Nhạc nềnHarvest6

Thiên Tài Trận Pháp Và Trận Đồ Tự Vẽ Đầy Lỗi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hoàng hôn ở trấn Nam An chưa bao giờ thê lương đến thế. Ánh tà dương đỏ quạch như máu chó đầu ngõ hắt lên bức tường rào tre xập xệ của võ đường Vô Danh, kéo dài cái bóng gầy gò, khom khom của Tạ Bất Tài thành một vệt đen kỳ dị trên mặt đất đầy bụi cát.


Toàn thân hắn lúc này vẫn đang phủ một lớp bùn thối khô xám xịt từ đầu ngõ dạt vào—hậu quả của cú vấp ngã nhào lộn né tránh ám khí hồi trưa. Giữa trán hắn, một nốt muỗi rừng Nam An đốt sưng vù, đỏ mọng lên như một hạt hồng sa chí mạng, pulsating nhịp nhàng theo từng nhịp đập của quả tim phàm nhân đang run rẩy. Khóe miệng hắn vẫn còn dính vệt nước củ dền đỏ lòm đã khô khốc thành một vệt tà mị, trông chẳng khác nào vừa trải qua một trận đại chiến sinh tử, huyết khí nghịch chuyển.


Nhưng tất cả những thứ đó không là gì so với cơn địa chấn đang cuộn lên như sóng thần trong dạ dày của hắn.


Tạ Bất Tài thầm gào thét trong lòng, hai tay ôm chặt lấy bụng, ruột gan quặn thắt lại như có hàng vạn con kiến lửa đang ra sức cắn xé: *Tổ tông ơi! Cứu con với! Cái thứ nước củ dền lên men chua loét của lão lang băm Trương Đại Phu sao mà độc địa thế này! Ta chỉ lỡ ngậm một ngụm để giả vờ thổ huyết trốn nợ thôi mà... Giờ thì hay rồi, cơ hàm vừa mới giãn ra được một chút, bụng lại đau như muốn nứt ra! Ta muốn đi vệ sinh! Ta muốn đi chuồng củi sau vườn cải thìa ngay lập tức! Tại sao tên nhóc cận thị này lại từ trên trời rơi xuống chặn đứng đường sống của ta thế này!*


Ngay trước mặt hắn, Tần Lạc—thiếu niên thiên tài trận pháp tự phong của trấn Nam An—đang đứng hiên ngang trên bờ tường rào tre. Hắn mặc một bộ đạo bào xanh lục vẽ đầy ký tự bát quái loằng ngoằng bằng mực chu sa rẻ tiền, tay cầm một cuộn trận đồ tự vẽ bằng giấy tuyên phát ra luồng linh khí nhạt nhòa, mắt cận thị nặng nề phải nheo lại mới nhìn rõ được bóng dáng của Tạ Bất Tài.


Nhưng dưới góc nhìn đầy hoang tưởng của Tần Lạc, cảnh tượng trước mắt lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.


*Kinh khủng! Quá mức kinh khủng!* Tần Lạc thầm hít vào một hơi lạnh, da đầu tê dại. *Nhìn tên chưởng môn Vô Danh kia kìa! Toàn thân ngài ấy phủ một lớp đất mẹ xám xịt—đây chính là cảnh giới 'Phản phác quy chân', hòa mình vào thổ hệ đại địa trong truyền thuyết! Khóe miệng ngài ấy dính đầy vết máu tươi đã khô, chứng tỏ ngài ấy vừa trải qua một đợt đột phá tu vi cực hạn, huyết khí dồi dào đến mức tràn ra ngoài! Và đặc biệt nhất... chính là nốt hồng sa phát sáng đỏ rực giữa trán ngài ấy! Đó không phải là vết muỗi đốt, đó chắc chắn là 'Thiên Nhãn Thần Thông' đang tụ khí! Ngài ấy đứng im bất động, hai tay ôm bụng—không, đó là tư thế 'Đan Điền Quy Nguyên' bảo trì chân khí tối thượng! Ngài ấy thậm chí không thèm nhìn ta bằng mắt thường, mà đang dùng Thiên Nhãn để khóa định linh hồn ta!*


Tần Lạc càng nghĩ càng sợ, hai chân dưới lớp đạo bào xanh lục khẽ run lên một nhịp. Nhưng lòng kiêu ngạo của một thiên tài trận pháp trẻ tuổi không cho phép hắn lùi bước. Hắn lấy lại bình tĩnh, vung mạnh cuộn trận đồ Bát Quái tự vẽ ra trước mặt, hét lớn đầy khí thế:


"Tạ Bất Tài! Ta nghe đồn võ đường Vô Danh của ngươi vừa dùng một chiếc chổi sắt rèn gài cửa để phản chấn phế bỏ Thiết Đầu Công! Nhưng võ học phàm trần làm sao so được với trận pháp huyền diệu của tu sĩ? Hôm nay, Tần Lạc ta mang theo Bát Quái Trận Đồ tự vẽ này đến đây để thách đấu trận pháp với ngươi! Ngươi có dám bước vào trận đồ của ta để phân tài cao thấp?"


Tạ Bất Tài nghe thấy tiếng hét của Tần Lạc, dạ dày hắn lại quặn lên một cái đau đớn dữ dội. Hắn run rẩy, mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh vã ra như tắm bám chặt vào lớp bùn khô trên mặt tạo thành những vệt loang lổ. Hắn vốn định mở miệng khóc lóc van xin tên nhóc này tránh đường cho hắn đi vệ sinh, nhưng cơ hàm vẫn còn hơi cứng đờ, giọng nói phát ra chỉ là những tiếng khục khục khàn đặc:


"Khục... khục... ngươi... tránh..."


"Hừ! Ngươi bảo ta tránh ra vì khinh bỉ trận pháp của ta không đáng để ngươi ra tay sao?" Tần Lạc nheo nheo đôi mắt cận thị, mặt đỏ gay vì bị sỉ nhục. "Được! Để xem ngươi còn ngạo nghễ được bao lâu! Kích hoạt!"


Tần Lạc vội vàng nhảy xuống từ bờ tường rào tre, trải cuộn trận đồ Bát Quái tự vẽ phát sáng linh khí nhạt ra mặt đất vườn sau, ngay sát luống cải thìa linh khí xanh mướt. Hắn thọc tay vào túi áo, lôi ra một chiếc la bàn bằng đồng cổ sứt mẻ góc, bắt đầu vận hành linh lực Luyện Khí Nhất Trọng mỏng manh của mình để định vị linh khí, chuẩn bị kích hoạt trận pháp vây hãm Tạ Bất Tài.


Trong thâm tâm Tạ Bất Tài lúc này đã hoàn toàn tuyệt vọng: *Trời đất ơi! Ta không bảo ngươi tránh ra vì khinh bỉ! Ta bảo ngươi tránh ra để ta đi vệ sinh! Ta sắp không nhịn nổi nữa rồi! Con chó Lạp Xưởng mập ú kia, sao ngươi lại nằm ngủ gật trong chuồng vào lúc này hả? Mau ra cắn tên nhóc này cho ta! Cứu mạng! Cứu mạng phàm nhân của ta với!*


Nhưng chú chó vàng Lạp Xưởng vẫn đang nằm ngủ say sưa bên góc chuồng chó, bốn chân ngắn ngủn chổng lên trời, thỉnh thoảng khịt khịt mũi hưởng thụ mùi khói bếp lò nướng khoai tây bốc lên từ gian bếp phía xa, hoàn toàn phớt lờ tiếng lòng gào thét của chủ nhân.


Đúng lúc Tạ Bất Tài tưởng như mình sắp phải chịu một sự nhục nhã tột cùng ngay tại vườn sau, thì từ phía sảnh chính dột nát, một bóng người dịu dàng, thong thả bước ra.


Đó là Lý Hoa. Thiếu nữ mù lòa 17 tuổi mặc bộ y phục vải thô sạch sẽ vá víu nghệ thuật, mái tóc tết gọn gàng hai bên đung đưa theo nhịp bước. Tay nàng luôn cầm chiếc thoi dệt bằng gỗ mục sờn bóng—vật mà giang hồ đồn đại là Hỗn Nguyên Thoi định vị càn khôn. Sau hông nàng giắt một thúng nhỏ chứa đầy những sợi tơ tằm mù dẻo dai giá rẻ mua ở Phố Tây.


"Sư phụ." Lý Hoa khẽ nghiêng đầu, đôi mắt nhắm nghiền hướng về phía Tạ Bất Tài, giọng nói ngọt ngào, dịu dàng vang lên. "Đệ tử nghe thấy có tiếng động lạ ngoài vườn sau. Có phải có kẻ tiểu nhân nào lại đến làm phiền sự thiền định vô vi của ngài?"


Nhìn thấy Lý Hoa xuất hiện, Tạ Bất Tài như nhìn thấy vị cứu tinh vĩ đại nhất cuộc đời. Đầu óc lười biếng, khôn lỏi của hắn lập tức xoay chuyển với tốc độ cực hạn. Hắn biết mình không thể tự mình chiến đấu trực tiếp, càng không thể để tên nhóc Tần Lạc kia kích hoạt trận pháp vây hãm mình. Hắn phải dùng thuật ngụy biện nước đôi để đẩy Lý Hoa ra gánh trận, còn mình thì tìm đường lẻn đi vệ sinh giải quyết nỗi buồn phàm nhân.


Tạ Bất Tài khẽ ho khan một tiếng, cố giữ cho giọng nói của mình trầm xuống, phát ra phong thái thâm trầm mạt trắc của một ẩn thế cao nhân:


"Khục... Hoa nhi. Đạo vốn vô hình, trận vốn vô chiêu. Lý thuyết vẽ rồng vẽ phượng, lòe loẹt sặc sỡ trên giấy tuyên... thực chất chỉ là trò xiếc trẻ con của những kẻ chưa thấy được chân lý thực sự của càn khôn. Kẻ vẽ chuyện ngoài sân kia... ta giao cho con chỉ điểm cho hắn biết thế nào là trận pháp thực tế."


Nói xong, Tạ Bất Tài không đợi Lý Hoa trả lời, lập tức run rẩy lùi lại ba bước, ôm bụng khom lưng lẩn nhanh ra sau một bụi chuối rậm rạp sát nhà vệ sinh sau vườn, hoàn toàn biến mất khỏi tầm nhìn của Tần Lạc.


Lý Hoa nghe xong lời dạy của sư phụ, hai mắt nhắm nghiền bỗng chấn động nhẹ. Trong đầu nàng, một luồng sáng tri thức bùng nổ, tự động mã hóa câu nói của Tạ Bất Tài thành một triết lý vĩ đại: *Sư phụ nói đúng! Trận pháp thực sự không nằm ở những nét vẽ lòe loẹt, phức tạp trên giấy, mà nằm ở sự cảm nhận vô hình đối với quy luật chuyển động của không khí và linh khí tự nhiên! Sư phụ cố tình đẩy mình ra trước, chính là muốn mình dùng 'Dệt vải tâm kinh' để phá giải cái thứ trận đồ đầy tạp niệm của tên nhóc kiêu ngạo kia! Ngài ấy lui về sau, là để nhường không gian cho mình lập công! Sư phụ... ngài quả thật đại từ đại bi, dụng ý sâu xa!*


Trong khi đó, Tần Lạc nheo nheo mắt cận thị nhìn Lý Hoa đứng chắn trước mặt, lòng tự tôn bị tổn thương nghiêm trọng. Hắn gầm lên đầy phẫn nộ:


"Tạ Bất Tài! Ngươi khinh người quá đáng! Ngươi không thèm ra tay, lại đẩy một con bé mù lòa cầm thoi dệt gỗ ra đối phó với Bát Quái Trận Đồ của ta? Ngươi tưởng ta không dám kích hoạt trận pháp sao? Hôm nay, ta sẽ cho các ngươi biết thế nào là sức mạnh của thiên tài trận pháp!"


Tần Lạc điên cuồng vận hành la bàn đồng cổ. Linh lực Luyện Khí Nhất Trọng mỏng manh của hắn rót vào chiếc la bàn, khiến các kim đồng rỉ sét trên mặt la bàn bắt đầu quay tít mù sột soạt.


Cuộn trận đồ Bát Quái tự vẽ trải trên mặt đất vườn sau lập tức phát ra luồng ánh sáng xanh lục nhạt nhòa. Linh khí mỏng manh xung quanh luống cải thìa bị hút vào trận đồ, tạo thành một luồng gió lốc nhỏ, thổi bay vài chiếc lá chuối khô rụng đầy đất, phát ra những tiếng rít gào nghe có vẻ vô cùng hoành tráng.


"Hahaha! Trận pháp đã khởi động!" Tần Lạc kiêu ngạo cười lớn, tay cầm la bàn chỉ thẳng về phía Lý Hoa. "Con bé mù kia! Mau bảo sư phụ ngươi ra đây chịu trói, nếu không trận pháp của ta sẽ giam cầm ngươi suốt ba ngày ba đêm, khiến ngươi không thể thoát ra!"


Thế nhưng, đối diện với luồng gió lốc linh khí đang rít gào, Lý Hoa vẫn đứng im bất động như một bức tượng ngọc dịu dàng. Đôi tai nàng khẽ giật giật nhịp nhàng.


Lý Hoa hằng ngày tu luyện *Dệt vải tâm kinh* bằng cách nhắm mắt dệt vải mù, cảm nhận từng sợi tơ tằm mỏng manh lướt qua kẽ ngón tay nương theo luồng gió núi thổi qua khe cửa nứt nẻ. Thính giác và cảm nhận tinh thần lực của nàng đã đạt đến cảnh giới cực kỳ nhạy bén, có thể nghe thấy cả tiếng đập cánh của một con ruồi vo ve cách xa mười trượng.


Trong tai Lý Hoa lúc này, tiếng gió rít gào hoành tráng của trận đồ Bát Quái kia bỗng chốc biến thành những âm thanh đứt quãng, hỗn loạn và đầy lỗi.


Nàng nghe thấy tiếng gió rò rỉ qua góc bên trái trận đồ phát ra tiếng *xì xì* như bong bóng xì hơi. Nàng nghe thấy luồng linh khí di chuyển giật cục, vấp váp ở trung tâm trận đồ như một cỗ xe ngựa bị gãy bánh.


Lý Hoa khẽ lắc đầu, nụ cười dịu dàng trên khuôn mặt nàng bỗng chốc mang theo một vẻ chê bai, thương hại sâu sắc. Nàng mân mê chiếc thoi dệt bằng gỗ mục sờn bóng trên tay, giọng nói nhẹ nhàng vang lên cắt đứt tiếng cười kiêu ngạo của Tần Lạc:


"Vị đạo hữu này... Trận đồ của ngươi vẽ rồng vẽ phượng trông thật hoành tráng. Nhưng đáng tiếc, nét vẽ của ngươi quá mức vụng về, lỗi sai chằng chịt như một tấm vải rách nát bị gián nhấm."


Tần Lạc tiếng cười khựng lại giữa chừng. Hắn nheo nheo mắt cận thị, mặt đỏ tía tai hét lên:


"Ngươi nói cái gì?! Trận đồ này ta đã tốn ba tháng ròng rã nghiên cứu sách cổ mới vẽ ra được! Ngươi là một con bé mù, làm sao nhìn thấy nét vẽ của ta mà dám chê bai?!"


Lý Hoa khẽ cười nhạt, tay phải cầm thoi dệt gỗ mục chỉ thẳng vào góc bên trái trận đồ đang phát sáng xanh nhạt:


"Ta tuy mù mắt phàm, nhưng tâm nhãn của ta nghe được tiếng gió rò rỉ. Góc Cấn bên trái trận đồ của ngươi... nét vẽ chu sa bị lệch về phía nam đúng ba phân. Linh khí đi đến đó bị nghẽn lại, rò rỉ ra ngoài như nước chảy qua rổ tre. Ngươi vẽ trận mà khoảng cách nét vẽ còn không bằng một đứa trẻ lên ba tập tô màu, đạo tâm của ngươi rách nát đến thế sao?"


Lời nói của Lý Hoa như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Tần Lạc, khiến lòng tự tin thiên tài của hắn lập tức lung lay dữ dội, mồ hôi hột bắt đầu toát ra đầy trán.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!