Đệ Tử Thứ Ba Và Tuyệt Kỹ Nhóm Bếp Nướng Khoai
Ánh bình minh của ngày hôm sau vừa mới ló rạng qua rặng tre xơ xác đầu trấn Nam An, nhưng bầu không khí xung quanh võ đường Vô Danh đã náo nhiệt đến mức có thể thổi bay cả mái rơm rạ dột nát của căn nhà ba gian. Tiếng la hét, tiếng bước chân rầm rập, tiếng gậy gộc gõ xuống mặt đường đất đá vang lên chói tai như một cái chợ vỡ.
Tạ Bất Tài đứng sau vách đất nứt nẻ của vườn sau, hai tay ôm lấy đầu, gương mặt méo mó vì đau khổ. Ngoài cổng chính, tiếng gầm rú cuồng tín của đám đông phế vật bị xã hội ruồng bỏ vẫn vang lên không ngớt. Tên đại đệ tử Chu Hải của hắn, với chiếc rìu mẻ gãy cán dắt sau lưng, đang đứng sừng sững như một vị hộ pháp, dõng dạc tuyên bố về cái gọi là "thử thách đạo tâm" để tuyển chọn đệ tử.
*Trời đất tổ tông ơi!* Tạ Bất Tài gào thét thầm kín trong lòng. *Ta chỉ là một gã phàm nhân ba mươi tuổi không có nửa điểm linh lực, mở cái võ đường rách này chỉ để lừa vài đồng xu lẻ dưỡng già! Sao tên nhóc tiều phu kia lại tự bổ não ra cái danh hiệu 'Tuyệt thế tông sư ẩn thế', rồi còn tự tiện tổ chức đại hội chiêu sinh thế này? Lỡ như trong đám người kia có kẻ nào ngứa tay bắt ta ra tỷ thí, chẳng phải ta sẽ bị đánh đến mức răng rơi đầy đất sao?*
Hắn liếc nhìn ra khoảng sân trước. Nhị đệ tử Lý Hoa, thiếu nữ mù lòa dịu dàng, đang thong thả giăng những sợi tơ tằm thô màu đỏ chằng chịt khắp sân phơi đồ lót. Mỗi bước đi của nàng đều toát ra vẻ thanh tao, nhưng Tạ Bất Tài thừa biết cái đống dây phơi chằng chịt kia chính là thứ đã bẫy gãy chân tên sát thủ Hắc Ma đêm nọ. Võ đường này giờ đây chẳng khác nào một bãi mìn vô hình, mà kẻ nhát gan nhất chính là gã chưởng môn nhân tôn kính.
*Không được, ta phải tìm cách giải tán đám đông kia ngay lập tức!* Tạ Bất Tài xoay chuyển đầu óc lười biếng của mình. *Đúng rồi! Nếu ta nhận thêm một tên đệ tử hoàn toàn vô dụng, một kẻ phế vật đúng nghĩa để làm tạp dịch nấu ăn, rồi tuyên bố võ đường đã hết chỗ, đám người ngoài kia chắc chắn sẽ thất vọng mà bỏ đi!*
Nghĩ là làm, Tạ Bất Tài khẽ ho khan một tiếng, chỉnh lại vạt áo võ sư màu xám nhạt sờn cũ, cầm chiếc quạt giấy rách ghi ba chữ "Đạo Vô Chiêu" phẩy phẩy vài cái để lấy lại phong thái thâm sâu mạt trắc. Hắn chậm rãi bước ra tiền đường, dõng dạc nói:
"Chu Hải, dừng tay."
Giọng nói đều đều, lạnh lùng không chút cảm xúc của hắn vang lên, lập tức khiến cả khoảng sân im phăng phắc. Chu Hải và Lý Hoa đồng loạt quay lại, cung kính cúi đầu sát đất. Đám đông ngoài cổng cũng nín thở, nhìn chằm chằm vào vị "ẩn thế cao nhân" với ánh mắt đầy sùng bái.
"Sư phụ! Ngài đã ngộ đạo xong rồi sao?" Chu Hải phấn khích hỏi.
Tạ Bất Tài khẽ phẩy quạt, ánh mắt sâu hoắm vì thiếu ngủ lướt qua đám đông, rồi dừng lại ở một bóng người mập mạp đang cố lách qua khe hở của cánh cổng tre dột nát.
Đó là một cậu bé khoảng mười hai tuổi, béo tròn như một quả dưa hấu, mặc bộ y phục vải thô dính đầy bột mì và nhọ nồi nhem nhuốc. Cậu ta thở hổn hển, trên vai đeo một chiếc bao tải rách, khuôn mặt phúng phính lộ rõ vẻ lười nhác và đói khát. Cậu bé này tên là Ngô Đại, vốn là người làm công cho một tiệm bánh ở Phố Đông, nhưng vì thói ham ăn lười làm, ăn vụng quá nhiều bánh bao khiến tiệm bị thâm hụt, bèn bỏ trốn nợ chạy lên đây xin bái sư để có chỗ ăn ngủ miễn phí.
"Ngươi... tên là gì?" Tạ Bất Tài chỉ thẳng chiếc quạt rách vào Ngô Đại.
Cậu bé mập giật mình, vội vàng quỳ sụp xuống, giọng nói run rẩy nhưng vẫn không giấu được vẻ lém lỉnh: "Bái... bái kiến chưởng môn nhân! Con tên là Ngô Đại, mồ côi từ nhỏ, không có tư chất luyện võ, chỉ muốn vào võ đường xin làm chân tạp dịch quét dọn, ngày ăn ba bữa cơm nguội là mãn nguyện rồi ạ!"
Tạ Bất Tài nghe xong, trong lòng mừng rỡ như mở hội. *A! Đây rồi! Một tên béo ú lười biếng, lại còn tự nhận không có tư chất luyện võ! Nhận tên này vào làm đầu bếp, vừa có kẻ nấu cơm hầu hạ ta, vừa có cớ để đuổi khéo đám cao thủ ngoài kia!*
Hắn bước tới, đặt bàn tay phàm nhân không có nửa điểm kình lực lên vai Ngô Đại, giả vờ nhắm mắt cảm nhận mạch tượng. Thực chất, hắn chỉ đang nắn bóp đống mỡ thừa trên vai cậu bé để diễn kịch. Sau một hồi im lặng đầy huyền bí, Tạ Bất Tài mở mắt, khẽ thở dài một tiếng đầy thâm trầm:
"Cốt cách kinh kỳ, kinh mạch hoàn toàn tắc nghẽn, thần khí hỗn loạn... Thật là một phế vật vạn năm khó gặp. Ngô Đại, ngươi có biết vì sao vạn pháp trên thế gian này đều từ chối ngươi không?"
Ngô Đại ngơ ngác lắc đầu: "Dạ... con không biết. Các võ đường khác đều chửi con là con lợn lười, không đáng một xu lẻ."
Tạ Bất Tài khẽ mỉm cười, giọng nói vang lên đầy uy nghiêm:
"Sai lầm! Kinh mạch của ngươi tắc nghẽn là do cơ thể ngươi tự động phong tỏa để tích tụ 'Hỏa khí nguyên sơ'. Ngươi lười biếng là vì linh hồn ngươi đang ở trạng thái tĩnh lặng tối cao của đạo pháp. Vô Danh Tông ta chuyên thu nhận những thiên tài bị thế gian ruồng bỏ. Từ hôm nay, ngươi chính là tam đệ tử của ta, chịu trách nhiệm nhóm bếp nấu ăn cho võ đường!"
Đám đông ngoài cổng nghe xong, lập tức ồ lên một tiếng kinh hãi.
"Trời đất ơi! Tạ tông sư quả nhiên có nhãn lực thần thông!"
"Một tên béo ú lười biếng dính đầy bột mì mà qua tay ngài ấy cũng hóa thành thiên tài tích tụ hỏa khí!"
"Vô Danh Tông thực sự là thánh địa của những kẻ thất bại!"
Chu Hải và Lý Hoa cũng nhìn Ngô Đại với ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Chu Hải vỗ vai Ngô Đại rầm rầm: "Sư đệ! Chúc mừng ngươi đã được sư phụ nhìn thấu thiên phú ẩn giấu! Từ nay hãy cố gắng tu luyện làm việc nhà cùng chúng ta!"
Tạ Bất Tài khẽ phẩy tay, tuyên bố đóng cổng võ đường với lý do "nhân sự đã đủ, cần đóng cửa bế quan rèn luyện đạo tâm". Đám đông ngoài cổng tuy tiếc nuối nhưng không ai dám làm loạn trước uy thế của một "tuyệt thế tông sư", đành ngậm ngùi giải tán.
Sau khi đóng chặt cổng tre, Tạ Bất Tài dẫn Ngô Đại vào gian bếp nhỏ xập xệ phía sau nhà tranh. Hắn lôi từ trong góc bếp ra một chiếc Nồi đất cháy đen kịt đáy, sứt mẻ một góc, đưa cho Ngô Đại và nói:
"Đây là bảo vật trấn giữ gian bếp của Vô Danh Tông. Nhiệm vụ đầu tiên của ngươi là nhóm bếp lò, nấu một nồi canh đậu phụ trắng chấm muối cho cả nhà. Hãy nhớ, đây không phải là nấu ăn bình thường, mà là bài tập rèn luyện tâm tính."
Ngô Đại vác chiếc nồi đất cháy đen, gật đầu lia lịa nhưng trong lòng thì thầm nghĩ: *Hì hì, tưởng thế nào, hóa ra chỉ là nhóm bếp nấu cơm. Việc này ta làm ở tiệm bánh suốt, dễ như trở bàn tay. Để ta xem trong kho có cái gì ăn vụng được không.*
Thế nhưng, sự lười biếng của Ngô Đại đã lập tức va phải thực tế phũ phàng của võ đường Vô Danh. Chu củi phía sau nhà chỉ toàn là những khúc củi gỗ tạp mục nát, ẩm ướt do trận mưa dông hôm trước. Ngô Đại lười nhác không muốn vác rìu đi chẻ củi khô, bèn ôm một đống củi ướt sũng nhét thẳng vào bếp lò, lấy bật lửa phàm nhân ra châm.
"Sột... soạt... xèo..."
Củi ướt gặp lửa không cháy nổi, chỉ bốc ra những luồng khói đen kịt, khét lẹt. Chỉ trong chớp mắt, luồng khói đen mù mịt đã tràn ngập khắp gian bếp xập xệ, luồn qua khe cửa liếp bay thẳng lên sảnh chính.
Tạ Bất Tài đang nằm ngủ gật trên chiếc ghế bành tre ngoài hiên bỗng giật mình tỉnh giấc bởi tiếng ho sặc sụa. Hắn bị khói xộc vào mũi đau rát, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng.
"Khục... khục... Trời đất ơi! Cái gì thế này? Ngô Đại! Ngươi định đốt nhà ta đấy à?"
Tạ Bất Tài hốt hoảng chạy vào bếp, đập cửa rầm rầm. Khi cánh cửa bếp mở ra, một luồng khói đen nồng nặc ùa ra ngoài, khiến cả hai thầy trò ho khan không ngớt. Ngô Đại mặt mũi dính đầy nhọ nồi đen xì, hai mắt đỏ hoe vì cay khói, mếu máo nói:
"Sư... sư phụ, củi ẩm quá, con không nhóm lửa nổi! Khói bay vào mắt đau quá!"
Tạ Bất Tài nhìn gian bếp đầy khói, trong lòng tức giận vô cùng nhưng chợt nhận ra nếu mình mắng mỏ tên béo này, hắn sẽ nản chí mà bỏ trốn, lúc đó ai sẽ nấu cơm cho hắn đây? Hơn nữa, tiếng ho sặc sụa của hắn đã thu hút Chu Hải và Lý Hoa chạy đến xem. Hắn phải giữ vững vỏ bọc cao nhân!
Hắn khẽ vuốt chòm râu tưởng tượng, cố nén cơn ho, lấy chiếc quạt giấy rách che miệng, giọng nói thâm trầm vang lên:
"Ngu xuẩn! Ngô Đại, ngươi tưởng ta bắt ngươi nhóm bếp bằng củi thường sao? Đây chính là bài học đầu tiên của ngươi: **Nhóm bếp hỏa công**!"
Ngô Đại chớp chớp đôi mắt dính đầy nhọ nồi: "Dạ? Nhóm bếp hỏa công?"
"Đúng vậy!" Tạ Bất Tài chém gió không chớp mắt, lôi từ dưới gầm bếp ra một ống tre rỗng ruột dài khoảng hai gang tay, đưa cho Ngô Đại. "Khói đen chính là tạp niệm của hồng trần. Ngươi dùng củi ẩm là để thử thách ý chí. Ngươi phải dùng chiếc ống tre này, thổi nhẹ nhàng vào tâm ngọn lửa. Khi thổi, phải điều hòa hơi thở, cảm nhận nhiệt độ của khoảng hư vô dưới đáy nồi đất cháy đen kia. Nếu khói bay vào mắt ngươi, chứng tỏ tâm ngươi chưa tĩnh, chưa kiểm soát được ngọn lửa của bản thân! Hãy cầm lấy ống tre, xuống hầm chứa khoai tây dưới bếp mà suy ngẫm!"
Ngô Đại nhận lấy chiếc ống tre rỗng, trong lòng nửa tin nửa ngờ nhưng không dám cãi lời, đành lủi thủi vác theo chiếc nồi đất cháy đen và rổ khoai tây, chui xuống **Hầm chứa khoai tây** dưới nền gian bếp.
Căn hầm này vốn được người chú quá cố Tạ Vô Năng đào sâu dưới lòng đất từ mười lăm năm trước để tích trữ nông sản, không gian tối tăm, ẩm ướt và ám mùi đất mục. Thế nhưng, điều mà cả Tạ Bất Tài lẫn Ngô Đại đều không biết, đó là căn hầm này nằm ngay sát địa mạch linh khí rò rỉ từ giếng nước cổ võ đường. Những củ khoai tây phàm trần chất đống dưới hầm, qua nhiều ngày hấp thụ linh khí ngầm, đã âm thầm biến dị, chứa đựng một lượng linh lực thổ hệ và hỏa hệ cực kỳ nồng đậm.
Ngô Đại ngồi xổm dưới hầm tối, bụng đói kêu gào râm ran. Cậu nhìn đống khoai tây tròn trịa dưới đất, nước dãi thèm thuồng chảy ra.
*Sư phụ bắt mình nhóm bếp luyện công, nhưng bụng đói thế này thì luyện cái gì nổi? Đúng rồi! Ta sẽ lén nướng vài củ khoai tây ăn vụng! Nhưng làm sao để nướng chín khoai mà không tạo ra khói đen bốc lên bếp làm sư phụ phát hiện?*
Sự lười biếng và ham ăn của Ngô Đại lập tức kích hoạt trí thông minh tột đỉnh của một kẻ chuyên trốn nợ. Cậu bé mập đặt chiếc nồi đất cháy đen lên ba viên đá nhỏ để làm bếp lò tự chế, nhét vài mẩu than củi khô vào dưới đáy nồi. Cậu biết rằng, nếu lửa cháy quá to, vỏ khoai sẽ bị cháy khét lẹt và bốc mùi khét lẹt bay lên trên, sư phụ sẽ phát hiện ra ngay. Nhưng nếu lửa quá nhỏ, khoai sẽ bị sượng, ăn không ngon.
*Ta phải giữ cho ngọn lửa cháy thật đều, thật nhỏ, nhiệt độ phải tập trung hoàn toàn vào lòng nồi đất để nướng chín khoai từ bên trong mà không làm cháy vỏ ngoài!* Ngô Đại thầm tính toán.
Cậu bé mập ngậm chiếc ống tre rỗng vào miệng, ghé sát vào lỗ thông gió nhỏ của nồi đất cháy đen, bắt đầu thổi nhẹ một hơi.
"Phù..."
Luồng gió phàm trần từ miệng Ngô Đại thổi qua ống tre, chạm vào đống than củi ẩm ướt dưới đáy nồi đất. Lúc này, do Ngô Đại dồn toàn bộ sự tập trung tinh thần vào việc làm sao để nướng khoai tây chín ngọt bùi nhất, hơi thở của cậu bỗng chốc trở nên vô cùng nhịp nhàng, sâu sắc, trùng khớp hoàn hảo với quy luật điều hòa hơi thở của **Nhóm bếp hỏa công** mà Tạ Bất Tài vừa bịa ra.
Kỳ diệu thay, khi hơi thở của Ngô Đại truyền qua ống tre, luồng linh khí hỏa hệ nồng đậm tích tụ dưới hầm chứa khoai tây bỗng chốc bị kích hoạt. Chiếc nồi đất cháy đen—vốn đã hấp thụ nhiệt lượng từ hàng vạn lần nhóm bếp lò phàm trần—nay gặp được hơi thở thuần tịnh của Ngô Đại, bỗng chốc rung động khẽ khàng.
"Xèo... xèo..."
Đống than củi ẩm ướt dưới nồi đất không hề bốc ra khói đen nữa. Thay vào đó, một ngọn lửa màu đỏ rực, tinh khiết đến mức không có nửa điểm tạp chất bỗng chốc bùng lên. Ngọn lửa này không hề tỏa khói, nhiệt độ của nó cực kỳ kinh người nhưng lại bị khóa chặt hoàn toàn trong lòng chiếc nồi đất cháy đen, không hề rò rỉ ra ngoài nửa phần.
Ngô Đại tròn mắt nhìn ngọn lửa đỏ rực lấp lánh dưới đáy nồi. Cậu cảm thấy một luồng hơi ấm nồng nàn, mát mẻ từ ống tre truyền ngược lại vào kinh mạch cơ thể mình, khiến đống mỡ thừa trên vai và bụng bỗng chốc ấm áp dễ chịu vô cùng. Kinh mạch tắc nghẽn của cậu bé mập, dưới sự tịnh hóa của ngọn lửa tinh khiết này, bỗng chốc bị đả thông một cách nhẹ nhàng.
*Trời đất! Sao ngọn lửa này lại đẹp thế này? Cảm giác như ta có thể điều khiển nó to nhỏ tùy ý bằng hơi thở vậy!*
Ngô Đại thích thú, khẽ thổi mạnh một hơi qua ống tre. Ngọn lửa đỏ rực lập tức bùng lên thành màu vàng kim rực rỡ, tỏa ra ánh hào quang như mặt trời nhỏ dưới hầm tối. Cậu bé khẽ hít sâu một hơi, ngọn lửa lại thu nhỏ lại thành một đốm lửa nhỏ dịu dàng như đom đóm. Cậu đã vô tình ngộ ra tuyệt kỹ tối thượng: **Thái Dương Hỏa Pháp**!
Trong lòng chiếc nồi đất cháy đen, ba củ khoai tây linh khí biến dị dưới sức nóng tinh khiết của Thái Dương Hỏa Pháp bắt đầu chín dần. Vỏ khoai không hề bị cháy khét, ngược lại nứt nhẹ ra một đường nhỏ, tỏa ra một mùi hương thơm phức, ngọt bùi, nồng nàn hương vị của đất trời và mật ong tự nhiên. Mùi hương ngọt ngào này nhanh chóng lấp đầy căn hầm tối, len lỏi qua các khe hở của sàn gỗ gian bếp, bay thẳng ra ngoài sân.
Tạ Bất Tài đang nằm ngủ gật ngoài hiên, cái mũi phàm nhân bỗng chốc giật giật.
*Mùi gì mà thơm thế này? Thơm ngọt, béo ngậy... Mùi khoai tây nướng! Mà lại là loại khoai tây thượng hạng cực kỳ đắt đỏ ở tửu lầu Phố Đông! Không lẽ tên béo Ngô Đại kia giấu đồ ăn vụng?*
Cái bụng rỗng tuếch của Tạ Bất Tài lập tức réo lên rầm rầm. Sự ham ăn lười biếng của hắn đánh bại hoàn toàn nỗi sợ hãi khói bếp. Hắn bật dậy khỏi ghế bành tre, lén lút bước những bước chân khập khiễng vào gian bếp, rồi hé mở nắp hầm chứa khoai tây lẻn xuống.
Khi Tạ Bất Tài chui xuống hầm tối, hắn nhìn thấy Ngô Đại đang ngồi xổm cạnh chiếc nồi đất cháy đen. Khuôn mặt béo ú của cậu bé mập dính đầy nhọ nồi đen xì trông cực kỳ ngớ ngẩn, nhưng đôi mắt cậu ta lại sáng rực như hai ngôi sao. Dưới đáy nồi đất, một ngọn lửa màu vàng kim rực rỡ, ấm áp đang nhảy múa, tịnh hóa hoàn toàn bóng tối và sự ẩm ướt của căn hầm.
"Sư... sư phụ!" Ngô Đại giật mình, vội vàng giấu ống tre ra sau lưng, vẻ mặt đầy hốt hoảng vì sợ bị bắt quả tang ăn vụng.
Tạ Bất Tài đứng khựng lại, hai con mắt trợn ngược nhìn ngọn lửa vàng kim dưới nồi đất. *Cái quái gì thế này?! Ngọn lửa này sao lại phát ra ánh sáng vàng kim? Lại còn không có một tí khói nào? Không lẽ tên béo này thực sự là một hỏa hệ pháp sư ẩn thế?*
Nhưng mùi hương thơm phức từ nồi đất đã đánh bại hoàn toàn sự kinh ngạc của hắn. Tạ Bất Tài khẽ ho khan một tiếng để giữ giọng thâm trầm, bước tới gõ nhẹ quạt rách vào đầu Ngô Đại:
"Khục... Ngô Đại, ngươi tưởng giấu được ta sao? Ta đã cảm nhận được 'Hỏa khí nguyên sơ' của ngươi thức tỉnh từ lâu. Ngươi nướng khoai tây ở đây, thực chất là đang dùng 'Thái Dương Hỏa Pháp' để tịnh hóa linh dược đúng không?"
Ngô Đại nghe xong, hai mắt sáng lên như đèn pha, trong lòng vô cùng kính phục sư phụ. *Trời ơi! Sư phụ quả nhiên là thần tiên sống! Mình chỉ lén nướng khoai ăn vụng mà ngài ấy cũng nhìn ra mình đang dùng 'Thái Dương Hỏa Pháp' để luyện công! Ngài ấy cố tình bịa ra 'Nhóm bếp hỏa công' là để dẫn dắt mình ngộ đạo hỏa pháp này sao?*
"Sư phụ anh minh! Đệ tử vô năng, đã phụ lòng kỳ vọng của ngài!" Ngô Đại cung kính quỳ sụp xuống, dâng hai tay lên bưng một củ khoai tây nướng chín vàng óng, tỏa hương thơm phức. "Đây là linh dược do đệ tử nướng bằng Thái Dương Hỏa Pháp, xin dâng lên sư phụ kiểm duyệt!"
Tạ Bất Tài nhìn củ khoai tây chín vàng, lòng tham ăn trỗi dậy mạnh mẽ. Hắn đón lấy củ khoai nướng nóng hổi, khẽ bóc lớp vỏ mỏng ra, cắn một miếng thật to.
*Trời đất ơi! Ngon quá!*
Vị ngọt bùi, béo ngậy của khoai tây linh khí hòa quyện cùng nhiệt lượng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể phàm nhân của hắn, khiến Tạ Bất Tài sướng phát khóc, nước mắt chảy ròng ròng rớt xuống vạt áo võ sư sờn cũ. Hắn vừa nhai nhồm nhoàm vừa gật đầu lia lịa:
"Ngon... Khục, ý ta là, hỏa hầu rất tốt. Ngươi đã thông qua thử thách đầu tiên của ta. Từ nay về sau, ngươi cứ tiếp tục xuống hầm này nướng khoai... khục, luyện hỏa pháp cho ta kiểm duyệt mỗi ngày!"
"Đệ tử tuân mệnh!" Ngô Đại vô cùng cảm động, dập đầu sát đất.
Thế nhưng, hai thầy trò tham ăn lười biếng này hoàn toàn không biết rằng, mùi hương ngọt ngào, đậm đà linh khí hỏa hệ tinh khiết của củ khoai nướng Thái Dương đang theo ống khói bếp lò bay cao lên không trung, lan tỏa khắp một góc rừng rậm xơ xác sau võ đường.
Ở góc tối âm u bên cạnh giếng nước cổ võ đường, nơi sương mù linh khí đang cuộn trào mờ ảo, một bóng đen gầy guộc đang lặng lẽ lẩn trốn trong bụi rậm tre gai.
Đó là **Chu Ma**, một tà tu luyện hồn cấp thấp của Huyết Ma Giáo đi ngang qua trấn Nam An. Gã mặc bộ áo choàng đen rách nát vẽ đầy hình đầu lâu rùng rợn, mặt xám ngoét bốc ra làn khói đen ma khí tanh nồng. Chu Ma đang lẩn trốn sự truy quét của quan phủ, âm mưu lẻn vào võ đường Vô Danh để bắt hồn phách đệ tử luyện chế ma khí vạn quỷ cờ.
Bỗng nhiên, cái mũi nhọn hoắt của Chu Ma giật mạnh. Gã ngửi thấy một mùi hương thơm phức bốc lên từ phía gian bếp, mang theo một luồng linh lực hỏa hệ tinh khiết, nồng đậm đến mức khiến làn khói đen ma khí quanh người gã bỗng chốc bị tịnh hóa tiêu tan nhẹ nhàng.
*Hít... hít...*
Chu Ma trợn tròn đôi mắt đỏ ngầu, nhìn chằm chằm về phía gian bếp lò rách nát của võ đường Vô Danh, trong lòng chấn động tột độ:
*Linh khí hỏa hệ tinh khiết thế này... lại phát ra từ một gian bếp rách? Không lẽ trong võ đường này đang cất giấu một món bảo vật hỏa hệ tối cao, hoặc có một luyện đan sư thần bí đang luyện chế thần dược vạn năm?*
Gã tà tu nở một nụ cười nham hiểm, hàm răng vàng khè rỉ máu lộ ra dưới ánh trăng mờ. Gã khẽ vung cây vạn quỷ cờ rách nát bốc khói đen rùng rợn, từ từ lướt bóng đen qua hàng rào tre xập xệ, tiến gần về phía gian bếp lò nơi hai thầy trò Tạ Bất Tài đang vui vẻ ăn vụng khoai tây nướng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!