Sứ Giả Thiết Kiếm Đường Và Đường Kiếm Chém Đôi Phi Kiếm
Ánh nắng đứng bóng của buổi trưa hè tại trấn Nam An hầm hập như một cái lò nung khổng lồ, thiêu đốt những lớp rơm rạ mục nát trên mái nhà ba gian của võ đường Vô Danh. Dưới cái nóng như đổ lửa ấy, mùi bùn đất sình lầy hôi thối bám trên bộ y phục võ sư xám sờn cũ của Tạ Bất Tài bắt đầu bốc lên nồng nặc, quyện cùng mùi khói hương nghi ngút từ sảnh chính dội ra tạo thành một thứ khí vị vô cùng tà dị.
Trên chiếc ghế bành tre cũ kỹ ngoài hiên, vị chưởng môn nhân tôn kính của võ đường Vô Danh đang nằm đờ cứng như một khúc gỗ trôi sông. Lớp bùn thối từ trận vấp ngã hôm trước đã khô lại thành một lớp vỏ màu xám xịt bám chặt trên má, khiến khuôn mặt hắn trông chẳng khác nào một pho tượng đất nung sứt mẻ. Ngay giữa ấn đường của hắn, một nốt muỗi đốt sưng đỏ chói lọi, to bằng đầu ngón tay cái, đang giật lên từng hồi ngứa ngáy đến tận xương tủy. Chưa hết, khóe miệng hắn vẫn còn dính vệt nước củ dền đỏ lòm khô khốc—dấu vết của màn giả chết thổ huyết đầy thê thảm từ hôm qua.
Nhưng tất cả những thứ đó không đáng sợ bằng cơn đau bụng đang cuộn lên như sóng thần trong dạ dày phàm nhân của hắn. Tạ Bất Tài thầm gào thét trong lòng, ruột gan quặn thắt lại như có ai dùng móc sắt cào xé: *Trời đất tổ tông ơi! Cái nước củ dền chua loét lên men của lão lang băm Trương Đại Phu sao mà độc địa thế này! Ta chỉ lỡ nuốt có một ngụm nhỏ khi giả vờ thổ huyết để trốn nợ thôi mà... Giờ thì hay rồi, cơ hàm của ta bị chuột rút cứng đờ, toàn thân thì đơ cứng vì sợ hãi, bụng lại đau như muốn nứt ra! Ta muốn đi vệ sinh! Ta muốn đi vệ sinh ngay lập tức!*
Thế nhưng, ngay dưới khoảng sân đất nứt nẻ trước hiên nhà, bốn bóng người đang quỳ sụp hai đầu gối sát đất, thành kính dập đầu.
Chu Hải—đại đệ tử tiều phu cuồng tín—vẫn vác chiếc rìu cùn rỉ sét mẻ lưỡi sau lưng, hai mắt đỏ hoe vì cảm động, nghẹn ngào nói: "Sư phụ! Ngài thà tự tổn hao nguyên thần, chịu đựng hỏa khí phản phệ luyện công đến mức trán nổi nốt đỏ tà dị, miệng dính đầy vết huyết lệ, toàn thân dính đầy bùn đất khổ hạnh... cũng quyết dùng triết lý 'Vô Sản Võ Học' để giải thoát chúng sinh khỏi xiềng xích nợ nần của Kim Tiền Báo! Tấm lòng đại từ đại bi của ngài, đệ tử suốt đời này cũng không quên!"
Liễu Vô Song—nữ hiệp sĩ chính nghĩa mới quy thuận, kinh mạch Luyện Thể Lục Trọng đang vận hành cuồn cuộn—cũng cúi sát đầu xuống đất cát dơ bẩn, khóc lóc tạ tội: "Tạ tông sư đại đức! Vô Song ngu muội, trước đây nghe lời xúi giục của tên Vương Bá bại trận, tưởng ngài là dâm tặc. Không ngờ ngài lại là vị chân nhân lánh đời, dùng chén trà sữa phàm trần dính nhọ nồi của Ngô sư đệ để đả thông kinh mạch cho ta, lại thà tự thổ huyết trọng thương để giáo hóa thế nhân! Vô Song nguyện làm đệ tử ký danh quét dọn võ đường Vô Danh suốt đời để chuộc tội!"
Lý Hoa nhắm chặt đôi mắt mù lòa dịu dàng, khẽ gật đầu mân mê chiếc thoi dệt bằng gỗ mục sờn bóng: "Sư phụ vô vi nhi trị, dùng thân thể phàm nhân gánh chịu nhân quả hồng trần, đệ tử vô cùng kính phục."
Ngô Đại béo ú đứng bên cạnh bưng cái khay đất nung đựng chén trà sữa rỗng dính đầy nhọ nồi, hân hoan phụ họa: "Sư phụ vĩ đại vô địch!"
Tạ Bất Tài nằm trên ghế bành tre, nước dãi quyện nước củ dền chua loét chảy dài xuống cằm, đôi mắt thâm quầng nặng nề trợn trừng nhìn bầu trời trong vắt với vẻ lạnh lùng, không một gợn sóng. Hào quang "Sư phụ thâm sâu" bị động tỏa ra từ khuôn mặt đơ cứng vì chuột rút của hắn càng khiến đám đệ tử dưới sân run rẩy kính sợ, thầm nghĩ sư phụ đang tiến vào cảnh giới "Vô ngã tuyệt đối" để tịnh hóa nội thương.
*Ta không có tịnh hóa cái gì hết! Ta đang đau bụng sắp chết thật rồi! Con mụ điên Liễu Vô Song kia, ai bắt ngươi quỳ ở đây dập đầu chứ? Mau giải tán đi để ta lén bò vào chuồng củi đi vệ sinh! Ta lạy các ngươi đấy!* Tạ Bất Tài khóc không ra nước mắt, lồng ngực phập phồng yếu ớt.
Đúng lúc bầu không khí sùng bái cuồng nhiệt đang bao trùm khắp võ đường Vô Danh, một tiếng quát lớn đầy kiêu ngạo, vang dội bỗng chốc dội thẳng từ ngoài cổng tre dột nát vào sân:
"Ai là Tạ Bất Tài? Ta là Trần Kiếm Sĩ, sứ giả của Thiết Kiếm Đường hạ phái! Nhận lệnh của Thiết Kiếm Trưởng Lão, hôm nay đến đây để cưỡng chế tịch thu toàn bộ mảnh đất võ đường Vô Danh này vì lý do xây dựng trái phép không giấy phép của tông môn thượng cấp! Mau dọn đồ xéo ngay khỏi núi hoang Nam An!"
Tiếng quát vừa dứt, một cỗ xe ngựa lộng lẫy thêu hình kiếm bạc của Thiết Kiếm Đường dừng khựng lại ngoài ngõ. Bước xuống xe là một thanh niên kiêu ngạo mặc võ phục kiếm tông màu xanh lam thêu hình kiếm bạc lấp lánh. Toàn thân hắn tỏa ra luồng linh lực mỏng manh của tu sĩ Luyện Khí Tam Trọng. Hắn không đi bộ, mà thúc giục linh lực khiến một thanh phi kiếm bạc sáng loáng bay lơ lửng dưới chân, giúp hắn ngự kiếm phi hành cách mặt đất khoảng hai thước, phong thái vô cùng hống hách.
Tay trái hắn cầm một tờ khế ước đất đai đóng dấu quan phủ cấp cao đỏ chói, tay phải đặt trên đốc kiếm, ánh mắt khinh bỉ quét qua khoảng sân rách nát của võ đường Vô Danh.
Khi nhìn thấy cảnh tượng kỳ quặc trong sân—một gã võ sư dính đầy bùn đất khô khốc đang nằm đờ người trên chiếc ghế bành tre, khóe miệng rỉ máu đỏ lòm, trán sưng một nốt đỏ tà dị, xung quanh là bốn kẻ ăn mặc rách rưới đang quỳ sụp dập đầu—Trần Kiếm Sĩ khẽ nhíu mày, trong lòng dâng lên sự khinh miệt tột độ.
*Hừ, đúng là một lũ phàm nhân ngu muội của khu ổ chuột Phố Tây!* Trần Kiếm Sĩ thầm nghĩ, bàn tay siết chặt tờ khế ước giả mạo: *Thiết Kiếm Trưởng Lão đã bấm quẻ phong thủy, phát hiện dưới nền cái võ đường rách nát này cất giấu một địa mạch linh thạch ngàn năm bị phong ấn. Chỉ cần thâu tóm được mảnh đất này, trưởng lão sẽ lập được đại công với tông môn! Một tên võ sư nửa mùa phàm nhân và lũ đệ tử phế vật này, làm sao có tư cách sở hữu bảo địa như thế chứ?*
Trần Kiếm Sĩ thúc giục phi kiếm bay lướt vào giữa sân, từ trên cao nhìn xuống Tạ Bất Tài, giọng nói mang theo linh lực chấn động tai người nghe: "Tạ Bất Tài! Ngươi điếc rồi sao? Khế ước đất đai của quan phủ đã rõ ràng, ngọn núi hoang Nam An này vốn thuộc quyền quản lý của Thiết Kiếm Đường ta! Ngươi mở võ đường trái phép, dụ dỗ phàm nhân gieo rắc học thuyết nhảm nhí, đã vi phạm nghiêm trọng quy chế võ lâm! Mau ký vào tờ giấy bàn giao đất này, rồi cút xéo ngay lập tức!"
Tờ khế ước đất đai giả mạo được Trần Kiếm Sĩ vung mạnh ra, lơ lửng giữa không trung bằng một luồng linh lực vô hình, bay thẳng về phía chiếc ghế bành tre của Tạ Bất Tài.
Trên chiếc ghế bành tre, Tạ Bất Tài đang nhắm nghiền hai mắt, nhưng tai hắn thì nghe rõ mồn một từng câu từng chữ. Trong thâm tâm hắn, một tiếng hét kinh hoàng vang dội, muốn xé rách cả lồng ngực: *Cái gì?! Sứ giả Thiết Kiếm Đường?! Lại còn ngự kiếm phi hành thật sự nữa! Trời đất ơi, đây là tu sĩ kiếm tông chính tông, không phải loại bịp bợm như tên Độc Cô Cầu Bại lúc nãy đâu! Hắn muốn tịch thu võ đường của ta! Hắn muốn cướp đi căn nhà tranh rách nát—nguồn sống duy nhất giúp ta lừa tiền học phí dưỡng già sao?!*
Nỗi sợ hãi tột độ bị lộ tẩy sự bất tài đan xen với sự tiếc nuối mảnh đất dưỡng già khiến lồng ngực Tạ Bất Tài nghẹn lại. Nhưng khốn khổ thay, cơ bụng của hắn đang đau quặn dữ dội, cơ mặt và cơ hàm bị chuột rút cứng đờ từ màn giả chết phun nước củ dền vẫn chưa chịu nhả ra. Hắn hoàn toàn bất động, không thể nói, không thể cử động, chỉ có thể nằm im như một xác chết biết thở.
Hào quang "Sư phụ thâm sâu" bị động từ khuôn mặt đơ cứng của hắn lại tỏa ra một luồng khí thế tĩnh lặng đến đáng sợ. Dưới mắt của Trần Kiếm Sĩ và đám đệ tử, dáng vẻ im lìm dính đầy bùn đất, trán rực nốt đỏ hỏa khí của Tạ Bất Tài không phải là sợ hãi, mà là sự khinh bỉ tuyệt đối trước uy thế của Thiết Kiếm Đường!
*Tên này... thật tà dị!* Trần Kiếm Sĩ khẽ rùng mình thầm nghĩ: *Hắn đối mặt với phi kiếm của ta mà không thèm liếc mắt một cái? Khóe miệng hắn dính máu, trán rực hỏa khí, rõ ràng là đang trọng thương sau khi luyện công cực hạn, vậy mà đạo tâm lại vững vàng như bàn thạch! Chẳng lẽ tin đồn hắn là tuyệt thế đại lão ẩn thế là thật? Không, trưởng lão đã nói hắn chỉ là một tên phàm nhân lừa đảo không có nửa điểm linh lực! Hắn chắc chắn đang giả thần giả quỷ để dọa ta!*
Để lấy lại uy thế, Trần Kiếm Sĩ hừ lạnh một tiếng, ngón tay chỉ vào thanh phi kiếm bạc dưới chân. Thanh phi kiếm lập tức bay vút lên tay hắn, lưỡi kiếm sắc bén tỏa ra luồng kiếm khí màu xanh lam nhạt mát lạnh, chỉ thẳng vào ngực Tạ Bất Tài:
"Tạ Bất Tài! Ngươi đừng có giả câm giả điếc trước mặt ta! Thiết Kiếm Đường ta là đại tông môn chính tông, không phải nơi để hạng lừa đảo như ngươi giở trò bịp bợm! Nếu hôm nay ngươi không ký vào khế ước giao đất, ta sẽ dùng kiếm khí chém nát cái võ đường rách nát này, vùi lấp toàn bộ các ngươi dưới đống đổ nát!"
Sát khí từ thanh phi kiếm bạc sắc bén dội thẳng vào mặt Tạ Bất Tài, khiến từng sợi lông tơ trên người hắn dựng đứng lên vì sợ hãi. Hắn thầm khóc ròng: *Ký! Ta ký mà! Ngươi đưa bút đây ta ký ngay lập tức! Ta thà dâng cái võ đường rách này cho ngươi còn hơn bị một kiếm đâm xuyên tim! Nhưng mà... cái tay trái của ta đang bị chuột rút cứng đờ, không nhấc lên nổi đây này! Làm sao ta ký được chứ?! Ai đó cứu ta với!*
Sự im lặng đờ đẫn của Tạ Bất Tài dưới góc nhìn của đám đệ tử quỳ dưới sân lại biến thành một thông điệp vô cùng vĩ đại.
Chu Hải đứng bật dậy, hai mắt trợn trừng rực lên ngọn lửa phẫn nộ cuồng tín. Cậu nhìn bức tranh vẽ Tạ Tổ Tông bị xé rách dính đầy tro hương dưới đất cát, rồi nhìn sang người sư phụ vĩ đại đang thà chịu đựng hỏa khí phản phệ, chịu bẩn dính bùn đất để thủ hộ tôn nghiêm tông môn, lòng cậu đau đớn như bị dao cắt.
"Sứ giả Thiết Kiếm Đường hống hách!" Chu Hải vỗ ngực rầm rầm, gầm lên một tiếng như sấm sét: "Sư phụ ta là vị chân nhân lánh đời, tấm lòng đại từ đại bi, thà tự tổn hao nguyên thần thổ huyết trọng thương để giáo hóa chúng sinh, cũng không thèm tranh chấp với hạng tiểu nhân tham lam các ngươi! Ngươi cầm tờ giấy lộn giả mạo kia đến đây cưỡng chế dỡ nhà, sỉ nhục tổ tiên ta, coi võ đường Vô Danh ta không có người sao?!"
Chu Hải bước lên một bước chắn trước hiên nhà, bàn tay thô ráp vai u thịt bắp nắm chặt lấy chuôi chiếc Rìu cùn chẻ củi rỉ sét mẻ lưỡi cán gỗ lung lay.
Trần Kiếm Sĩ nhìn thấy Chu Hải vác chiếc rìu mẻ ra chặn đường, bèn cười rộ lên đầy khinh bỉ: "Ha ha ha! Một tên tiều phu khu ổ chuột vụng về, cầm một chiếc rìu sắt rỉ mẻ lưỡi sắp vứt đi, mà cũng dám đứng trước mặt tu sĩ ngự kiếm nói chuyện tôn nghiêm sao? Đúng là nực cười vô cùng! Hôm nay ta sẽ cho các ngươi biết thế nào là khoảng cách giữa phàm nhân và tu sĩ chính tông!"
Trần Kiếm Sĩ thúc giục linh lực Luyện Khí Tam Trọng trong người, thanh phi kiếm bạc trên tay hắn lập tức phát ra tiếng ngân nga sắc bén. Hắn vung mạnh kiếm, một luồng kiếm khí màu xanh lam nhạt xé rách không khí, lao thẳng về phía chiếc cổng tre dột nát của võ đường Vô Danh, định chém nát chiếc cổng để dằn mặt.
"Chém nát cổng tre cho ta!" Trần Kiếm Sĩ hét lớn.
Chứng kiến luồng kiếm khí sắc bén lao tới, Chu Hải không hề sợ hãi. Trong thâm tâm cậu, lời dạy vô tri của sư phụ về Chẻ củi pháp vô tri bỗng chốc vang vọng bên tai: *"Hãy nhìn vào thớ cấu trúc tự nhiên của vật thể... bổ rìu xuống theo vết nứt của vũ trụ..."*
Chu Hải nhắm nghiền hai mắt, hít một hơi thật sâu. Dưới tác dụng của dòng linh khí nồng đậm rò rỉ từ Giếng nước cổ võ đường, ngộ tính kiếm đạo vĩ đại ngàn năm có một của cậu bộc phát đến mức cực hạn.
Trong bóng tối của nhãn giới kiếm ý, Chu Hải bỗng nhiên nhìn thấy luồng kiếm khí màu xanh lam nhạt và thanh phi kiếm bạc của Trần Kiếm Sĩ không còn là một thứ vũ khí sắc bén nữa. Trên đường bay của phi kiếm, xuất hiện một vệt sáng đen mờ ảo chằng chịt, uốn lượn như thớ gỗ mục tự nhiên của một khúc củi khô.
*Đó chính là vết nứt cấu trúc linh lực của phi kiếm!* Chu Hải mừng rỡ thầm nghĩ: *Sư phụ không gạt ta! Vạn vật trên đời, dù là phi kiếm của tu sĩ chính tông, cũng có thớ cấu trúc tự nhiên của nó! Chỉ cần ta bổ rìu đúng vào thớ nứt đó, phi kiếm cũng sẽ giống như khúc củi khô, tự động vỡ đôi!*
Chu Hải đứng tấn vững chãi trên nền đất cát dơ bẩn, hai tay dồn toàn bộ kình lực và kiếm ý phách toái viên mãn vào chiếc rìu cùn rỉ sét. Cậu trợn tròn mắt, gầm lên một tiếng chấn động tâm can:
"KHÔNG GIAN PHÁCH TOÁI KIẾM!!!"
Chu Hải vung mạnh chiếc rìu cùn rỉ sét, bổ thẳng một nhát từ trên xuống dưới nhắm vào hướng thanh phi kiếm đang lao tới.
Nhát rìu bổ xuống vô cùng chậm chạp, không hề mang theo nửa điểm linh lực sặc sỡ hay kiếm quang lộng lẫy của tu sĩ chính tông. Thế nhưng, ngay khi lưỡi rìu mẻ hoen ố chạm vào khoảng không trung trước mặt, một vệt sáng đen mờ tà dị bỗng chốc xé rách không khí, kéo dài hàng chục trượng.
"RẮC... RẮC... RẮC..."
Không gian xung quanh đường rìu của Chu Hải bỗng chốc bị bóp méo, co rút lại một cách dị thường. Một vết nứt không gian đen kịt, lạnh lẽo xuất hiện đột ngột giữa sân võ đường, phát ra tiếng kêu răng rắc rùng rợn như thể một tấm gương lớn bị rạn nứt.
Thanh phi kiếm bạc lấp lanh của Trần Kiếm Sĩ đang lao tới với tốc độ cực nhanh, vừa chạm vào vết nứt không gian đen kịt kia liền bị một lực hút vô hình khổng lồ khóa chặt hoàn toàn quỹ đạo di chuyển.
Trần Kiếm Sĩ biến sắc, điên cuồng thúc giục linh lực trong người để điều khiển phi kiếm tránh né: "Cái gì?! Phi kiếm của ta... làm sao không thể nhúc nhích được nữa?! Thần thông gì thế này?!"
Hắn cố vận hành toàn bộ linh lực Luyện Khí Tam Trọng để ngự kiếm thối lui, nhưng đường rìu chém rách không gian của Chu Hải đã khóa định chính xác thớ cấu trúc linh lực yếu nhất trên thân phi kiếm.
"XOẢNG!!!"
Một tiếng nổ chói tai vang lên giữa khoảng sân võ đường rách nát.
Thanh phi kiếm bằng thép hợp kim sáng loáng nạm ngọc tông môn của Trần Kiếm Sĩ—thứ bảo vật quý giá được hắn rèn luyện thâu đêm suốt sáng—bỗng chốc bị vết nứt không gian chém trúng điểm yếu cấu trúc linh lực, vỡ đôi hoàn toàn thành hai nửa gãy nát, rơi loảng xoảng xuống đất cát dơ bẩn.
"PHỤT!!!"
Do phi kiếm cưng bị phá hủy hoàn toàn, tâm thần và kinh mạch liên kết của Trần Kiếm Sĩ lập tức bị phản phệ cực kỳ nặng nề. Hắn trợn tròn mắt, phun ra một ngụm máu tươi đỏ thẫm, toàn thân run rẩy ngã nhào từ trên không trung xuống đất cát bẩn thỉu.
"A... Phi kiếm của ta! Kinh mạch của ta!" Trần Kiếm Sĩ ôm ngực gào thét đau đớn, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy tuyên, ánh mắt tràn ngập sự kinh hoàng tột độ nhìn Chu Hải.
Hắn nhìn thiếu niên tiều phu vai u thịt bắp đang vác chiếc rìu mẻ cán gỗ gãy đôi hoàn toàn đứng vững chãi ngoài sân, rồi nhìn vết nứt không gian đen kịt đang từ từ khép lại trên không trung, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi tột cùng chưa từng có.
*Một rìu... chém rách không gian! Chém đôi phi kiếm chính tông của ta mà không cần dùng linh lực?!* Trần Kiếm Sĩ hoảng sợ đến mức mật tâm muốn vỡ vụn: *Tên nhóc tiều phu này... hắn là quái thai phương nào thế này?! Lại còn gã võ sư dính đầy bùn đất đang nằm im lìm trên ghế bành tre kia nữa... Từ đầu đến cuối hắn chưa từng chớp mắt, khóe miệng rỉ máu đầy tà dị, trán rực hỏa khí... Hắn cố tình để đệ tử ra tay chém đôi phi kiếm của ta để cảnh cáo Thiết Kiếm Đường! Hắn... hắn chắc chắn là một vị Tuyệt thế tông sư vạn cổ vô địch đang quy ẩn! Ta đã quá ngu ngốc khi đến đây nộp mạng!*
Chu Hải vác chiếc rìu mẻ, bả vai mỏi nhừ dữ dội, cơ bắp cánh tay run rẩy do dồn quá nhiều kiếm ý phách toái viên mãn vào một rìu tối thượng. Cậu cố chịu đựng sự mệt mỏi, lườm Trần Kiếm Sĩ bằng ánh mắt đầy sát khí:
"Sứ giả Thiết Kiếm Đường! Ngươi còn muốn cưỡng chế tịch thu võ đường Vô Danh nữa không?! Nếu còn dám bước lên một bước, nhát rìu tiếp theo của ta sẽ chém đôi cái đầu kiêu ngạo của ngươi đấy!"
Trần Kiếm Sĩ sợ đến mức hồn phi phách tán, không dám ho he nửa lời. Hắn cố nén cơn đau lồng ngực do kinh mạch bị nứt vỡ, khóc lóc thảm thiết bò rạp bằng cả hai tay hai chân lết ra ngoài cổng tre dột nát, leo lên cỗ xe ngựa tháo chạy trối chết.
Hắn vừa thúc ngựa chạy điên cuồng, vừa ngoảnh đầu lại nhìn vào khoảng sân võ đường Vô Danh với ánh mắt đầy oán hận và kinh sợ tột độ, gào lên thảm hại: "Các ngươi... các ngươi đợi đấy! Ta sẽ về báo tin cho Thiết Kiếm Trưởng Lão! Trưởng lão nhất định sẽ dẫn đại quân tông môn đến san phẳng cái cấm địa tà môn này của các ngươi!"
Cỗ xe ngựa của Thiết Kiếm Đường chạy trốn điên cuồng trong cát bụi mù mịt, chính thức khép lại âm mưu xiết nợ đất đai vòng ngoài đầu tiên.
Khoảng sân võ đường Vô Danh trở lại sự tĩnh lặng, chỉ còn lại hai nửa phi kiếm bạc gãy nát nằm lăn lóc dưới đất cát dơ bẩn.
Chu Hải vác chiếc rìu mẻ bị gãy đôi hoàn toàn cán gỗ, khuỵu gối quỳ sụp xuống sân, mồ hôi đầm đìa nhưng ánh mắt rực lên ngọn lửa cuồng tín tột đỉnh, cung kính dập đầu hướng về phía chiếc ghế bành tre:
"Sư phụ! Đệ tử đã chém đôi phi kiếm của sứ giả Thiết Kiếm Đường, bảo vệ thành công tôn nghiêm võ đường Vô Danh! Cảm tạ ngài đã dùng sự im lặng vô vi để thị phạm bài học bảo vệ đất đai tông môn!"
Liễu Vô Song, Lý Hoa và Ngô Đại cũng quỳ sụp bên cạnh Chu Hải, thành kính dập đầu gào lên đầy sùng bái: "Sư phụ vô địch vĩ đại!"
Trên chiếc ghế bành tre, Tạ Bất Tài đang nằm đơ cứng bỗng nhiên khẽ co giật khóe mắt, nước dãi quyện nước củ dền chua loét chảy dài xuống cằm, đôi mắt thâm quầng trợn trừng nhìn bầu trời trong vắt với vẻ lạnh lùng, glassy không một gợn sóng.
Trong thâm tâm hắn, một tiếng khóc gào thảm thiết, nghẹn ngào bùng nổ vang dội: *Trời đất tổ tông ơi! Chu Hải... cái tên nhóc quái thai này thật sự dùng rìu mẻ chém đôi phi kiếm của tu sĩ chính tông rồi! Lại còn chém rách cả không gian nữa chứ! Giờ thì hay rồi, sứ giả Thiết Kiếm Đường thảm bại chạy trốn, chắc chắn sẽ kéo Thiết Kiếm Trưởng Lão cùng đại quân tông môn đến san phẳng ngọn núi này! Ta... ta chỉ là một tên phàm nhân lừa đảo nhút nhát không biết một tí võ công nào, làm sao chịu nổi đại quân vây quét chứ?! Kế hoạch bán chiếc quạt ngọc bích chạy trốn dưỡng già của ta... hoàn toàn bị đống phi kiếm gãy nát này vùi lấp rồi! Ta muốn đi vệ sinh! Ta muốn đi vệ sinh ngay lập tức! Ai cứu ta với!!!*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!