Sát Thủ Tà Tu Và Chiếc Bẫy Chuột Của Tào Thiết
Đêm kinh thành chưa tới, nhưng đêm ở trấn biên cảnh Nam An thì luôn mang một vẻ tịch mịch đến rợn người. Gió núi rít qua những khe hở của hàng rào tre xập xệ quanh võ đường Vô Danh, tạo ra những âm thanh u uẩn như tiếng khóc của oan hồn.
Trong căn phòng gian giữa dột nát, Tạ Bất Tài đang nằm ngủ say như chết trên chiếc giường tre ọp ẹp. Hắn ngáy khò khò, thỉnh thoảng lại đưa cánh tay phàm nhân lên gãi sột soạt vào nốt muỗi đốt sưng đỏ giữa trán. Nốt muỗi đốt từ chiều qua đến giờ không những không xẹp đi mà còn sưng to hơn, đỏ mọng lên như một viên hồng ngọc đặt ngay ngắn giữa ấn đường. Trong giấc mơ lười biếng của mình, Tạ Bất Tài đang thấy cảnh hắn cầm chiếc quạt xếp nạm ngọc bích quý giá vừa thu hoạch được từ tên thiếu chủ ngốc nghếch Tống Thanh Vân mang đi bán cho tiệm cầm đồ Phố Đông. Mười lượng bạc! Hắn mơ thấy mình cầm mười lượng bạc ấy, dắt theo chú chó Lạp Xưởng trốn chạy khỏi cái trấn Nam An đầy rắc rối này, tìm một ngôi làng hẻo lánh mua vài mẫu đất trồng cải, ngày ngày nằm võng uống nước chè xanh dưỡng già.
"Hì hì... mười lượng... chạy trốn thôi..." Tạ Bất Tài lầm bầm nói mớ, khóe miệng chảy ra một vệt nước dãi dài, hoàn toàn không biết rằng ngay ngoài hiên nhà, một cuộc khủng hoảng tột độ đang âm thầm diễn ra.
Lúc này, ở góc tối sát chuồng củi, lão gia nhân quét dọn giả mù Tào Thiết đang lén lút hành động. Tào Thiết thực chất là một tán tu trốn nợ của tà phái, giả vờ mù lòa để xin vào võ đường Vô Danh quét rác kiếm cơm chay miễn phí qua ngày. Lão vốn có tu vi Luyện Khí Ngũ Trọng, hành tung cực kỳ cẩn mật. Thế nhưng, dạo gần đây, lão phát hiện ra kho gạo tẻ nghèo nàn của võ đường liên tục bị lũ chuột hoang Phố Tây bò vào gặm nhấm. Đối với một kẻ coi thức ăn miễn phí như sinh mạng như Tào Thiết, đây là một sự sỉ nhục không thể dung thứ.
"Lũ súc sinh ranh ma! Dám cướp gạo của lão tổ sao?" Tào Thiết lẩm bẩm bằng giọng nói khàn khàn, đôi mắt giấu sau dải băng đen khẽ lim dim đầy sát khí.
Để bảo vệ đống gạo tẻ quý giá, chiều nay Tào Thiết đã lén lút ra xưởng rèn của lão Trần Thiết đầu phố, thu mua ba chiếc bẫy chuột bằng sắt rỉ sét với giá hai xu đồng phàm nhân. Chiếc bẫy chuột này to bằng bàn tay phàm nhân, lò xo sắt rỉ căng cứng, răng cưa sắc nhọn hoen ố, lực kẹp cực mạnh, vốn là thứ phế thải bỏ đi của tiệm rèn. Tào Thiết dọn dẹp đống củi khô mục nát quanh chuồng củi, tỉ mẩn đặt ba chiếc bẫy chuột sắt rỉ ẩn khuất dưới lớp lá tre khô ngay lối dẫn vào kho gạo. Lão vuốt chòm râu dê xơ xác, cười thầm đầy gian xảo: "Hừ, bất kể là chuột phàm hay chuột tinh, dẫm vào đây thì chỉ có nước nát xương!"
Đặt bẫy xong, Tào Thiết thong thả vác cây chổi tre cũ rách quay trở lại góc phòng ngủ phụ, tiếp tục giả vờ mù lòa ngủ gật, hoàn toàn không biết rằng hành động nhỏ nhặt của mình vừa đặt một cái bẫy tử thần cho một vị khách không mời mà đến.
Ngoài hàng rào tre võ đường Vô Danh, một bóng đen gầy gò mặc áo bào đỏ máu đang từ từ hiện ra dưới ánh trăng mờ. Kẻ này chính là Huyết Ảnh, sát thủ cấp thấp của Huyết Ma Giáo phân đà Nam An. Huyết Ảnh sở hữu tu vi Luyện Khí Nhị Trọng, chuyên sử dụng đoản đao rỉ máu và nổi tiếng với thân pháp lẩn trốn nham hiểm. Chiều nay, sau khi nghe tên đồng bọn Chu Ma hoảng sợ chạy về báo tin rằng võ đường Vô Danh có một vị ẩn thế tông sư vĩ đại đang dùng Hóa Thần Tâm Pháp giả phàm nhân, Huyết Ảnh không những không sợ mà ngược lại còn dâng lên lòng tham tột độ.
*Hừ, tên Chu Ma nhát gan kia bị một ngón tay chỉ muỗi dọa cho mất mật!* Huyết Ảnh nghĩ thầm, đôi mắt đỏ ngầu dưới mặt nạ quỷ máu khẽ lóe lên sát khí. *Một tên võ sư phàm nhân rách rưới làm sao có thể là ẩn thế tông sư? Hắn chắc chắn chỉ là một kẻ lừa đảo may mắn! Nhưng võ đường này đột nhiên thu hút nhiều thiên tài đến bái sư như vậy, chắc chắn là do đang cất giữ một cuốn bí tịch thần thông thất truyền nào đó! Đúng rồi, cuốn 'Võ Lâm Bí Sử' rách nát mà đám đệ tử nghèo hay đọc ngoài sân phơi! Ta chỉ cần lẻn vào cướp đi cuốn bí tịch đó mang về dâng lên đà chủ, chức vị phó đà chủ chắc chắn sẽ thuộc về ta!*
Huyết Ảnh vô cùng tự tin vào khinh công Huyết Vụ Lẩn Trốn của mình. Gã khẽ vận hành huyết linh lực, cơ thể nhẹ nhàng như một chiếc lá khô, lướt qua hàng rào tre xập xệ của võ đường Vô Danh mà không phát ra bất kỳ một tiếng động nào.
Thế nhưng, ngay khi đặt chân vào khoảng sân trước, Huyết Ảnh lập tức cảm thấy da đầu mình tê dại.
Dưới ánh trăng mờ ảo, khoảng sân phơi đồ lót của Lý Hoa hiện ra chằng chịt những sợi dây phơi bằng tơ tằm thô màu đỏ giăng mắc ngang dọc. Những chiếc quần lót rách rưới, áo vải thô sờn cũ đung đưa nhè nhẹ trong gió đêm.
*Trời đất ơi! Đây... đây là cái gì?!* Huyết Ảnh đứng khựng lại, mồ hôi lạnh lập tức vã ra đầy lưng áo đỏ. Gã nhìn chằm chằm vào những sợi dây phơi màu đỏ chằng chịt, đồng tử co rút lại kịch liệt. *Trận pháp! Đây tuyệt đối là một tòa tuyệt sát trận pháp cổ xưa! Nhìn những sợi tơ màu đỏ kia đi, chúng giăng mắc theo quy luật cửu cung bát quái cực kỳ phức tạp! Những chiếc y phục rách rưới treo trên đó chính là các trận nhãn điều hòa kình lực! Chỉ cần ta lỡ bước chạm vào một sợi tơ, sát trận này chắc chắn sẽ kích hoạt, vạn tiễn xuyên tâm! Tên Chu Ma nói không sai, võ đường này quả nhiên tàng long ngọa hổ, ngay cả cái sân phơi đồ cũng được bố trí một tòa 'Thiên Ty Vạn Lũ Trận Pháp' kinh hoàng thế này!*
Huyết Ảnh run rẩy, không dám dùng khinh công lướt bừa nữa. Gã phải cẩn thận cúi thấp người, bò rạp dưới đất cát bẩn thỉu, dùng nhãn lực tà tu quan sát từng ly từng tí để lách qua các khoảng trống dưới dây phơi đồ lót màu đỏ. Gã bò chậm chạp như một con rùa đỏ, lòng tràn đầy kính sợ đối với vị "ẩn thế cao nhân" đang ngủ say trong nhà.
Khi lách qua khu vực sảnh chính đổ nát, Huyết Ảnh đột nhiên dẫm phải một bãi bột màu sặc sỡ rơi vãi trên đất cát. Gã đưa ngón tay quệt nhẹ một ít bột lên ngửi, sắc mặt lập tức đại biến: *Độc phấn của Ngũ Độc Môn?! Đây là Ngũ Độc Phấn cực độc của Bạch Ma! Tại sao độc phấn này lại rơi vãi đầy ngoài sân phơi của võ đường Vô Danh? Không lẽ... Bạch Ma đã đến đây ám sát và bị đại lão dùng một chiêu tịnh hóa, đánh tan xác đến mức độc phấn rơi vãi khắp nơi thế này sao? Trời ơi, đại lão quả thực quá tàn nhẫn! Ngài ấy coi độc dược đệ nhất địa phương như rác rưởi ném ngoài sân!*
Sự hoang tưởng của Huyết Ảnh bị đẩy lên đỉnh điểm. Đúng lúc gã đang run rẩy lo sợ thì chú chó vàng mập ú Lạp Xưởng đang nằm ngủ gật trong chuồng chó sát hàng rào khẽ động đậy.
Gió đêm thổi qua, mang theo một luồng bột độc Ngũ Độc Môn rơi vãi bay thẳng vào chuồng chó. Mùi bột độc sặc sỡ bay vào cái mũi nhạy cảm của Lạp Xưởng, khiến chú chó béo tròn bỗng thấy ngứa ngáy cổ họng kịch liệt. Lạp Xưởng nghếch cái đầu mập ú lên, hít hà hai cái rồi đột ngột há miệng to hết cỡ:
"HẮT... XÌ!!!"
Một cú hắt hơi sấm sét vang dội cả khoảng sân tịch mịch. Tiếng hắt hơi khuếch đại qua khoảng sân rống lên như một luồng sóng âm chấn động tâm can.
Huyết Ảnh đang bò dưới đất cát nghe thấy tiếng hắt hơi sấm sét kia, cả linh hồn như muốn bay ra khỏi xác. Gã nằm rạp xuống đất, run rẩy bần bật, mặt cắt không còn giọt máu: *Thần thú hắt hơi! Trời ơi! Con ma thú thượng cổ kia đã phát hiện ra ta! Tiếng hắt hơi kia chứa đựng sóng âm tịnh hóa cực mạnh, suýt chút nữa làm chấn động nứt vỡ huyết linh căn của ta! Ngài ấy đang cảnh cáo ta! Ta không được manh động! Ta phải nhanh chóng lấy cuốn bí tịch rồi rút lui ngay lập tức!*
Huyết Ảnh dùng hết sức bình sinh để nén lại nỗi sợ hãi tột cùng, lết nhanh về phía chuồng củi sát gian bếp lò, nơi gã nghi ngờ cuốn bí tịch *Võ Lâm Bí Sử (Rách)* đang được cất giấu.
Gã tiếp cận chuồng củi rách nát dột mưa dột nắng. Dưới ánh trăng mờ, gã nhìn thấy trên một chiếc kệ gỗ mục nát có đặt một cuốn sách cũ rách nát mất bìa, giấy ố vàng ám mùi ẩm mốc dột nát. Trên trang giấy loáng thoáng vẽ những hình người kỳ quặc và các nguyên lý lực học phàm nhân.
*Kia rồi! Bí tịch thần thông thất truyền!* Mắt Huyết Ảnh sáng rực lên như đèn pha. Gã không mảy may nghi ngờ, lòng tham che mờ lý trí, lập tức bước nhanh tới vươn tay định giật lấy cuốn sách rách.
Thế nhưng, gã hoàn toàn quên mất rằng dưới lớp lá tre khô mục nát dưới chân gã, có những chiếc bẫy chuột bằng sắt rỉ sét đang căng cứng lò xo chờ đợi.
"XOẠCH!"
Một âm thanh kim loại va chạm sắc bén, khô khốc đột ngột vang lên trong bóng tối.
Chiếc bẫy chuột sắt rỉ sét nặng trịch do Tào Thiết đặt sẵn dưới đất cát bỗng chốc kích hoạt. Lò xo thép rỉ căng cứng bung ra với tốc độ cực nhanh, kéo theo hai gọng răng cưa sắc nhọn hoen ố kẹp thẳng, nghiền nát ngón chân cái bên bàn chân phải của Huyết Ảnh.
"RẮC!"
Tiếng xương ngón chân nứt vỡ phàm trần vang lên giòn giã.
Một cơn đau đớn tột cùng, dữ dội và thuần túy vật lý lập tức bùng nổ từ đầu ngón chân, lao thẳng lên đỉnh đầu Huyết Ảnh. Cơn đau phàm trần này kinh khủng đến mức vượt qua mọi sự chịu đựng của một tu sĩ Luyện Khí Nhị Trọng. Bởi vì chiếc bẫy chuột hoàn toàn là vật phàm trần không có linh lực, nên lớp hộ thể huyết linh lực tự động của tà tu hoàn toàn bị vô hiệu hóa, răng cưa sắt rỉ cắm sâu vào da thịt, nghiền nát xương ngón chân cái của gã rách tươm, máu tươi đỏ thẫm lập tức tuôn ra xối xả.
"Ư... ưm...!!!"
Huyết Ảnh trợn tròn hai mắt, khuôn mặt dưới mặt nạ quỷ máu bỗng chốc xanh mét rồi chuyển sang tím tái. Gã muốn gào thét vang trời, nhưng vì quá sợ hãi vị "tông sư vĩ đại" đang ngủ trong nhà phát hiện, gã phải dùng hai tay bịt chặt lấy miệng mình, cắn răng chịu đựng đến mức hai hàm răng va vào nhau lập cập phát ra tiếng kêu cọc cạch. Nước mắt, nước mũi gã chảy dài ròng ròng rớt xuống mặt nạ quỷ.
*Đau quá! Trời đất tổ tông ơi! Đau chết bổn tọa rồi!* Huyết Ảnh gào thét điên cuồng trong lòng, cả cơ thể gầy gò run rẩy giật cục như người bị động kinh.
Không dừng lại ở đó, vết thương rách nát dính đầy máu tươi của gã bỗng chạm trúng một lớp bột đen xì bám đầy trên đất cát xung quanh chuồng củi. Đây chính là đống *Mực mài bồ hóng dính ớt bột* do tên đệ tử nhóm bếp béo ú Ngô Đại cạo ra từ đáy *Nồi đất cháy đen* sứt mẻ góc chiều nay gieo vãi đầy đất khi mồi lửa nướng khoai tây ăn vụng.
Ớt bột khô cay nồng gặp vết thương hở rách nát dính máu, lập tức phát huy tác dụng sinh học phàm trần cực hạn. Nó bỏng rát, cay xè và nóng cháy kịch liệt như thể có hàng vạn ngọn lửa đang thiêu đốt trực tiếp vào tận tủy xương ngón chân của gã.
*Cái... cái gì thế này?!* Huyết Ảnh trợn ngược mắt, toàn thân run rẩy giật cục, mồ hôi lạnh chảy ra như tắm.
Gã nhìn xuống ngón chân cái đang bị kẹp chặt bởi chiếc bẫy chuột sắt rỉ hoen ố bám đầy bồ hóng đen kịt dính ớt bột. Dưới góc nhìn hoang tưởng tột độ của một tà tu tà phái, cảnh tượng lôi thôi bẩn thỉu này bỗng chốc biến đổi thành một âm mưu vĩ mô kinh hoàng nhất vũ trụ.
*Không xong rồi! Đây... đây không phải là bẫy chuột phàm trần!* Huyết Ảnh run rẩy nghĩ, đầu óc gã bùng nổ sự tự suy diễn cực đoan. *Đây chính là 'Hỗn Nguyên Sát Trận' định vị càn khôn của vị ẩn thế tông sư kia đặt sẵn! Ngài ấy đã sớm dùng thần thông bói quẻ, biết trước đêm nay ta sẽ đột nhập theo lối chuồng củi này để cướp sách rách! Chiếc bẫy sắt rỉ này chính là trận nhãn của sát trận! Rỉ sét hoen ố trên gọng sắt thực chất là loại 'Phế Linh Cổ' thượng cổ chuyên ăn mòn linh lực bảo vệ! Còn đống bột đen xì bám quanh kia... trời ơi, đó chính là hỏa độc tịnh hóa cực mạnh của Thái Dương Hỏa Pháp! Ngài ấy cố tình dùng vẻ ngoài của một chiếc bẫy chuột phàm trần bẩn thỉu để đánh lừa nhãn lực của ta, khiến ta chủ quan dẫm vào!*
Huyết Ảnh hoảng sợ tột độ. Gã vội vàng vận hành huyết linh lực tà tu trong người, định dùng linh lực máu dũng mãnh để bẻ gãy gọng sắt rỉ của chiếc bẫy chuột.
Thế nhưng, ngón chân gã đang dính đầy ớt bột cay nồng bồ hóng đen. Khi huyết linh lực chảy qua ngón chân bị thương, chất cay nóng của ớt bột kích thích các đầu dây thần kinh phản xạ phàm trần co rút dữ dội, tạo ra một cơn đau thắt bỏng rát chạy ngược dọc theo kinh mạch chân lên thẳng đan điền.
*A!!! Hỏa độc đang xâm nhập kinh mạch!* Huyết Ảnh gào thét thảm thiết thầm kín, đạo tâm sát thủ hoàn toàn sụp đổ thành trăm mảnh vụn mục nát. *Khủng khiếp quá! Loại hỏa độc tịnh hóa này quá mạnh mẽ! Nó nương theo huyết linh lực của ta để thiêu rụi kinh mạch chân phải của ta! Nếu ta tiếp tục vận công bẻ bẫy, hỏa độc Thái Dương này chắc chắn sẽ thiêu cháy đan điền, biến ta thành một phế nhân tro tàn! Đại lão quả thực quá thâm sâu nham hiểm! Ngài ấy đặt sát trận bẫy chuột này là để ép ta tự hủy tu vi! Ta phải làm sao đây? Ta không muốn chết! Ta phải cứu lấy mạng sống phàm nhân của mình!*
Trong cơn hoảng loạn tột độ, cộng hưởng với nỗi sợ hãi tột cùng bị lộ hành tung trước vị "ẩn thế tông sư" vĩ đại đang ngủ ngáy khò khò trong phòng dột, Huyết Ảnh đã đưa ra một quyết định ngu xuẩn và tàn nhẫn nhất cuộc đời gã.
Để ngăn chặn "hỏa độc tịnh hóa" (ớt bột cay nồng) xâm nhập vào đan điền tâm mạch, Huyết Ảnh cắn chặt môi đến chảy máu, dùng bàn tay trái run rẩy vung mạnh thanh đoản đao đỏ máu tà phái lên, chém thẳng một nhát chí mạng vào kinh mạch chân phải của chính mình để tự phế bỏ tu vi huyết linh lực Luyện Khí Nhị Trọng!
"PHẬP!"
Máu tươi phun ra tung tóe cát đất chuồng củi.
Huyết Ảnh rên rỉ một tiếng đau đớn nghẹn ngào, huyết linh lực trong người gã lập tức tiêu tán sạch sẽ, tu vi rớt thảm hại về phàm nhân không còn nửa điểm linh lực. Gã thở dốc yếu ớt, khuôn mặt nhợt nhạt xám xịt như người sắp tịch.
Sau khi tự phế bỏ tu vi, Huyết Ảnh run rẩy dùng hai tay kéo mạnh gọng bẫy chuột sắt rỉ ra khỏi ngón chân cái đã nát tươm dính đầy máu và ớt bột đen xì. Gã lết cái chân phải gãy xương chảy máu ròng ròng rớt dài đất cát, mặt mũi lấm lem bùn đất bẩn thỉu, khóc lóc gào thét thầm kín bò lết thảm hại ra khỏi chuồng củi.
Trong lúc Huyết Ảnh đang lết đi trong đau đớn tột cùng ngoài sân phơi, Tạ Bất Tài trong phòng ngủ dột nát khẽ giật mình lăn lộn qua lại trên chiếc giường tre cũ kỹ kêu cọt kẹt cọt kẹt. Nốt muỗi đốt sưng đỏ giữa trán hắn lại ngứa ngáy dữ dội, khiến hắn vừa ngủ mơ vừa lẩm bẩm oán hận:
"Ngứa quá... con muỗi chết tiệt... băm vằm ngươi ra... chém đôi ngươi..."
Giọng nói mơ ngủ thâm trầm, lạnh lùng đầy sát khí của Tạ Bất Tài vang lên qua khe cửa gỗ dột nát dội thẳng vào tai Huyết Ảnh đang bò lết sát hiên nhà.
Huyết Ảnh nghe thấy lời phán mơ ngủ đòi "băm vằm chém đôi" kia, cả người run rẩy bần bật như cọng bún thiu. Gã hoảng sợ tột độ, tin chắc đại lão đang cảnh cáo mình nếu còn dám bén mảng đến cướp sách rách sẽ bị băm vằm chém đôi thật sự. Gã không dám lết chậm nữa, cố nén đau đớn gãy xương ngón chân, bò nhanh như chớp lướt qua hàng rào tre xập xệ trốn chạy vào bóng tối của rặng tre hoang dã Nam An.
Sáng hôm sau, ánh mặt trời chói chang rọi xuống võ đường Vô Danh dột nát dột mưa dột nắng.
Tạ Bất Tài uể oải ngáp dài bước ra ngoài hiên nhà, tay cầm chiếc quạt giấy rách "Đạo Vô Chiêu" phẩy phẩy vài cái cho đỡ nóng, khuôn mặt vẫn toát lên vẻ mệt mỏi thâm quầng mắt. Hắn bước tới chuồng củi định bảo Chu Hải nhóm lửa nấu nước thì nhìn thấy một cảnh tượng bừa bộn kỳ quặc.
Đất cát chuồng củi dính đầy những vệt máu tươi đỏ thẫm đã khô ráo, kéo dài thành một vệt dài lết ra tận cổng tre. Sát bên thớt gỗ mục là chiếc bẫy chuột bằng sắt rỉ sét của Tào Thiết đang nằm chỏng chơ dính đầy máu khô đen và đống bồ hóng dính ớt bột rơi vãi tung tóe.
Tạ Bất Tài đứng cứng đờ cả người, đôi mắt trợn tròn nhìn chằm chằm vào đống máu khô bẩn thỉu kia. Trong đầu hắn, một cơn địa chấn kinh hoàng lại bùng nổ: *Cái quái gì thế này?! Máu tươi đầy đất thế kia là sao? Không lẽ đêm qua có con chó hoang Phố Tây nào bò vào chuồng củi ăn vụng khoai tây của Ngô Đại rồi bị sập bẫy chuột gãy chân chảy máu tháo chạy sao? Trời đất ơi, bẩn thỉu quá đi mất! Ta đã bảo con bé Lý Hoa phải dọn dẹp vệ sinh sạch sẽ cơ mà!*
Hắn khẽ ho khan một tiếng, gọi to vang dội:
"Tào Thiết! Chu Hải! Ra dọn dẹp đống rác bẩn thỉu này đi!"
Lão gia nhân mù quét dọn Tào Thiết giả vờ mù lướt chổi tre cũ rách đi ra, đôi mắt giấu sau dải băng đen khẽ liếc nhìn vệt máu khô và chiếc bẫy chuột sắt rỉ của mình. Lão tà tu trốn nợ khẽ giật mình chấn động tâm can, thầm nghĩ: *Vệt máu tà khí này... chứa đựng huyết linh lực cực kỳ nồng đậm! Đây là máu của một sát thủ tà tu tu vi Luyện Khí Nhị Trọng! Hắn đột nhập ban đêm định ám sát cướp bóc và bị chiếc bẫy chuột của ta kẹp nát ngón chân tự phế tu vi tháo chạy sao? Trời ơi, chưởng môn Tạ Bất Tài quả thực quá đáng sợ! Ngài ấy cố tình cho ta làm việc nhà đặt bẫy chuột, thực chất là để mượn tay ta thiết lập 'Hộ pháp bóng đêm' diệt sát tà tu bảo vệ võ đường! Ngài ấy đã sớm nhìn thấu thân phận trốn nợ tà phái của ta và muốn thử thách lòng trung thành của ta! Ta phải cung kính phục tùng ngài ấy tuyệt đối mới bảo toàn được mạng sống!*
Tào Thiết vội vàng quỳ sụp xuống dập đầu quét dọn vệt máu: "Chưởng môn nhân anh minh vĩ đại! Đệ tử đã dọn dẹp xong sát trận bẫy chuột! Tà tu đêm qua đã bị tịnh hóa hoàn toàn!"
Tạ Bất Tài nghe xong ngơ ngác gãi trán sưng đỏ, lầm bầm chửi rủa lười biếng: "Sập bẫy chuột thôi mà tà tu tịnh hóa cái khỉ mốc gì chứ... lũ đệ tử dạo này đầu óc bị điên hết rồi sao?"
Hắn phẩy quạt rách quay lưng bước vào phòng ngủ tiếp, hoàn toàn không biết rằng lúc này, tại tổng bộ phân đà Huyết Ma Giáo trấn Nam An, sát thủ Huyết Ảnh đang nằm lết trên giường băng bó ngón chân cái rách nát, mặt cắt không còn giọt máu khóc lóc báo tin cho đà chủ:
"Đà chủ! Không xong rồi! Võ đường Vô Danh kia chính là đầm rồng hang hổ! Có một vị 'hộ pháp bóng đêm' thần bí giả mù quét dọn chuyên môn đặt sát trận vô hình bẫy chuột sắt rỉ tịnh hóa cực mạnh! Thuộc hạ chỉ dẫm nhẹ một bước đã bị sát trận phế sạch tu vi suýt chết! Chúng ta phải lập tức dời phân đà đi nơi khác lánh nạn gấp, không được bén mảng đến trấn Nam An nữa!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!