Nhạc nềnHarvest6

Thiếu Chủ Cầm Quạt Và Nhất Chỉ Khóa Tử Huyệt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Dưới cái nắng gay gắt của buổi trưa trấn biên cảnh Nam An, gian bếp lò của võ đường Vô Danh vốn đang yên ắng bỗng chốc trở nên ngột ngạt đến lạ thường. Khói đen từ đống củi ẩm dưới bếp lò vẫn còn bảng lảng, mang theo mùi khoai tây nướng thơm phức ngọt bùi len lỏi qua từng kẽ lá tre.


Chu Ma – gã tà tu luyện hồn của Huyết Ma Giáo – đang rón rén bò sát hàng rào tre xập xệ. Hàm răng vàng khè rỉ máu của gã khẽ nhe ra dưới lớp áo choàng đen rách nát. Gã khẽ vung cây vạn quỷ cờ bốc làn khói đen rùng rợn, đôi mắt đỏ ngầu khóa chặt vào bóng dáng béo ú của Ngô Đại đang hăm hở nướng khoai dưới hầm. Gã liếm môi, thầm nghĩ: *Tuyệt vời! Luồng hỏa khí tinh khiết này... chỉ cần ta hút sạch linh hồn của tên nhóc béo kia và cướp lấy chiếc nồi đất cháy đen kia, vạn quỷ cờ của ta chắc chắn sẽ thăng cấp!*


Thế nhưng, ngay khi Chu Ma chuẩn bị vung cờ tung ra một luồng ma khí âm hồn đen tối, một âm thanh kinh thiên động địa đột ngột dội thẳng vào màng nhĩ gã.


"TÙNG! TÙNG! TÙNG! XOẢNG!"


Tiếng trống cái nện liên hồi phối hợp với tiếng chũm chọe chói tai vang lên rầm rộ ngay trước cổng võ đường Vô Danh. Tiếng ồn kinh hoàng ấy lớn đến mức làm rung chuyển cả rặng tre già, khiến Chu Ma giật nảy mình. Gã giật thót, chân dẫm phải một mẩu vỏ khoai tây trơn trượt dưới đất, cả cơ thể gầy đét mất thăng bằng, ngã nhào lộn ba vòng thẳng vào bụi tre gai đầy gai nhọn hoắt.


"Ái chà chà! Đứa nào?! Đứa nào dám phá rối đại sự của bổn tọa?!" Chu Ma rít lên khe khẽ, mặt mũi dính đầy gai tre, đau đớn lết sâu vào bụi rậm ẩn nấp, không dám manh động.


Tại sảnh chính võ đường Vô Danh, Tạ Bất Tài đang ngậm nửa củ khoai tây nướng nóng hổi, nghẹn họng suýt chút nữa trợn mắt đi đầu thai. Hắn hốt hoảng vỗ ngực bồm bộp, nuốt ực củ khoai xuống bụng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.


*Cái quái gì thế này? Lại có kẻ đến đòi nợ nữa sao? Không lẽ tên chủ nợ cũ Ngô Bá lại thuê cả đoàn kèn đám ma đến dằn mặt ta?*


Tạ Bất Tài run rẩy lôi chiếc Quạt giấy rách "Đạo Vô Chiêu" giắt sau lưng ra, khẽ phẩy phành phạch để lấy lại chút bình tĩnh phàm nhân. Hắn chậm rãi, khập khiễng bước ra hiên nhà. Chu Hải và Lý Hoa cũng đã đứng sẵn ngoài sân, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.


Trước cổng tre dột nát của võ đường, một đoàn người rầm rộ đang tiến vào. Đi đầu là bốn tên gia nhân mặc áo lụa xanh thêu hoa lá hẹ, tay nâng bảng gỗ sơn son thếp vàng ghi bốn chữ lớn: "Thanh Vân Võ Quán". Theo sau là hai tên lực sĩ nện trống cái và gõ chũm chọe rôm rả.


Và đứng ở trung tâm của sự chú ý là một nam tử trẻ tuổi khoảng hai mươi, phong thái vô cùng thanh cao, mặc bộ y phục bằng tơ lụa màu lam nhạt mát mắt, tóc búi cao nạm một viên ngọc bích sáng loáng. Tay gã cầm một chiếc quạt xếp bằng xương ngà nạm ngọc bích quý giá, thêu hình sơn thủy hữu tình vô cùng tinh xảo. Gã khẽ nhếch môi cười nửa miệng, mỗi bước đi đều cố tình uyển chuyển, nhẹ nhàng như gió thổi rặng liễu.


Kẻ này chính là Tống Thanh Vân, thiếu chủ của Thanh Vân Võ Quán lừng lẫy trấn Nam An. Gã nổi tiếng là kẻ mê muội lý thuyết võ học sách vở, thích bắt chước phong thái ẩn thế cao nhân và đặc biệt cực kỳ ghét kẻ nào dám cướp danh hiệu "đệ nhất phong lưu cầm quạt" của gã.


"Tạ chưởng môn!" Tống Thanh Vân khẽ vung quạt xếp nạm ngọc, tạo ra một luồng gió nhẹ thoảng mùi nước hoa rẻ mạt, dõng dạc nói. "Ta nghe danh võ đường Vô Danh mới nổi, chưởng môn Tạ Bất Tài quanh năm cầm quạt rách, phong thái thâm sâu mạt trắc, được giang hồ đồn đại là dùng quạt như thần binh phong hệ. Hôm nay, Tống mưu ta đặc biệt dẫn theo môn sinh đến đây, muốn cùng Tạ chưởng môn luận quạt so tài! Để xem chiếc quạt rách 'Đạo Vô Chiêu' của ngài có xứng đáng đứng chung hàng ngũ với Thanh Vân Quạt Pháp của ta hay không!"


Đám đông phàm nhân nghèo khó trong trấn nghe tiếng trống kèn cũng kéo đến vây kín cổng võ đường, xì xào bàn tán chỉ trỏ.


"Kìa! Thiếu chủ Thanh Vân Võ Quán đến thách đấu kìa!"

"Nghe nói Thanh Vân Quạt Pháp của hắn hoa mỹ vô song, có thể dùng quạt xếp đâm nứt cả cột gỗ!"

"Nhưng Tạ tông sư của chúng ta là ẩn thế cao nhân, chiếc quạt rách của ngài ấy chính là thần khí phong ấn phong bão đó!"


Nghe đám đông bàn tán, Tạ Bất Tài đứng ngoài hiên nhà, khuôn mặt bỗng chốc đông cứng lại như một tượng gỗ. Trạng thái Bình cảnh "Đơ người" bị động lập tức kích hoạt do nỗi sợ hãi tột độ đang dâng trào trong huyết quản hắn.


Trong thâm tâm Tạ Bất Tài, một tiếng thét thất thanh gào rú điên cuồng: *Trời đất ơi! Thách đấu cầm quạt cái khỉ mốc gì chứ! Ta cầm quạt giấy rách là vì trời nóng, và vì cái quạt này nhặt ngoài bãi rác không tốn tiền mua! Ngươi nhìn chiếc quạt xếp nạm ngọc bích quý giá của ngươi đi, rồi nhìn lại chiếc quạt rách dính bồ hóng bếp lò của ta xem! Ta mà so tài với ngươi, ngươi chỉ cần quất nhẹ một phát là ta gãy mũi ngay lập tức!*


Nhưng nhờ có Hào quang "Sư phụ thâm sâu" bao quanh, khuôn mặt đơ cứng không cảm xúc, đôi mắt thâm quầng nặng nề vì thiếu ngủ của Tạ Bất Tài dưới góc nhìn của Tống Thanh Vân lại biến thành một phong thái phản phác quy chân, lạnh lùng khinh bỉ đến tột cùng.


"Sư phụ..." Chu Hải đứng bên cạnh khẽ thì thầm, ánh mắt rực lửa cuồng tín. "Tên thiếu chủ này thật quá kiêu ngạo! Hắn dám mang chiếc quạt lòe loẹt kia đến sỉ nhục đạo pháp vô chiêu của ngài! Để đệ tử vác rìu ra chẻ đôi hắn!"


Tạ Bất Tài đơ cứng cơ hàm, không cách nào mở miệng ngăn cản Chu Hải. Hắn chỉ có thể dùng hết sức bình sinh, khẽ lắc đầu một cái cực kỳ nhẹ, nhẹ đến mức mắt thường khó lòng phát hiện.


Chu Hải nhìn thấy cái lắc đầu khẽ của sư phụ, lập tức chấn động tâm can, vội vàng lùi lại, cúi đầu cung kính: "Đệ tử hiểu rồi! Sư phụ muốn dùng vô vi nhi trị để giáo hóa hắn, không muốn đệ tử sát sinh vô ích. Ngài quả nhiên từ bi vĩ đại!"


Tống Thanh Vân thấy Tạ Bất Tài đứng im như tượng, không hề đáp lời, trong lòng khẽ dâng lên một luồng khí lạnh. Gã thầm nghĩ: *Tên này... tại sao đối mặt với lời thách đấu của ta mà không hề biến sắc? Ánh mắt của hắn sâu thẳm như đầm nước lạnh, nhìn thẳng qua người ta như thể ta chỉ là một làn sương khói vô hình! Không lẽ... thực lực của hắn đã đạt tới cảnh giới phản phác quy chân thật sự?*


Để che giấu sự hoang mang trong lòng, Tống Thanh Vân khẽ hừ lạnh một tiếng, vung quạt xếp nạm ngọc lên múa một đường hoa mỹ. Gã thi triển "Thanh Vân Phất Liễu", chiếc quạt xếp xoay tròn trên ngón tay gã nhanh như chớp, phát ra những tiếng gió rít nhẹ nhàng, đẹp mắt vô cùng. Gã tạo dáng thanh cao, chỉ thẳng chuôi quạt nạm ngọc về phía ngực Tạ Bất Tài, dõng dạc:


"Tạ chưởng môn! Mời xuất chiêu!"


Tạ Bất Tài vẫn đứng im như phỗng ngoài hiên. Hắn không phải muốn tỏ ra ngầu, mà là vì bắp chân hắn đang bị chuột rút dữ dội do đứng đơ người quá lâu, hoàn toàn không nhúc nhích nổi một phân.


Sự im lặng tuyệt đối của võ đường Vô Danh kéo dài suốt mười hơi thở, tạo ra một áp lực tinh thần vô hình đè nặng lên vai Tống Thanh Vân. Mồ hôi lạnh bắt đầu rỉ ra từ thái dương của gã thiếu chủ võ quán. Gã bắt đầu hoang tưởng: *Hắn... hắn vẫn không động? Tại sao? Lộ hở của ta đầy ra đó, sao hắn không tấn công? Đúng rồi! Hắn đang dùng tâm lý chiến! Hắn muốn đợi ta nôn nóng ra chiêu trước để tìm ra tử huyệt của ta! Thật là một lão cáo già nham hiểm!*


Ngay lúc bầu không khí đang căng thẳng đến mức nghẹt thở, một dị biến nhỏ nhặt bỗng chốc xuất hiện.


"O vo ve... vo ve..."


Một con muỗi rừng Nam An to bằng con ruồi trâu, thân mình vằn đen vằn trắng đầy độc tính, từ trong bụi tre hoang bay ra. Nó vo ve bay lượn quanh khuôn mặt đơ cứng của Tạ Bất Tài, rồi thản nhiên đáp xuống ngay giữa trán hắn, cắm cái vòi nhọn hoắt vào da thịt, hút máu.


*Ái da da! Đau quá! Con muỗi chết tiệt này từ đâu ra thế này!* Tạ Bất Tài gào thét thảm thiết trong lòng. Cơn ngứa ngáy dữ dội lập tức lan tỏa khắp trán hắn, kích thích các dây thần kinh cơ mặt.


Hắn muốn đưa tay lên đập chết con muỗi, nhưng cơ thể vẫn đang kẹt trong trạng thái Bình cảnh "Đơ người" do sợ hãi Tống Thanh Vân. Hắn chỉ có thể cố gắng vận động ngón tay trỏ của bàn tay phải đang cầm quạt giấy rách.


*Bay đi! Con quỷ nhỏ này! Bay đi! Ngứa chết ta rồi!*


Tạ Bất Tài dùng hết sức bình sinh, nâng ngón tay trỏ lên, chỉ bừa bãi vào khoảng không trước mặt để xua đuổi con muỗi đang vo ve quanh mắt hắn. Ngón tay hắn chỉ sang trái, gạt sang phải, rồi lại chỉ thẳng về phía trước, quỹ đạo vô cùng bừa bãi, giật cục và kỳ quặc.


Thế nhưng, dưới góc nhìn của Tống Thanh Vân – kẻ sở hữu "Nhãn Lực Tìm Huyệt" học từ sách vở Thanh Vân Bí Tịch – những ngón tay chỉ bừa bãi của Tạ Bất Tài bỗng chốc biến đổi thành một bộ chỉ pháp kinh hoàng nhất mà gã từng chứng kiến.


*Cái... cái gì thế này?!* Tống Thanh Vân trợn tròn hai mắt, cả cơ thể run rẩy bần bật.


Trong mắt gã, ngón tay trỏ của Tạ Bất Tài tuy di chuyển chậm chạp, không hề mang theo nửa điểm kình lực, nhưng mỗi lần chỉ ra đều nhắm thẳng vào một tử huyệt trên người gã!


Khi Tạ Bất Tài chỉ ngón tay sang trái để đuổi muỗi bên tai, Tống Thanh Vân nhìn thấy ngón tay đó đang khóa chặt vào huyệt Thái Dương của mình. Khi Tạ Bất Tài gạt ngón tay sang phải, Tống Thanh Vân cảm giác như huyệt Đản Trung trước ngực mình bị một luồng khí thế vô hình khóa chặt. Và khi Tạ Bất Tài vì quá ngứa ngáy, chỉ thẳng ngón tay về phía trước...


*Trời ơi! Huyệt Thần Khuyết!* Tống Thanh Vân hét lên kinh hoàng trong lòng. *Hắn... hắn chỉ cần chỉ bừa ba cái, đã khóa chết hoàn toàn quỹ đạo di chuyển của ta! Bất kể ta né tránh sang hướng nào, ngón tay của hắn cũng sẽ đâm trúng tử huyệt của ta trước! Đây... đây chính là tuyệt kỹ Nhất Chỉ Khóa Tử Huyệt trong truyền thuyết sao?!*


Nỗi sợ hãi hoang tưởng tột độ đè bẹp hoàn toàn chút tự tin yếu ớt của gã thiếu chủ võ quán. Tống Thanh Vân cảm thấy kinh mạch toàn thân mình như bị đông cứng lại dưới quỹ đạo ngón tay chỉ muỗi của Tạ Bất Tài. Gã thở dốc, mặt cắt không còn giọt máu, hai đầu gối nhũn ra như bùn loãng.


"Bộp!"


Tống Thanh Vân đột ngột quỳ sụp hai đầu gối xuống nền đất cát đầy bụi bẩn trước hiên nhà võ đường Vô Danh. Gã buông xuôi hai tay, chiếc quạt xếp nạm ngọc bích quý giá rơi xuống đất phát ra tiếng cọc cạch. Gã dập đầu sát đất, giọng nói run rẩy, khóc lóc van xin:


"Tạ tông sư anh minh! Tống mưu có mắt không tròng, dám mang chút tài mọn Thanh Vân Quạt Pháp đến múa rìu qua mắt thợ! Ngón tay chỉ bừa của ngài... khục, ý ta là Nhất Chỉ Khóa Tử Huyệt của ngài đã hoàn toàn nhìn thấu 108 tử huyệt trên người đệ tử! Đệ tử tâm phục khẩu phục, xin ngài từ bi thu hồi chỉ pháp, tha cho đệ tử một mạng!"


Đám đông ngoài cổng chứng kiến cảnh tượng thiếu chủ Thanh Vân Võ Quán oai phong lẫm liệt bỗng chốc quỳ lạy khóc lóc thảm thiết trước một ngón tay chỉ muỗi của Tạ Bất Tài, lập tức bùng nổ một trận xôn xao kinh hoàng.


"Trời đất ơi! Tạ tông sư thậm chí còn chưa thèm dùng đến chiếc quạt rách Đạo Vô Chiêu!"

"Chỉ cần chỉ ngón tay bừa bãi vài cái đã ép thiếu chủ Thanh Vân võ quán quỳ lạy xin hàng!"

"Nhất Chỉ Khóa Tử Huyệt! Tuyệt kỹ này quả thực quá kinh người!"


Chu Hải và Lý Hoa cũng lộ vẻ mặt vô cùng sùng bái. Chu Hải vỗ tay rầm rầm: "Sư phụ vĩ đại! Chỉ cần chỉ tay đuổi muỗi... khục, chỉ tay hóa giải sát khí đối thủ trong chớp mắt! Đệ tử lại được mở mang tầm mắt rồi!"


Lúc này, con muỗi rừng hút no máu trên trán Tạ Bất Tài khẽ vo ve bay đi, để lại một nốt mụn đỏ sưng húp, ngứa ngáy dữ dội ngay giữa trán vị "ẩn thế cao nhân".


Tạ Bất Tài lúc này mới thoát khỏi trạng thái đơ cứng cơ bắp. Hắn ngơ ngác nhìn Tống Thanh Vân đang quỳ rạp dưới chân mình, rồi nhìn chiếc quạt xếp nạm ngọc bích sáng loáng đang nằm lăn lóc dưới đất.


*Cái... cái gì thế này? Hắn tự quỳ xuống xin hàng thật sao? Ta chỉ muốn đuổi con muỗi thôi mà! Nhất Chỉ Khóa Tử Huyệt cái khỉ mốc gì chứ!*


Tạ Bất Tài khóc thầm trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn phải cố tỏ vẻ thâm trầm mạt trắc. Hắn khẽ thở dài một tiếng đầy mệt mỏi, nhặt chiếc quạt xếp nạm ngọc bích lên, gõ nhẹ vào vai Tống Thanh Vân:


"Đứng lên đi. Vạn vật đồng nhất, quạt xếp hay ngón tay cũng chỉ là công cụ của càn khôn. Ngươi hiểu được lỗi sai của mình là tốt."


Tống Thanh Vân run rẩy ngẩng đầu lên, hai mắt đỏ hoe vì kính sợ. Gã nhìn nốt mụn đỏ sưng húp trên trán Tạ Bất Tài, tự bổ não: *Trời ơi! Nốt mụn đỏ kia... chắc chắn là do ngài ấy tự tích tụ hỏa khí nguyên sơ để thi triển chỉ pháp phản phệ! Ngài ấy đã phải chịu đau đớn thể xác để tha mạng cho ta! Ngài ấy quả thực là một bậc đại đức vĩ đại!*


"Tạ tông sư! Đệ tử nguyện dâng hiến chiếc quạt xếp nạm ngọc bích gia truyền này, và xin được làm một đệ tử ký danh của Vô Danh Tông để quét dọn sân phơi, học tập đạo pháp vô vi của ngài!" Tống Thanh Vân cung kính dâng hai tay lên.


Tạ Bất Tài nhìn chiếc quạt xếp nạm ngọc bích lấp lấp lánh lánh – thứ có thể bán được ít nhất mười lượng bạc ở tiệm cầm đồ Phố Đông – lòng tham tiền trỗi dậy mạnh mẽ. Hắn vội vàng giật lấy chiếc quạt nạm ngọc cất vào ống tay áo rộng, khẽ ho khan một tiếng đầy uy nghiêm:


"Khục... Được rồi, lòng thành của ngươi ta đã nhận. Từ nay ngươi chính là đệ tử ký danh của ta. Hãy ra sân giúp Chu Hải chẻ củi đi."


"Đệ tử tuân mệnh!" Tống Thanh Vân phấn khích tột đỉnh, vội vàng chạy ra sân vác rìu chẻ củi cùng Chu Hải.


Tạ Bất Tài cầm chiếc quạt xếp nạm ngọc bích mới thu hoạch được, khẽ thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ: *Hì hì, chiếc quạt này chắc chắn bán được giá cao đây! Khoản nợ năm mươi lượng bạc của người chú quá cố Tạ Vô Năng lại có thêm hy vọng trả sạch rồi! Ta sắp được nghỉ hưu an nhàn rồi!*


Thế nhưng, niềm vui sướng của Tạ Bất Tài chưa kéo dài được ba hơi thở thì một luồng sát khí âm u, lạnh lẽo từ bụi tre gai phía sau võ đường bỗng chốc trỗi dậy, khóa chặt vào bóng lưng của hắn.


Chu Ma – gã tà tu ẩn nấp trong bụi rậm – sau khi chứng kiến toàn bộ màn "Nhất Chỉ Khóa Tử Huyệt" của Tạ Bất Tài, đôi mắt đỏ ngầu của gã khẽ híp lại đầy nham hiểm và nghi kỵ:


*Tên Tạ Bất Tài kia... quả thực không có nửa điểm linh lực dao động. Nhưng ngón tay chỉ bừa của hắn lại có thể ép một tu sĩ Luyện Thể Nhị Trọng phải quỳ lạy xin hàng! Không sai! Hắn chắc chắn đang dùng một loại 'Hóa Thần Tâm Pháp' cực hạn để che giấu tu vi thật sự! Võ đường này quả thực tàng long ngọa hổ... Ta phải lập tức về báo tin cho phân đà Huyết Ma Giáo để chuẩn bị đại quân ám sát cướp đoạt bí tịch thất truyền này!*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!