Vực Thẳm Thất Vọng Và Thần Hành Bộ Pháp Tránh Ám Khí
Trấn Nam An sau trận dông bão đêm qua vẫn chưa thể hoàn toàn yên tĩnh. Tin đồn về việc võ sư Tạ Bất Tài của võ đường Vô Danh dùng một chiếc quạt giấy rách dẫn khởi lôi kiếp, đánh cho thiên tài lôi đình Lôi Chấn Vũ của Lôi Đình Đường cháy đen thui, tóc dựng đứng như bàn chải đã bay nhanh hơn cả gió cuốn. Khắp các quán trà, tiệm đậu hũ, thậm chí là vựa ve chai của Tư Phế Liệu, người ta đều đang rầm rộ bàn tán về một vị 'Tuyệt thế tông sư ẩn thế' có khả năng hô mưa gọi gió, khống chế lôi đình chỉ bằng một cái phẩy tay.
Nhưng ở ngay tại sảnh chính của võ đường Vô Danh—nơi vừa được phong làm 'thánh địa lôi pháp' trong mắt giang hồ—vị tông sư vĩ đại ấy đang ngồi bệt dưới đất, méo mặt nhìn cái lỗ thủng to đùng trên mái nhà tranh dột nát. Bụi rơm, tro than và nước mưa dột xuống lem nhem khắp nơi. Tạ Bất Tài đưa ngón tay phàm nhân lên gãi sột soạt vào nốt muỗi đốt sưng đỏ chói lọi ngay giữa trán, mặt mũi đầy quầng thâm vì cả đêm mất ngủ.
Trong thâm tâm, Tạ Bất Tài đang khóc không ra nước mắt: *Trời đất tổ tông ơi! Cái cột đồng dẫn sét rỉ sét của lão thợ rèn Trần Thiết làm thế quái nào mà hút được sét thật chứ? Giờ thì hay rồi, mái nhà tranh dột nát của ta sập mất một góc, tiền sửa nhà thì không có một xu, lại còn mang thêm cái danh lôi pháp vô địch! Lỡ như ngày mai có đại lão Hóa Thần nào ngứa tay đến thách đấu lôi điện với ta, chẳng phải ta sẽ bị đánh đến mức hồn phi phách tán sao?*
"Sư phụ! Đệ tử đã quét dọn xong đống tro tàn ngoài sân!"
Tiếng gào đầy khí thế của đại đệ tử Chu Hải cắt đứt dòng suy nghĩ tuyệt vọng của hắn. Thiếu niên tiều phu mồ môi vác chiếc rìu sắt mẻ lưỡi đi vào, mồ hôi nhễ nhại nhưng đôi mắt rực lên ngọn lửa cuồng tín. Đằng sau cậu, Lý Hoa—thiếu nữ mù lòa dịu dàng—đang ôm một thúng quần áo bẩn, khẽ cúi đầu hành lễ. Ngô Đại, cậu bé mập mạp dính đầy nhọ nồi, cũng lon ton chạy theo sau, tay vẫn cầm chiếc muôi đồng múc canh.
Nhìn ba đứa đệ tử quái thai đang nhìn mình bằng ánh mắt lấp lánh như muốn nuốt chửng từng lời dạy, Tạ Bất Tài khẽ rùng mình. Hắn thừa biết, nếu không tìm việc gì đó cho tụi nó làm để tống tụi nó đi chỗ khác, tụi nó sẽ lại bắt đầu hỏi về 'bí quyết dẫn sét' hay 'kiếm ý phách toái', và sớm muộn gì sự bất tài của hắn cũng bị lộ tẩy.
Hắn khẽ ho khan một tiếng, phẩy phẩy chiếc quạt giấy rách 'Đạo Vô Chiêu' để xua đi mùi khói khét còn sót lại, cố giữ cho giọng nói trầm xuống, tỏ ra vô cùng thâm sâu:
"Khục... Đống tro tàn ngoài sân chỉ là bụi trần phàm tục. Các con dọn dẹp sạch sẽ ngoài mắt, nhưng trong tâm đã thực sự tịnh hóa chưa? Đêm qua, lôi đình giáng xuống chính là một bài kiểm tra đạo tâm. Ta thấy các con... vẫn còn quá yếu đuối, chưa thể chịu nổi một kích của phong ba bão táp."
Chu Hải nghe xong, lập tức quỳ sụp xuống đất, giọng run lên vì cảm động: "Sư phụ chỉ điểm cực kỳ chính xác! Đêm qua nhìn thấy lôi kiếp vạn trượng của ngài, đệ tử mới nhận ra bản thân chỉ là hạt cát giữa sa mạc. Xin sư phụ ban cho bài tập khổ luyện để đệ tử đả thông đạo tâm!"
Tạ Bất Tài thầm cười lạnh trong lòng. *Muốn khổ luyện chứ gì? Được, ta sẽ cho các ngươi khổ luyện đến mức không còn sức lực để làm phiền ta nữa!* Hắn đứng dậy, dáng người hơi khom lười biếng, chắp tay sau lưng đi vòng ra sau vườn. Đám đệ tử cung kính nối đuôi nhau đi theo.
Tạ Bất Tài dừng bước ngay trước một cái mương thoát nước sâu hai mét, rộng gần ba mét nằm chơ vơ sau võ đường. Đây là cái mương do chính tay hắn đào từ ba năm trước để thoát nước mưa tránh ngập lụt nhà tranh, nhưng lâu ngày không dọn dẹp nên dưới đáy chứa đầy bùn đất bẩn thỉu, rác thải sinh hoạt và bốc lên một mùi hôi thối nồng nặc cực kỳ chua loét.
Hắn chỉ ngón tay phàm nhân xuống cái mương thối, khuôn mặt đơ cứng lạnh lùng không cảm xúc dưới hào quang 'Sư phụ thâm sâu' bị động, giọng nói thong dong như thần tiên lánh đời:
"Các con có nhìn thấy gì không? Đây không đơn thuần là một cái mương nước. Trong mắt ta, đây chính là 'Vực Thẳm Thất Vọng'. Kẻ tu hành muốn đạt đến cảnh giới phản phác quy chân, phải đối mặt với sự thất vọng tột cùng của thể xác và linh hồn. Hôm nay, bài tập của các con là: không được dùng linh lực, không được dùng vũ khí, chỉ dùng sức mạnh thuần túy của đôi chân phàm nhân để nhảy qua cái mương này liên tục một trăm lần! Kẻ nào ngã xuống vũng bùn thối bên dưới, chính là chưa vượt qua được sự thất vọng của bản thân!"
Thực chất, Tạ Bất Tài chỉ muốn phạt tụi nó nhảy mương cho mệt lử người, vừa trừng trị tội làm sập mái nhà đêm qua, vừa để tụi nó bốc mùi hôi thối không dám đến gần chiếc ghế bành tre của hắn nữa.
Chu Hải nhìn cái mương thối rộng ba mét, nuốt nước bọt cái ực. Cậu không hề nghi ngờ, ngược lại hai mắt sáng rực lên: *Vực Thẳm Thất Vọng! Sư phụ đang dạy chúng ta Thần Hành Bộ Pháp vượt vực thẳm trong truyền thuyết! Ngài ấy muốn chúng ta dùng thân thể phàm nhân để cảm nhận lực hút của đất, từ đó đốn ngộ ra khinh công tối thượng! Ngài ấy thật là dụng tâm lương khổ!*
"Đệ tử xin lĩnh mệnh!" Chu Hải hét lớn một tiếng đầy khí thế, lập tức lùi lại mười bước, hít một hơi thật sâu, dồn toàn bộ tinh thần lực vào đôi chân phàm trần rồi nhảy vút qua.
Lý Hoa và Ngô Đại cũng nghiêm túc gật đầu, bắt đầu chuẩn bị thực hiện bài phạt nhảy mương đầy hôi thối. Tạ Bất Tài thở phào nhẹ nhõm, thầm đắc ý quay trở lại hiên nhà. Hắn nằm dài lên chiếc ghế bành tre cũ kỹ kêu cọt kẹt, cầm chiếc quạt giấy rách che lên mặt, chuẩn bị đánh một giấc trưa thật ngon lành.
Thế nhưng, cuộc sống lười biếng của hắn chưa bao giờ kéo dài được quá nửa canh giờ.
"VÚT!!!"
Một luồng gió sắc lẹm, lạnh buốt đột ngột quét qua khoảng sân, làm rách toạc một chiếc quần lót màu đỏ đang phơi trên dây phơi của Lý Hoa. Luồng gió mang theo một sát khí bén nhọn đến mức khiến Tạ Bất Tài giật bắn mình, suýt chút nữa té nhào khỏi ghế bành tre. Hắn hốt hoảng hé mắt qua khe quạt rách, nhìn thấy ngoài cổng võ đường Vô Danh đã đứng sẵn một thanh niên mặc áo bào đen gọn gàng, dải băng đỏ buộc tóc bay phấp phới trong gió.
Kẻ này tay luôn đặt trên chuôi của một thanh kiếm mỏng nhẹ như lá lúa bằng thép dẻo. Đôi mắt hắn sắc lẹm như chim ưng, toàn thân toát ra kình lực Luyện Thể Ngũ Trọng dũng mãnh. Đây chính là Diệp Vô Phong, 'Cuồng phong kiếm khách' trẻ tuổi khét tiếng thích tốc độ, kẻ luôn tự phụ kiếm của mình nhanh hơn gió thổi.
"Tạ Bất Tài! Mau bỏ chiếc quạt rách trên mặt ra!" Diệp Vô Phong lạnh lùng quát lớn, giọng nói mang theo kình lực làm rung động cả những hạt bụi rơm trên hiên nhà. "Ta nghe đồn ngươi có thể dẫn sét hại người, thân pháp xuất quỷ nhập thần. Nhưng trong mắt Diệp Vô Phong ta, tốc độ mới là vô địch! Hôm nay ta đến đây để thách đấu tốc độ với ngươi! Xem ám khí Cuồng Phong của ta nhanh, hay là lôi pháp của ngươi nhanh!"
Tạ Bất Tài nhìn thanh kiếm mỏng dính và hàng chục chiếc phi tiêu ám khí sáng loáng giắt quanh thắt lưng của đối thủ, mặt cắt không còn giọt máu. Đầu gối hắn run lẩy bẩy như cầy sấy, cơ mặt hoàn toàn đông cứng lại vì hoảng sợ.
Trong thâm tâm, hắn gào thét điên cuồng: *Trời đất ơi! Lại một tên điên thích tốc độ đến nộp mạng! Ta làm sao biết lôi pháp chứ! Phi tiêu kia mà cắm vào người phàm như ta thì ta biến thành cái rổ đựng rác mất! Chạy! Phải chạy trốn ra vườn sau ngay lập tức!*
Nhờ hào quang 'Sư phụ thâm sâu' bị động, khuôn mặt trắng bệch, đơ cứng không cảm xúc vì quá sợ hãi của Tạ Bất Tài lại biến thành một phong thái lạnh lùng, khinh bỉ vạn vật của một vị đại lão ẩn thế. Hắn không nói một lời, từ từ đứng dậy khỏi ghế bành tre, ánh mắt sâu thẳm thâm quầng nhìn thẳng vào trán Diệp Vô Phong, rồi đột ngột... quay đầu bỏ chạy bán sống bán chết về phía vườn sau, hướng thẳng đến khu vực mương thoát nước 'Vực Thẳm Thất Vọng'.
Nhìn thấy Tạ Bất Tài quay đầu chạy đi mà không thèm rút vũ khí, Diệp Vô Phong tự ái tột độ, lầm tưởng đối thủ đang khinh bỉ tốc độ của mình: "Dám quay lưng lại với kiếm khách thích tốc độ sao? Ngươi quá kiêu ngạo rồi! Nhận ám khí của ta đây!"
"VÚT! VÚT! VÚT!"
Diệp Vô Phong vung mạnh ống tay áo rộng, phóng liên tục mười hai chiếc phi tiêu ám khí mỏng nhẹ như lá liễu. Ám khí mang theo kình lực Cuồng Phong xé rách không khí, lao vun vút nhắm thẳng vào lưng của Tạ Bất Tài với tốc độ cực nhanh, không để lại bất kỳ kẽ hở nào.
Tạ Bất Tài nghe thấy tiếng xé gió rít gào sau lưng, da gà da vịt nổi lên rần rần. Hắn hoảng sợ đến mức mất sạch cả phương hướng, chân phàm nhân đạp trúng vào một viên "Đá cuội bãi rác" trơn tuột nằm lăn lóc dưới đất cát ngoài sân—viên đá cuội do Chu Hải nhặt từ bãi rác về xếp bừa bộn để ngăn chó phá vườn rau cải thìa.
"Úi da!"
Tạ Bất Tài trượt chân, cơ thể mất thăng bằng hoàn toàn. Do quá sợ hãi và quán tính chạy trốn cực nhanh, hắn ngã nhào xuống đất, hai tay ôm chặt lấy đầu theo bản năng sinh tồn, rồi lăn lóc liên tục mười vòng như một quả bóng da trên nền đất đầy bụi cát, rác thải và lá khô mục nát.
"SẠT... SẠT... SẠT..."
Động tác nhào lộn của hắn vô cùng thảm hại, lôi thôi lếch thếch, áo võ sư xám sờn cũ bị rách toạc một mảng lớn ở vai, dính đầy bùn đất dơ bẩn và lá tre khô bám khắp người.
Thế nhưng, chính cái sự nhào lộn phàm nhân ngẫu nhiên, không theo bất kỳ quy luật võ học nào này lại vô tình bẻ cong hoàn toàn quỹ đạo tính toán của Diệp Vô Phong. Mười hai chiếc phi tiêu ám khí sắc lẹm vốn nhắm thẳng vào các huyệt đạo trên lưng hắn, bỗng chốc bay sượt qua trên đầu hắn chỉ trong gang tấc, cắm phập phập phập vào vách đất dột nát của võ đường Vô Danh, tạo ra những tiếng nổ nhẹ.
Diệp Vô Phong đứng khựng lại, đôi mắt trợn tròn nhìn trân trân vào bóng dáng đang lăn lộn dưới đất của Tạ Bất Tài. Toàn bộ thế giới quan của gã kiếm khách thích tốc độ lập tức bị sụp đổ hoàn toàn.
Trong đầu Diệp Vô Phong bùng nổ một cơn địa chấn kinh hoàng: *Cái... cái quái gì thế này?! Thân pháp gì mà kỳ dị đến mức này? Không hề bộc phát nửa điểm linh lực, không có kình lực dao động, nhưng lại có thể nhào lộn mười vòng liên tục để né tránh sạch sẽ mười hai chiếc phi tiêu Cuồng Phong của ta! Động tác nhìn qua thì có vẻ thảm hại, lấm lem bùn đất, nhưng thực chất lại chứa đựng nhịp điệu tự nhiên của càn khôn! Ngài ấy cố tình dùng tư thế nhào lộn phàm nhân này, chính là đang dùng triết lý 'phản phác quy chân' để nhục nhã ám khí của ta! Đây... đây chắc chắn là khinh công tối thượng 'Lăng Ba Vi Bộ' trong truyền thuyết! Ngài ấy đang trêu đùa ta!*
Tạ Bất Tài lúc này đã lăn sát đến mép mương thoát nước 'Vực Thẳm Thất Vọng'. Hắn chóng mặt hoa mắt, đầu óc quay cuồng dữ dội, lồng ngực thở hồng hộc vì mệt mỏi. Ngước mắt lên thấy Diệp Vô Phong vẫn đang đứng đờ người nhìn mình, Tạ Bất Tài sợ hắn phóng tiếp đợt ám khí thứ hai, bèn theo bản năng sinh tồn, vội vàng vung chiếc quạt giấy rách 'Đạo Vô Chiêu' trên tay lên phẩy phẩy phành phạch trước mặt để... che chắn bụi cát và che đi khuôn mặt đang méo xệch vì sợ hãi của mình.
Quy luật tự nhiên bỗng chốc vận hành một cách ngẫu nhiên. Cú phẩy quạt phành phạch của hắn vô tình tạo ra một luồng gió phàm trần nhẹ, cộng hưởng với luồng gió núi Nam An đang thổi mạnh từ hướng ngược lại, tạo thành một vòng xoáy khí lưu nhỏ ngay trước mặt hắn.
Diệp Vô Phong thấy Tạ Bất Tài vung quạt rách, tưởng đại lão chuẩn bị phản kích, bèn hốt hoảng vung tay phóng nốt sáu chiếc phi tiêu ám khí cuối cùng để phòng thủ.
"VÚT!"
Sáu chiếc phi tiêu vừa bay ra, chạm trúng vào vòng xoáy khí lưu ngẫu nhiên do cú phẩy quạt rách của Tạ Bất Tài tạo ra, lập tức bị bẻ cong quỹ đạo bay, chệch hướng hoàn toàn và rơi rụng lả tả xuống đất cát ngoài sân.
Nhìn thấy sáu chiếc ám khí cuối cùng của mình bị một chiếc quạt rách hóa giải vô hình, Diệp Vô Phong hoàn toàn sụp đổ đạo tâm. Hắn quỳ sụp hai đầu gối xuống đất cát, đầu cúi sát đất, giọng run lên bần bật vì kính sợ tột đỉnh và nhục nhã:
"Tạ tông sư thần thông vô địch! Diệp Vô Phong ta tự phụ tốc độ nhanh hơn gió, nhưng hôm nay mới biết thân pháp 'Thần Hành Bộ Pháp' nhào lộn vô ảnh của ngài đã đạt đến cảnh giới vô vi tuyệt đỉnh! Ngài cố tình dùng bùn đất bôi bẩn y phục để dạy cho ta bài học về việc 'coi danh lợi như cát bụi', dùng quạt rách để hóa giải ám khí của ta! Ta... ta xin tâm phục khẩu phục! Từ nay về sau, ta thề sẽ tự phế ám khí, không bao giờ dám bàn về tốc độ trước mặt ngài nữa!"
Nói xong, Diệp Vô Phong khóc lóc thảm thiết, vứt bỏ toàn bộ phi tiêu ám khí còn lại xuống đất, ôm mặt chạy trốn bạt mạng ra khỏi cổng võ đường Vô Danh như bị ma đuổi.
Tạ Bất Tài lúc này mới lết người ngồi dậy, toàn thân dính đầy bùn đất hôi thối từ mép mương dội lên, tóc tai bù xù dính đầy lá tre khô. Hắn nhìn bóng lưng chạy trốn của gã kiếm khách, rồi nhìn đống phi tiêu vứt bỏ ngoài sân, khóc ròng trong lòng đầy đau khổ: *Ta chỉ là trượt chân vấp đá cuội suýt ngã xuống mương thối thôi mà... Thần Hành Bộ Pháp cái khỉ mốc gì chứ! Rách hết cả bộ y phục võ sư duy nhất của ta rồi! Lại còn dính đầy bùn thối thế này, con bé Lý Hoa giặt đồ chắc chắn sẽ mắng ta chết mất!*
Hắn đang mệt mỏi than thở số phận trớ trêu, thì từ vườn sau, Chu Hải, Lý Hoa và Ngô Đại hăm hở chạy ra. Chu Hải nhìn thấy sư phụ dính đầy bùn đất, lại nhìn đống ám khí rơi rụng và vách tường đất bị cắm phi tiêu, lập tức quỳ sụp dập đầu sát đất, hai mắt sáng rực đầy cuồng tín gào lên:
"Sư phụ anh minh thần võ! Ngài cố tình vấp ngã nhào lộn để thị phạm cho chúng đệ tử về 'Thần Hành Bộ Pháp (Vấp ngã)' vượt vực thẳm đúng không? Đệ tử đứng sau vườn đã nhìn thấy rõ ràng, từng cú nhào lộn của ngài đều né tránh chính xác tuyệt đối đường bay của ám khí mà không cần dùng đến nửa điểm linh lực! Triết lý 'Vô vi nhi trị' của ngài thật là vĩ đại! Đệ tử xin thề sẽ tập nhào lộn một vạn lần mỗi ngày để đạt đến cảnh giới của ngài!"
Lý Hoa cũng xúc động nghẹn ngào: "Sư phụ dùng thân thể phàm nhân chịu bẩn thỉu để dạy chúng ta bài học về sự khiêm nhường. Đệ tử xin lập tức đi nấu nước nóng tắm rửa cho ngài!"
Tạ Bất Tài đơ người nhìn ba đứa đệ tử đang tranh nhau quỳ lạy tôn sùng mình, chỉ biết ngửa mặt lên trời than thở đầy bất lực. Danh tiếng 'Thần Hành Bộ Pháp' né tránh không góc chết của hắn chắc chắn lại sắp sửa bay xa khắp trấn Nam An rồi.
Nhưng ngay khi hắn đang định lết người đi tắm rửa sạch sẽ bùn thối, Bà Sáu Nước Mía từ đầu phố bỗng nhiên hớt hải chạy vào cổng võ đường, miệng thở không ra hơi, chỉ tay về phía Phố Đông gào lên:
"Tạ tông sư! Không xong rồi! Nữ hiệp sĩ chính nghĩa mù quáng Liễu Vô Song của Bá Vương Thương Bang nghe tin đồn xấu từ Vương Bá rằng ngài là dâm tặc chuyên dụ dỗ con gái nhà lành dệt vải may áo lót, đang vác trường kiếm đằng đằng sát khí tiến đến võ đường đòi chém ngài để trừ hại cho dân kìa!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!