Nhạc nềnHarvest6

Tà Tu Luyện Hồn Và Hầm Chứa Khoai Tây Ăn Vụng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối nhập nhoạng của buổi hoàng hôn dần buông xuống vườn sau của võ đường Vô Danh, phủ lên những luống cải thìa biến dị một màn sương mờ ảo. Tiếng gào khóc thảm thiết của thiên tài trận pháp Tần Lạc đã tắt lịm ngoài đầu trấn Nam An, nhưng bầu không khí tĩnh mịch ấy không hề mang lại cho Tạ Bất Tài nửa điểm bình yên.


Lúc này, đằng sau bụi chuối rậm rạp sát cạnh nhà vệ sinh xập xệ, vị "tông sư vạn cổ" trong mắt giang hồ đang phải trải qua một trận chiến sinh tử, oanh liệt và đau đớn hơn bất kỳ cuộc quyết đấu võ lâm nào.


Tạ Bất Tài ngồi xổm trong tư thế vô cùng khó coi, hai tay bóp chặt lấy cái bụng đang sôi lên ùng ục như nước lũ vỡ đê. Khuôn mặt phàm nhân của hắn dính đầy lớp bùn khô xám xịt từ đợt vấp ngã né ám khí hôm trước, giờ đây co rúm lại, mồ hôi hột chảy ròng ròng thành từng vệt loang lổ. Trên trán hắn, nốt muỗi rừng sưng vù, đỏ mọng như một quả cà chua bi—thứ mà tên nhóc cận thị Tần Lạc vừa tôn sùng là "Thiên Nhãn Thần Thông"—đang ngứa ngáy đến mức phát điên. Khóe miệng hắn vẫn còn dính vệt nước củ dền đỏ lòm đã khô khốc, bốc lên mùi chua loét nồng nặc của men thảo dược giả bệnh.


Trong thâm tâm, Tạ Bất Tài đang khóc không ra nước mắt, ruột gan quặn thắt lại như có hàng vạn con kiến lửa đang ra sức cắn xé: "Tổ tông ơi! Cứu con với! Cái thứ nước củ dền lên men chua loét của lão lang băm Trương Đại Phu sao mà độc địa thế này! Ta chỉ lỡ ngậm một ngụm để giả vờ thổ huyết trốn đấu, ai ngờ lúc nãy bị dọa giật mình nên nuốt ực một cái... Giờ thì hay rồi, cơ bụng co thắt liên hồi, dạ dày sôi lên sùng sục! Ta chỉ muốn đi vệ sinh giải quyết nỗi buồn phàm nhân này thôi, tại sao cuộc đời lại đau khổ thế này!"


Hắn khẽ rên rỉ, cố gắng dùng chiếc quạt giấy rách "Đạo Vô Chiêu" quạt nhẹ vài cái để xua bớt mùi hôi thối xung quanh, nhưng cái nóng nực của buổi chiều tà cộng với cơn đau bụng dữ dội khiến hắn chỉ muốn ngất đi cho rảnh nợ. Hắn thầm thề rằng sau khi sống sót qua kiếp nạn này, hắn sẽ tự tay đốt sạch cái hòm thuốc giả của lão Trương Đại Phu.


Trong khi Tạ Bất Tài đang quằn quại trong bụi chuối, thì tại gian bếp lò rách nát của võ đường, tam đệ tử Ngô Đại đang âm thầm thực hiện một kế hoạch vĩ đại không kém.


Ngô Đại, cậu bé mập mạp mười hai tuổi với khuôn mặt phúng phính lúc nào cũng dính nhọ nồi, vốn là kẻ lười biếng và ham ăn nhất võ đường. Hôm nay, được sư phụ giao nhiệm vụ nấu cơm tối, Ngô Đại đã nảy ra một ý tưởng táo bạo. Thay vì nấu món canh đậu phụ chay tẻ nhạt, cậu quyết định lẻn xuống "Hầm chứa khoai tây" dưới nền bếp để nướng khoai ăn vụng.


Căn hầm tối tăm ẩm ướt này vốn được người chú quá cố Tạ Vô Năng đào từ mười lăm năm trước để tích trữ nông sản. Lối xuống hầm là một cánh cửa sập bằng gỗ lim sứt mẻ, ẩn giấu ngay dưới đống củi khô cạnh bếp lò. Ngô Đại chui xuống hầm, mang theo một rổ khoai tây tròn trịa và chiếc "Nồi đất cháy đen"—thứ linh khí hỏa hệ chứa đựng hỏa diệm cực hạn trong mắt đám tu sĩ, nhưng thực chất chỉ là chiếc nồi đất thô sơ bị cháy khét lẹt đáy do cậu nấu canh đậu phụ hỏng nhiều lần.


Để nướng khoai tây thật ngon mà không bị sư phụ phát hiện ra khói bếp, Ngô Đại cần một ngọn lửa cực kỳ nóng nhưng không được có khói đen. Cậu nhớ lại một câu nói bâng quơ của Tạ Bất Tài khi đi ngang qua bếp lò vài ngày trước: "Muốn lửa sạch thì phải cạo sạch bồ hóng. Bồ hóng bám đáy nồi là thứ dơ bẩn nhất, cạo sạch đi thì bếp mới thoáng, lửa mới đượm."


Thực chất, Tạ Bất Tài chỉ đang cằn nhằn về việc gian bếp quá bẩn thỉu và lôi thôi, nhưng qua bộ não tự suy diễn vĩ mô của Ngô Đại, lời dạy đó lập tức biến thành một khẩu quyết tu luyện hỏa pháp tối thượng.


"Sư phụ quả là ẩn thế cao nhân!" Ngô Đại lẩm bẩm, ánh mắt rực lên vẻ sùng bái cuồng nhiệt. "Ngài bảo ta cạo bồ hóng đáy nồi, thực chất là muốn dạy ta đạo lý 'phản phác quy chân', dùng thứ phế thải bẩn thỉu nhất để kích hoạt ngọn lửa tinh thuần nhất! Bồ hóng bếp lò tích tụ hỏa độc phàm trần cực hạn, chính là chất xúc tác ngẫu nhiên để mồi lửa!"


Ngô Đại cầm chiếc "Muôi đồng gõ đầu"—chiếc muôi múc canh bằng đồng vàng gỉ sét sứt mẻ—bắt đầu cạo sột soạt vào đáy chiếc Nồi đất cháy đen. Lớp "Bồ hóng bếp lò" đen kịt, dính đầy dầu mỡ và tro than tích tụ lâu ngày, được cậu cẩn thận gạt vào một cái chén đất.


Cậu không hề biết rằng, lớp bồ hóng này bám trên đáy nồi đất được đun nấu hàng ngày bằng nguồn nước giếng cổ chứa linh khí ngầm bùng nổ từ địa mạch. Qua hàng trăm lần nướng khoai và nấu canh khét lẹt, lớp bồ hóng này đã vô tình hấp thụ một lượng hỏa hệ linh khí nồng đậm đến đáng sợ, biến thành một loại nguyên liệu hỏa pháp cực kỳ tà dị.


Ngô Đại dùng muôi đồng xúc một ít bồ hóng bếp lò dính đầy bột ớt cay nồng (thứ bột ớt rẻ tiền cậu mua ở chợ Phố Đông để trộn vào trứng thối phòng thân), rắc thẳng vào đống than củi đang cháy âm ỉ dưới hầm chứa khoai tây. Cậu ngậm một ống tre nhỏ, thổi mạnh một hơi: "Phùuu!"


"Oành!"


Một luồng nhiệt lượng kinh người bỗng chốc bùng phát từ đống than củi. Không hề có khói đen bốc lên, nhưng một ngọn lửa màu đỏ rực, tinh thuần và nóng bỏng như ánh mặt trời ban trưa đột ngột liếm quanh lòng nồi đất. Sức nóng khủng khiếp tỏa ra từ căn hầm ẩm ướt, khiến những bức tường đất xung quanh khô khốc lại trong chớp mắt, phát ra tiếng kêu răng rắc.


Ngô Đại hân hoan vỗ tay, khuôn mặt béo ú dính đầy nhọ nồi đen xì cười híp cả mắt: "Thành công rồi! Ngọn lửa này nóng gấp mười lần lửa bếp thường, lại không hề có khói! Khoai tây nướng bằng thứ lửa này chắc chắn sẽ ngọt bùi vô song! Sư phụ đúng là thần tiên hạ phàm mới nghĩ ra được chiêu cạo bồ hóng này!"


Cậu bé mập mạp hí hửng xếp những củ khoai tây vào quanh nồi đất, hoàn toàn không biết rằng luồng nhiệt lượng hỏa hệ cực hạn mà cậu vừa giải phóng đang rò rỉ qua các khe nứt của sàn gỗ bếp lò, bay thẳng lên bầu trời đêm như một cột sáng vô hình.


Cùng lúc đó, ngoài tường rào tre xập xệ của võ đường Vô Danh, một bóng đen gầy guộc đang lén lút tiếp cận.


Đó là Chu Ma, một tà tu luyện hồn cấp thấp thuộc phân đà Huyết Ma Giáo Nam An. Chu Ma mặc một bộ áo bào đen thêu hình đầu lâu rùng rợn bốc mùi máu tanh nồng, khuôn mặt xanh xao nhợt nhạt như người chết trôi. Trên tay gã cầm một cây vạn quỷ cờ rách nát, tỏa ra những luồng khói đen ma khí tanh hôi lạnh lẽo.


Chu Ma lẻn vào trấn Nam An lần này là để điều tra về cái chết hụt đầy bí ẩn của đồng bọn Huyết Ảnh. Huyết Ảnh trở về phân đà với một bàn chân nát bấy, gào khóc thảm thiết rằng võ đường Vô Danh cất giấu một "Hỗn Nguyên Sát Trận" vô hình có thể kẹp nát tu vi Luyện Khí của gã (thực chất chỉ là chiếc bẫy chuột sắt rỉ của lão gia nhân Tào Thiết).


Chu Ma vốn tính gian xảo và tham lam, gã không tin một võ đường phàm nhân rách nát lại có thể có trận pháp mạnh mẽ đến thế. Gã nghi ngờ võ đường Vô Danh đang cất giấu một loại bí tịch luyện hồn hoặc ma khí thượng cổ cực kỳ quý giá.


"Hừ, một lũ phàm nhân ngu muội mà dám dùng tà thuật dọa dẫm Huyết Ma Giáo ta sao?" Chu Ma rít lên khe khẽ qua kẽ răng vàng khè rỉ máu. "Đêm nay, bổn tọa sẽ dùng vạn quỷ cờ hút sạch hồn phách của tên chưởng môn Tạ Bất Tài và đám đệ tử quái thai kia để luyện chế ma khí!"


Gã khẽ vung tay, luồng khói đen ma khí từ vạn quỷ cờ từ từ lướt qua hàng rào tre, chuẩn bị bao vây lấy gian bếp lò. Chu Ma tin chắc rằng vào giờ này, đám đệ tử võ đường đang tập trung nấu ăn, chính là thời cơ tốt nhất để ra tay bắt gọn.


Thế nhưng, khi vừa bước chân vào phạm vi mười trượng quanh gian bếp, bước chân của Chu Ma đột ngột khựng lại.


Một luồng nhiệt lượng khủng khiếp, mang theo hơi nóng rực rỡ và tinh thuần như ánh mặt trời, bỗng chốc dội thẳng vào mặt gã. Luồng ma khí màu đen tanh hôi tỏa ra từ vạn quỷ cờ vừa chạm vào luồng hơi nóng này liền phát ra tiếng kêu *xèo xèo* thảm hại, lập tức bị tịnh hóa thành hư vô.


Chu Ma hoảng hốt lùi lại một bước, da mặt xanh xao bị hơi nóng thiêu đốt đến mức bỏng rát. Gã trợn tròn mắt nhìn chằm chằm vào những khe nứt dưới chân bếp lò, nơi những tia sáng màu đỏ rực đang khẽ lập lòe phát ra áp lực hỏa hệ kinh người.


"Cái... cái gì thế này?!" Chu Ma run giọng thì thầm, da đầu tê dại vì kinh hãi. "Luồng hỏa khí này... tại sao lại tinh thuần và đáng sợ đến thế? Đây không phải là lửa phàm trần! Đây chính là Thái Dương Chân Hỏa trong truyền thuyết! Luồng sức mạnh này nóng đến mức có thể thiêu rụi cả ma hồn Luyện Khí ngũ trọng của ta!"


Gã nhìn chằm chằm vào gian bếp lò rách nát dột nát, trong đầu bùng nổ hàng loạt suy đoán kinh hoàng: "Không lẽ... không lẽ tin đồn là thật? Tạ Bất Tài kia thực sự là một đại lão ẩn thế? Ngay cả gian bếp rách nát của hắn cũng đang dùng Thái Dương Chân Hỏa để luyện chế thần dược vạn năm? Hay là hắn đang bẫy ta vào đây?"


Sự tham lam cực hạn nhanh chóng lấn át nỗi sợ hãi trong lòng gã tà tu. Chu Ma liếm khóe môi khô khốc, ánh mắt rực lên vẻ điên cuồng: "Nếu ta có thể cướp được ngọn lửa tinh thuần này hoặc thứ bảo vật hỏa hệ đang ẩn giấu bên dưới kia, vạn quỷ cờ của ta chắc chắn sẽ đột phá thành trung cấp linh bảo! Đến lúc đó, cả phân đà Huyết Ma Giáo này ai dám xem thường ta nữa!"


Chu Ma nghiến răng, quyết định liều mạng một phen. Gã vận hành toàn bộ linh lực máu trong cơ thể, khói đen ma khí bùng phát rực trời quanh vạn quỷ cờ để chống chọi lại sức nóng khủng khiếp đang tỏa ra. Gã nhón chân, lén lút lướt nhanh về phía bếp lò, nơi mùi khói bếp nồng nặc linh khí hỏa hệ và mùi khoai tây nướng thơm phức đang bốc lên từ dưới hầm chứa khoai tây.


Ngay khi Chu Ma vừa áp sát cửa bếp lò, tay vung vạn quỷ cờ chuẩn bị phóng ma pháp hút hồn phách xuống hầm, thì một bóng người lấm lem bùn đất bỗng thong dong bước ra từ bụi chuối vườn sau.


Tạ Bất Tài cuối cùng cũng giải quyết xong nỗi buồn phàm nhân đầy gian khổ. Hắn đi loạng choạng, một tay ôm bụng, một tay cầm chiếc quạt giấy rách "Đạo Vô Chiêu" quạt phành phạch để xua bớt mùi hôi thối bám quanh người. Khuôn mặt hắn trắng bệch vì mất nước, đôi mắt thâm quầng trợn trừng đầy mệt mỏi và lo sợ.


Hắn vừa bước ra sân thì đập vào mắt là một bóng người gầy đét mặc đạo bào đen rách rưới thêu đầu lâu rùng rợn, đang đứng khom lưng vung vẩy một chiếc cờ đen bốc khói nghi ngút ngay trên miệng bếp lò nhà mình.


Tạ Bất Tài đứng khựng lại.


Cả cơ thể phàm nhân của hắn lập tức đông cứng như một tượng gỗ. Trạng thái Bình cảnh "Đơ người" tai hại bùng phát lập tức do nỗi sợ hãi tột độ khi nhìn thấy tà tu bốc khói đen rùng rợn. Đôi mắt thâm quầng của hắn trợn tròn, nhìn trân trân vào mặt Chu Ma không một gợn sóng, khuôn mặt lạnh lùng không cảm xúc dã man.


Trên trán hắn, nốt muỗi đốt sưng đỏ mọng đỏ lòm dưới ánh lửa crimson phát sáng tà dị như một con mắt thứ ba đang mở ra, khóa định nguyên thần đối thủ.


Trong thâm tâm, Tạ Bất Tài đang khóc gào thảm thiết, ruột gan quặn thắt lại vì kinh hoàng: "Mẹ ơi! Cứu con với! Tên tà tu bốc khói đen đầu lâu kia từ đâu ra thế này?! Tại sao hắn lại đứng vung cờ trước bếp lò nhà ta? Có phải hắn muốn đốt bếp lò cướp khoai tây nướng của ta không? Hay hắn là chủ nợ mới của thúc thúc Tạ Vô Năng? Trông hắn ghê rợn thế kia, chắc chắn là muốn lấy mạng ta rồi! Cơ hàm của ta lại bị chuột rút rồi, chân tay đơ cứng không cử động nổi nữa! Ta muốn chạy trốn! Ta muốn chạy trốn ngay lập tức!"


Chu Ma cảm nhận được một luồng sát khí vô hình lạnh buốt sống lưng, vội vàng quay đầu lại.


Khi nhìn thấy Tạ Bất Tài đang đứng sừng sững giữa sân, dính đầy "bụi đất hồng trần" (bùn khô), khóe miệng dính vệt máu tà mị (nước củ dền), và con mắt thứ ba rực đỏ giữa trán đang nhìn thẳng vào mình với vẻ khinh bỉ tột cùng, Chu Ma cảm thấy lục phủ ngũ tạng như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.


"Hắn... hắn đã đứng đó từ lúc nào?!" Chu Ma kinh hoàng nghĩ, mồ hôi lạnh vã ra như tắm làm ướt sũng đạo bào đen. "Ta là tu sĩ Luyện Khí tam trọng mà hoàn toàn không cảm nhận được hơi thở của hắn! Hào quang kia... con mắt thứ ba kia... Hắn chính là tuyệt thế tông sư vạn cổ vô địch! Hắn đang dùng ánh mắt nhìn một kẻ chết để nhìn ta!"


Chu Ma run rẩy vung cây vạn quỷ cờ rách nát hướng về phía Tạ Bất Tài, nhưng luồng khói đen ma khí vừa tỏa ra đã bị hơi nóng hỏa hệ cực mạnh bốc lên từ dưới hầm chứa khoai tây tịnh hóa sạch sẽ. Gã tà tu hoàn toàn rơi vào bẫy tâm lý tự suy diễn, run rẩy đứng không vững.


Ngay dưới hầm chứa khoai tây, Ngô Đại béo ú vẫn hoàn toàn không biết gì về hiểm họa bên trên. Cậu đang hí hửng dùng muôi đồng cạo nốt lớp bồ hóng bếp lò dính ớt bột để mồi cho ngọn lửa cháy to hơn nữa. Mùi khoai tây nướng thơm phức bốc lên ngào ngạt, hòa quyện với luồng hỏa diệm nóng bỏng chuẩn bị bùng phát cực hạn.


Chu Ma ngửi thấy mùi khói bếp lò nồng nặc linh khí hỏa hệ bốc lên từ dưới hầm chứa khoai tây, bèn rút vạn quỷ cờ tiến gần bếp lò, chuẩn bị tung chiêu ma pháp liều chết cuối cùng để cướp bảo vật trước sự giám sát đầy uy nghiêm của "Tuyệt thế tông sư" Tạ Bất Tài.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!