Nhạc nềnHarvest6

Bãi Mìn Sinh Học Và Trứng Thối Của Dì Năm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hoàng hôn buông xuống trấn Nam An, dát một lớp ánh sáng đỏ ối tà dị lên mái rạ mục nát của võ đường Vô Danh. Khói bếp loãng xám bay lên từ gian bếp nhỏ, quyện với mùi đất ẩm sau trận mưa dông ban trưa tạo nên một bầu không khí u ám đến lạ lùng.


Trên chiếc ghế bành tre cũ kỹ ngoài hiên, Tạ Bất Tài đang nằm đơ cứng. Nếu có một vị tu sĩ cao cấp nào đi ngang qua, hẳn sẽ phải kinh hãi trước phong thái "Phản Phác Quy Chân" của hắn: toàn thân phủ một lớp bùn thối khô xám xịt từ đầu ngõ, trán sưng vù một nốt muỗi đốt đỏ mọng như quả táo tàu giữa tâm cung, khóe miệng dính vệt nước củ dền đỏ lòm đã khô khốc thành vệt tà mị. Hắn nhắm nghiền hai mắt, hơi thở thoi thóp, cơ thể thỉnh thoảng lại co giật nhẹ một cái đầy bí ẩn.


Nhưng sâu trong nội tâm, Tạ Bất Tài đang khóc không ra nước mắt, ruột gan quặn thắt lại như có hàng vạn con kiến lửa đang cắn xé: *Tổ tông ơi! Cứu con với! Cái nước củ dền lên men chua loét của lão lang băm Trương Đại Phu sao mà độc địa thế này! Ta chỉ lỡ ngậm một ngụm để giả vờ thổ huyết trốn nợ thôi mà... Giờ thì hay rồi, cơ hàm bị chuột rút cứng đờ, bụng đau như muốn nứt ra, nốt muỗi đốt thì ngứa đến phát điên mà tay chân đơ cứng không gãi nổi! Ta muốn đi vệ sinh! Ta muốn đi vệ sinh ngay lập tức!*


Ngay ngoài khoảng sân đất nứt nẻ, Chu Hải—đại đệ tử tiều phu cuồng tín—đang hăm hở dùng một sợi dây thừng thô ráp để quấn lại phần cán gỗ bị gãy đôi của chiếc rìu cùn rỉ sét mẻ lưỡi. Cạnh chuồng củi, cậu vừa dọn dẹp vừa cúi xuống nhặt hai nửa phi kiếm bạc gãy nát của Trần Kiếm Sĩ nằm lăn lóc từ hôm qua, lẩm bẩm: "Cái này đem bán ve chai cho lão Tư Phế Liệu chắc cũng đổi được vài đấu gạo tẻ sửa lại góc mái nhà tranh bị sét đánh. Sư phụ cố ý để phi kiếm của Thiết Kiếm Đường gãy nát ở đây, chính là muốn dạy chúng ta đạo lý 'vật tận kỳ dụng', không được lãng phí tài nguyên phàm trần."


Khi Chu Hải cúi xuống sát xó tường rào tre xập xệ, cậu vô tình nhìn thấy một chiếc túi da nhỏ sặc sỡ bị vứt bỏ. Đó chính là chiếc túi chứa bột phốt pho trắng mà tên Độc Cô Cầu Bại Giả đã đánh rơi khi hoảng sợ bỏ chạy hôm trước. Chu Hải tò mò nhặt lên, lẩm nhẩm: "Cái túi này bốc ra mùi bột đá kỳ lạ, chắc chắn là linh dược tịnh hóa đạo tâm mà sư phụ dùng ngãn lực vô song ép đối thủ phải dâng nộp. Để ta cất vào rổ tre ngoài sân, lát nữa dâng lên sư phụ kiểm duyệt."


Đúng lúc đó, một tiếng gầm rú chấn thiên động địa dội vào từ ngoài cổng tre dột nát, cắt đứt sự yên bình ngắn ngủi của võ đường.


"TẠ BẤT TÀI! Bước ra đây cho lão tử!"


Một gã khổng lồ đầu trọc lóc xăm chữ sắt đen lớn giữa đỉnh đầu, cơ bắp cuồn cuộn như những khúc gỗ lim nung, mặc chiếc yếm da bò thô kệch dẫn theo mười mấy tên lâu la côn đồ hung hãn xông vào. Gã chính là Thiết Đầu Công, cao thủ giang hồ nổi tiếng với cái đầu trọc cứng như sắt đá, có thể húc sập tường gạch phàm trần trong nháy mắt. Thiết Đầu Công vỗ mạnh vào cái đầu trọc bang bang phát ra tiếng kêu đanh thép, trợn trừng mắt nhìn vào sảnh chính: "Lão tử nghe đồn ngươi dùng tà thuật điều khiển lôi kiếp đánh bại Lôi Hỏa? Nực cười! Hôm nay Thiết Đầu Công ta mang theo mười hai lực sĩ Phố Tây đến đây, chính là để dùng cái đầu sắt này húc nát cái võ đường rách nát của ngươi, đập tan cái huyền thoại bịp bợm đó!"


Tạ Bất Tài nghe thấy tiếng rống như bò của Thiết Đầu Công, chiếc quạt giấy rách ghi ba chữ "Đạo Vô Chiêu" trên tay khựng lại giữa không trung. Một cơn bão kinh hoàng bùng nổ trong đầu hắn: *Cái quái gì thế này?! Lại một tên đầu trọc lực lưỡng đến đòi húc nhà! Ta chỉ là một người phàm bình thường, làm sao chịu nổi một cú húc đầu của gã chứ! Chu Hải ơi, Ngô Đại ơi, mau cứu ta! Ta không thể cử động được!*


Nhưng nhờ luồng Hào quang "Sư phụ thâm sâu" bị động tỏa ra, sự đơ cứng vì sợ hãi của Tạ Bất Tài dưới góc nhìn của Thiết Đầu Công lại biến thành một phong thái khinh bỉ tột độ. Vị chưởng môn nhân vẫn nằm im bất động trên ghế bành tre, đôi mắt thâm quầng nhìn thẳng về phía trước, không thèm liếc mắt nhìn gã đầu trọc lấy một cái.


Thiết Đầu Công thấy vậy, lồng ngực phập phồng phẫn nộ: "Ngươi dám khinh bỉ ta? Lũ lâu la đâu! Sang dọn dẹp sạch sẽ cái khoảng sân này cho lão tử, để lão tử lấy đà húc sập cánh cửa gỗ kia!"


Đám lâu la côn đồ vác gậy gỗ, xích sắt rầm rộ xông vào sân, định đập phá sào tre phơi đồ lót của Lý Hoa. Tình thế ngàn cân treo sợi tóc.


Đúng lúc đó, ngoài cổng tre bỗng vang lên giọng oang oang như loa phát thanh của Dì Năm Bán Trứng đầu phố. Dì Năm mập mạp, tóc búi cao, hai tay nách hai rổ tre to đùng bốc ra một mùi hôi thối nồng nặc, kinh hoàng đến mức khiến ba con ruồi đang vo ve quanh đầu Tạ Bất Tài lập tức rơi rụng xuống đất chết ngất.


"Tránh ra! Tránh hết ra cho bà già này!" Dì Năm Bán Trứng xộc thẳng vào sân, ignore hoàn toàn đám lâu la đang vác gậy. Dì nhìn thấy Thiết Đầu Công thì nhổ một bãi nước trầu đỏ lòm xuống đất, chửi mắng vuốt mặt không kịp: "Cái thằng đầu trọc lốc quỵt tiền bảo kê kia! Hôm nay mày dám đến đây quấy nhiễu võ đường Vô Danh à? Tạ tông sư là người đại từ đại bi, chuyên cho dân nghèo chúng tao nợ học phí, mày tuổi gì mà đòi húc cửa!"


Dì Năm đặt mạnh hai rổ tre xuống sân, quay sang Ngô Đại—tam đệ tử béo ú vừa chui từ hầm chứa khoai tây lên, má dính đầy nhọ nồi đen xì—gào lớn: "Ngô Đại! Đây là hai rổ trứng thối cận date tao gom được ở chợ Phố Đông! Mùi chua loét lên men cực hạn này có thể dọa lui cả chó hoang, tao tặng cho võ đường làm vũ khí ném đuổi lũ súc sinh này! Ném chết tụi nó cho tao!"


Mùi hôi thối từ hai rổ trứng thối bốc lên đậm đặc đến mức không khí xung quanh dao động méo mó. Đó là một thứ mùi tổng hợp giữa xác động vật phân hủy, sữa chua hỏng mười năm và mùi cống rãnh Phố Tây vào mùa hè nắng nóng. Đám lâu la côn đồ ngửi thấy mùi này, mặt mũi lập tức xanh mét, bước chân loạng choạng.


Ngô Đại béo ú nhìn hai rổ trứng thối, hai mắt bỗng sáng rực lên. Đầu óc ham ăn nhưng nhạy cảm của cậu lập tức liên tưởng đến các nguyên lý nhiệt lượng bếp lò. Cậu thầm nghĩ: *Sư phụ từng dạy 'vạn vật trong thiên hạ đều có hỏa khí riêng'. Trứng thối lên men cực hạn chính là chứa đựng 'thối hỏa' âm độc. Nếu ta trộn thêm Bột ớt cay nồng mà ta tự chế từ bột ớt rẻ tiền Phố Đông và vôi bột cạo tường rách... chẳng phải sẽ tạo ra một loại 'Lôi Hỏa Độc Đan' vô địch sao? Sư phụ cố tình nằm im không ra tay, chính là muốn ta dùng thực tế để kiểm nghiệm Thái Dương Hỏa Pháp!*


Ngô Đại lập tức thọc tay vào túi tạp dề, lôi ra một bọc bột ớt cay nồng trộn vôi bột đỏ rực, đổ thẳng vào hai rổ trứng thối. Cậu dùng chiếc muôi múc canh bằng đồng vàng gỉ sét (Thần Hỏa Chúc trong mắt giang hồ) khuấy đều lên.


Chưa dừng lại ở đó, chiếc muôi đồng của cậu vô tình quét qua chiếc rổ tre bên cạnh, làm dính toàn bộ đống bột phốt pho trắng sặc sỡ mà Chu Hải vừa nhặt được vào lớp vỏ trứng thối dính bột ớt. Dưới ánh hoàng hôn, những quả trứng thối bỗng chốc phát ra những luồng sáng lập lòe, xanh đỏ tà dị như những viên linh đan độc dược thượng cổ.


"Hắc hắc! Lũ trọc đầu phá bếp nướng khoai của ta! Nhận lấy hỏa độc của Vô Danh Tông đây!" Ngô Đại hét lớn, khuôn mặt béo ú dính nhọ nồi vặn vẹo đầy phấn khích.


Cậu múc một quả trứng thối dính đầy bột ớt và phốt pho phát sáng bằng muôi đồng, vận kình lực phàm nhân, ném mạnh ra ngoài.


"VÚT!"


Quả trứng thối phát sáng bay một đường cong hoàn hảo qua sân, đập thẳng vào giữa trán của tên lâu la cầm xích sắt dẫn đầu.


"BỘP!"


Quả trứng vỡ tung tóe. Chất dịch nhầy nhụa màu vàng xám bốc mùi chua loét cực hạn lập tức bao phủ toàn bộ khuôn mặt tên lâu la. Sức nóng từ bột ớt cay nồng và vôi bột gặp nước dịch trứng lập tức kích hoạt phản ứng hóa học tỏa nhiệt, gây bỏng rát dữ dội.


"Á Á Á!!! MẮT TÔI! MŨI TÔI!" Tên lâu la gào thét thảm thiết. Mùi hôi thối xộc thẳng vào phế quản khiến gã nôn mửa liên tục ngay tại chỗ, hai tay ôm mặt cào cấu điên cuồng, ngã nhào xuống đất cát dơ bẩn.


Thiết Đầu Công trợn tròn mắt nhìn thuộc hạ của mình bị hạ gục trong một nốt nhạc, gầm lên: "Cái quái gì thế này? Ám khí độc môn phát sáng? Đám lâu la mau dùng gậy gỗ gạt đi!"


Ba tên lâu la vội vàng vung gậy gỗ lao lên che chắn. Nhưng Ngô Đại đã bước vào trạng thái cuồng nhiệt nướng khoai. Cậu múa chiếc muôi đồng nhanh như chớp, múc liên hoàn trứng thối ném ra.


"BỘP! BỘP! BỘP!"


Những quả trứng thối phát sáng lập lòe bay ra như mưa sa. Đám lâu la cố dùng gậy gỗ gạt trứng nhưng khi gậy gỗ chạm vào vỏ trứng mỏng manh, dịch trứng thối nhầy nhụa lập tức bắn tung tóe khắp người chúng. Mùi hôi thối nồng nặc ám chặt vào quần áo vải thô, bốc mùi chua loét đến mức kinh tởm.


Cùng lúc đó, bột ớt cay nồng bay mù mịt trong không khí, gặp gió núi thổi ngược dạt thẳng vào mắt mũi cả đám.


"OẸ... THỐI QUÁ! KHÔNG CHỊU NỔI NỮA!"

"MẮT TA CAY QUÁ! ĐÂY LÀ ĐỘC KHÍ THƯỢNG CỔ!"


Đám lâu la hoàn toàn sụp đổ đạo tâm. Chúng nôn mửa rã rời, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, gậy gộc xích sắt vứt lung tung ngoài sân. Mười mấy tên côn đồ hung hãn lúc nãy giờ đây nằm rạp dưới đất, co giật liên hồi vì ngộ độc mùi hôi và bỏng ớt, khóc lóc thảm thiết đòi chạy trốn.


Dì Năm Bán Trứng đứng ngoài cổng tre vỗ đùi đành đạch, cười lớn: "Đáng đời lũ ác bá! Ném tiếp đi Ngô Đại! Cho tụi nó biết tay!"


Thiết Đầu Công đứng trơ trọi giữa khoảng sân bốc mùi hôi thối nồng nặc. Gã nhìn đám lâu la của mình bị bãi mìn sinh học trứng thối dẹp sạch sẽ, khuôn mặt trọc lóc xăm chữ sắt đen vặn vẹo vì giận dữ. Gã vận hành toàn bộ kình lực Luyện Thể Ngũ Trọng vào trán, khiến đỉnh đầu trọc rực lên một mảng đỏ gay, gân xanh nổi lên cuồn cuộn như những con giun đất.


"TẠ BẤT TÀI! Ngươi dám dùng thứ ám khí hạ lưu này để sỉ nhục Thiết Đầu Công ta?!" Thiết Đầu Công điên cuồng gầm rú, bất chấp mùi thối cực hạn và bột ớt đang bay mù mịt xung quanh. Gã cúi thấp người, lấy đà, vận kình lực Thiết Đầu húc thẳng vào cánh cửa chính gỗ võ đường Vô Danh với tốc độ cực nhanh như một quả đạn pháo bắn ra từ nòng súng.


*Trời đất ơi! Lão ta lao tới thật rồi! Cánh cửa gỗ mỏng dính của ta làm sao đỡ nổi cú húc đầu này đây!* Tạ Bất Tài hoảng sợ tột độ, hai mắt trợn ngược nhìn gã đầu trọc đang lao đi vù vù về phía mình.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!