Nhạc nềnHarvest6

Đao Pháp Từ Chuồng Củi Và Áp Lực Từ Phố Đông

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh bình minh của trấn Nam An biên cảnh chưa bao giờ mang lại cảm giác thanh thản cho Tạ Bất Tài. Khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua mái rơm mục nát của võ đường Vô Danh, rọi thẳng vào khuôn mặt ngái ngủ và đầy quầng thâm của vị chưởng môn tự phong, hắn khẽ rên rỉ một tiếng rồi lật người trên chiếc ghế bành tre cũ kỹ. Cái lưng già ba mươi tuổi của hắn ê ẩm như thể vừa bị một đàn trâu mộng giẫm qua. Thế nhưng, điều thực sự đánh thức hắn không phải là tiếng chim hót hay tiếng rao hàng của Chị Ba Đậu Hũ đầu phố, mà là một âm thanh vô cùng kỳ quái phát ra từ phía chuồng củi sau nhà bếp.


"Hít... Phù... Hít... Phù..."


Tiếng thở ấy trầm đục, nặng nề nhưng lại có một nhịp điệu đều đặn đến đáng sợ, giống như tiếng bễ lò rèn của lão Trần Thiết đang hoạt động hết công suất. Mỗi nhịp thở ra của âm thanh đó dường như còn mang theo một luồng gió lạnh buốt, khẽ thổi bay mấy cọng rơm khô trên nền đất ẩm.


Tạ Bất Tài nhíu mày, tay cầm chiếc quạt giấy rách ghi ba chữ "Đạo Vô Chiêu" che lên mặt, lầm bầm chửi rủa: "Tên nhóc tiều phu kia bị điên rồi sao? Mới sáng sớm tinh mơ đã làm cái quái gì thế không biết?"


Hắn uể oải ngồi dậy, thọc tay vào túi áo ngực để kiểm tra xem tờ di chúc nợ nần năm mươi lượng bạc của người chú quá cố Tạ Vô Năng còn ở đó không. Cảm nhận được lớp giấy tuyên ố vàng vẫn nằm im lìm, lòng hắn khẽ thắt lại. Khoản nợ khổng lồ ấy như một lưỡi gươm treo lơ lửng trên đầu, ép hắn phải duy trì cái võ đường lừa đảo này để bòn rút từng đồng xu rỉ sét của đám đệ tử nghèo khổ.


Tò mò xen lẫn bực bội, Tạ Bất Tài bước những bước chân phàm nhân khập khiễng về phía chuồng củi. Khi hắn hé mắt nhìn qua khe hở của vách đất nứt nẻ, cảnh tượng bên trong khiến hắn suýt chút nữa đánh rơi chiếc quạt giấy rách.


Trong không gian chật hẹp và tối tăm của chuồng củi, Chu Hải đang đứng tấn vững chãi trước một khúc củi gỗ tạp mục nát. Toàn thân thiếu niên mười tám tuổi ướt sũng mồ hôi, y phục vải thô dán chặt vào cơ bắp cuồn cuộn đang căng lên như dây đàn. Hai mắt cậu ta đỏ sọc, trợn trừng nhìn chằm chằm vào thớ gỗ mục dưới đất. Trên tay cậu, chiếc rìu sắt mẻ lưỡi cán gỗ lung lay đang được giơ cao quá đầu.


Điều đáng sợ là, mỗi khi Chu Hải hít vào, lồng ngực cậu phồng to đến mức dị thường, và khi cậu thở ra, một luồng khí lưu màu trắng mờ nhạt thực sự phun ra từ mũi, thổi bay lớp bụi đất dưới chân. Lưỡi rìu rỉ sét của cậu ta khẽ rung lên bần bật, phát ra những tiếng o o trầm đục như tiếng ong vò vẽ.


"Hít vào... ngưng tụ... nhìn thấu..." Chu Hải lẩm nhẩm, giọng nói khàn đặc vì thiếu ngủ nhưng tràn đầy sự cuồng tín.


"Phù!"


Một tiếng thở ra mạnh mẽ vang lên. Chu Hải vung rìu bổ xuống. Không có một tiếng gió rít gào thô bạo của man lực, cũng không có kình lực nội gia phát ra rầm rộ. Đường rìu đi cực kỳ chậm chạp, nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc lưỡi rìu mẻ chạm vào khúc củi khô, một vệt sáng đen mờ ảo, mỏng như sợi chỉ bỗng nhiên xẹt qua không khí.


"Xoẹt!"


Khúc củi mục nát tự động tách làm hai nửa đều chằn chặn, rơi xuống đất không một tiếng động. Điều kinh hoàng nhất là, chiếc thớt gỗ mỏng dính đặt bên dưới khúc củi hoàn toàn không hề có một vết xước, thậm chí lớp bụi mỏng trên mặt thớt cũng không bị xao động.


Chu Hải thở hắt ra một hơi, toàn thân run rẩy vì kiệt sức nhưng ánh mắt lại sáng rực lên như hai ngọn đuốc. Cậu ta lập tức quay người lại, vừa vặn nhìn thấy Tạ Bất Tài đang đứng đờ người ở cửa chuồng củi.


"Sư phụ!" Chu Hải quỳ sụp xuống nền đất đầy dăm gỗ, dập đầu một cái thật mạnh, giọng nói nghẹn ngào vì xúc động. "Đệ tử ngu muội! Suốt cả đêm qua, đệ tử đã điên cuồng chẻ củi theo 'Chẻ củi pháp vô tri' mà sư phụ truyền dạy. Đệ tử cố gắng không dùng man lực, chỉ dùng tâm nhãn để tìm kiếm 'vết nứt của vũ trụ'. Không ngờ... không ngờ khi đệ tử điều hòa hơi thở trùng khớp với tiếng gió núi, đệ tử thực sự nhìn thấy những vệt sáng đen mờ ảo trên thớ gỗ! Xin sư phụ chỉ điểm, hơi thở kỳ lạ này có phải là nhịp điệu của Đạo Vô Chiêu không?"


Tạ Bất Tài đứng im như tượng gỗ, khóe mắt hắn giật liên hồi. Nội tâm hắn lúc này đang gào thét dữ dội: *Vết nứt vũ trụ cái đầu ngươi ấy! Ta chỉ bịa đại ra cái tên đó để lừa ngươi chẻ củi hộ ta, sao ngươi lại thực sự chẻ ra vệt sáng đen gì đó rồi? Còn cái hơi thở phun ra khói trắng kia nữa, ngươi là người hay là yêu quái thế hả?!*


Nỗi sợ hãi tột độ bị lộ tẩy sự bất tài đan xen với sự kinh hoàng trước thiên phú quái thai của tên đệ tử này khiến mồ hôi lạnh của Tạ Bất Tài chảy ròng ròng sau lưng. Thế nhưng, bản năng sinh tồn và tài hùng biện bịp bợm đỉnh cao đã lập tức kéo hắn trở lại thực tế. Hắn không thể lộ ra sự ngơ ngác. Hắn phải diễn, phải diễn thật sâu!


Tạ Bất Tài khẽ khép chiếc quạt giấy rách lại, gõ nhẹ lên lòng bàn tay sờn cũ. Hắn nâng cằm lên, ánh mắt thâm trầm, lạnh lùng nhìn xa xăm ra ngoài hiên nhà, cố gắng giữ cho giọng nói của mình đều đều, mơ hồ như sương mù buổi sớm:


"Chu Hải... ngươi quả thực không làm bản tọa thất vọng. Nhưng ngươi nghĩ, hơi thở mà ngươi vừa ngộ ra đã là đỉnh cao của Đạo Vô Chiêu rồi sao?"


Chu Hải giật nẩy mình, cúi đầu thấp hơn: "Đệ tử ngu muội, xin sư phụ trách phạt!"


"Ta không phạt ngươi." Tạ Bất Tài chắp tay sau lưng, chậm rãi đi vòng quanh Chu Hải, bắt đầu vận dụng Thuật ngụy biện nước đôi để chém gió. "Ngươi hỏi ta về nhịp điệu hơi thở? Đạo khả đạo phi thường đạo. Hơi thở của ngươi chỉ là gió lùa qua kẽ đá, kình lực của ngươi chỉ là sóng vỗ mạn thuyền. Gió không động, tâm không động, chỉ có rìu động. Nhịp điệu của vũ trụ chính là... không có nhịp điệu nào cả. Ngươi cố tình tìm kiếm nhịp điệu, tức là ngươi đã tự trói buộc mình vào cái khuôn mẫu tầm thường của thế gian."


Chu Hải nín thở, đầu óc cậu ta như bị sấm sét đánh trúng. *Sư phụ nói đúng! Mình đã quá chấp niệm vào việc điều hòa hơi thở theo nhịp điệu cố định! Nhịp điệu của vũ trụ chính là sự hỗn loạn vĩ đại, không có quy luật nào cả! Chỉ khi từ bỏ nhịp điệu, mình mới thực sự hòa nhập vào hư không!*


"Đệ tử đã hiểu!" Chu Hải run rẩy nói, ánh mắt nhìn Tạ Bất Tài đầy vẻ sùng bái cuồng nhiệt. "Sư phụ muốn đệ tử từ bỏ mọi quy tắc hơi thở, để rìu tự vung, lực tự phát, đạt đến cảnh giới vô vi nhi trị!"


"Khụ..." Tạ Bất Tài khẽ ho khan một tiếng để giấu đi sự chột dạ. *Ngươi hiểu cái gì mà hiểu nhanh thế? Ta còn chưa biết mình vừa nói cái gì nữa là!* Hắn phất tay áo, ra vẻ khoan dung: "Biết vậy là tốt. Giờ thì vác đôi xô gỗ ra sông Nam An gánh nước về đổ đầy bể cho ta. Sau đó quét sạch khoảng sân phơi đồ. Nhớ kỹ, quét rác cũng là tu luyện, không được lười biếng."


"Dạ! Sư phụ! Đệ tử lập tức đi ngay!" Chu Hải hăm hở đứng dậy, vác chiếc rìu sắt mẻ và đôi xô gỗ chạy phăng phăng ra cổng võ đường, tinh thần phấn chấn như thể vừa được ban tặng thần binh tiên dược.


Nhìn bóng dáng Chu Hải khuất sau rặng tre, Tạ Bất Tài thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi lạnh trên trán. "May mà mình nhanh trí lừa được nó đi gánh nước. Đúng là mệt chết ta mà. Giờ thì phải tranh thủ nằm ngủ gật thêm một lát..."


Thế nhưng, ước nguyện lười biếng của vị chưởng môn nửa mùa một lần nữa bị dập tắt phũ phàng.


"Rầm!"


Một tiếng động kinh hoàng vang lên từ phía cổng chính võ đường Vô Danh. Cánh cửa tre vốn đã mục nát và sụ sụp từ hôm trước, nay bị một lực đạo thô bạo đá thẳng từ bên ngoài, vỡ vụn thành hàng chục mảnh tre bắn tung tóe vào trong sân phơi đồ. Bụi đất mù mịt bốc lên, át cả ánh nắng buổi sớm.


Tạ Bất Tài giật bắn mình, suýt chút nữa nhảy dựng lên khỏi hiên nhà. Hắn vội vàng giấu chiếc quạt giấy rách sau lưng, ánh mắt run rẩy nhìn ra phía cổng.


Từ trong đám bụi đất bước vào là một gã khổng lồ cao tới một mét chín, cơ bắp cuồn cuộn như những tảng đá xám xịt. Gã mặc bộ áo ba lỗ hở ngực đầy lông lá dữ tợn, khuôn mặt đầy vết sẹo ngang dọc bặm trợn. Trên vai gã vác một cây gậy sắt gai rỉ sét nặng trịch, những chiếc gai sắt nhọn hoắt sáng loáng dưới ánh mặt trời, bốc ra một mùi rỉ sét và sát khí nồng nặc.


Đi sau gã là ba tên tay sai côn đồ mặt mày láu cá, tay cầm gậy gỗ và xích sắt, nghênh ngang bước vào sân võ đường như thể đi vào chỗ không người.


"Vương Hùng!"


"Là Vương Hùng, em trai của võ sư Thiết Quyền Vương Bá!"


"Xong rồi, võ đường Vô Danh này tiêu đời rồi! Hôm qua bọn họ dám chiêu sinh học phí ba đồng, cướp hết học sinh nghèo của Thiết Quyền Đường, hôm nay ác bá đến đòi nợ máu rồi!"


Người dân nghèo từ khu ổ chuột Phố Tây và những thương nhân đi chợ Phố Đông Nam An bắt đầu tụ tập ngoài cổng võ đường, xì xào bàn tán với vẻ mặt đầy sợ hãi. Ai cũng biết Vương Hùng là kẻ hung hãn tàn nhẫn, chuyên bảo kê chợ Nam An và thu thuế chợ đen. Gậy sắt gai của gã đã đập gãy chân không biết bao nhiêu phàm nhân nghèo khó dám chống đối Thiết Quyền Đường.


Tạ Bất Tài nhìn thấy cây gậy sắt gai to đùng kia, hai chân hắn lập tức mềm nhũn ra như bún. Ruột gan hắn xoắn cả lại vì sợ hãi. Hắn thầm nghĩ: *Xong đời rồi! Vương Hùng này là kẻ luyện thể lực mạnh mẽ, một gậy của gã có thể đập nát đầu một con bò mộng! Ta chỉ là một phàm nhân bình thường, sao đỡ nổi một đòn của gã đây?! Chu Hải ơi là Chu Hải, sao ngươi lại đi gánh nước đúng lúc này thế chứ!*


Tuy nhiên, trước mặt hàng chục người dân đang xem náo nhiệt, Tạ Bất Tài không thể lập tức quỳ xuống xin tha. Hắn cố gắng bám chặt vào cột tre bên hiên để giữ cho cơ thể khỏi ngã quỵ, khuôn mặt cố tỏ ra lạnh lùng, vô cảm, ánh mắt sâu thẳm nhìn Vương Hùng như nhìn một đứa trẻ nghịch ngợm. Hắn khẽ mở quạt giấy rách "Đạo Vô Chiêu", quạt nhẹ hai cái đầy thong dong:


"Người trẻ tuổi... vội vã làm chi. Võ đường Vô Danh là nơi thanh tịnh, ngươi mang theo hung khí đập phá cửa hiệu của bản tọa, không sợ tổn hại đạo tâm sao?"


"Đạo tâm cái đầu ngươi ấy!" Vương Hùng khạc nhổ một bãi nước bọt đầy khinh bỉ xuống nền đất, vung cây gậy sắt gai chỉ thẳng vào mặt Tạ Bất Tài, giọng nói oang oang như sấm đánh. "Tạ Bất Tài! Ngươi bớt dùng mấy cái triết lý nhảm nhí đó để lòe thiên hạ đi! Anh trai ta, Vương Bá chưởng môn, thấy ngươi mở võ đường lừa đảo thu học phí rẻ mạt ba đồng xu rỉ sét, làm ảnh hưởng đến việc kinh doanh của Thiết Quyền Đường bọn ta! Hôm nay, ta đến đây để thu thuế chợ đen và tiền bảo kê!"


Vương Hùng bước tới một bước, mặt đất dưới chân gã khẽ rung lên. Gã xòe bàn tay to như hộ pháp ra trước mặt Tạ Bất Tài:


"Nộp ngay năm lượng bạc bảo kê! Bằng không, ta sẽ dùng cây gậy sắt gai này đập nát cái ổ chuột rách nát này của ngươi, rồi ném ngươi xuống sông Nam An cho cá ăn!"


"Năm... năm lượng bạc?!" Tạ Bất Tài nghe thấy con số đó, suýt chút nữa trợn ngược mắt ngất xỉu. Hắn thầm rủa xả: *Năm lượng bạc? Ta bán cả cái võ đường rách này đi cũng không đào đâu ra nổi một lượng! Học phí của Chu Hải chỉ có ba đồng xu rỉ sét, ta đã tiêu hết hai đồng để mua gạo tẻ rồi!*


Nhưng nhìn thấy ánh mắt hung hãn của Vương Hùng và cây gậy sắt gai đang gác trên vai gã, Tạ Bất Tài biết mình không thể cứng đối cứng. Hắn khẽ hạ giọng, cố gắng dùng Thuật ngụy biện nước đôi để trì hoãn thời gian, hy vọng Chu Hải gánh nước sẽ kịp chạy về giải cứu.


"Năm lượng bạc chỉ là vật ngoài thân, càn khôn vạn vật vốn là vô chủ." Tạ Bất Tài thâm trầm nói, tay quạt nhẹ. "Ngươi đòi bạc, thực chất là đòi cái gì? Là lòng tham trong tâm ngươi, hay là hư danh của Thiết Quyền Đường? Bản tọa có thể cho ngươi thấy một cảnh giới cao hơn cả tiền tài..."


"Bớt nói nhảm đi!" Vương Hùng gầm lên, cắt ngang lời chém gió của main. Gã tiến thẳng lên hiên nhà, vung bàn tay hộ pháp đẩy mạnh một cái vào ngực Tạ Bất Tài. "Ta không cần nghe ngươi giảng đạo! Có tiền thì sống, không tiền thì nát gáo!"


"A!"


Tạ Bất Tài hoàn toàn là một người phàm bình thường, không có nửa điểm tu vi võ học. Cú đẩy thô bạo của một kẻ Luyện Thể Tứ Trọng như Vương Hùng khiến hắn hoàn toàn mất đà. Hắn la lên một tiếng thảm hại, ngã ngửa ra sau, lăn lộn một vòng trên nền đất đầy bụi bặm của sảnh chính. Chiếc quạt giấy rách "Đạo Vô Chiêu" văng ra xa, tóc búi lỏng lẻo bị tuột ra, xõa tung rượi rượi trông cực kỳ nhếch nhác.


Đám đông ngoài cổng vang lên tiếng xì xào đầy thất vọng.


"Trời đất, ẩn thế cao nhân gì mà bị đẩy một cái đã ngã sấp mặt thế kia?"


"Chắc chắn là kẻ lừa đảo rồi! Thiết Quyền Đường nói đúng, võ đường Vô Danh chỉ là cái ổ bịp bợm!"


Danh tiếng của võ đường Vô Danh phút chốc bị bôi nhọ hoàn toàn trước mặt người dân xem náo nhiệt. Tạ Bất Tài lấm lem bụi đất, đau đớn ê ẩm cả mông. Hắn thầm khóc ròng: *Đau chết ta mất! Danh tiếng cao nhân gì tầm này nữa, giữ mạng mới là quan trọng nhất!*


Hắn desperately nhìn quanh tìm đường chạy trốn bằng khinh công giả vờ (Thần Hành Bất Đắc Dĩ), nhưng ba tên tay sai của Vương Hùng đã nhanh chóng vây kín các lối ra vào sảnh chính, chặn đứng mọi đường lui của hắn.


Tạ Bất Tài run rẩy thọc tay vào túi áo, lôi ra đồng xu rỉ sét cuối cùng còn sót lại từ học phí của Chu Hải, dâng lên bằng hai tay run rẩy, giọng nói mếu máo nhưng vẫn cố tỏ vẻ thâm trầm:


"Đây... đây là toàn bộ ngân quỹ phong thủy của võ đường... Ngươi cầm lấy, coi như bản tọa kết một đoạn thiện duyên với Thiết Quyền Đường..."


Vương Hùng nhìn đồng xu rỉ sét cô độc trên tay Tạ Bất Tài, khuôn mặt sẹo của gã co giật vì tức giận. Gã vung chân đá phăng đồng xu bay thẳng ra ngoài bãi rác sau núi:


"Một đồng xu rách này mà đòi mua mạng ngươi sao?! Ngươi khinh thường Vương Hùng ta quá rồi! Đập nát chân tay nó cho ta!"


Ba tên tay sai nghe lệnh, lập tức vung gậy gỗ và xích sắt lao vào Tạ Bất Tài đang nằm bệt dưới đất. Tạ Bất Tài nhắm chặt mắt lại, chuẩn bị kích hoạt Giả Chết Thuật để giả vờ ngất xỉu hòng thoát thân.


Nhưng đúng vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một tiếng động trầm đục dội vào từ phía chuồng củi sau nhà bếp, cắt ngang toàn bộ sát khí trong sảnh chính.


"Hít... Phù..."


Tiếng thở ấy vang lên, kéo theo một luồng áp lực vô hình nhưng vô cùng nặng nề tràn ngập khắp khoảng sân võ đường. Nhiệt độ xung quanh dường như đột ngột giảm xuống vài độ.


Chu Hải slowly bước ra từ chuồng củi. Trên vai cậu ta không còn gánh nước nữa, mà đôi xô gỗ đã được đặt gọn gàng bên giếng nước cổ. Trên tay phải của cậu, chiếc Rìu sắt mẻ lưỡi đang được buông thõng xuống đất, nhưng lưỡi rìu rỉ sét ấy lại đang khẽ rung lên, phát ra những vệt sáng đen mờ ảo, bóp méo cả không khí xung quanh cán gỗ.


Khuôn mặt Chu Hải lạnh lùng đến đáng sợ, hai mắt đỏ sọc nhìn chằm chằm vào Vương Hùng. Sát khí kiếm ý phách toái sơ kỳ từ người cậu ta bộc phát ra ngoài, khiến ba tên tay sai đang vung gậy gỗ bỗng nhiên đơ cứng người, toàn thân lạnh toát như rơi vào hầm băng.


"Các ngươi... dám đả thương sư phụ ta?" Chu Hải trầm giọng nói, mỗi chữ phát ra đều mang theo tiếng thở nặng nề chứa đựng kình lực phách toái.


Vương Hùng cảm nhận được luồng sát khí kỳ lạ từ tên tiều phu rách rưới kia, khẽ nhướng mày kinh ngạc. Nhưng cậy thế sức mạnh cơ bắp lực lưỡng và số đông, gã lập tức cười sằng sặc, vác cây gậy sắt gai rỉ sét đầy gai nhọn hoắt đi về phía chuồng củi:


"Ha ha! Thằng nhóc tiều phu rác rưởi bị Thiết Quyền Đường đuổi đi đây sao? Ngươi vác chiếc rìu mẻ kia định chẻ củi hay chẻ đầu ta thế hả? Hôm nay ta sẽ đập nát cái rìu rách của ngươi cùng cái đầu ngu ngốc kia luôn!"


Vương Hùng vác gậy sắt gai xông thẳng vào chuồng củi nơi Chu Hải đang đứng tấn thủ thế, chuẩn bị vung một đòn chí mạng đập nát tên đệ tử dám cản đường.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!