Một Trăm Lẻ Tám Lỗi Sai Và Thiên Tài Khóc Lóc
Hoàng hôn buông xuống vườn sau của võ đường Vô Danh, nhuộm đỏ những luống cải thìa biến dị đang phát ra luồng linh khí nhạt nhòa. Gió chiều thổi qua rặng tre xơ xác, mang theo tiếng xột xoạt của lá chuối khô và mùi bùn đất nồng nặc.
Nấp sau bụi chuối rậm rạp sát nhà vệ sinh xập xệ, Tạ Bất Tài đang ngồi xổm trong một tư thế vô cùng khó coi. Hai tay hắn ôm chặt lấy bụng, khuôn mặt phàm nhân dính đầy lớp bùn khô xám xịt co rúm lại vì đau đớn. Nốt muỗi rừng sưng vù đỏ mọng giữa trán hắn—thứ mà tên nhóc cận thị Tần Lạc vừa gọi là "Thiên Nhãn Thần Thông"—đang ngứa ngáy đến phát điên, nhưng hắn không dám đưa tay lên gãi vì sợ phát ra tiếng động. Khóe miệng hắn vẫn dính vệt nước củ dền đỏ lòm đã khô khốc, bốc lên mùi chua loét nồng nặc của men thảo dược giả bệnh.
Trong thâm tâm, Tạ Bất Tài đang khóc không ra nước mắt, ruột gan quặn thắt lại như có hàng vạn con kiến lửa đang ra sức cắn xé: *Tổ tông ơi! Cứu con với! Cái thứ nước củ dền lên men của lão lang băm Trương Đại Phu sao mà độc địa thế này! Ta chỉ lỡ ngậm một ngụm để giả vờ thổ huyết trốn nợ, ai ngờ lúc nãy bị dọa giật mình nên nuốt ực một cái... Giờ thì hay rồi, cơ bụng co thắt liên hồi, dạ dày sôi lên sùng sục! Ta chỉ muốn đi vệ sinh giải quyết nỗi buồn phàm nhân này thôi, tại sao tên nhóc cận thị kia lại vác cái cuộn giấy lộn tới chặn đường sống của ta thế này!*
Hắn khẽ hé mắt qua kẽ lá chuối, run rẩy nhìn ra khoảng sân đất nứt nẻ.
Ngoài kia, Tần Lạc—thiếu niên thiên tài trận pháp tự phong của trấn Nam An—đang đứng điên cuồng vận hành chiếc la bàn bằng đồng cổ sứt mẻ góc. Khuôn mặt hắn đỏ tía tai, đôi mắt cận thị nặng nề nheo lại hết cỡ, cố gắng dồn luồng linh lực Luyện Khí Nhất Trọng mỏng manh vào mặt la bàn. Cuộn trận đồ Bát Quái tự vẽ bằng giấy tuyên trải dưới đất bắt đầu phát ra luồng ánh sáng xanh lục nhạt nhòa, linh khí rò rỉ bộc phát thành một luồng gió lốc nhỏ, cuốn theo bụi cát và lá tre khô rít gào quanh sân.
"Kích hoạt! Cưỡng bức kích hoạt cho ta!" Tần Lạc gào lên đầy phẫn nộ. "Con bé mù kia! Ngươi dám chê bai trận đồ của ta sao? Để xem khi trận pháp này khởi động, luồng gió lốc linh khí này có thổi bay cái võ đường rách nát của ngươi không!"
Đối diện với luồng gió lốc linh khí đang gầm rú hướng về phía mình, Lý Hoa vẫn đứng im bất động như một bức tượng ngọc dịu dàng dưới ánh hoàng hôn. Đôi mắt nàng nhắm nghiền, bộ y phục vải thô vá víu khẽ bay phấp phới trong gió độc. Thính giác nhạy bén của nàng khẽ giật giật nhịp nhàng, bắt trọn từng tần số âm thanh hỗn loạn rò rỉ qua các nét vẽ sai lệch của trận đồ.
Trong tâm trí Lý Hoa lúc này, luồng gió lốc linh khí hoành tráng kia không phải là một sát trận vô địch, mà chỉ là một tấm vải thô dệt hỏng, chằng chịt những sợi chỉ thừa và nút thắt lệch lạc. Nàng áp dụng nhịp điệu vò vắt quần áo của *Thủy Lưu Tâm Pháp giặt đồ* kết hợp với sự nhạy cảm không gian của *Dệt vải tâm kinh*, nhẹ nhàng bước lên một bước.
"Cộc!"
Lý Hoa khẽ vung tay, chiếc thoi dệt bằng gỗ mục sờn bóng—Hỗn Nguyên Thoi—gõ nhẹ vào khoảng không bên trái luống cải thìa.
Một tiếng động thanh giòn vang lên. Kỳ lạ thay, luồng gió lốc đang rít gào bỗng nhiên khựng lại một nhịp, giống như một con lươn bị bấm trúng tử huyệt.
"Cộc! Cộc!"
Nàng gõ liên tiếp thêm hai phát vào hai điểm hư không sát cạnh cuộn trận đồ giấy tuyên.
"Bùm... xì..."
Một tiếng xì hơi thảm hại vang lên. Luồng gió lốc linh khí hoành tráng của Tần Lạc bỗng chốc tan rã hoàn toàn, biến thành một làn khói xám nhạt nhòa rồi biến mất vào không trung không để lại một dấu vết. Gió lặng, lá chuối khô rơi rụng lả tả xuống đất.
"Cái... cái gì?!" Tần Lạc trợn tròn mắt cận thị, chiếc la bàn đồng rỉ sét trên tay hắn bỗng nhiên rung bần bật, phát ra tiếng kêu *két két* chói tai như sắp nứt vỡ. "Ngươi... ngươi chỉ gõ ba phát phàm trần mà phá hủy được linh lực tụ hội của Bát Quái Trận sao? Không thể nào! Trận pháp của ta làm sao có thể dễ dàng bị phá như thế được!"
Lý Hoa khẽ thở dài, khuôn mặt thanh tú lòa dịu dàng toát lên vẻ thương hại sâu sắc. Nàng mân mê chiếc thoi dệt gỗ mục, giọng nói ngọt ngào nhưng lạnh lùng vang lên khắp vườn sau:
"Vị đạo hữu này, ta đã bảo rồi. Trận đồ của ngươi vẽ rồng vẽ phượng trông thì oai phong, nhưng thực chất chằng chịt lỗi sai sơ đẳng. Sư phụ ta thường dạy: 'Đạo vốn vô hình, trận vốn vô chiêu'. Ngươi quá chấp niệm vào những nét vẽ lòe loẹt trên giấy tuyên rẻ tiền, lại dùng một chiếc la bàn rỉ sét lệch trục để định vị, chẳng khác nào kẻ mù đi đêm dẫm phải đuôi rắn. Hôm nay, ta sẽ chỉ ra cho ngươi rõ, trận đồ của ngươi có đúng một trăm lẻ tám lỗi sai sơ đẳng khiến linh khí rò rỉ."
"Một... một trăm lẻ tám lỗi sai?!" Tần Lạc lắp bắp, da đầu tê dại, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng xuống cổ áo đạo bào xanh lục. "Ngươi nói láo! Trận đồ này ta tự tay vẽ, làm sao có thể có nhiều lỗi như thế!"
Lý Hoa không thèm tranh cãi, nàng khẽ nghiêng đầu, bắt đầu đọc lỗi một cách lưu loát như đang đếm từng sợi tơ trên khung dệt:
"Lỗi thứ nhất: Góc Cấn bên trái trận đồ, nét vẽ chu sa bị lệch về phía nam đúng ba phân. Linh khí đi đến đó bị nghẽn lại, rò rỉ ra ngoài như nước chảy qua rổ tre."
"Lỗi thứ hai: Quẻ Khôn ở góc đối diện bị thiếu một nét đứt do mực chu sa rẻ tiền bị nhòe khi dính sương chiều. Nét đứt biến thành nét liền, biến quẻ Khôn thành quẻ Càn, âm dương hỗn loạn, trận nhãn tự xung đột."
"Lỗi thứ mười hai: Trận đồ của ngươi thiếu mất tính đối xứng phong thủy của đại địa. Ngươi vẽ quẻ Đoài quá cao, quẻ Tốn quá thấp, khiến gió lốc linh khí chỉ có thể xoáy tầm gần mà không thể phát tán sát thương tầm xa."
"Lỗi thứ ba mươi ba: Ngươi dùng giấy tuyên mỏng dính thấm sương ẩm để vẽ trận, linh lực vừa vận hành đã làm rách thớ giấy ở góc Ly, hỏa khí rò rỉ thiêu rụi kinh mạch định vị."
Tần Lạc nghe đến lỗi thứ ba mươi ba, khuôn mặt đã trắng bệch như tờ giấy tuyên rách. Hắn nheo mắt nhìn vào cuộn trận đồ dưới đất, quả nhiên thấy góc quẻ Ly đang có một vệt rách nhỏ xíu bằng móng tay do giấy bị thấm sương ẩm. Lòng tự tin thiên tài của hắn bắt đầu nứt vỡ từng mảng lớn.
Nhưng Lý Hoa vẫn chưa dừng lại. Giọng nói dịu dàng của nàng vẫn vang lên đều đều, găm thẳng vào đạo tâm của hắn:
"Lỗi thứ năm mươi tư: Nét vẽ quẻ Ly quá đậm, ngươi dồn quá nhiều mực chu sa khiến hỏa khí bị tích tụ quá mức, không thể điều hòa với thủy khí của quẻ Khảm. Mỗi lần ngươi kích hoạt trận, hỏa độc sẽ ngược dòng chạy thẳng vào la bàn đồng của ngươi."
"Lỗi thứ tám mươi tám: Khoảng cách giữa các quẻ không đều nhau. Quẻ Chấn cách quẻ Tốn năm phân, nhưng quẻ Ly lại cách quẻ Khôn đến tám phân. Sự mất cân đối này khiến trận đồ của ngươi giống như một tấm vải bị co rút một bên, vừa kéo căng đã tự đứt chỉ."
"Và lỗi thứ một trăm lẻ tám..." Lý Hoa khẽ lắc đầu, chỉ thoi dệt gỗ vào chiếc la bàn trên tay Tần Lạc. "Chiếc la bàn đồng cổ của ngươi bị rỉ sét nghiêm trọng ở trục kim chỉ nam. Lớp rỉ đồng làm trục kim bị kẹt, lệch hẳn năm độ về phía đông. Ngươi dùng một thứ định vị sai lệch để kích hoạt một trận đồ vẽ sai khoảng cách, linh lực không phản phệ chết ngươi đã là nhờ Thiên Đạo từ bi rồi."
"Bùm!"
Lý Hoa vừa dứt lời, chiếc la bàn đồng cổ trên tay Tần Lạc bỗng nhiên phát ra một tiếng nổ nhỏ. Khói đen khét lẹt bốc lên nghi ngút từ mặt la bàn rỉ sét, trục kim chỉ nam bằng đồng văng ra ngoài, găm thẳng xuống đất cát dơ bẩn.
"Phụt!"
Tần Lạc ngực nghẹn họng đắng, bị luồng linh lực phản phệ kẹt cứng dội ngược vào kinh mạch, phun ra một ngụm máu nhạt. Hắn loạng choạng lùi lại ba bước, nhìn chiếc la bàn gia truyền đã bị nổ nát mặt kính, rồi lại nhìn thiếu nữ mù lòa đang đứng thong dong trước mặt.
Sự thật tàn nhẫn phơi bày trước mắt. Mọi lời chỉ trích của Lý Hoa, từ khoảng cách nét vẽ lệch ba phân cho đến lỗi rỉ sét la bàn lệch năm độ, đều chính xác đến mức rùng rợn! Hắn—một thiên tài trận pháp trẻ tuổi kiêu ngạo của trấn Nam An—lại bị một con bé mù dệt vải chỉ ra đúng một trăm lẻ tám lỗi sai sơ đẳng trong trận đồ tâm huyết của mình!
Đạo tâm thiên tài của Tần Lạc hoàn toàn sụp đổ. Hắn quỳ sụp hai đầu gối xuống đất cát vườn sau, ôm đầu khóc rống lên thảm thiết như một đứa trẻ bị cướp mất kẹo:
"Trời ơi! Ta là kẻ ngu ngốc! Ta là kẻ vô năng! Ta tốn ba tháng ròng rã vẽ trận, tự phụ vô địch trấn Nam An, hóa ra chỉ là vẽ một đống giấy lộn đầy lỗi sai! Sao một con bé dệt vải mù lại có thể nhìn thấu trận pháp của ta? Sư phụ của nàng ta... Tạ tông sư rốt cuộc là thần tiên phương nào?!"
Nấp sau bụi chuối sát nhà vệ sinh, Tạ Bất Tài chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này qua kẽ lá chuối, suýt chút nữa té ngửa vào hố phân vì kinh hoàng.
Dạ dày hắn co thắt một cái đau đớn, mồ hôi lạnh vã ra như tắm bám chặt vào lớp bùn khô trên mặt tạo thành những vệt loang lổ kỳ dị. Đầu óc hắn quay cuồng, hoang mang tột độ: *Cái quái gì thế này?! Con bé Lý Hoa mù lòa dệt vải ta nhặt ở khu ổ chuột Phố Tây... sao bỗng nhiên lại trở thành đại sư trận pháp thế kia? Nó nói ra một tràng lý thuyết rùng rợn gì mà một trăm lẻ tám lỗi sai? Lại còn làm nổ cả la bàn của người ta? Có phải nó là yêu quái đầu thai không? Hay là do cái giếng cạn kia phun linh khí làm đầu óc nó bị đột biến rồi? Trời ơi, đệ tử của ta sao đứa nào cũng quái thai thế này! Ta chỉ muốn lừa vài đồng xu rỉ sét dưỡng già thôi mà!*
Tạ Bất Tài run rẩy ôm bụng, cố gắng không phát ra tiếng động, thầm cầu nguyện cho tên nhóc Tần Lạc mau chóng biến đi để hắn còn giải quyết nỗi buồn phàm nhân đang cận kề bờ vực sụp đổ.
Ngoài sân, Tần Lạc khóc lóc thảm thiết một hồi, ngước nhìn về phía bụi chuối rậm rạp nơi hắn tin rằng Tạ tông sư đang thi triển "Thiên Nhãn Thần Thông" giám sát mình. Trong mắt hắn, cái bóng gầy gò ôm bụng của Tạ Bất Tài nấp sau lá chuối bỗng chốc trở nên cao lớn vĩ đại như một vị thần tiên tối cổ đang dùng ánh mắt từ bi nhìn thấu hồng trần.
"Tạ tông sư! Tần Lạc có mắt không tròng, mạo phạm thần thông của ngài!" Tần Lạc dập đầu sầm sập xuống đất cát, khóc lóc oán hận bản thân. "Lời chỉ điểm của ngài thông qua hiền đồ đã khai sáng cho ta! Trận pháp thực sự là vô chiêu, là hòa mình vào tự nhiên! Ta hiểu rồi! Ta hiểu rồi!"
Hắn vội vàng vứt bỏ cuộn trận đồ rách nát dính đầy bụi cát ngoài vườn, ôm chiếc la bàn nổ nát, vừa khóc vừa chạy trốn khỏi vườn sau võ đường Vô Danh, gào thét rêu rao khắp các ngõ hẻm trấn Nam An:
"Mọi người ơi! Võ đường Vô Danh có Thần trận tông sư mù! Một chiêu gõ thoi dệt phá vạn trận! Tạ tông sư sở hữu Thiên Nhãn nhìn thấu một trăm lẻ tám lỗi sai! Võ học Vô Danh vô địch thiên hạ!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!