Nhạc nềnHarvest6

Nữ Hiệp Sĩ Mù Quáng Và Khay Trà Sữa Đả Thông Kinh Mạch

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Trấn Nam An vào buổi trưa hôm ấy nóng hầm hập như một cái lò nung khổng lồ. Ánh mặt trời chói chang dội xuống vách đất nứt nẻ của võ đường Vô Danh, làm bốc lên một mùi hương vô cùng... phức tạp. Đó là sự kết hợp hoàn hảo giữa mùi rơm rạ cháy khét lẹt sau trận lôi kiếp đêm qua, mùi bùn đất sình lầy hôi thối dính đầy trên người Tạ Bất Tài, và mùi nước củ dền chua loét mà hắn vừa lén lút ngậm trong miệng để chuẩn bị cho màn giả chết tiếp theo.


Tạ Bất Tài đứng ngoài hiên nhà dột nát, méo mặt đưa ngón tay phàm nhân lên gãi sột soạt vào cái nốt muỗi đốt sưng đỏ chói lọi ngay giữa trán. Nốt muỗi rừng Nam An to bằng đầu ngón tay cái, đỏ mọng, ngứa ngáy đến tận xương tủy, nằm ngay ngắn ở vị trí ấn đường của hắn trông chẳng khác nào một con mắt thứ ba đang chuẩn bị khai mở.


"Trời hại ta rồi!" Tạ Bất Tài thầm gào thét trong lòng, nước mắt chảy ngược vào trong. "Mái nhà thì sập một góc, toàn thân ta dính đầy bùn thối chưa kịp tắm rửa, giờ lại thêm một nữ hiệp sĩ Luyện Thể Ngũ Trọng đòi đến chém đầu ta vì tội dâm tặc? Ta dâm tặc hồi nào chứ? Ta chỉ dụ dỗ ba đứa đệ tử quái thai này nộp cho ta ba đồng xu rỉ sét mỗi tháng để dưỡng già thôi mà! Oan uổng quá!"


Bà Sáu Nước Mía đứng ngoài cổng tre, hai tay chống nách, miệng nhai trầu bỏm bẻm đỏ lòm, hớt hải gào lớn: "Tạ tông sư ơi là Tạ tông sư! Ngài còn đứng đờ người ra đó làm gì? Con bé Liễu Vô Song của Bá Vương Thương Bang nổi tiếng là chính nghĩa mù quáng, kiếm pháp nhanh nhẹn dũng mãnh. Nó nghe lời xúi giục của tên Vương Bá bại trận, tưởng ngài bắt con bé Lý Hoa mù lòa về làm nô lệ dệt vải may áo lót cho ngài đấy! Mau trốn đi thôi!"


"Sư phụ!"


Tiếng hét đầy khí thế của Chu Hải từ phía mương thoát nước sau vườn dội lên. Thiếu niên tiều phu vác chiếc rìu sắt mẻ lưỡi chạy ra, mồ hôi nhễ nhại, ánh mắt rực lên ngọn lửa cuồng tín cực hạn: "Sư phụ chớ lo! Đệ tử vừa luyện xong một trăm lần nhảy qua 'Vực Thẳm Thất Vọng', đôi chân phàm nhân đã cảm nhận được lực hút của đất càn khôn! Kẻ nào dám đến bôi nhọ danh dự thanh cao của ngài, đệ tử sẽ dùng rìu cùn chẻ đôi không gian của kẻ đó!"


"Khục... khục..." Tạ Bất Tài suýt chút nữa nuốt chửng túi nước củ dền trong miệng. Hắn cố giữ cho giọng nói trầm xuống, phẩy phẩy chiếc quạt giấy rách 'Đạo Vô Chiêu' để xua đi mùi bùn thối bốc ra từ nách áo, tỏ vẻ thong dong mạt trắc: "Chu Hải... Ta đã nói bao nhiêu lần rồi. Vạn sự tùy duyên, tĩnh lặng vô vi mới là cảnh giới tối cao. Một vị hiệp sĩ phàm trần tìm đến, chẳng qua cũng chỉ là một hạt cát bụi trong hồng trần bão táp. Cứ để nàng ta vào."


Thực chất, Tạ Bất Tài đang run rẩy đến mức hai đầu gối gõ vào nhau kêu côm cốp. Hắn thừa biết mình không có một tí võ công nào, nếu bây giờ chạy trốn thì danh tiếng 'Ẩn thế cao nhân' sẽ sụp đổ, mà đứng lại chiến đấu thì chắc chắn sẽ bị chém thành mười hai khúc. Cách duy nhất là đứng im đơ người, dùng hào quang 'Sư phụ thâm sâu' để dọa đối thủ tự rút lui.


Chưa kịp để hắn nghĩ ra kịch bản ngụy biện tiếp theo, một luồng kình phong sắc lẹm đột ngột quét qua cổng tre võ đường Vô Danh.


"VÚT!"


Cánh cổng tre xập xệ bị luồng kình lực mạnh mẽ thổi bay ra hai bên. Một thiếu nữ mười chín tuổi, mặc váy hiệp khách màu xanh lục gọn gàng, tóc buộc cao dải băng trắng bay phấp phới, hiên ngang bước vào sân. Nàng sở hữu khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sáng ngời rực lửa chính nghĩa, tay cầm thanh trường kiếm thanh tao nạm vỏ gỗ lim khắc hai chữ 'Chính Nghĩa'. Đây chính là Liễu Vô Song, nữ hiệp sĩ chính nghĩa mù quáng khét tiếng trấn Nam An.


Liễu Vô Song dừng bước giữa sân, ánh mắt sắc lẹm quét qua khoảng sân phơi chằng chịt dây phơi đồ lót tơ tằm thô màu đỏ của Lý Hoa. Khi ánh mắt nàng chạm vào Tạ Bất Tài, nàng khựng lại, đôi chân mày thanh tú khẽ nhíu chặt.


Trong đầu Liễu Vô Song, một chuỗi suy luận vĩ mô lập tức bùng nổ: *Hừm! Nhìn tên dâm tặc này xem. Toàn thân dính đầy bùn đất hôi thối dơ bẩn, quần áo rách rưới lôi thôi. Đây chẳng phải là 'Khổ Nhục Thiền Định' để che giấu tà công dụ dỗ thiếu nữ sao? Nhất là cái nốt đỏ sưng tấy rực sáng ngay giữa ấn đường kia... đó chính là dấu hiệu của 'Hỏa Khí Phản Phệ' do hắn luyện tà công quá độ tích tụ hỏa độc! Vương Bá nói không sai, tên này giả vờ làm cao nhân để lừa gạt con gái nhà lành dệt vải may áo lót cho hắn hưởng lạc! Thật là bại hoại gia phong, tà môn ngoại đạo!*


Liễu Vô Song chỉ thẳng mũi kiếm vào mặt Tạ Bất Tài, quát lớn: "Tạ Bất Tài! Ngươi là kẻ lừa đảo dâm tặc! Mau thả cô nương nhà lành ra, nếu không trường kiếm chính nghĩa của ta sẽ chém nát đầu ngươi để trừ hại cho trấn Nam An!"


Tạ Bất Tài nhìn mũi kiếm sáng loáng cách mũi mình chỉ nửa mét, da đầu lập tức tê dại. Trạng thái Bình cảnh 'Đơ người' bị động lập tức kích hoạt. Cơ bắp toàn thân hắn đông cứng lại như một khúc gỗ mục ngâm nước, đôi mắt trợn trừng không cảm xúc nhìn thẳng vào trán Liễu Vô Song, miệng ngậm chặt không thể thốt ra nửa lời.


Nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng, đơ cứng không một gợn sóng của Tạ Bất Tài trước mũi kiếm của mình, Liễu Vô Song lại tự bổ não: *Cái gì? Đối diện với kiếm khí Luyện Thể Ngũ Trọng của ta mà hắn không hề biến sắc? Ánh mắt kia sâu thẳm vô thần, giống như đang nhìn một kẻ đã chết! Hắn đang dùng tâm lý chiến để áp chế đạo tâm của ta sao? Nguy hiểm! Tên dâm tặc này quá nguy hiểm!*


"Vị tỷ tỷ này, xin chớ vô cớ xúc phạm sư phụ ta!"


Một giọng nói dịu dàng, trong trẻo vang lên từ phía hiên nhà. Lý Hoa—thiếu nữ mù lòa mười bảy tuổi—mặc bộ áo vải thô sạch sẽ vá víu nghệ thuật, tay cầm chiếc thoi dệt bằng gỗ mục sờn bóng, thong thả bước ra. Nàng khẽ nghiêng đầu cảm nhận hướng gió, khuôn mặt toát lên vẻ thanh cao, tĩnh lặng.


Liễu Vô Song nhìn thấy Lý Hoa mù lòa, mặc đồ vá víu, lòng trắc ẩn của nữ hiệp sĩ lập tức dâng trào tột đỉnh: "Muội muội đáng thương! Muội bị tên dâm tặc bùn đất này ép buộc dệt vải thâu đêm suốt sáng đến mức mù cả mắt đúng không? Đừng sợ, có Liễu Vô Song ở đây, ta sẽ cứu muội thoát khỏi hang ổ tà môn này!"


Lý Hoa khẽ lắc đầu, giọng nói đều đều như nước chảy: "Sư phụ truyền dạy cho ta 'Dệt vải tâm kinh', bắt ta dệt vải may áo là để rèn luyện tâm nhãn nhìn thấu hồng trần, tịnh hóa đạo tâm phàm tục. Sư phụ là ẩn thế chân nhân đại từ đại bi, không phải dâm tặc."


Liễu Vô Song nghiến răng, giận dữ gào lên: "Muội muội bị hắn tẩy não rồi! Làm gì có môn công pháp nào bắt dệt vải để ngộ đạo chứ? Nhận một kiếm này của ta để tỉnh ngộ đi!"


"VÚT!"


Liễu Vô Song vung mạnh trường kiếm, thi triển 'Chính Nghĩa Kiếm Pháp'. Thanh kiếm thanh tao hóa thành một vệt sáng bạc lấp lóa, đâm thẳng một đường nhanh như chớp nhắm vào bả vai của Tạ Bất Tài để phế bỏ khả năng di chuyển của hắn.


Tạ Bất Tài thầm khóc thét: *Mẹ ơi! Ta có biết võ công đâu mà tránh! Lần này tiêu đời nhà ma rồi!*


Thế nhưng, Lý Hoa đã ra tay.


Nàng nhắm chặt đôi mắt mù, tai khẽ động cảm nhận tiếng gió rít bén nhọn của đường kiếm. Lý Hoa bước lên một bước nhẹ nhàng, hai tay vung chiếc thoi dệt bằng gỗ mục sờn bóng theo một quỹ đạo hình xoắn ốc mềm mại. Đây chính là 'Thủy Lưu Tâm Pháp giặt đồ'—kỹ thuật vò vắt quần áo bẩn theo nhịp điệu dòng sông Nam An trong vắt mà nàng tự ngộ ra hàng ngày.


"XOẢNG!"


Chiếc thoi dệt gỗ mục chạm nhẹ vào thân trường kiếm của Liễu Vô Song. Một luồng kình lực nhu hòa như sóng nước chảy xiết ngẫu nhiên bộc phát, quấn chặt lấy đường kiếm sắc bén. Liễu Vô Song cảm thấy thanh kiếm của mình giống như đâm vào một vũng bùn mềm mại, toàn bộ kình lực dũng mãnh bị hóa giải, quỹ đạo đâm bị chệch hướng hoàn toàn, sượt qua vai Tạ Bất Tài cắm phập vào vách đất dột nát.


*Cái gì?!* Liễu Vô Song kinh hoàng thốt lên trong lòng: *Một cô bé mù giặt đồ dệt vải lại có thể dùng một chiếc thoi dệt gỗ mục hóa giải hoàn toàn 'Chính Nghĩa Kiếm Pháp' của ta? Luồng kình lực nhu hòa này... giống như đại dương bao la nuốt chửng vạn vật! Đây chắc chắn là Thủy Lưu Tâm Pháp tối thượng!*


Không để Liễu Vô Song kịp thu kiếm, Lý Hoa khẽ giật nhẹ sợi dây tơ tằm thô màu đỏ đang cầm trên tay. Sợi dây tơ đỏ này chính là 'Sợi tơ tằm mù' giá rẻ mạt mà nàng mua ở chợ Phố Tây để dệt vải lót cho sư phụ, được giăng mắc chằng chịt khắp khoảng sân phơi đồ lót.


"SẠT... SẠT... SẠT..."


Hàng chục sợi dây phơi đồ lót màu đỏ chằng chịt ngoài sân bỗng chốc rung chuyển theo nhịp điệu dệt vải của Lý Hoa. Dây tơ đỏ co giãn vô hạn, uốn lượn như những con xích long đỏ rực, lập tức quấn chặt lấy cổ tay, khớp vai và hai chân của Liễu Vô Song.


Liễu Vô Song hoảng hốt, vội vàng vận kình lực Luyện Thể Ngũ Trọng chém mạnh để đứt dây phơi đồ. Thế nhưng, những sợi tơ tằm thô dẻo dai vô địch dệt chéo nhau theo 'Thiên Ty Vạn Lũ Trận Pháp' tự động co giãn, hấp thụ toàn bộ kình lực chém của nàng rồi dạt kình lực ra ngoài sào tre phơi đồ, khiến sào tre rung lên bần bật phát ra tiếng kêu cọt kẹt.


Trong chớp mắt, Liễu Vô Song bị trói gô chặt cứng, hai tay hai chân bị treo lơ lửng giữa khoảng sân phơi đồ lót màu đỏ rực rỡ, thanh trường kiếm rơi rụng xuống đất cát kêu xoảng một tiếng.


Liễu Vô Song trợn tròn mắt nhìn đống dây phơi đồ đang quấn chặt lấy mình, đạo tâm hoàn toàn sụp đổ, hoang tưởng cực hạn: *Trời đất tổ tông ơi! Đây... đây không phải là dây phơi đồ thường! Đây chính là 'Thiên Ty Vạn Lũ Trận Pháp' tuyệt sát cổ xưa! Tơ đỏ này chứa đựng kình lực co giãn vô hạn, khóa chặt hoàn toàn kinh mạch chuyển động của ta! Một cô bé mù dệt vải lại có thể dễ dàng giăng mắc trận pháp vạn cổ thế này... Sư phụ của nàng ta rốt cuộc là thần tiên phương nào mà lại dạy ra một đệ tử quái thai thế này chứ?*


Nàng ngước mắt nhìn Tạ Bất Tài. Vị 'dâm tặc' dính đầy bùn thối vẫn đứng im như tượng gỗ, nốt muỗi đốt đỏ mọng giữa trán rực sáng dưới ánh mặt trời, đôi mắt thâm quầng lạnh lùng không cảm xúc nhìn nàng như nhìn một con kiến hôi.


*Ta hiểu rồi!* Liễu Vô Song thầm khóc thét trong lòng, toàn thân run rẩy: *Ngài ấy cố tình dính đầy bùn đất để dạy đệ tử bài học về sự 'phản phác quy chân'! Ngài ấy đứng im không ra tay, chính là vì ngài ấy khinh bỉ một kẻ ngu muội như ta không xứng đáng bắt ngài ấy động ngón tay! Ôi, ta đã mạo phạm một vị đại lão ẩn thế thực sự rồi!*


Đúng lúc bầu không khí đang căng thẳng đến cực hạn, một giọng nói non nớt, lười biếng vang lên từ phía gian bếp lò bốc khói nghi ngút.


"Sư phụ ơi! Trà sữa béo ngậy đệ tử mới nấu xong dâng lên cho ngài uống giải khát đây! Ủa, có khách quý đến chơi à? Sao tỷ tỷ này lại bị treo ngược trên dây phơi đồ lót của sư tỷ thế kia?"


Ngô Đại—cậu bé mập mạp mười hai tuổi, khuôn mặt béo ú dính đầy nhọ nồi đen xì, mặc tạp dề lem luốc dầu mỡ—lon ton bưng một chiếc 'Khay trà sữa đất nung' thô sơ ra sân. Trên khay đặt hai bát đất nung đựng một thứ nước màu nâu nhạt, bốc khói nghi ngút và tỏa ra một mùi hương ngọt ngào, thơm béo vô cùng dễ chịu.


Tạ Bất Tài lúc này mới hết chuột rút cơ hàm, khẽ thở phào một tiếng, vội vàng phẩy quạt rách để che giấu sự nhút nhát của mình. Hắn liếc nhìn Ngô Đại, thầm nghĩ: *Tên nhóc béo này ra thật đúng lúc! Mau đưa trà sữa cho con mụ điên này uống để hóa giải bớt sát khí, chứ ta sắp tiểu ra quần đến nơi rồi!*


Hắn khẽ ho khan một tiếng, giọng nói thâm trầm mơ hồ vang lên: "Ngô Đại... Khách quý đến nhà, dâng trà là đạo nghĩa. Mau dâng một chén trà sữa ấm áp để hóa giải vạn trượng hồng trần, tịnh hóa tâm ma đang rống gào của vị tỷ tỷ này đi."


"Đệ tử xin tuân mệnh!" Ngô Đại cung kính gật đầu, vẻ mặt đầy tự hào. Cậu bé bưng bát trà sữa đất nung bước đến sát bên Liễu Vô Song đang bị treo ngược.


Thực chất, chén trà sữa này được Ngô Đại nấu bằng trà xanh mạt hạng mua ở chợ Phố Tây, pha với sữa bò phàm trần và đường mật đen. Thế nhưng, Ngô Đại đã dùng *nước giếng cổ võ đường Vô Danh* để nấu trà. Cái giếng cạn rơ đáy bỏ hoang kia vốn thông trực tiếp với long mạch linh thạch ngàn năm bị phong ấn sâu dưới lòng đất, nước giếng đã ngấm đầy linh khí nồng đậm rò rỉ từ địa mạch mà không ai hay biết.


Mùi hương ngọt ngào, tinh khiết của trà sữa bay thẳng vào mũi Liễu Vô Song. Nàng ngửi thấy mùi hương ấy, toàn thân bỗng chốc rùng mình, cảm giác như mọi mệt mỏi, nóng bức và sát khí trong lòng đều bị xua tan sạch sẽ.


Lý Hoa khẽ giật nhẹ sợi tơ tằm mù, nới lỏng một phần dây phơi đồ để giải phóng cánh tay phải của Liễu Vô Song. Nàng dịu dàng nói: "Tỷ tỷ, uống đi. Sư phụ ta nói, một chén trà ấm có thể hóa giải mọi hiểu lầm phàm trần."


Liễu Vô Song nhận lấy bát đất nung thô sơ từ tay Ngô Đại, nhìn thứ nước màu nâu nhạt đang bốc khói, lòng đầy hoài nghi và kính sợ: *Mùi hương này... ngọt ngào, tinh khiết, không có một chút tạp chất nào. Chẳng lẽ đây chính là 'Ngũ Hành Linh Dịch' dùng để tịnh hóa tâm ma trong truyền thuyết? Một vị đại lão có thể tùy tiện ban phát linh dịch nghịch thiên thế này cho kẻ đến sát hại mình... ngài ấy làm sao có thể là dâm tặc được?*


Nàng đưa bát trà sữa lên miệng, khẽ nhấp một ngụm nhỏ.


"ẦM!!!"


Ngay khi ngụm trà sữa ấm áp đi vào cổ họng, linh khí nồng đậm tích tụ từ địa mạch ngàn năm ẩn chứa trong nước giếng cổ lập tức bùng nổ dữ dội.


Liễu Vô Song cảm thấy một luồng hỏa lực ấm áp, tinh khiết như dòng thác lũ cuồn cuộn đổ thẳng vào đan điền của mình. Luồng linh khí ấm áp ấy chạy dọc theo các kinh mạch toàn thân, gột rửa sạch sẽ mọi hỏa độc và tạp chất tích tụ lâu ngày do nàng tu luyện 'Hiệp Khách Kiếm Quyết' sai phương pháp.


"RẮC... RẮC..."


Các huyệt đạo bị bế tắc mười năm nay trên người Liễu Vô Song bỗng chốc bị dòng thác linh khí đả thông hoàn toàn. Một luồng hào quang vàng kim nhạt đột ngột bộc phát quanh cơ thể nàng, thổi bay bụi cát dưới chân, khiến tà váy xanh lục bay phấp phới.


Nàng... đột phá rồi!


Từ Luyện Thể Ngũ Trọng bứt phá thẳng lên Luyện Thể Lục Trọng cảnh giới chỉ trong vòng một hơi thở! Sức mạnh kình lực trong cơ thể nàng bỗng chốc tăng vọt lên gấp đôi, kinh mạch thông suốt chưa từng có.


Liễu Vô Song ngơ ngác nhìn bát đất nung trống rỗng trên tay, rồi nhìn Tạ Bất Tài—vị đại lão vẫn đang đứng dính đầy bùn thối, tay cầm quạt giấy rách che mặt lười biếng ngoài hiên.


Nước mắt của sự hối hận, biết ơn và kính sợ tột đỉnh lập tức trào ra khỏi khóe mắt của nữ hiệp sĩ chính nghĩa mù quáng. Nàng hoàn toàn sụp đổ đạo tâm, tự bổ não đến mức cực hạn:


*Trà sữa... Đây không phải là trà sữa phàm trần! Đây chính là 'Hỗn Nguyên Đạo Trà' được nấu bằng thần hỏa và linh tuyền ngàn năm để đả thông kinh mạch! Chỉ một chén nhỏ đã giúp ta đột phá bình cảnh mười năm bế tắc! Ngài ấy đại từ đại bi đến mức dùng linh dược nghịch thiên để hóa giải sát khí của ta, chỉ điểm cho ta ngộ đạo! Vương Bá! Tên tiểu nhân đê tiện kia đã lừa gạt ta! Hắn muốn mượn kiếm của ta để sát hại một vị ẩn thế chân nhân vĩ đại!*


Liễu Vô Song vội vàng quỳ sụp hai đầu gối xuống đất cát ngoài sân võ đường, đầu cúi sát đất, khóc lóc thảm thiết gào lên:


"Vô Song ngu muội! Tin lời tiểu nhân gièm pha, suýt chút nữa đã mạo phạm chân nhân! Xin Lý Hoa muội muội và Tạ tông sư nhận của Vô Song một lạy tạ tội!"


Nàng nhặt thanh trường kiếm 'Chính Nghĩa' lên, giơ cao quá đầu, thề thốt đầy phẫn nộ: "Từ nay về sau, Liễu Vô Song ta thề sẽ dùng trường kiếm này bảo vệ danh dự của võ đường Vô Danh! Kẻ nào dám bôi nhọ sư phụ là dâm tặc, ta sẽ chém nát đầu kẻ đó!"


Tạ Bất Tài đứng ngoài hiên nhà dột nát, tay cầm chiếc quạt giấy rách khựng lại giữa không trung, nốt muỗi đốt giữa trán khẽ giật giật.


Hắn nhìn nữ hiệp sĩ đang quỳ lạy khóc lóc thảm thiết dưới sân, rồi nhìn chén trà sữa trống rỗng, khóc ròng trong lòng đầy tuyệt vọng: *Hả? Cái gì? Ngươi đột phá rồi? Chỉ bằng một bát trà sữa ngọt lịm dính đầy nhọ nồi của thằng béo Ngô Đại nấu sao? Lại còn thề bảo vệ ta? Ta chỉ muốn đuổi ngươi đi để ta đi tắm rửa thôi mà! Sao cái danh dâm tặc lại biến thành 'Ẩn thế chân nhân đại từ đại bi' nữa rồi? Trời ơi, kế hoạch chạy trốn dưỡng già của ta... hoàn toàn sụp đổ rồi!*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!