Nhạc nềnHarvest6

Roi Đồng Dẫn Điện Và Quẻ Phán Thời Tiết Ngược

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió trên Cầu Đá Trấn Nam An rít lên từng hồi lạnh buốt, mang theo hơi nước ẩm ướt của mùa mưa cận biên cảnh dội thẳng vào da thịt. Dưới chân cầu, dòng sông Nam An cuộn sóng, phản chiếu những tia điện xanh lè, lập lòe phát ra từ cây roi đồng hợp kim của Lôi Hỏa.


Lúc này, Tạ Bất Tài đang nằm đờ cứng trên chiếc ghế bành tre cũ kỹ. Hắn trông không khác gì một pho tượng đất nung vừa được khai quật: toàn thân phủ một lớp bùn thối khô xám xịt, trán sưng vù một nốt muỗi đốt đỏ mọng như quả táo tàu, khóe miệng còn dính vệt nước củ dền đỏ lòm đã khô khốc. Nhìn từ xa, ai cũng nghĩ vị ẩn thế tông sư này vừa trải qua một trận đại chiến sinh tử, hỏa độc công tâm, huyết lệ tuôn trào, đang tiến vào trạng thái thiên nhân hợp nhất để dưỡng thương.


Nhưng thực tế thì...


*Trời đất tổ tông ơi! Con xin thề từ nay về sau không bao giờ uống cái thứ nước củ dền lên men của lão lang băm Trương Đại Phu nữa!* Tạ Bất Tài gào thét thảm thiết trong lòng. Dạ dày hắn đang quặn lên từng cơn như có hàng vạn con kiến lửa cắn xé. Cơn đau bụng dữ dội kết hợp với nỗi sợ hãi tột độ khi nhìn thấy cây roi điện của Lôi Hỏa khiến toàn bộ cơ thể hắn đông cứng lại. Cơ hàm hắn bị chuột rút nặng nề, cứng đờ đến mức hắn không thể khép miệng, chỉ biết trợn trừng đôi mắt thâm quầng nhìn thẳng về phía trước.


"Tạ Bất Tài! Ngươi câm điếc rồi sao?" Lôi Hỏa gầm lên, mái tóc dựng đứng như bị điện giật của gã khẽ rung động, luồng linh lực Luyện Khí Nhị Trọng bộc phát khiến những viên đá cuội dưới chân gã nảy lên bôm bốp. "Sư đệ Lôi Chấn Vũ của ta bị các ngươi dùng tà thuật ngã giếng tự nổ. Hôm nay, ta mang theo cây roi lôi điện gia truyền này, chính là để đòi lại thể diện cho Lôi Đình Đường! Ngươi nằm im đó khinh bỉ ta? Chết đi!"


Lôi Hỏa vung mạnh cánh tay, cây roi đồng hợp kim dẫn điện dài hơn trượng quất mạnh ra. Một tia điện xanh lè xé rách không khí, phát ra tiếng nổ "đôm đốp" chói tai, lao thẳng về phía chiếc ghế bành tre của Tạ Bất Tài.


"Sư phụ! Cẩn thận!" Liễu Vô Song hét lên kinh hoàng, kinh mạch Luyện Thể Lục Trọng trong người nàng vận hành cuồn cuộn, định vung kiếm lao ra đỡ đòn.


Nhưng Chu Hải đã đưa tay cản nàng lại. Thiếu niên tiều phu đứng tấn vững chãi, bả vai mỏi nhừ sau cú chém phách toái trước đó, gương mặt tràn đầy vẻ cuồng tín và tin tưởng tuyệt đối: "Sư muội bình tĩnh! Sư phụ đang ở cảnh giới 'Vô ngã tuyệt đối'. Ngài cố tình không bộc lộ linh lực, chính là đang dùng đạo tâm phàm nhân để giáo hóa kẻ nghịch thiên. Chúng ta không được phá hỏng đại kế của ngài!"


*Đại kế cái đầu ngươi ấy! Mau cứu ta! Ta sắp bị nướng chín rồi!* Tạ Bất Tài gào khóc không ra nước mắt. Hắn muốn nhảy dựng lên chạy trốn, nhưng cơ thể dính bùn thối và chuột rút hoàn toàn phản bội hắn.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi tia điện chỉ còn cách mặt hắn chưa đầy ba thước, Tạ Bất Tài vì quá đau bụng và ngứa nốt muỗi đốt nên mắt trợn ngược lên trời. Vô tình, tầm mắt hắn quét qua những đám mây đen xám xịt đang cuộn xoáy dữ dội trên bầu trời Nam An. Là một kẻ lười biếng quanh năm nằm ngủ hiên nhà, hắn quá quen thuộc với thời tiết biên cảnh: đây là dấu hiệu của một trận dông bão cực lớn sắp đổ ập xuống trong vòng vài mươi nhịp thở.


Một ý nghĩ sinh tồn chợt lóe lên trong đầu óc nhát gan của hắn. Hắn phải trì hoãn! Hắn phải nói một câu gì đó thật mơ hồ để kéo dài thời gian, hoặc ít nhất là dọa gã tu sĩ lôi pháp kia dừng tay.


Cố hết sức bình sinh, Tạ Bất Tài dùng chút lực tàn ở ngón tay trái đang bị chuột rút nhẹ, khẽ vẩy chiếc quạt giấy rách ghi ba chữ "Đạo Vô Chiêu" chỉ thẳng lên bầu trời đen kịt. Cơ hàm cứng đờ của hắn nhúc nhích, phát ra những âm thanh ho khan khàn khàn, mập mờ qua vệt nước củ dền đỏ lòm:


"Hôm... nay... trời quang... mây tạnh... lôi đình... tự tắt..."


Giọng nói của hắn rất nhỏ, nhưng nhờ luồng Hào quang "Sư phụ thâm sâu" bị động tỏa ra, nó lại vang vọng bên tai mọi người như tiếng chuông chùa cổ kính, thâm trầm và đầy vẻ huyền bí.


Lôi Hỏa nghe thấy câu nói đó, động tác quất roi khựng lại nửa nhịp. Gã ngẩng đầu nhìn bầu trời mây đen che kín thái dương, gió rít gào thổi bay nón lá của đám đông xem náo nhiệt, rồi cười rộ lên đầy điên cuồng: "Ha ha ha! Tạ Bất Tài! Ngươi bị hỏa độc thiêu cháy não rồi sao? Trời đất đang dông bão cuồng phong, mây đen nghẹt thở, ngươi lại dám bảo 'trời quang mây tạnh'? Ngươi bảo 'lôi đình tự tắt'? Để xem lôi điện của ta tắt thế nào!"


Lôi Hỏa không hề biết rằng, Ý chí Thiên Đạo vô hình của thế giới này luôn vận hành theo một quy luật vô tri cực hạn: để bảo vệ danh tiếng và quẻ bói của Tạ Bất Tài khỏi bị sai lệch, Thiên Đạo sẽ bẻ cong mọi hiện tượng vật lý tự nhiên.


Ngay khi Lôi Hỏa cười lớn, gã vận hành toàn bộ lôi pháp sơ cấp, kiêu ngạo giơ cao cây roi đồng hợp kim lên trời để tích tụ thêm điện lực.


Đứng trên cây cầu đá trống trải, giữa dòng sông nước chảy xiết, trong một ngày dông bão đầy mây tích điện, việc giơ cao một thanh kim loại dẫn điện cực tốt bằng đồng hợp kim... về mặt vật lý phàm trần, chính là một hành động tự sát không hơn không kém. Cây roi đồng của Lôi Hỏa lúc này hoạt động hoàn hảo như một cột thu lôi di động.


"ẦM... ĐOÀNG!!!"


Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, chấn động toàn bộ trấn Nam An.


Tia sét tự nhiên khổng lồ màu xanh lam từ đám mây dông trên cao, ignore hoàn toàn mọi vật thể khác, đánh thẳng xuống đỉnh cây roi đồng hợp kim của Lôi Hỏa.


Lượng điện thế hàng triệu vôn từ thiên nhiên dội xuống, truyền thẳng qua cây roi đồng dẫn điện cực tốt, lao vào cơ thể Lôi Hỏa. Luồng điện lực tự nhiên cuồng bạo này lập tức xung đột dữ dội với linh lực lôi pháp sơ cấp yếu ớt của gã.


"BÙM!!!"


Linh lực trong người Lôi Hỏa bị kích nổ ngược cực mạnh. Gã tu sĩ Luyện Khí Nhị Trọng rống lên một tiếng thảm thiết, toàn thân co giật liên hồi như cá bống gặp bùn. Mái tóc đỏ rực của gã cháy sém, dựng đứng lên phát ra khói đen nghi ngút. Bộ võ phục lôi tông lộng lẫy bị xé rách tả tơi, cháy đen thui.


"A... a... tê... tê quá..." Lôi Hỏa trợn tròn mắt, hàm răng sún hai chiếc do điện giật lập cập gõ vào nhau, cây roi đồng rơi rụng xuống đất cát cầu đá, toàn thân gã cháy sém như một khúc củi than, ngã quỵ xuống bên cạnh Lục Vô Địch.


Lục Vô Địch—kẻ đang cố rút cây trường thương bạc ra khỏi khe nứt không gian của Chu Hải—chứng kiến cảnh tượng đó thì sợ hãi đến mức suýt chút nữa tè ra quần. Hắn nhìn Lôi Hỏa đang co giật, rồi nhìn lại Tạ Bất Tài vẫn nằm im bất động trên ghế bành tre với vẻ mặt lạnh lùng không cảm xúc.


*Trời ơi!* Lục Vô Địch run rẩy thầm nghĩ. *Gã chỉ cần phẩy nhẹ chiếc quạt rách, phán một câu 'lôi đình tự tắt', thiên lôi liền lập tức nghe lệnh đánh xuống tiêu diệt Lôi Hỏa! Đây không phải là võ công... đây là thiên kiếp! Gã có thể điều khiển cả lôi kiếp của Thiên Đạo! Sư muội Vô Song nói đúng, gã là tuyệt thế đại lão ẩn thế vĩ đại nhất!*


"Tạ tông sư tha mạng! Chúng ta biết sai rồi!" Lục Vô Địch hoảng sợ hét lớn. Hắn dứt khoát buông bỏ cây trường thương bạc cưng của mình đang bị kẹt cứng, một tay vác gã Lôi Hỏa đang bốc khói đen sém thịt, vắt chân lên cổ chạy trốn khỏi cầu đá nhanh như một làn khói.


Đám đông phàm nhân và tu sĩ xem náo nhiệt im lặng trong ba nhịp thở, rồi đồng loạt bùng nổ tiếng reo hò chấn thiên động địa:


"Lôi kiếp hiểu lầm! Tạ tông sư dùng một lời phán định thiên lôi!"

"Vô Danh Tông vô địch! Tạ tông sư đại từ đại bi, dùng thiên lôi giáo hóa nghịch đồ!"


Chu Hải quỳ sụp xuống dập đầu sát đất, nước mắt giàn giụa vì cảm động: "Sư phụ anh minh vĩ đại! Ngài phán 'lôi đình tự tắt', lôi điện của tên nghịch đồ kia liền tự nổ tung! Đệ tử nguyện suốt đời chẻ củi sưởi ấm cho ngài!"


Trên chiếc ghế bành tre, Tạ Bất Tài từ từ nhắm mắt lại, khóe miệng khẽ giật giật.


*Tốt quá... bọn chúng chạy rồi...* Hắn thầm khóc ròng trong lòng. *Nhưng mà... ai đó làm ơn khiêng ta về chuồng củi võ đường gấp đi! Ta sắp không nhịn nổi cơn đau bụng này nữa rồi!*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!