Đám Đệ Tử Quái Thai Kéo Đến Và Trận Pháp Đá Cuội Ngẫu Nhiên
Ánh bình minh của ngày hôm sau vừa mới ló rạng qua rặng tre xơ xác đầu trấn Nam An, nhưng bầu không khí xung quanh võ đường Vô Danh đã náo nhiệt đến mức có thể thổi bay cả mái rơm rạ dột nát của căn nhà ba gian. Tiếng la hét, tiếng bước chân rầm rập, tiếng gậy gộc gõ xuống mặt đường đất đá vang lên chói tai như một cái chợ vỡ.
Tạ Bất Tài bật dậy khỏi chiếc giường tre ọp ẹp, hai con mắt thâm quầng sâu hoắm vì thức đêm nghĩ kịch bản chạy trốn giờ đây càng thêm hốc hác. Hắn run rẩy bò đến bên khe cửa liếp nứt nẻ, hé mắt nhìn ra ngoài cổng. Cảnh tượng trước mắt khiến vị võ sư nửa mùa suýt chút nữa thì ngất xỉu tại chỗ.
Ngoài cổng võ đường, hàng trăm bóng người nhếch nhác, lập dị đang chen chúc, xô đẩy nhau đến nghẹt thở. Có gã kiếm khách một chân cụt ngủn đang cố dùng nạng gỗ để đứng vững; có gã thư sinh gầy gò vác theo một cây bút lông khổng lồ bôi đầy mực đen; lại có một bà lão tay cầm chiếc muôi múc canh bằng gỗ mục liên tục gõ vào đầu những kẻ xung quanh để tranh chỗ đứng. Họ là những kẻ phế vật, những kẻ tàn tật thể chất bị các võ đường chính tông như Thiết Quyền Võ Đường hay Liễu Diệp Kiếm Bang ruồng bỏ và khinh bỉ. Nhưng lúc này, ánh mắt của tất cả bọn họ đều rực cháy một niềm cuồng tín tột độ, đồng thanh gào thét vang dội cả một góc trời Phố Tây:
"Cung nghênh ẩn thế tông sư Tạ Bất Tài!"
"Xin tông sư từ bi thu nhận chúng ta! Chúng ta nguyện làm trâu làm ngựa cho Vô Danh Tông!"
"Tạ tông sư vô địch thiên hạ! Một rìu chẻ đôi Thiết Quyền Đường!"
Tạ Bất Tài nghe mà da đầu tê dại, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng ướt sũng cả vạt áo võ sư màu xám nhạt sờn cũ. Hắn quay ngoắt lại nhìn vào trong sân. Đại đệ tử Chu Hải đang đứng sừng sững như một vị hộ pháp ngoài cổng, hai tay khoanh trước ngực, vác theo chiếc rìu sắt mẻ đã bị gãy đôi cán gỗ từ trận chiến hôm qua. Khuôn mặt chữ điền ngăm đen của gã tiều phu mười tám tuổi lộ rõ vẻ kiêu hãnh và cuồng tín tột cùng.
"Các vị yên lặng!" Chu Hải gầm lên một tiếng dũng mãnh, kình lực từ kiếm ý phách toái viên mãn vô tình dao động khiến đám đông ngoài cổng lập tức câm nín. "Sư phụ ta vốn là ẩn thế cao nhân vĩ đại nhất nhân giới, ngài đang bế quan thiền định trong phòng để ngộ đạo Vô Chiêu! Ngài không màng đến danh lợi hồng trần, càng không tùy tiện thu nhận đệ tử. Các ngươi muốn bái sư, trước tiên phải vượt qua thử thách đạo tâm mà sư phụ đặt ra!"
Trốn sau vách đất nứt nẻ, Tạ Bất Tài hận không thể lao ra tát cho tên đại đệ tử một phát lật hàm. *Thử thách cái đầu ngươi ấy! Ta chỉ muốn bọn họ biến đi để ta yên ổn ngủ nướng thôi! Ngươi gào to như vậy, lát nữa bọn họ bắt ta ra biểu diễn võ công thật thì ta biết lấy cái gì mà chém đây?*
Đúng lúc này, nhị đệ tử Lý Hoa—thiếu nữ mù lòa dịu dàng mười bảy tuổi—chậm rãi bước đến bên hiên nhà, tay bưng một thúng y phục vải thô sạch sẽ vừa mới giặt xong. Dù đôi mắt được che phủ bởi dải băng đen, nhưng phong thái thong dong, tỉ mỉ của nàng khi giăng những sợi tơ tằm thô ngoài sân phơi đồ lót lại toát ra một vẻ huyền bí đến lạ lùng. Nàng khẽ nghiêng đầu, thính giác nhạy bén nghe thấy tiếng thở dốc hốt hoảng của Tạ Bất Tài, bèn nhẹ nhàng nói:
"Sư phụ, ngài lại đang dùng 'Nằm Ngủ Đại Pháp' để tịnh hóa sát khí của đám đông ngoài cổng sao? Đệ tử vô năng, không thể chia sẻ áp lực tinh thần cực hạn này cùng ngài."
Tạ Bất Tài méo mặt, khẽ ho khan một tiếng để giữ giọng trầm xuống, ra vẻ mạt trắc: "Khục... Lý Hoa, ngươi hiểu được tâm ý của ta là tốt. Ta... ta ra vườn sau đi dạo một lát để tĩnh tâm. Các ngươi ở ngoài này không được tự ý cho ai vào, rõ chưa?"
"Đệ tử tuân mệnh!" Chu Hải và Lý Hoa đồng thanh đáp, ánh mắt đầy vẻ kính cẩn.
Nhân lúc đám đông ngoài cổng đang bị Chu Hải chặn lại, Tạ Bất Tài lập tức thi triển kỹ năng sinh tồn mạnh nhất của mình—lách qua cửa sau căn nhà tranh, chạy trốn thẳng vào vườn rau cải thìa sau võ đường Vô Danh.
Vườn rau cải thìa nhỏ bé này vốn là nơi hắn tự tay khai hoang để trồng rau ăn qua ngày, tiết kiệm vài đồng xu rỉ sét mua gạo. Thế nhưng, kể từ khi Thiết Quyền Võ Đường đối diện bị Chu Hải chém sập hôm qua, một hiện tượng kỳ lạ đã xảy ra mà Tạ Bất Tài hoàn toàn không hề hay biết. Giếng nước cổ võ đường cạn nước bỏ hoang ở góc vườn bỗng nhiên rò rỉ ra những luồng hơi ấm mờ ảo, mang theo nồng độ linh khí nồng đậm rỉ ra từ địa mạch linh thạch bị giải phóng dưới lòng đất. Những cây cải thìa được tưới bằng nước giếng này bỗng chốc xanh mướt một cách bất thường, lá rau múp míp phát ra ánh sáng xanh nhạt mờ ảo dưới ánh nắng ban mai.
"Lũ súc sinh này! Lại dám mò vào đây phá hoại bữa sáng của ta!" Tạ Bất Tài vừa bước vào vườn đã tức giận mắng thầm.
Một đàn chó hoang gầy trơ xương từ khu ổ chuột Phố Tây đang lẩn lút trong vườn, dùng móng vuốt cào bới đất cát xung quanh những luống cải thìa biến dị để tìm thức ăn. Chú chó vàng mập ú Lạp Xưởng của hắn thì đang nằm ngủ gật phơi nắng cạnh chuồng chó lợp lá cọ, bốn chân ngắn ngủn chổng lên trời, hoàn toàn phớt lờ lũ chó hoang đang phá hoại lãnh thổ.
Đúng lúc Tạ Bất Tài đang bực bội tìm gậy để đuổi chó, Chu Hải từ cửa sau bước ra, trên tay bưng một chiếc giỏ tre chứa đầy những tảng đá cuội xù xì, bám đầy bùn đất bẩn thỉu. Chu Hải cung kính dâng chiếc giỏ lên trước mặt hắn, vẻ mặt đầy phấn khích:
"Sư phụ! Sáng sớm nay khi đệ tử ra bãi rác sau núi Nam An để tìm một khúc gỗ già làm cán rìu mới, đệ tử vô tình nhìn thấy một vệt sáng rực rỡ dưới đống phế liệu. Hóa ra đó chính là đồng xu rỉ sét—đồng xu học phí đầu tiên của đệ tử bị tên Vương Hùng đá văng hôm trước! Kỳ lạ thay, đồng xu ấy lại nằm ngay cạnh những tảng đá cuội bãi rác này. Đệ tử cảm nhận thấy chúng chứa đựng một luồng linh tính dồi dào do địa mạch uốn lượn, bèn thu gom mang về dâng lên sư phụ chỉ điểm!"
Tạ Bất Tài nhìn vào chiếc giỏ tre, khóe mắt khẽ giật giật. *Đồng xu rỉ sét thì ta nhận, chứ một giỏ đá vụn từ bãi rác hôi thối này thì mang về làm cái quái gì? Định bắt ta mài rìu hộ à?* Nhưng để giữ vững hình tượng ẩn thế cao nhân, hắn khẽ phẩy chiếc quạt giấy rách "Đạo Vô Chiêu" dính ít bụi bồ hóng, giọng nói thong thong đều đều vang lên:
"Khục... Chu Hải, cát bụi trở về cát bụi, đá cuội bãi rác cũng là một phần của đại đạo tự nhiên. Ngươi nhặt được chúng, tức là duyên số đã định. Để giỏ đá đó ở đây cho ta, ngươi ra cổng trước tiếp tục giám sát đám đông đi."
"Đệ tử hiểu rồi! Sư phụ muốn dùng đá phàm trần để rèn luyện tâm tính!" Chu Hải vô cùng cảm động, dập đầu một cái rồi lập tức quay trở lại tiền đường.
Tạ Bất Tài thở hắt ra một hơi dài, nhìn giỏ đá cuội bẩn thỉu dưới đất, rồi lại nhìn lũ chó hoang đang hếch mũi hít hà luống cải thìa xanh mướt. Đầu óc lười biếng của hắn lập tức nảy ra một ý tưởng: *Phải rồi! Ta sẽ dùng đống đá cuội này để xếp thành một cái hàng rào thấp xung quanh vườn rau cải thìa. Vừa có thể ngăn lũ chó hoang Phố Tây vào phóng uế phá hoại cải, vừa tạo ra một cái cớ để ta lúi húi ở vườn sau suốt cả ngày, giả vờ bận rộn ngộ đạo để tránh mặt đám đệ tử quái thai ngoài cổng kia!*
Nghĩ là làm, Tạ Bất Tài cúi người nhặt viên đá cuội đầu tiên lên. Cơn đau lưng kinh niên của một người phàm ba mươi tuổi lười vận động lập tức nhói lên, khiến hắn khẽ rên rỉ: "Ui da... cái lưng của ta... mệt chết mất thôi. Sao số ta lại khổ thế này, muốn nằm ngủ gật trên ghế bành tre cũng không yên..."
Hắn lười biếng ném viên đá cuội đầu tiên xuống sát gốc một cây cải thìa biến dị. Viên đá rơi xuống đất với một tiếng "bộp" khô khốc. Để đề phòng có đệ tử nào lén nhìn trộm từ khe cửa, Tạ Bất Tài vừa ném đá vừa lẩm nhẩm những câu triết lý vô nghĩa nước đôi trích từ sách cũ để tạo vẻ thâm sâu mạt trắc:
"Ném đá hỏi đường, vạn pháp tự nhiên... Đạo nằm ở chỗ không có quy luật, đá nằm ở đâu thì là duyên ở đó..."
Hắn đi khập khiễng quanh vườn rau, cúi người nhặt đá rồi ném bừa bãi. Viên đá thứ hai ném lệch sang bên trái luống rau; viên thứ ba ném trúng một chiếc rễ cây hoang nảy bật ra sát bờ giếng cạn; viên thứ tư ném trúng một vũng bùn ẩm ướt bốc khói linh khí mờ ảo. Hắn ném một cách hoàn toàn hỗn loạn, méo mó, không theo bất kỳ một hình thù hay quy luật hình học nào, chỉ cốt sao cho đống đá được rải đều xung quanh vườn rau để chắn chân lũ chó.
Thế nhưng, Tạ Bất Tài hoàn toàn không biết rằng, ý chí Thiên Đạo vô hình luôn tự động bẻ cong thực tế để bảo vệ mọi lời phán sai lệch của hắn khỏi bị sai sót.
Dưới lòng đất của vườn rau cải thìa, địa mạch linh thạch ngàn năm vừa thức tỉnh đang rò rỉ ra những luồng linh khí ngũ sắc nồng đậm qua giếng nước cổ rơ đáy. Khi Tạ Bất Tài ném những viên đá cuội bãi rác—vốn đã hấp thụ linh tính từ bãi rác sau núi—xuống các vị trí ngẫu nhiên, những viên đá này vô tình trùng khớp hoàn hảo với các điểm nút phong thủy của **Trận pháp Bát Quái xếp đá** cổ đại.
"Bịch... Bộp... Bùm..."
Viên đá cuội cuối cùng—đóng vai trò là trận nhãn ngẫu nhiên—được Tạ Bất Tài ném bừa bãi sát cạnh chuồng chó của Lạp Xưởng. Ngay khi viên đá chạm đất, một luồng kình phong vô hình, cực kỳ nhẹ nhàng quét qua toàn bộ vườn rau cải thìa. Luồng hơi ấm mờ ảo từ giếng nước cổ bỗng chốc bị hút chặt vào các luống rau, tạo thành một màn sương mù linh khí mỏng manh, mờ ảo bao phủ lấy toàn bộ khu vườn sau. Lũ chó hoang Phố Tây đang cào bới bỗng nhiên khựng lại, đôi mắt chúng trở nên mông lung, bắt đầu đi vòng tròn quanh những tảng đá xếp bừa bãi mà không cách nào tiếp cận được luống cải thìa nữa. Chúng hoảng sợ cụp đuôi, sủa khẽ vài tiếng rồi lẩn trốn vào các góc khuất.
"Hahaha! Hiệu quả thật! Lũ chó không dám phá vườn nữa rồi!" Tạ Bất Tài hí hửng phủi phủi hai bàn tay dính đầy đất cát, đắc ý tự khen ngợi tài trí phàm nhân của mình. Hắn vươn vai một cái, cảm thấy lưng mỏi nhừ do phải cúi người nhặt đá suốt cả buổi chiều, bèn đi về phía chiếc ghế bành tre cũ kỹ đặt dưới bóng râm hiên nhà sau, chuẩn bị nằm ngủ trưa lánh nạn.
Cùng lúc đó, ở phía bức tường đất sập sệ phía sau vườn rau cải thìa, một bóng người đang lặng lẽ l lửng giữa không trung mà không hề phát ra một tiếng động nào.
Đó là **Thiết Kiếm Trưởng Lão**, đại diện thế lực tông môn Thiết Kiếm Đường hạ phái tại trấn Nam An. Lão già tóc bạc phơ, mặc bộ đạo bào kiếm tông màu lam đậm thêu kiếm bạc lấp lánh, đang dùng khinh công tuyệt đỉnh Luyện Khí Ngũ Trọng để thám thính thực lực của võ đường Vô Danh.
Sau khi nghe tin Trần Kiếm Sĩ thảm bại trở về với thanh phi kiếm cưng bị chém đôi bởi một tên tiều phu vác rìu cùn, Thiết Kiếm Trưởng Lão vô cùng chấn động. Lão nghi ngờ rằng võ đường rách nát này đang cất giấu một bí kíp thần thông thất truyền vô cùng vĩ đại, hoặc dưới nền đất có địa mạch linh thạch quý giá. Để tránh rút dây động rừng trước đám đông cuồng tín ngoài cổng chính, lão quyết định dùng khinh công lẻn vào vườn sau để ám toán hoặc thám thính thực lực của vị chưởng môn thần bí Tạ Bất Tài.
Thiết Kiếm Trưởng Lão đứng trên đỉnh bức tường đất nứt nẻ, nín thở ngưng thần, dồn toàn bộ linh lực vào đôi tai để dò xét kình lực dao động. Thế nhưng, lão hoàn toàn không cảm nhận được bất kỳ một luồng linh lực hay kình khí nào phát ra từ người Tạ Bất Tài.
*Kỳ lạ!* Thiết Kiếm Trưởng Lão nhíu mày, ánh mắt sắc bén như kiếm quang nhìn chằm chằm vào bóng lưng gầy gò, hơi khom của Tạ Bất Tài đang đi khập khiễng ném đá. *Tên này hoàn toàn không có nửa điểm linh lực dao động xung quanh cơ thể. Nhưng phong thái của hắn... tại sao lại thong dong, mộc mạc đến mức đáng sợ như vậy? Hắn mặc bộ y phục võ sư sờn cũ vá víu, tóc búi lỏng lẻo bằng trâm gỗ mục, tay cầm chiếc quạt giấy rách nát dính đầy bụi bồ hóng. Đây... đây chính là cảnh giới 'Phản phác quy chân' tột đỉnh của tuyệt thế tông sư! Hắn đã hoàn toàn hòa nhập vào thiên đạo, khiến cho một tu sĩ Luyện Khí Ngũ Trọng như ta cũng không cách nào nhìn thấu tu vi!*
Nỗi nghi ngờ của Thiết Kiếm Trưởng Lão lập tức biến thành sự kinh hoàng tột độ khi lão quan sát hành động ném đá của Tạ Bất Tài.
Lão nhìn thấy Tạ Bất Tài cầm một viên đá cuội bẩn thỉu từ bãi rác, không cần quay đầu lại nhìn, chỉ phẩy tay ném bừa bãi một cái. Viên đá rơi xuống đất, nhưng ngay lập tức, địa mạch linh khí xung quanh giếng nước cổ bỗng chốc rung động nhẹ nhàng.
*Trời đất tổ tông ơi!* Thiết Kiếm Trưởng Lão thầm hét lên trong lòng, da đầu tê dại, hai con mắt trợn ngược lên vì kinh hãi. *Hắn... hắn đang ném đá sao? Không! Đây không phải là ném đá bừa bãi! Mỗi một viên đá hắn ném xuống đều chuẩn xác đến từng phân, găm thẳng vào các huyệt đạo của địa mạch linh khí! Nhìn hướng đi của viên đá thứ hai... nó đã khóa chặt sinh môn của hành mộc! Viên đá thứ ba... đã chặn đứng tử môn của hành thủy! Viên đá thứ tư... đã dẫn dắt linh khí từ giếng cạn uốn lượn theo quỹ đạo của chòm sao Bát Quái!*
Thiết Kiếm Trưởng Lão càng nhìn càng thấy lạnh toát cả sống lưng. Lão nhận ra, vị võ sư gầy gò kia đang vừa ném đá vừa lẩm nhẩm những lời khẩu quyết thâm sâu mạt trắc:
"Ném đá hỏi đường, vạn pháp tự nhiên... Đạo nằm ở chỗ không có quy luật, đá nằm ở đâu thì là duyên ở đó..."
*Lời phán định mệnh!* Thiết Kiếm Trưởng Lão run rẩy thầm nghĩ. *Hắn cố tình nói những lời này cho ta nghe! Hắn đã sớm phát hiện ra ta đang rình rập trên bức tường này từ lâu! Hắn ném những viên đá này không phải để chặn chó hoang, mà là đang trực tiếp dùng Trận pháp Bát Quái xếp đá vạn cổ để cảnh cáo ta! Hắn muốn ta biết rằng, mạng sống của ta đã nằm gọn trong trận pháp của hắn chỉ bằng vài viên đá cuội bãi rác phàm trần!*
Sự kiêu ngạo của một đại lão tông môn Luyện Khí Ngũ Trọng lập tức bị đè bẹp dí dưới áp lực tâm lý cực hạn do chính lão tự bổ não ra. Thế nhưng, lòng tham muốn chiếm đoạt địa mạch linh thạch vẫn thôi thúc Thiết Kiếm Trưởng Lão liều mạng thử thách một lần. Lão nghĩ: *Ta là trưởng lão Thiết Kiếm Đường, ngự kiếm thuật đã đạt đến cảnh giới lô hỏa thuần thanh. Cho dù đây là vạn cổ trận pháp, hắn chỉ dùng đá cuội phàm trần xếp bừa, làm sao có thể cản nổi phi kiếm của ta!*
Nghĩ là làm, Thiết Kiếm Trưởng Lão khẽ quát một tiếng trong lòng, vận hành khinh công lướt nhẹ từ trên bức tường đất xuống vườn rau cải thìa, định áp sát Tạ Bất Tài để ra đòn ám toán.
Thế nhưng, ngay khi bàn chân đi giày thêu chỉ bạc của lão vừa chạm vào mặt đất vườn rau, sát cạnh viên đá cuội thứ nhất—mọi chuyện lập tức biến đổi một cách kinh hoàng.
"UỲNH!"
Một tiếng nổ trầm đục vang dội thẳng vào trong thần thức của Thiết Kiếm Trưởng Lão, dù tai phàm của Tạ Bất Tài hoàn toàn không nghe thấy gì ngoài tiếng gió rít nhẹ qua kẽ lá cải.
Trước mắt Thiết Kiếm Trưởng Lão, màn sương mù linh khí mỏng manh bao phủ vườn rau bỗng chốc cuộn trào dữ dội như một cơn bão cát khổng lồ. Cảnh vật xung quanh bỗng chốc nhòe đi, biến đổi thành một không gian xám xịt, vô tận. Những cây cải thìa xanh mướt phát sáng bỗng chốc hóa thành những ngọn núi thần dược khổng lồ, tỏa ra áp lực ngàn cân đè nặng lên vai lão. Những viên đá cuội bãi rác xù xì dưới đất bỗng chốc biến dị, phình to ra thành những cột đá vạn trượng, xếp chằng chịt thành một trận đồ mê cung không lối thoát.
*Mê cung đá hoang dã! Đây thực sự là Mê cung đá hoang dã vạn cổ!* Thiết Kiếm Trưởng Lão hoảng hốt gầm lên một tiếng trong lòng.
Lão lập tức lùi lại một bước để thoát ra ngoài bức tường đất. Thế nhưng, ngay khi chân lão lùi lại, lão kinh hoàng nhận ra mình vẫn đang đứng nguyên tại vị trí cũ, sát cạnh luống cải thìa biến dị. Lão bước sang trái ba bước, cảnh vật xung quanh xoay chuyển, và khi lão dừng lại, tảng đá cuội bãi rác vẫn nằm chình ình ngay dưới chân lão.
"Không thể nào! Ta đã dùng khinh công lùi lại, tại sao vẫn ở trong trận?!"
Thiết Kiếm Trưởng Lão mồ hôi đầm đìa như tắm, lòng tự tin của một tu sĩ Luyện Khí Ngũ Trọng hoàn toàn sụp đổ. Lão vội vàng thọc tay vào túi áo ngực, lôi ra chiếc la bàn bằng đồng cổ gia truyền—bảo vật chuyên dùng để định vị mạch linh khí và phá trận của Thiết Kiếm Đường.
Thế nhưng, ngay khi la bàn đồng cổ vừa xuất hiện, chiếc kim chỉ hướng bằng sắt bên trong bỗng nhiên quay tít mù như một con cù bị đánh mạnh, phát ra những tiếng kêu "két... két..." chói tai do kình lực địa mạch xung quanh giếng cạn quá cuồng bạo.
"RẮC!"
Một vệt nứt lớn xuất hiện trên mặt kính la bàn đồng cổ, linh khí hộ thể của bảo vật lập tức tan rã hoàn toàn. Thiết Kiếm Trưởng Lão bị lực phản phệ chấn mạnh vào ngực, lùi lại hai bước, phun ra một ngụm máu tươi nhạt, sắc mặt xám ngoét như tro tàn.
*Trời ơi! Trận pháp này... trận pháp này không có trận nhãn cố định! Mỗi viên đá phàm trần kia đều đang di động theo nhịp thở của vị tông sư kia! Hắn chỉ cần nằm ngủ gật trên ghế bành tre cũng có thể điều khiển trận pháp nghiền nát đạo tâm của ta!* Thiết Kiếm Trưởng Lão nhìn về phía hiên nhà sau.
Tạ Bất Tài lúc này đã nằm dài trên chiếc ghế bành tre cũ kỹ, hai chân gác lên thành ghế đầy lười biếng. Hắn phẩy phẩy chiếc quạt giấy rách "Đạo Vô Chiêu" che lên mặt để tránh nắng trưa, khẽ ngáp một tiếng dài đầy mệt mỏi, hoàn toàn không hề hay biết có một vị đại lão giang hồ đang bị kẹt cứng, phun máu mồm cách mình chỉ mười bước chân.
Trong thâm tâm Tạ Bất Tài lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: *Mệt chết ta rồi, ném mấy viên đá đuổi chó thôi mà cũng mỏi rã cả lưng. Hy vọng lũ chó hoang từ nay không bén mảng vào vườn nữa để ta yên ổn ngủ trưa dưỡng già. Còn đám đệ tử quái thai ngoài kia... cứ để tên Chu Hải chặn lại đi, ta không quan tâm nữa!*
Nhưng dưới góc nhìn của Thiết Kiếm Trưởng Lão đang bị kẹt trong ảo giác trận pháp, tư thế nằm ngủ gật, phẩy quạt rách của Tạ Bất Tài lại giống như một đòn đánh chí mạng vào đạo tâm của lão.
*Hắn... hắn khinh bỉ ta đến mức không thèm đứng dậy nhìn ta một cái!* Thiết Kiếm Trưởng Lão quỳ rụp xuống đất cát giữa vườn rau cải thìa, hai đầu gối run rẩy lập cập, toàn thân bị áp lực linh khí từ trận pháp đè nặng đến mức không thể thở nổi. *Ta là tu sĩ Luyện Khí Ngũ Trọng, thế lực thống trị một phương, vậy mà lại bị vài viên đá cuội bãi rác của hắn bẫy cứng đến mức suýt nổ tung kinh mạch! Sự chênh lệch cảnh giới này... thực sự là một vực thẳm vạn trượng không thể vượt qua!*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!