán:
"Trời... trời đất ơi! Tiếng sấm sét nội gia! Hắn... hắn đang vận hành Lôi Đình Chân Kinh để chuẩn bị dùng lôi kiếp tiêu diệt nguyên thần của ta! Tên đệ tử béo ú của hắn chỉ dùng một cái muôi múc canh đã thiêu rụi vạn quỷ cờ của ta, còn hắn... hắn đứng im không nhúc nhích, chỉ cần một tiếng bụng sôi đã dẫn khởi thiên lôi! Võ đường Vô Danh này... võ đường Vô Danh này chính là long đàm hổ huyệt của đại lão Hóa Thần quy ẩn!"
"Tông sư tha mạng! Thần tăng tha mạng! Huyết Ma Giáo chúng ta không dám nữa đâu! Áaa!"
Chu Ma hoảng sợ tột độ, không dám chống cự nửa phần. Gã dùng chút sức tàn cuối cùng, kéo lê cái chân bị bỏng rát, vừa khóc lóc thảm thiết, vừa nhảy lò cò chạy trốn khỏi cổng tre võ đường Vô Danh. Gã gào thét vang dội cả đêm tối, gieo rắc nỗi khiếp sợ tột cùng về một "Hỏa pháp thần tăng béo ú" dùng muôi đồng tịnh hóa ma khí và vị sư phụ có Thiên Nhãn Thần Thông điều khiển lôi kiếp.
Tạ Bất Tài đứng trơ mắt nhìn gã tà tu bốc khói đen khóc lóc chạy trốn mất hút vào bóng tối rặng tre.
Đúng lúc này, cơn co thắt cơ hàm của hắn đột ngột giãn ra. Tạ Bất Tài thở hắt ra một hơi, vội vàng vứt chiếc quạt giấy rách "Đạo Vô Chiêu" xuống đất, hai tay ôm chặt lấy bụng, co giò chạy thẳng về phía nhà vệ sinh xập xệ vườn sau, miệng lẩm bẩm khóc thét:
"Tổ tông ơi! Hắn chạy rồi! May quá hắn không đòi nợ! Nhưng bụng ta... bụng ta sắp nổ tung thật rồi! Lão Trương Đại Phu, ta nhất định phải đốt tiệm thuốc giả của ngươi!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!