Nhạc nềnHarvest6

Giếng Nước Cổ Thức Tỉnh Và Tai Nạn Của Thiên Tài Lôi Đình

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Buổi sáng ở trấn biên cảnh Nam An bắt đầu bằng một bầu không khí oi nồng đến mức khó thở. Tạ Bất Tài uể oải ngồi dậy trên chiếc giường tre cũ kỹ kêu cọt kẹt, đưa cánh tay phàm nhân lên gãi sột soạt vào nốt muỗi đốt sưng đỏ chói lọi ngay giữa trán. Nốt muỗi đốt từ đêm qua đến giờ không những không xẹp đi mà còn sưng to hơn, đỏ mọng lên như một viên hồng ngọc đặt ngay ngắn giữa ấn đường, khiến khuôn mặt hắn trông vừa lố bịch vừa có chút dị kỳ. Hắn thọc tay vào ống tay áo rộng, sờ sờ chiếc quạt xếp nạm ngọc bích quý giá—món bảo vật vừa bòn rút được từ tên thiếu chủ ngốc nghếch Tống Thanh Vân ngày hôm qua. Trong đầu Tạ Bất Tài lúc này chỉ toàn là những tính toán đầy thực tế của một kẻ lừa đảo nửa mùa: phải tìm cách lén lút chuồn ra Phố Đông Nam An, tìm một tiệm cầm đồ uy tín để bán chiếc quạt ngọc này lấy mười lượng bạc lẻ, sau đó dắt theo chú chó Lạp Xưởng chạy trốn khỏi cái võ đường Vô Danh đầy rắc rối này để dưỡng già an nhàn. Hắn khẽ thở dài, tay cầm chiếc quạt giấy rách ghi ba chữ viết tay nguệch ngoạc 'Đạo Vô Chiêu' phẩy phẩy vài cái cho bớt nóng, cố che giấu đi vẻ mặt run rẩy lo sợ của mình trước đám đệ tử.


"Sột... soạt... sột... soạt..."


Tiếng chổi tre quét sân đều đặn ngoài sân phơi quần áo lót của Lý Hoa dội vào tai hắn. Ngoài chuồng củi phía sau, đại đệ tử Chu Hải đang đứng tấn vững chãi trước một khúc củi gỗ tạp mục nát khổng lồ mới vác từ rừng Nam An về. Thiếu niên tiều phu mồ côi mười tám tuổi, vai u thịt bắp khỏe mạnh, đôi mắt đỏ ngầu đầy vẻ cuồng tín hướng thẳng vào thớ gỗ. Cậu nhớ lại lời dạy vô tri của sư phụ về việc chẻ củi theo 'vết nứt của vũ trụ'. Chu Hải vung chiếc rìu sắt rỉ mẻ lưỡi gia truyền lên cao, dồn toàn bộ kiếm ý phách toái viên mãn vừa đột phá được vào một đòn chí mạng. Cậu bổ mạnh rìu xuống.


"RẦM!!!"


Một tiếng nổ kinh thiên động địa bùng phát. Đường rìu cùn của Chu Hải chém đôi khúc củi mục mà không làm trầy xước chiếc thớt gỗ mỏng dính bên dưới, nhưng kình lực Không Gian Phách Toái Kiếm cuồng bạo thoát ra đã tạo thành một chấn động kịch liệt, làm rung chuyển cả nền móng đất đá của võ đường Vô Danh rách nát. Chấn động lan truyền mạnh mẽ xuống lòng đất sâu, vô tình chạm trúng vào phong ấn cổ xưa của địa mạch mạch linh thạch ngàn năm nằm ngay dưới nền chuồng củi và giếng nước cổ võ đường.


"ẦM ẦM ẦM!"


Dưới lòng đất phát ra những tiếng gầm rú trầm đục như sấm sét. Tại chiếc giếng nước cổ cạn rơ đáy bỏ hoang ở góc sân—nơi Tạ Bất Tài vốn dùng làm hầm bí mật để giấu vài đồng tiền xu rỉ sét học phí bòn rút được—phong ấn địa mạch chính thức bị sụp đổ hoàn toàn. Ngay lập tức, một dòng thác linh khí nồng đậm, mát mẻ bỗng chốc phun trào lên từ miệng giếng cổ, hóa thành những luồng sương mù ngũ sắc mờ ảo cuồn cuộn bốc cao lên tận trời xanh, tỏa ra mùi hương thanh khiết át đi hoàn toàn mùi mốc meo của nhà tranh dột nát.


Tạ Bất Tài nghe thấy tiếng nổ và chấn động từ vườn sau, mặt cắt không còn giọt máu. Hắn hốt hoảng vứt chiếc quạt rách, ba chân bốn cẳng chạy ào ra giếng cổ. Khi nhìn xuống lòng giếng cạn bốc khói nghi ngút linh khí mát lạnh, trong thâm tâm Tạ Bất Tài bùng nổ một cơn địa chấn kinh hoàng thầm kín: *Trời đất tổ tông ơi! Cái giếng cạn này bị làm sao thế này? Không lẽ đống tiền lẻ học phí năm xu mười xu ta giấu dưới đáy giếng bị dòng nước ngầm nào phun lên cuốn trôi mất rồi sao? Ôi tiền của ta! Ôi mười đồng xu rỉ sét tiết kiệm dưỡng già của ta! Sao số ta lại khổ thế này chứ!*


Hắn đứng cứng đờ cả người cạnh miệng giếng cổ, hai tay bám chặt vào thành giếng đá sứt mẻ, khuôn mặt đơ cứng lạnh lùng không cảm xúc vì quá tiếc tiền và hoảng sợ, tạo ra một phong thái 'vô vi tĩnh lặng' vô cực đáng sợ dưới mắt đám đệ tử đang chạy ra xem.


Đúng lúc này, bầu trời trấn Nam An bỗng nhiên biến đổi kịch liệt. Mây dông đen kịt từ đâu kéo đến che kín cả ánh mặt trời, gió bão nổi lên rít gào qua rặng tre già, sấm sét bắt đầu nổ đùng đùng rạch ngang trời đất. Giữa cơn bão cát mịt mù, một bóng người cao lớn nghênh ngang xông qua cổng tre võ đường Vô Danh. Kẻ này chính là Lôi Chấn Vũ, đệ tử chân truyền của Lôi Đình Đường danh tiếng phương Bắc. Hắn mặc võ phục lôi tông xanh lam lập lòe, tóc dựng đứng ngược lên như bị điện giật, toàn thân phát ra những tia điện xanh lép bép đầy sát khí. Tay hắn cầm cây roi đồng dẫn điện hợp kim dẻo dai phát ra tiếng nổ đôm đốp chói tai.


"Tạ Bất Tài! Tên võ sư lừa đảo nửa mùa kia mau ra đây cho bổn tọa!" Lôi Chấn Vũ gầm lên một tiếng rống lôi đình phàm nhân vang dội. "Ngươi dám dùng tà thuật dọa dẫm sư đệ Lôi Chấn Vũ của ta tự nổ linh lực, hôm nay ta đến đây để đòi lại thể diện cho Lôi Đình Đường! Mau ra đây nhận cái tát lôi đình của ta, nếu không ta sẽ dùng roi đồng này quất nát cái võ đường rách nát này của ngươi!"


Lôi Chấn Vũ nghênh ngang bước tới giữa sân, đứng ngay cạnh miệng giếng nước cổ đang phun trào linh khí nồng đậm. Hắn vung cây roi đồng lên cao, vận hành Lôi Đình Chân Kinh, kích hoạt linh lực sấm sét xanh lập lòe quanh thân để thị uy trước đám đông dân nghèo Phố Tây đang vây quanh xem náo nhiệt ngoài cổng.


Tạ Bất Tài nhìn thấy tên thiên tài lôi đình hung hãn vác roi điện đôm đốp tiến sát đến mình, cả người lập tức đông cứng lại như tượng gỗ. Trạng thái Bình cảnh 'Đơ người' tai hại bị động kích hoạt, khiến toàn bộ cơ bắp phàm nhân của hắn khóa chặt, khuôn mặt lạnh lùng không một gợn sóng, ánh mắt thâm quầng sâu thẳm nhìn trân trân vào trán Lôi Chấn Vũ. Trong thâm tâm, Tạ Bất Tài đang khóc gào thảm thiết: *Mẹ ơi! Cứu con với! Tên điên tóc dựng ngược này từ đâu ra thế? Roi của hắn bốc ra điện thật kìa! Hắn mà quất một roi vào người phàm như ta thì ta lập tức thành heo quay mất! Chân ta bị chuột rút rồi, không chạy được nữa! Làm ơn ai đó cứu ta với!*


Để che giấu sự run rẩy tột độ của bàn tay phàm nhân, Tạ Bất Tài vô thức vơ lấy chiếc quạt giấy rách 'Đạo Vô Chiêu' giắt sau lưng, vung tay chỉ thẳng ngón tay bừa bãi lên trời để... che đầu tránh những giọt mưa dông bắt đầu rơi rụng. Hắn ngậm chặt miệng không dám ho he nửa lời để tránh bị lộ giọng nói run rẩy.


Thế nhưng, dưới mắt Lôi Chấn Vũ và đám đệ tử cuồng tín, hành động chỉ quạt lên trời đầy thâm trầm của Tạ Bất Tài lại mang một ý nghĩa vĩ mô tột đỉnh: *Trời đất ơi! Chưởng môn nhân đang khóa định lôi kiếp! Ngài ấy dùng chiếc quạt rách Đạo Vô Chiêu để dẫn dắt thiên lôi! Ngài ấy cố tình đứng im cạnh giếng cổ linh khí, chính là đang khinh bỉ lôi pháp của Lôi Chấn Vũ chỉ là trò trẻ con!*


Ngay trên mái nhà tranh dột nát của võ đường Vô Danh, có lắp một cột đồng dẫn điện tự chế—món đồ do Tạ Bất Tài bắt lão thợ rèn câm Trần Thiết rèn gài lên từ tháng trước để... tránh sét đánh trúng giường ngủ của mình mỗi khi trời mưa bão. Cột đồng này nối liền với một sợi dây đồng phàm trần chạy dọc theo vách đất dẫn thẳng xuống đáy giếng nước cổ cạn nước để giải điện xuống đất cát an toàn.


"ẦM!!!"


Một tia sét khổng lồ từ đám mây dông ngẫu nhiên giáng xuống, đánh trúng vào cột đồng dẫn sét tự chế trên mái nhà tranh. Luồng điện tự nhiên cực mạnh vạn vôn lập tức truyền dọc theo sợi dây đồng dẫn điện phàm trần, lao thẳng xuống lòng giếng nước cổ đang ngập tràn sương mù linh khí ngầm dẫn điện cực tốt.


Lôi Chấn Vũ lúc này đang đứng sát miệng giếng cổ, vung cao cây roi đồng hợp kim dẫn điện cực tốt lên trời để vận thế lôi pháp. Dòng điện tự nhiên khổng lồ từ lòng giếng cổ bỗng chốc tìm thấy vật dẫn điện hoàn hảo nhất, lập tức truyền ngược lên cây roi đồng của Lôi Chấn Vũ.


"OÀNG!!!"


Một tiếng nổ chói tai vang lên rực sáng cả khoảng sân. Luồng điện tự nhiên khổng lồ giật ngược thẳng vào người Lôi Chấn Vũ, cộng hưởng và kích nổ hoàn toàn lượng linh lực lôi điện chưa kịp phóng ra trong đan điền của hắn.


Lôi Chấn Vũ trợn ngược hai mắt, cả cơ thể gầy gò rung giật kịch liệt như người bị động kinh dưới dòng điện vạn vôn. Tóc hắn vốn dựng đứng nay cháy khét lẹt bốc khói đen nghi ngút, toàn thân đen thui như than củi, roi đồng văng ra đất cát. Hắn ngã lăn quay ra đất bên cạnh giếng cổ, ngất xỉu tại chỗ, hai chân thỉnh thoảng vẫn giật giật nhè nhẹ.


Chấn động từ cú sét đánh ngẫu nhiên quá lớn, làm sập một góc nhỏ mái nhà tranh dột nát của võ đường Vô Danh, bụi rơm rơi lả tả bám đầy lên đầu tóc Tạ Bất Tài đang đứng đơ người cạnh giếng.


Đám đông dân nghèo Phố Tây và Chu Hải chứng kiến cảnh tượng hoành tráng rực sáng lôi quang kia, lập tức sụp đổ đạo tâm quỳ sụp xuống đất cát dập đầu bái lạy liên tục. Chu Hải vỗ ngực rầm rầm, hai mắt sáng rực đầy cuồng tín gào lên:


"Sư phụ thần thông vô địch! Ngài dùng một chiếc quạt rách dẫn khởi lôi kiếp hiểu lầm để tịnh hóa thiên tài lôi đình! Đệ tử bái phục!"


Tạ Bất Tài lúc này mới hết chuột rút cơ mặt, nhìn tên thiên tài lôi đình nằm đen thui bốc khói dưới đất, lầm bầm chửi rủa trong lòng đầy đau khổ: *Sét đánh trúng cột đồng tự nổ chứ ta dùng lôi pháp cái khỉ mốc gì chứ... Lại sập mất một góc mái nhà tranh của ta rồi! Tiền sửa nhà tốn kém lắm đấy có biết không hả lũ phá gia chi tử này! Kế hoạch cầm quạt ngọc bích chạy trốn dưỡng già của ta... lại bị cái giếng cổ này phá hỏng rồi!*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!