Kim Tiền Báo Đòi Nợ Khống Và Triết Lý Vô Sản Võ Học
Ánh nắng giữa trưa của trấn Nam An dội xuống khoảng sân đất của võ đường Vô Danh nóng bỏng như muốn nướng chín da người. Mùi rơm rạ cháy khét lẹt từ trận lôi kiếp đêm qua quyện với mùi bùn đất sình lầy hôi thối dính đầy trên y phục xám sờn cũ của Tạ Bất Tài, tạo thành một loại khí vị vô cùng nồng nặc và khó tả. Trên chiếc ghế bành tre cũ kỹ ngoài hiên, vị chưởng môn nhân tôn kính đang méo mặt đưa ngón tay phàm nhân lên gãi sột soạt vào cái nốt muỗi đốt sưng đỏ chói lọi ngay giữa ấn đường. Nốt muỗi rừng Nam An to bằng đầu ngón tay cái, đỏ mọng, ngứa ngáy đến tận xương tủy, nằm ngay ngắn ở vị trí thiên nhãn trông chẳng khác nào một con mắt thứ ba tà dị đang chuẩn bị khai mở.
Dưới sân, Liễu Vô Song—nữ hiệp sĩ chính nghĩa mù quáng khét tiếng—vẫn đang quỳ sụp hai đầu gối xuống đất cát, đầu cúi sát đất, bả vai run rẩy khóc lóc thảm thiết: "Tạ tông sư đại từ đại bi! Vô Song ngu muội, tin lời tiểu nhân gièm pha suýt chút nữa đã mạo phạm chân nhân! Xin ngài hãy nhận của Vô Song một lạy tạ tội này!"
Đứng bên cạnh nàng, Lý Hoa nhắm chặt đôi mắt mù lòa dịu dàng, khẽ nghiêng đầu mân mê chiếc thoi dệt bằng gỗ mục sờn bóng, trong khi Ngô Đại béo ú vẫn hân hoan bưng cái khay đất nung đựng chén trà sữa rỗng dính đầy nhọ nồi. Cả hai đệ tử đều nhìn sư phụ với ánh mắt rực lên ngọn lửa cuồng tín tột đỉnh, thầm nghĩ sư phụ chỉ cần dùng một chén trà sữa phàm trần đã tịnh hóa hoàn toàn sát khí của một tu sĩ Luyện Thể Ngũ Trọng, giúp nàng ta đột phá ngay tại chỗ. Đây chính là cảnh giới vô vi nhi trị vĩ đại nhất lịch sử võ học!
Trong thâm tâm, Tạ Bất Tài đang khóc không ra nước mắt, ruột gan đau quặn như bị ai cào xé. Hắn thầm gào thét: *Trời đất tổ tông ơi! Ta chỉ bị muỗi rừng đốt sưng húp trán thôi mà... con mụ điên này lại tưởng ta luyện tà công phản phệ! Lại còn tự bổ não cái chén trà sữa dính đầy nhọ nồi của thằng béo Ngô Đại thành Hỗn Nguyên Đạo Trà nữa chứ! Ta có biết võ công đâu, ta chỉ muốn các ngươi giải tán để ta đi tắm rửa thôi mà! Sao cái danh dâm tặc lại biến thành ẩn thế chân nhân rồi?*
Chưa kịp để Tạ Bất Tài nghĩ ra kịch bản ngụy biện để đuổi Liễu Vô Song đi, một chuỗi tiếng bước chân thô bạo, dồn dập kèm theo tiếng xích sắt loảng xoảng bỗng chốc dội thẳng vào cổng tre võ đường.
"RẦM!"
Cánh cổng tre vốn đã xập xệ sau các trận chiến trước, nay bị một cú đá thô bạo đạp bay ra hai bên, nứt toác làm đôi. Một gã trung niên gầy gò, mặc áo lụa gấm vàng thêu hình đồng tiền xu lộng lẫy, tay đeo đầy nhẫn vàng ngọc giả bốc mùi nước hoa rẻ mạt nồng nặc bước vào. Khuôn mặt gã gian xảo, đôi mắt ti hí như mắt chuột dòm ngó khắp khoảng sân dột nát. Theo sau gã là ba tên lực sĩ côn đồ vai u thịt bắp, mặt đầy vết sẹo ngang dọc dữ tợn, tay lăm lăm gậy sắt gai và xích sắt rỉ sét.
Kẻ dẫn đầu này chính là Kim Tiền Báo, trùm tín dụng đen khét tiếng nhất trấn Nam An. Gã đứng giữa sân, vênh váo quét mắt qua Liễu Vô Song đang quỳ dưới đất, rồi chỉ thẳng ngón tay đeo nhẫn ngọc giả vào mặt Tạ Bất Tài, gào lên bằng giọng nói thé thé đầy chói tai:
"Tạ Bất Tài! Mau lăn xuống đây trả nợ! Hôm nay đã là ngày mùng một đầu tháng, khoản nợ năm mươi lượng bạc cũ của người chú họ quá cố Tạ Vô Năng của ngươi đã quá hạn ba năm rồi! Lãi mẹ đẻ lãi con, tổng cộng là một trăm lượng bạc! Hôm nay nếu ngươi không nộp đủ tiền mặt, bổn báo sẽ dùng khế ước nợ này để tịch thu toàn bộ mảnh đất võ đường Vô Danh của ngươi!"
Nói rồi, Kim Tiền Báo rút từ trong ngực áo ra một cuốn sổ nợ dày cộp nạm viền vàng giả, đập mạnh lên lòng bàn tay phát ra tiếng bộp bộp đầy đe dọa. Ba tên tay sai phía sau lập tức vung xích sắt loảng xoảng, bước lên vây quanh chiếc ghế bành tre của Tạ Bất Tài.
Nghe đến con số "một trăm lượng bạc", Tạ Bất Tài suýt chút nữa ngã lộn cổ khỏi ghế bành tre. Hắn hoảng sợ tột độ, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, làm trôi đi một mảng bùn thối trên má. Một trăm lượng bạc! Đối với một kẻ nghèo kiết xác chỉ biết bòn rút ba đồng xu học phí mỗi tháng của đệ tử như hắn, đây là một con số thiên văn! Nếu võ đường bị tịch thu, hắn sẽ mất đi chỗ dung thân duy nhất, kế hoạch dưỡng già an nhàn sẽ tan thành mây khói, và hắn sẽ phải đi ăn xin đầu đường xó chợ!
*Nguy hiểm rồi! Tên Kim Tiền Báo này là kẻ tàn nhẫn, chuyên xiết nợ nhà đất của dân nghèo Phố Tây! Hắn không sợ quan phủ, cũng chẳng màng đến danh tiếng ẩn thế cao nhân của ta vì hắn chỉ nhìn thấy tiền! Ta phải làm sao đây? Chạy trốn? Không được, ba tên lực sĩ kia đã khóa chặt lối thoát rồi! Thuyết phục hắn?*
Tạ Bất Tài cố nén cơn run rẩy ở hai đầu gối, gượng dậy, nở một nụ cười thâm trầm mạt trắc, tay phẩy phẩy chiếc quạt giấy rách 'Đạo Vô Chiêu' để che giấu khuôn mặt đang cắt không còn giọt máu. Hắn dùng giọng nói thâm trầm, mơ hồ đều đều cố kéo dài thời gian:
"Kim gia... Vạn vật trên đời đều có nhân quả, nợ nần cũng là một sợi dây duyên nghiệp. Võ đường Vô Danh dạo này kinh tế có chút khó khăn, hay là... ta xin trả góp mỗi tháng một đồng xu rỉ sét, trả trong vòng... một trăm năm được không?"
Kim Tiền Báo nghe xong, mặt mũi tối sầm lại vì tức giận. Gã nhổ một bãi nước bọt xuống đất cát, giận dữ quát lớn: "Trả góp một xu mỗi tháng? Ngươi giỡn mặt với bổn báo à? Ta không cần biết ngươi dùng trò bịp bợm gì để lòe thiên hạ, hôm nay không có một trăm lượng bạc thì dọn đồ xéo ngay ra đường! Tay sai! Mau xông vào khiêng sạch đồ đạc, dỡ luôn cái mái tranh này cho ta!"
Ba tên lực sĩ gầm rú một tiếng, vung xích sắt định xông lên hiên nhà.
Tạ Bất Tài thấy thương lượng thất bại, ba tên lực sĩ hung hãn đang lao đến sát sạt, lòng nhút nhát phàm nhân lập tức bùng phát tột đỉnh. Hai chân hắn nhũn ra như bún, tim đập thình thịch muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Trong cơn tuyệt vọng, hắn chợt nhớ đến kỹ năng bảo mạng tối thượng mà lang y lang băm Trương Đại Phu đã truyền dạy: Phương pháp "Giả chết thổ huyết"!
Không chần chừ thêm một giây, Tạ Bất Tài bóp chặt lồng ngực, khuôn mặt nhăn nhó đầy đau đớn, ho sặc sụa liên tục vài tiếng: "Khụ... khụ... khụ!"
Cùng lúc đó, hắn dùng cơ hàm đẩy nhẹ cái túi da heo nhỏ chứa nước củ dền đỏ lòm giấu sẵn trong khe má, cắn mạnh một phát.
"PHỤT!!!"
Một ngụm "máu" đỏ tươi, đặc quánh phun ra tung tóe từ khóe miệng Tạ Bất Tài, bắn thành một vệt dài đỏ lòm trên nền đất sân và y phục xám sờn cũ của hắn. Tạ Bất Tài trợn ngược mắt, ngã vật ra chiếc ghế bành tre cũ kỹ, hơi thở thoi thóp, lồng ngực phập phồng yếu ớt như thể sắp tịch diệt ngay lập tức. Hắn cố tình đơ cứng cơ thể, miệng há hốc để dòng nước củ dền đỏ lòm tiếp tục chảy dài xuống cằm, trông cực kỳ thê thảm và chân thật.
Tuy nhiên, do quá hoảng sợ và vội vã, Tạ Bất Tài đã vô tình nuốt chửng một ngụm nước củ dền chua loét, chát ngắt vào bụng. Vị chua nồng của nước củ dền lên men lập tức kích thích dạ dày phàm nhân của hắn, gây ra một cơn đau bụng âm ỉ, khiến ruột gan hắn quặn thắt thật sự. Khuôn mặt hắn co rúm lại, mồ hôi hột chảy ròng ròng vì đau bụng, nhưng dưới mắt người ngoài, đây lại chính là biểu hiện của việc nội thương trầm trọng, kinh mạch đứt đoạn!
Cảnh tượng "thổ huyết trọng thương" đầy thê thảm của Tạ Bất Tài lập tức khiến khoảng sân võ đường trở nên tĩnh lặng như tờ.
Chu Hải—đại đệ tử tiều phu cuồng tín—vừa vác một bó củi khô từ rừng Nam An trở về, bước chân khựng lại ngay sát hàng rào tre. Khi nhìn thấy sư phụ tôn kính của mình phun ra một ngụm máu đỏ tươi, nằm thoi thóp trên ghế bành tre với khuôn mặt co rúm đầy đau đớn, trong đầu thiếu niên 18 tuổi lập tức bùng nổ một cơn địa chấn kinh hoàng.
Chu Hải trợn tròn mắt, hàm răng nghiến chặt phát ra tiếng kèn kẹt, toàn thân run rẩy vì phẫn nộ tột độ. Trong đầu cậu, một chuỗi suy luận cuồng tín lập tức tự động mã hóa: *Sư phụ! Sư phụ vĩ đại của ta! Đêm qua ngài đã hao tổn vô số nguyên thần để bồi dưỡng linh khí cho nước giếng cổ, lại chịu đựng hỏa khí phản phệ (nốt đỏ giữa trán) để chỉ điểm cho Liễu Vô Song ngộ đạo! Ngài đã kiệt sức, kinh mạch đang vô cùng suy yếu! Vậy mà tên trùm cho vay nặng lãi độc ác này lại dám mang tờ khế ước nợ khống của người chú quá cố đến đây bức ép, dùng áp lực nợ nần phàm trần để đánh sập đạo tâm của ngài, khiến ngài bị nội thương bộc phát, thổ huyết trầm trọng thế kia! Tên hút máu này... hắn muốn mưu sát sư phụ ta!*
"SƯ PHỤ!!!"
Chu Hải hét lên một tiếng rống giận dữ như dã thú bị thương, tiếng hét mang theo kiếm ý cuồng bạo chấn động cả rặng tre già rụng lá lả tả. Thiếu niên tiều phu vứt mạnh bó củi khô xuống đất, hai mắt đỏ ngầu rực lửa sát khí, tay phải vung mạnh ra sau lưng, nắm chặt lấy chuôi chiếc Rìu cùn chẻ củi rỉ sét mẻ lưỡi cán gỗ lung lay.
Liễu Vô Song đang quỳ dưới đất cũng giật mình bật dậy, trường kiếm Chính Nghĩa trong tay nàng run rẩy chỉ thẳng vào Kim Tiền Báo, quát lên đầy phẫn nộ: "Kim Tiền Báo! Ngươi dám bức hại Tạ tông sư đến mức thổ huyết! Hôm nay hiệp sĩ chính nghĩa ta sẽ chém nát đầu ngươi!"
Kim Tiền Báo nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn, lòng khẽ run lên nhưng vẫn cố giữ vẻ hống hách của một kẻ nắm đằng chuôi khế ước pháp lý. Gã vung cuốn sổ nợ lên, thé thé gào lớn: "Nợ máu trả bằng máu, nợ tiền trả bằng tiền! Có giấy trắng mực đen ở đây, dù là tuyệt thế tông sư cũng không thể quỵt nợ của Kim gia ta! Tay sai, mau xông lên chặn con nhỏ kia lại! Còn tên tiều phu kia, một chiếc rìu mẻ chẻ củi thì làm được cái quái gì chứ?"
Ba tên lực sĩ nghe lệnh, gầm lên một tiếng dữ tợn, vung gậy sắt gai xông thẳng về phía Chu Hải.
Chu Hải không hề nhìn ba tên lực sĩ. Ánh mắt cậu chỉ khóa chặt vào cuốn sổ nợ khống trên tay Kim Tiền Báo. Cậu bước lên một bước, đứng tấn vững chãi theo đúng nhịp thở của Chẻ củi pháp vô tri mà Tạ Bất Tài từng chỉ bừa. Trong nhãn giới của Chu Hải, không gian xung quanh cuốn sổ nợ bỗng chốc biến đổi. Cậu nhìn thấy một vệt sáng đen mờ ảo—vết nứt cấu trúc tự nhiên của không khí và vật thể—chạy dọc từ đỉnh đầu Kim Tiền Báo xuống tận mặt đất cát dưới chân gã.
*Sư phụ từng dạy: 'Vạn vật đều có vết nứt, chẻ củi phải nương theo thớ gỗ tự nhiên'. Khoản nợ khống này chính là một thớ gỗ thối trói buộc càn khôn, ta phải dùng rìu cùn này chẻ đôi nó để giải phóng cho sư phụ!*
Chu Hải hít một hơi thật sâu, dồn toàn bộ kình lực và kiếm ý phách toái viên mãn ngàn năm có một vào hai cánh tay u thịt bắp. Chiếc rìu cùn rỉ sét mẻ lưỡi bỗng chốc phát ra tiếng ngân nga trầm ấm, một luồng hắc khí mờ ảo bao quanh lưỡi rìu xé rách không khí xung quanh kêu xèo xèo.
"CHẺ CHO TA!!!"
Chu Hải gầm lên, vung rìu bổ thẳng một nhát từ trên xuống dưới nhắm vào vệt sáng đen mờ ảo bên cạnh Kim Tiền Báo.
Nhát rìu bổ xuống chậm chạp, không có nửa điểm linh lực sặc sỡ của các tu sĩ chính thống, nhưng nó mang theo một ý chí cuồng bạo tuyệt đối.
"XOẢNG!!!"
Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên như tiếng sét đánh ngang tai giữa ban ngày. Ngay trước mắt Kim Tiền Báo, không khí bỗng chốc bị bóp méo, co rút lại trong gang tấc. Một vệt đen khổng lồ dài hơn mười mét, rộng nửa mét đột ngột xuất hiện, xé rách mặt đất cát của võ đường Vô Danh thành một vết nứt sâu hoắm, perfectly smooth như thể bị một thanh thần kiếm khổng lồ chém đôi.
Vết nứt không gian phách toái lan truyền với tốc độ cực nhanh, sượt qua sát sạt ngón chân cái của Kim Tiền Báo chỉ đúng một sợi tóc, kéo dài thẳng ra ngoài cổng tre, chém đôi chiếc xe ngựa chở đồ của gã đang đỗ ngoài ngõ thành hai nửa bằng phẳng hoàn hảo trước khi biến mất.
Luồng kình phong cuồng bạo bộc phát từ vết nứt thổi bay ba tên lực sĩ vai u thịt bắp ngã nhào lộn mười vòng ra đất, gậy sắt gai và xích sắt trong tay chúng bị chấn vỡ vụn thành trăm mảnh sắt vụn rỉ sét. Chiếc rương gỗ chứa dụng cụ đòi nợ của chúng cũng bị chém thành đống dăm gỗ vụn bay tứ tán khắp khoảng sân.
Kim Tiền Báo đứng đơ người giữa sân, hai chân run rẩy bần bật như cầy sấy. Gã nhìn xuống khe nứt sâu hoắm, đen ngòm ngay sát ngón chân mình, rồi nhìn chiếc xe ngựa ngoài cổng đã bị chẻ đôi hoàn hảo đang đổ sụp xuống đất. Mùi nước tiểu khai nồng bốc lên từ chiếc quần lụa thêu tiền vàng của gã. Gã thực sự đã tiểu ra quần vì quá sợ hãi.
*Trời... trời đất ơi!* Kim Tiền Báo thầm gào thét trong đầu, linh hồn như muốn bay khỏi xác: *Đây... đây không phải là võ công phàm nhân! Đây là Không Gian Phách Toái Kiếm trong truyền thuyết! Một nhát rìu mẻ chẻ đôi không gian, chém nứt đất trời! Tên tiều phu rách rưới này lại là một vị Kiếm Tiên ẩn thế sao? Vậy... vị sư phụ đang nằm thổ huyết kia... ngài ấy rốt cuộc là tồn tại khủng khiếp đến mức nào mà lại dạy ra một con quái vật thế này chứ?*
Chu Hải thu rìu cùn lại, vác lên vai, bước từng bước nặng nề tiến sát về phía Kim Tiền Báo đang run rẩy. Khuôn mặt thiếu niên tiều phu lạnh lùng, giọng nói vang dội như sấm truyền dạy triết lý vô sản võ học:
"Sư phụ ta từng dạy: 'Võ học chân chính không phải để tranh giành quyền lực, mà là để giải phóng phàm nhân nghèo khổ khỏi xiềng xích nô dịch'. Khoản nợ khống năm mươi lượng bạc của người chú quá cố chỉ là thứ rác rưởi do kẻ bóc lột các ngươi tự bịa ra để trói buộc linh hồn dân nghèo! Hôm nay, ta dùng rìu cùn này chẻ đôi sổ nợ của ngươi, cũng là chẻ đôi xiềng xích nô dịch của Kim Tiền Bang các ngươi đối với võ đường Vô Danh!"
Nói rồi, Chu Hải chỉ thẳng lưỡi rìu mẻ vào cuốn sổ nợ trên tay Kim Tiền Báo, quát lớn: "Mau xóa nợ, nếu không nhát rìu tiếp theo sẽ chẻ đôi đầu ngươi giống như chiếc xe ngựa kia!"
Kim Tiền Báo hoảng sợ tột độ, đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Gã quỳ sụp xuống vũng nước tiểu của chính mình, khóc lóc thảm thiết, hai tay run rẩy dâng cuốn sổ nợ lên quá đầu: "Kiếm Tiên tha mạng! Chân nhân tha mạng! Nhỏ biết sai rồi! Nhỏ không dám đòi nợ nữa!"
Gã vội vàng dùng ngón tay đeo nhẫn ngọc giả, quệt đống mực đen nhầy nhụa còn sót lại trên khế ước nợ cũ của Tạ Vô Năng, đóng dấu vân tay đỏ chói của mình đè lên chữ "ĐÃ XÓA NỢ" viết tay nguệch ngoạc bằng than củi, rồi ném cuốn sổ nợ vào đống lửa than củi đang cháy dở sát chuồng củi.
"XÈO... XÈO..."
Cuốn sổ nợ khống dày cộp nhanh chóng bị ngọn lửa than củi thiêu rụi hoàn toàn thành tro tàn đen xì. Khoản nợ một trăm lượng bạc treo lơ lửng trên đầu võ đường Vô Danh chính thức được xóa bỏ triệt để.
"Cút!" Chu Hải quát lạnh một tiếng.
Kim Tiền Báo cùng ba tên lực sĩ như được đại xá, khóc lóc thảm thiết, bò rạp bằng cả hai tay hai chân lết ra khỏi cổng tre võ đường Vô Danh. Gã vừa chạy vừa gào khóc oán hận: "Ta thề... từ nay về sau Kim Tiền Báo ta sẽ cải tà quy chính, làm nghề cho vay lãi rẻ phục vụ dân nghèo Phố Tây, tuyệt đối không bao giờ bén mảng đến cái cấm địa quái thai này nữa!"
Khoảng sân võ đường Vô Danh trở lại sự yên tĩnh, chỉ còn tiếng củi khô cháy lách tách trong bếp lò.
Lúc này, Tạ Bất Tài vẫn đang nằm đơ cứng trên chiếc ghế bành tre ngoài hiên. Dù khoản nợ khổng lồ đã được xóa bỏ, nhưng khuôn mặt hắn vẫn co rúm, mồ hôi chảy ròng ròng, hai tay ôm chặt lấy bụng. Cơn đau bụng do nuốt nhầm nước củ dền chua loét đang phát tác dữ dội, khiến ruột gan hắn quặn lên từng hồi đau đớn. Hắn muốn ngồi dậy đi vệ sinh ngay lập tức, nhưng cơ bắp toàn thân vẫn đang bị khóa chặt bởi trạng thái Bình cảnh "Đơ người" chưa hết tác dụng.
*Trời ơi... cái nước củ dền chết tiệt này... sao chua và độc địa thế không biết! Bụng ta đau quá... Ta muốn đi vệ sinh... Ai cứu ta với! Con mụ điên Liễu Vô Song kia, sao ngươi cứ nhìn ta bằng ánh mắt sùng bái thế kia? Ta không thiền định đâu, ta đang đau bụng sắp chết thật rồi đây này!*
Chu Hải vác rìu cùn bước đến trước hiên nhà, cùng Lý Hoa và Ngô Đại quỳ sụp xuống trước chiếc ghế bành tre của sư phụ. Thiếu niên tiều phu nghẹn ngào khóc lóc, dập đầu sát đất tạ ơn:
"Sư phụ! Đệ tử đã thấu hiểu triết lý 'Vô Sản Võ Học' vĩ đại của ngài! Ngài cố tình chịu đựng sự sỉ nhục, thổ huyết trọng thương để thị phạm cho đệ tử bài học về việc dùng rìu cùn chẻ đôi xiềng xích nợ nần! Lòng nhân ái và trí tuệ của ngài rộng lớn như đại dương, đệ tử suốt đời này cũng không báo đáp hết ân tình dạy dỗ của ngài!"
Liễu Vô Song cũng bước đến quỳ bên cạnh Chu Hải, khuôn mặt thanh tú đầy vẻ kính sợ và ngưỡng mộ tột đỉnh: "Tạ tông sư vĩ đại! Một nhát rìu chẻ đôi không gian giải phóng phàm nhân... Đây mới chính là võ đạo chân chính bảo vệ công lý! Liễu Vô Song ta nguyện từ bỏ kiếm pháp Bá Vương Thương Bang, ở lại võ đường Vô Danh làm đệ tử ký danh quét dọn để được học tập triết lý vĩ đại của ngài!"
Tạ Bất Tài nằm im trên ghế bành tre, nước củ dền đỏ lòm vẫn dính đầy khóe miệng, đôi mắt thâm quầng trợn trừng không cảm xúc nhìn bầu trời xanh trong vắt. Hắn khẽ nấc lên một tiếng nhỏ do đau bụng, không thể thốt ra nổi một lời giải thích nào.
*Hả? Cái gì? Lại nhận thêm một đệ tử ký danh nữa sao? Ta chỉ muốn trả nợ năm mươi lượng bạc cũ để được yên ổn nằm ngủ bành ghế tre dưỡng già thôi mà! Sao cái võ đường rách nát này càng ngày càng thu hút nhiều kẻ quái thai thế này chứ? Thần tiên ơi, cứu con với... con đau bụng quá rồi...*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!