Độc Cô Cầu Bại Giả Và Thuật Ngụy Biện Nước Đôi
Ánh nắng đứng bóng của buổi trưa hè tại trấn Nam An hầm hập như một cái lò nung khổng lồ, thiêu đốt những lớp rơm rạ mục nát trên mái nhà ba gian của võ đường Vô Danh. Dưới cái nóng như đổ lửa ấy, mùi bùn đất sình lầy hôi thối bám trên bộ y phục võ sư xám sờn cũ của Tạ Bất Tài bắt đầu bốc lên nồng nặc, quyện cùng mùi khói hương nghi ngút từ sảnh chính dội ra tạo thành một thứ khí vị vô cùng tà dị.
Trên chiếc ghế bành tre cũ kỹ ngoài hiên, vị chưởng môn nhân tôn kính của võ đường Vô Danh đang nằm đờ cứng như một khúc gỗ trôi sông. Lớp bùn thối từ trận vấp ngã hôm trước đã khô lại thành một lớp vỏ màu xám xịt bám chặt trên má, khiến khuôn mặt hắn trông chẳng khác nào một pho tượng đất nung sứt mẻ. Ngay giữa ấn đường của hắn, một nốt muỗi đốt sưng đỏ chói lọi, to bằng đầu ngón tay cái, đang throbbing lên từng hồi ngứa ngáy đến tận xương tủy. Chưa hết, khóe miệng hắn vẫn còn dính vệt nước củ dền đỏ lòm khô khốc—dấu vết của màn giả chết thổ huyết đầy thê thảm từ hôm qua.
Nhưng tất cả những thứ đó không đáng sợ bằng cơn đau bụng đang cuộn lên như sóng thần trong dạ dày phàm nhân của hắn. Tạ Bất Tài thầm gào thét trong lòng, ruột gan quặn thắt lại như có ai dùng móc sắt cào xé: *Trời đất tổ tông ơi! Cái nước củ dền chua loét lên men của lão lang băm Trương Đại Phu sao mà độc địa thế này! Ta chỉ lỡ nuốt có một ngụm nhỏ khi giả vờ thổ huyết để trốn nợ thôi mà... Giờ thì hay rồi, cơ hàm của ta bị chuột rút cứng đờ, toàn thân thì đơ cứng vì sợ hãi, bụng lại đau như muốn nứt ra! Ta muốn đi vệ sinh! Ta muốn đi vệ sinh ngay lập tức!*
Thế nhưng, ngay dưới khoảng sân đất nứt nẻ trước hiên nhà, bốn bóng người đang quỳ sụp hai đầu gối sát đất, thành kính dập đầu.
Chu Hải—đại đệ tử tiều phu cuồng tín—vẫn vác chiếc rìu cùn rỉ sét mẻ lưỡi sau lưng, hai mắt đỏ hoe vì cảm động, nghẹn ngào nói: "Sư phụ! Ngài thà tự tổn hao nguyên thần, chịu đựng hỏa khí phản phệ luyện công đến mức trán nổi nốt đỏ tà dị, miệng dính đầy vết huyết lệ, toàn thân dính đầy bùn đất khổ hạnh... cũng quyết dùng triết lý 'Vô Sản Võ Học' để giải thoát chúng sinh khỏi xiềng xích nợ nần của Kim Tiền Báo! Tấm lòng đại từ đại bi của ngài, đệ tử suốt đời này cũng không quên!"
Liễu Vô Song—nữ hiệp sĩ chính nghĩa mới quy thuận, kinh mạch Luyện Thể Lục Trọng đang vận hành cuồn cuộn—cũng cúi sát đầu xuống đất cát dơ bẩn, khóc lóc tạ tội: "Tạ tông sư đại đức! Vô Song ngu muội, trước đây nghe lời xúi giục của tên Vương Bá bại trận, tưởng ngài là dâm tặc. Không ngờ ngài lại là vị chân nhân lánh đời, dùng chén trà sữa phàm trần dính nhọ nồi của Ngô sư đệ để đả thông kinh mạch cho ta, lại thà tự thổ huyết trọng thương để giáo hóa thế nhân! Vô Song nguyện làm đệ tử ký danh quét dọn võ đường Vô Danh suốt đời để chuộc tội!"
Lý Hoa nhắm chặt đôi mắt mù lòa dịu dàng, khẽ gật đầu mân mê chiếc thoi dệt bằng gỗ mục sờn bóng: "Sư phụ vô vi nhi trị, dùng thân thể phàm nhân gánh chịu nhân quả hồng trần, đệ tử vô cùng kính phục."
Ngô Đại béo ú đứng bên cạnh bưng cái khay đất nung đựng chén trà sữa rỗng dính đầy nhọ nồi, hân hoan phụ họa: "Sư phụ vĩ đại vô địch!"
Tạ Bất Tài nằm trên ghế bành tre, nước dãi quyện nước củ dền chua loét chảy dài xuống cằm, đôi mắt thâm quầng nặng nề trợn trừng nhìn bầu trời trong vắt với vẻ lạnh lùng, glassy không một gợn sóng. Hào quang "Sư phụ thâm sâu" bị động tỏa ra từ khuôn mặt đơ cứng vì chuột rút của hắn càng khiến đám đệ tử dưới sân run rẩy kính sợ, thầm nghĩ sư phụ đang tiến vào cảnh giới "Vô ngã tuyệt đối" để tịnh hóa nội thương.
*Ta không có tịnh hóa cái gì hết! Ta đang đau bụng sắp chết thật rồi! Con mụ điên Liễu Vô Song kia, ai bắt ngươi quỳ ở đây dập đầu chứ? Mau giải tán đi để ta lén bò vào chuồng củi đi vệ sinh! Ta lạy các ngươi đấy!* Tạ Bất Tài khóc không ra nước mắt, lồng ngực phập phồng yếu ớt.
Đúng lúc bầu không khí sùng bái cuồng nhiệt đang bao trùm khắp võ đường Vô Danh, một chuỗi tiếng cười lớn đầy ngạo nghễ, vang dội bỗng chốc dội thẳng từ ngoài cổng tre dột nát vào sân:
"HA HA HA! Khói sương mờ ảo che mắt thế nhân, danh môn chính phái toàn lũ phế vật! Võ đường Vô Danh rách nát, chưởng môn nhân hữu danh vô thực! Độc Cô Cầu Bại Giả ta đi khắp gầm trời mười năm nay chưa tìm được đối thủ, hôm nay đặc biệt đến đây để san phẳng cái võ đường bịp bợm này!"
Tiếng hét vừa dứt, một bóng người ăn mặc vô cùng lộng lẫy nhưng kỳ quặc bước vào sân.
Kẻ vừa đến là một trung niên gầy gò, khoác trên mình một bộ đạo bào rách rưới vá víu nghệ thuật bốc mùi cao nhân lánh đời. Tóc và râu của gã bạc phơ, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy vệt vôi trắng dính lem luốc sát chân tóc. Trên lưng gã vác một thanh đại kiếm bằng gỗ sơn đen bóng giả thép huyền thiết nặng nề, to bản như một tấm phản cửa. Khuôn mặt gã hếch lên trời, nụ cười gian xảo đầy vẻ ba hoa bốc phét.
Kẻ này chính là Độc Cô Cầu Bại Giả, kẻ lừa đảo danh tiếng khét tiếng giang hồ chuyên đi thách đấu các võ đường nhỏ phàm nhân để tống tiền bảo kê danh tiếng. Nghe tin Thiết Quyền Võ Đường của Vương Bá bị một nhát rìu chẻ đôi, gã không những không sợ mà còn ngửi thấy mùi cơ hội làm ăn lớn. Gã tin chắc võ đường Vô Danh chỉ là một lũ bịp bợm dùng thủ thuật may mắn để dọa người, nên muốn đến đây diễn kịch dọa dẫm để tống tiền bảo kê mười lượng bạc.
"Chưởng môn Vô Danh đâu? Mau lăn ra đây chịu chết!" Độc Cô Cầu Bại Giả gầm lên, tay phải đưa vào ống tay áo rộng thọc mạnh một phát.
Ngay lập tức, gã vung mạnh tay ra ngoài không trung. Một nắm bột phốt pho trắng sặc sỡ (Bột vôi cối dã trộn phốt pho phát sáng) được gã ném thẳng xuống nền đất cát trước hiên nhà.
"BÙNG!!!"
Một tiếng nổ nhẹ vang lên, kèm theo một luồng khói xanh lục lập lòe bốc lên nghi ngút, tỏa ra mùi tỏi nồng nặc rùng rợn. Độc Cô Cầu Bại Giả đứng giữa làn khói xanh mờ ảo, vung thanh đại kiếm gỗ sơn đen múa may quay cuồng, tạo ra phong thái vô cùng thần bí, cao thâm mạt trắc như thể một vị kiếm tiên vừa đột phá cảnh giới từ cõi sương mù bước ra.
"Ảo thuật phun khói đột phá cảnh giới!" Độc Cô Cầu Bại Giả kiêu ngạo hét lớn, mắt trợn trừng dọa nạt đám đông. "Tuyệt thế kiếm ý của ta đã đạt đến cảnh giới hóa hư vi thực! Kẻ nào dám cản đường ta?"
Đám đệ tử dưới sân lập tức biến sắc. Liễu Vô Song vội vàng đứng bật dậy, tay nắm chặt chuôi trường kiếm, kinh hãi thì thầm: "Khói xanh tà dị... kình lực hóa vụ! Tên này... tên này có phải là vị kiếm tiên lánh đời không? Sát khí của hắn thật đáng sợ!"
Chu Hải cũng trợn mắt nhìn làn khói xanh, tay vác chiếc rìu sắt mẻ lưỡi cán gỗ lung lay xích lại gần hiên nhà bảo vệ sư phụ, lẩm bẩm: "Sư muội cẩn thận, làn khói này bốc mùi tà dị, chắc chắn là ma pháp kiếm khí cực mạnh!"
Trong khi đám đệ tử đang vô cùng căng thẳng và kính sợ trước màn biểu diễn hoành tráng của Độc Cô Cầu Bại Giả, thì trên chiếc ghế bành tre, Tạ Bất Tài đang nằm đơ cứng bỗng nhiên khẽ co giật khóe mắt.
*Cái... cái quái gì thế này?*
Tạ Bất Tài liếc mắt nhìn làn khói xanh lục bốc mùi tỏi nồng nặc dưới sân, trong lòng bỗng chốc dâng lên một sự khinh bỉ tột độ. Là một kẻ lừa đảo chuyên nghiệp mở võ đường lừa tiền học phí dưỡng già suốt năm năm qua, Tạ Bất Tài chỉ cần ngửi một cái là nhận ra ngay mùi bột phốt pho trắng trộn bột vôi quét tường rẻ tiền mua ở chợ đồ cũ Phố Đông! Trò bịp bợm phun khói dọa trẻ con này, hắn đã thấy các gánh ảo thuật dạo biểu diễn từ năm mười tuổi!
*Tên khốn kiếp này!* Tạ Bất Tài thầm chửi rủa trong lòng, cơn đau bụng lại quặn lên một nhát khiến mặt hắn méo xệch: *Hóa ra là đồng nghiệp bịp bợm giang hồ! Ngươi dám vác kiếm gỗ sơn đen đến địa bàn của ta để cướp chén cơm dưỡng già của ta sao? Đã thế lại còn nhuộm tóc bằng vôi trắng lem luốc thế kia, trông quê mùa chết đi được! Nhưng mà... tên này tuy là giả, nhưng thanh kiếm gỗ của hắn to như thế kia, nếu hắn ngứa tay đập vào đầu ta một phát thì ta cũng đủ đi chầu tổ tiên thật! Ta phải làm sao đây? Chạy trốn thì không được vì bụng đang đau quặn, đệ tử lại đang nhìn chằm chằm... Ta phải dùng thuật ngụy biện nước đôi để bóc phốt hắn!*
Độc Cô Cầu Bại Giả thấy chưởng môn Vô Danh vẫn nằm im bất động trên ghế bành tre, khuôn mặt dính bùn thối lạnh lùng không cảm xúc, nước củ dền đỏ lòm dính khóe miệng trông vô cùng tà dị, đặc biệt là nốt đỏ sưng to giữa trán rực lên dưới ánh mặt trời, lòng gã khẽ run lên một nhịp.
*Ủa? Tên Tạ Bất Tài này bị điên hay sao mà dính đầy bùn đất thế kia?* Độc Cô Cầu Bại Giả thầm nghĩ, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra dưới lớp râu giả dán bằng nhựa cây: *Nhưng nhìn ánh mắt trợn trừng của hắn kìa... thật là lạnh lùng đáng sợ! Giống như đang nhìn thấu tim gan ta vậy! Lại còn tên tiều phu vai u thịt bắp đứng bên cạnh vác chiếc rìu mẻ cán gãy kia nữa... Nghe đồn tên nhóc đó đã chém đôi Thiết Quyền Đường! Nếu ta xông vào đánh thật, chắc chắn sẽ bị tên nhóc đó chẻ làm hai nửa! Đúng rồi, ta là kẻ lừa đảo danh tiếng, ta không thể dùng bạo lực! Ta phải dùng danh tiếng để ép hắn tự động nộp tiền!*
Gĩ nghĩ thế, Độc Cô Cầu Bại Giả vung đại kiếm gỗ chỉ thẳng vào mặt Tạ Bất Tài, thé giọng gào lên đầy kiêu ngạo: "Tạ Bất Tài! Ngươi tự xưng là ẩn thế cao nhân, nhưng lại nằm đờ ra đó không dám ra chiêu! Có giỏi thì bước ra đây đấu với đại kiếm của ta một trận sinh tử! Ta không đấu với đám hậu bối phế vật kia, chỉ đấu với chưởng môn nhân ngươi!"
Chu Hải nghe thấy kẻ đến dám chỉ kiếm vào sư phụ, lồng ngực phập phồng sát khí cuồng bạo bùng phát. Cậu bước lên một bước, vung chiếc rìu mẻ lên định chém: "Kẻ lừa đảo danh tiếng! Sư phụ ta đang thiền định tịnh hóa nội thương, ngươi không tư cách thách đấu với ngài! Để Chu Hải ta dùng rìu cùn này chẻ đôi kiếm gỗ của ngươi!"
Nhìn thấy chiếc rìu cùn rỉ sét của Chu Hải phát ra tiếng ngân nga trầm ấm đầy kiếm ý phách toái xé rách không khí, Độc Cô Cầu Bại Giả sợ đến mức suýt chút nữa đánh rơi thanh kiếm gỗ. Gã vội vàng thối lui hai bước vào trong làn khói xanh lục, vung kiếm múa may quay cuồng để che giấu sự run rẩy của hai đầu gối, gào lên: "Ta... ta là Độc Cô Cầu Bại! Ta chỉ đấu với kẻ mạnh nhất! Tạ Bất Tài, ngươi trốn sau lưng đệ tử, chẳng lẽ là một tên nhát gan vô năng sao?"
Lúc này, Tạ Bất Tài biết mình không thể im lặng được nữa. Nếu để Chu Hải ra tay chém chết tên bịp bợm này, danh tiếng võ đường Vô Danh sẽ lại tăng vọt lên một tầm cao kinh hoàng mới, và các đại tông môn Trung Nguyên chắc chắn sẽ kéo đại quân đến san phẳng ngọn núi này! Hắn phải dùng thuật ngụy biện nước đôi để dọa lui tên này một cách hòa bình, đồng thời giữ vững vỏ bọc cao nhân.
Hít một hơi thật sâu để nén cơn đau bụng đang quặn thắt, Tạ Bất Tài cố giữ cho cơ mặt đơ cứng không cảm xúc. Hào quang "Sư phụ thâm sâu" bị động bùng phát rực rỡ dưới ánh nắng trưa. Hắn khẽ phẩy chiếc quạt giấy rách 'Đạo Vô Chiêu' trên tay phành phạch, giọng nói thâm trầm, mơ hồ đều đều đều như tiếng chuông chùa vang lên:
"Đạo khả đạo, phi thường đạo... Danh khả danh, phi thường danh... Độc Cô hữu bại, cầu bại vô chiêu. Khói sương hồng trần mười năm qua của ngươi, bất quá chỉ là hạt bụi nhỏ nhoi giấu trong ống tay áo bên trái mà thôi..."
Tạ Bất Tài vừa nói những từ ngữ triết học Hán Việt cao siêu đọc cọp từ tiệm sách cũ của Lão Bản Tiệm Sách Cũ, vừa cố gắng dùng quạt rách che đi khóe miệng dính vệt nước củ dền đỏ lòm.
Thế nhưng, ngay khi hắn vừa dứt câu, dạ dày phàm nhân của hắn bỗng nhiên quặn thắt lên một nhát đau đớn tột cùng do ngụm nước củ dền chua loét lên men phát tác dữ dội. Cơn đau đột ngột khiến dây thần kinh cánh tay trái của hắn bị chuột rút giật cục.
"GIẬT!"
Cánh tay trái của Tạ Bất Tài tự động vung mạnh ra ngoài hiên nhà, ngón tay trỏ phàm nhân của hắn chỉ thẳng băng, vô cùng chính xác vào ống tay áo bên trái rộng thùng thình của Độc Cô Cầu Bại Giả.
Khoảnh khắc ngón tay dính đầy bùn đất của Tạ Bất Tài chỉ thẳng vào ống tay áo trái của gã sát thủ lừa đảo, toàn bộ khoảng sân võ đường bỗng chốc trở nên tĩnh lặng như tờ, chỉ còn tiếng gió núi thổi qua rặng tre xào xạc.
Độc Cô Cầu Bại Giả đứng đờ người giữa làn khói xanh lục. Thanh đại kiếm gỗ trên tay gã khựng lại giữa không trung. Khuôn mặt gã dưới lớp râu giả bạc phơ bỗng chốc biến đổi từ kiêu ngạo sang kinh hoàng tột độ, mồ hôi hột chảy ròng ròng như mưa sa.
*Ống... ống tay áo bên trái của ta?!*
Trong lòng Độc Cô Cầu Bại Giả, một cơn bão kinh hoàng bùng nổ, gào thét điên cuồng: *Làm... làm sao hắn biết được?! Trong ống tay áo bên trái của ta chính là nơi giấu chiếc túi da nhỏ đựng bột phốt pho trắng và đá lửa để tạo ảo thuật phun khói! Hắn... hắn chưa từng đứng dậy, chỉ nằm im trên ghế bành tre quét quạt rách, mắt dính đầy bùn đất, vậy mà chỉ cần một cái chỉ tay nhẹ nhàng đã khóa định chính xác vị trí giấu đồ bịp bợm của ta! Lại còn câu nói thâm trầm kia nữa... 'Khói sương hồng trần bất quá chỉ là hạt bụi giấu trong ống tay áo trái'... Trời ơi! Hắn không phải là cao thủ võ học bình thường! Hắn chính là chân nhân nhãn lực vô song, có thể nhìn thấu vạn vật hồng trần, nhìn thấu mọi ngụy trang và ảo thuật bịp bợm của ta trong nháy mắt!*
Càng nghĩ, Độc Cô Cầu Bại Giả càng thấy áp lực đạo tâm đè nặng lên ngực như núi Thái Sơn đổ sụp. Gã nhìn vào đôi mắt trợn trừng lạnh lùng, glassy không một gợn sóng của Tạ Bất Tài (thực chất là đang đờ người nhịn đau bụng), rồi nhìn nốt sưng đỏ chói lọi giữa trán main (tưởng là thiên nhãn thông thần), toàn thân gã run rẩy bần bật như cầy sấy.
*Hắn đang cảnh cáo ta! Cái chỉ tay kia chính là đang cảnh cáo ta rằng nếu ta còn dám múa rìu qua mắt thợ, hắn chỉ cần dùng một ngón tay cũng đủ kích nổ toàn bộ bột phốt pho trong tay áo thiêu rụi ta thành tro bụi! Trình độ bịp bợm của gã so với ta chính là một trời một vực! Ta chỉ là hạt cát, còn hắn chính là vạn cổ thần tiên!*
Tạ Bất Tài nằm trên ghế bành tre, thấy đối thủ đứng im không nhúc nhích, bèn cố chịu đựng cơn đau bụng, thâm trầm bồi thêm một câu ngụy biện nước đôi để dứt điểm:
"Bột đá phàm trần, phốt pho mạt hạng... Ngươi muốn dùng ảo thuật rẻ tiền này để che mắt Thiên Đạo, tống tiền phàm nhân nghèo khổ sao? Nhân quả tuần hoàn, quay đầu là bờ... Nếu không, nhát chỉ tiếp theo của ta sẽ không chỉ chỉ vào tay áo của ngươi đâu."
Câu nói vô nghĩa mập mờ này, kết hợp với cơn đau bụng khiến giọng Tạ Bất Tài run rẩy, trầm khàn tà dị, lập tức trở thành đòn đánh chí mạng đánh sập hoàn toàn đạo tâm bịp bợm của Độc Cô Cầu Bại Giả.
"BỘP!"
Thanh đại kiếm bằng gỗ sơn đen bóng giả thép huyền thiết nặng nề rơi thẳng xuống đất cát dơ bẩn. Độc Cô Cầu Bại Giả hai gối nhũn ra, quỳ sụp xuống đất trước hiên nhà, dập đầu lia lịa xuống đất cát dơ bẩn bạt vía, khóc lóc thảm thiết gào lên thảm hại:
"Chân nhân tha mạng! Tổ sư tha mạng! Nhỏ biết sai rồi! Nhỏ chỉ là một tên lừa đảo danh tiếng kiết xác đi tống tiền lẻ kiếm cơm qua ngày, hoàn toàn không biết một chiêu thức võ công nào! Nhỏ không dám múa rìu qua mắt thợ trước mặt nhãn lực vô song của ngài nữa! Xin ngài đại từ đại bi, đừng dùng Nhất Chỉ Khóa Tử Huyệt kích nổ phốt pho thiêu rụi nhỏ!"
Nói rồi, Độc Cô Cầu Bại Giả vội vàng thọc tay vào ống tay áo bên trái, lôi ra chiếc túi da đựng bột phốt pho trắng ném thẳng xuống đất cát, rồi khóc lóc thảm thiết bò rạp bằng cả hai tay hai chân lết ra khỏi cổng tre võ đường Vô Danh.
Gã vừa chạy vừa gào khóc thảm thiết, giọng nói vang vọng khắp đầu phố trấn Nam An: "Mọi người ơi chạy mau! Tạ tông sư của võ đường Vô Danh sở hữu nhãn lực vô song thần thông thiên nhãn! Ngài ấy chưa từng đứng dậy, chỉ cần một cái chỉ tay đã nhìn thấu toàn bộ ảo thuật bịp bợm ngàn năm của Độc Cô Cầu Bại ta! Võ đường Vô Danh chính là cấm địa thần tiên ẩn thế vĩ đại nhất lịch sử vạn tộc!"
Tiếng hét kinh hoàng của Độc Cô Cầu Bại Giả vang vọng khắp các ngõ hẻm, gieo rắc nỗi sợ hãi và sùng bái tột đỉnh cho toàn bộ người dân nghèo trấn Nam An đang vây quanh xem náo nhiệt.
Khoảng sân võ đường Vô Danh trở lại sự tĩnh lặng, chỉ còn làn khói xanh lục nhạt dần biến mất vào hư không.
Chu Hải, Lý Hoa, Ngô Đại và Liễu Vô Song vẫn đang quỳ dưới sân phơi đồ lót màu đỏ, hai mắt rực lên ngọn lửa cuồng tín tột đỉnh chưa từng có. Chu Hải dập đầu sát đất, giọng nói run rẩy vì kính phục tột cùng:
"Sư phụ! Ngài quả là chân nhân nhãn lực vô song! Một tên lừa đảo danh tiếng dùng ảo thuật phốt pho tinh vi đi lừa gạt giang hồ mười năm nay, vậy mà ngài chỉ cần nằm ngủ bành ghế tre, khẽ chỉ một ngón tay phàm nhân đã bóc trần toàn bộ trò bịp bợm của hắn, ép hắn phải tự nguyện xóa nợ đầu hàng quy thuận! Đây chính là cảnh giới vô chiêu thắng hữu chiêu, dùng trí tuệ tịnh hóa vạn vật vĩ đại nhất lịch sử võ học!"
Liễu Vô Song cũng cúi đầu thành kính: "Tạ tông sư anh minh thần thông! Nhãn lực nhìn thấu mọi ngụy trang của ngài đã cứu thoát dân nghèo trấn Nam An khỏi sự tống tiền của kẻ ác! Vô Song nguyện dùng trường kiếm bảo vệ cấm địa võ đường Vô Danh suốt đời!"
Tạ Bất Tài nằm trên ghế bành tre, cơn đau bụng dữ dội cuối cùng cũng dịu đi một chút nhờ ngụm nước củ dền đã tiêu hóa bớt. Hắn khẽ thở phào nhẹ nhõm một tiếng trong lòng, nhưng khi nghe thấy tiếng reo hò cuồng nhiệt tôn sùng của đám đệ tử và người dân ngoài ngõ, khuôn mặt dính bùn thối của hắn lập tức méo xệch đi vì đau khổ tột cùng.
*Cái... cái gì? Chân nhân nhãn lực vô song? Thần thông thiên nhãn nhìn thấu mọi ngụy trang sao?*
Tạ Bất Tài thầm gào khét trong lòng, ruột gan đau quặn như bị xát muối: *Trời đất ơi! Ta chỉ bị chuột rút ngón tay chỉ bừa bãi để xua muỗi vo ve thôi mà! Ta có biết nhìn thấu cái gì đâu! Giờ thì hay rồi, tên bịp bợm kia chạy đi rêu rao khắp trấn, danh tiếng 'Thiên Nhãn Vô Song' của ta lại bay xa vạn dặm! Kế hoạch bán chiếc quạt ngọc bích của Tống Thanh Vân để chạy trốn dưỡng già an nhàn của ta... chính thức sụp đổ hoàn toàn rồi! Sao ông trời lại đối xử tàn nhẫn với một kẻ lười biếng nhút nhát như ta thế này chứ?*
Chưa kịp để Tạ Bất Tài khóc ròng xong, từ ngoài cổng tre dột nát nứt toác, tiếng vó ngựa dồn dập kèm theo tiếng bánh xe lăn sột soạt bỗng chốc dội thẳng vào sân võ đường.
Một cỗ xe ngựa lộng lẫy thêu hình kiếm bạc của Thiết Kiếm Đường dừng khựng lại ngoài ngõ. Bước xuống xe là một thanh niên kiêu ngạo mặc võ phục kiếm tông màu xanh lam thêu hình kiếm bạc lấp lánh, lưng đeo phi kiếm sáng loáng, tay cầm một tờ khế ước đất đai đóng dấu quan phủ cấp cao đỏ chói.
Gã sứ giả kiêu ngạo bước vào sân, quét mắt nhìn đống đổ nát sảnh chính và đám đệ tử đang quỳ lạy, rồi chỉ thẳng tờ khế ước đất đai vào mặt Tạ Bất Tài, quát lớn bằng giọng điệu lạnh lùng đầy uy hiếp:
"Ai là Tạ Bất Tài? Ta là Trần Kiếm Sĩ, sứ giả của Thiết Kiếm Đường hạ phái! Nhận lệnh của Thiết Kiếm Trưởng Lão, hôm nay đến đây để cưỡng chế tịch thu toàn bộ mảnh đất võ đường Vô Danh này vì lý do xây dựng trái phép không giấy phép của tông môn thượng cấp! Mau dọn đồ xéo ngay khỏi núi hoang Nam An!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!