Nhạc nềnHarvest6

Một Rìu Chẻ Đôi Thiết Quyền Và Danh Tiếng Vang Dội

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bầu không khí trong sảnh chính của võ đường Vô Danh lúc này dường như đã ngưng đọng lại thành một khối băng lạnh buốt. Mùi gỗ mục nát trộn lẫn với tro hương xám ngoét bay lơ lửng trong không trung sau cú đấm tàn bạo của Vương Bá. Chiếc bàn thờ tổ tiên giả dối—món đồ mà Tạ Bất Tài đã phải kỳ kèo mặc cả suốt nửa ngày ở chợ đồ cũ Phố Đông để mua với giá hai đồng xu rỉ sét—giờ đây chỉ còn là một đống củi vụn chỏng chơ dưới đất.


Nhưng điều khiến tim gan Tạ Bất Tài như bị ai bóp nghẹt chính là bức chân dung vẽ Tạ Tổ Tông. Bức vẽ bằng than củi mỏng manh vẽ một lão già râu dài đến rốn, vốn được hắn dùng để lòe bịp thiên hạ, nay đã bị xé rách làm đôi, nằm dính đầy bụi bẩn và tro hương dơ bẩn dưới nền đất nứt nẻ. Khói hương nghi ngút từ chiếc lư hương vỡ đôi vẫn bốc lên, lượn lờ quanh sảnh chính, rực đỏ cả hai con mắt của Chu Hải.


Trên chiếc ghế bành tre cũ kỹ ngoài hiên nhà, Tạ Bất Tài vẫn nằm bất động. Cơ bắp toàn thân hắn đông cứng lại như một khúc gỗ ngâm nước lâu năm. Các khớp xương tê dại, cơ hàm khóa chặt đến mức hắn không cách nào khép miệng lại để cắn vỡ cái túi da nhỏ chứa nước củ dền đỏ giả làm máu đang ngậm trong miệng. Trạng thái Bình cảnh "Đơ người" tai hại này, kết hợp với luồng Hào quang "Sư phụ thâm sâu" bị động, lại vô tình tạo nên một phong thái thong dong tự tại, tĩnh lặng vô vi đến mức đáng sợ. Đôi mắt thâm quầng nặng nề vì thiếu ngủ của hắn trợn trừng, nhìn thẳng vào mặt Vương Bá với vẻ lạnh lùng, glassy không một gợn sóng.


Trong thâm tâm, Tạ Bất Tài đang khóc gào thảm thiết: *Mẹ ơi! Cứu con với! Cơ hàm của con bị chuột rút thật rồi! Ta không giả vờ thâm sâu đâu, ta đang sợ đến mức muốn tiểu ra quần đây này! Tên Vương Bá thô bạo kia, ngươi đập bàn thờ của ta làm cái gì? Đó là hai đồng xu rỉ sét của ta đấy! Sao ngươi không đấm ta một phát cho ta ngất đi luôn để khỏi phải chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng này nữa!*


Nhưng dưới góc nhìn của Vương Bá và ba mươi tên môn sinh Thiết Quyền Võ Đường đứng vây quanh, sự im lặng đơ cứng của Tạ Bất Tài lại giống như một bức tường thành vô hình vô tận, khinh bỉ và nuốt chửng hoàn toàn luồng sát khí hung hãn của họ. Vương Bá nhìn chằm chằm vào ánh mắt sâu hoắm của Tạ Bất Tài suốt ba mươi hơi thở, càng nhìn càng cảm thấy đạo tâm Luyện Thể Ngũ Trọng của mình bị áp chế đến mức nghẹt thở. Mồ hôi hột rỉ ra đầy trán, lão thầm nghĩ: *Tên này... tại sao lại bình tĩnh đến mức đáng sợ như vậy? Ta đã đập nát bàn thờ tổ tiên của hắn, sỉ nhục dòng họ hắn trước mặt bàn dân thiên hạ, vậy mà hắn vẫn không thèm chớp mắt, không thèm đứng dậy! Chẳng lẽ hắn đang dùng cảnh giới Vô ngã tuyệt đối để dụ ta ra tay trước, kích hoạt kình lực phản chấn vạn cổ để tiêu diệt ta sao? Không được, ta không thể mắc bẫy hắn!*


Sự hoang mang thầm kín của Vương Bá lập tức bị cắt đứt bởi một tiếng bước chân nặng nề từ phía chuồng củi.


Chu Hải bước ra. Thiếu niên tiều phu mồ côi mười tám tuổi, vai u thịt bắp, da ngăm đen khỏe mạnh, lúc này toàn thân đang run rẩy vì phẫn nộ cực hạn. Hai tay cậu nắm chặt lấy cán gỗ của chiếc Rìu cùn chẻ củi rỉ sét mẻ lưỡi. Nhìn thấy bức tranh tổ tông bị xé rách nằm dơ bẩn dưới đất, nhìn thấy chiếc lư hương vỡ đôi, lòng tôn kính cuồng tín và hiếu thảo tột cùng trong lòng đại đệ tử bùng nổ như một ngọn núi lửa phun trào.


*Họ... họ dám đập phá bàn thờ của sư tổ! Họ dám sỉ nhục tổ tiên họ Tạ của sư phụ từ bi vô vi!* Đầu óc Chu Hải như muốn nổ tung. Cậu nhìn sang Tạ Bất Tài đang nằm im lìm trên ghế bành tre, ánh mắt sư phụ vẫn thâm trầm nhìn xa xăm, không hề có nửa điểm tức giận hay dao động.


Chu Hải lập tức tự bổ não ra một chân lý vĩ đại: *Ta hiểu rồi! Sư phụ là ẩn thế cao nhân vĩ đại nhất thiên hạ, ngài vốn đã đạt đến cảnh giới vô vi nhi trị, không màng đến tranh chấp hồng trần. Ngài cố tình đứng im chịu trận, để mặc cho kẻ thù đập phá bàn thờ, chính là đang dùng thân mình làm bài học trực quan để thử thách lòng dũng cảm, ý chí chiến đấu và lòng hiếu thảo bảo vệ danh dự tổ tiên của ta! Ngài muốn ta tự mình đứng lên chẻ đôi mọi xiềng xích áp bức này!*


"Vương Bá! Tên ác bá hèn hạ kia!" Chu Hải gầm lên một tiếng, giọng nói dũng mãnh chấn động cả khoảng sân nhỏ. "Ngươi dám sỉ nhục tổ tiên họ Tạ, dám phá hủy bàn thờ của sư phụ ta! Hôm nay, ta sẽ dùng chiếc rìu chẻ củi này để chẻ đôi cái Thiết Quyền Võ Đường dơ bẩn của ngươi!"


Vương Bá nghe thấy tiếng hét của Chu Hải, trong lòng khẽ thở phào nhẹ nhõm vì thoát khỏi ánh mắt đơ cứng của Tạ Bất Tài, lập tức quay ngoắt lại cười lạnh đầy khinh bỉ: "Hahaha! Tên tiều phu vụng về bị ta đuổi đi kia! Ngươi lấy cái gì để chẻ đôi võ đường của ta? Bằng chiếc rìu sắt mẻ rỉ sét cán gỗ lung lay kia sao? Vương Hải, lên bẻ gãy hai chân của hắn cho ta!"


Đại đệ tử Vương Hải của Thiết Quyền Võ Đường, gã thanh niên lực lưỡng hai mươi tuổi, lập tức bước lên. Gã vung nắm đấm bọc trong đôi bao tay da bò nạm đinh sắt sáng loáng, cười nhạo đầy kiêu ngạo: "Sư đệ vụng về, hôm nay ta sẽ cho ngươi biết thế nào là Thiết Quyền chính tông!"


Thế nhưng, Chu Hải không hề nhìn vào Vương Hải. Ánh mắt cậu khóa chặt vào Vương Bá đứng phía sau. Cậu hít vào một hơi thật sâu theo đúng nhịp thở của Chẻ củi pháp vô tri mà sư phụ chỉ bừa. Trong nhãn giới của cậu, dưới tác dụng của kiếm ý phách toái viên mãn bùng nổ từ cơn phẫn nộ, cảnh vật xung quanh bỗng chốc biến đổi một cách kỳ dị.


Cậu không còn nhìn thấy con người, không còn nhìn thấy gậy sắt hay gạch đá. Cậu chỉ nhìn thấy những vệt sáng đen mờ ảo rách nát chạy dọc từ nắm đấm của Vương Hải, xuyên qua khoảng sân, băng qua con ngõ nhỏ Phố Tây, và kéo thẳng vào sảnh chính của tòa nhà Thiết Quyền Võ Đường đối diện. Đó chính là "vết nứt của vũ trụ"—thớ cấu trúc của kình lực và không gian tự nhiên!


"Đạo... Vô... Chiêu..." Chu Hải lẩm nhẩm ba chữ viết trên chiếc quạt giấy rách của sư phụ, toàn thân bộc phát kiếm ý phách toái cuồng bạo chưa từng có.


Cậu vác chiếc rìu mẻ lên, đứng tấn vững chãi. Không có linh lực cuồn cuộn phát sáng của các tu sĩ chính tông, không có hoa văn trận pháp rực rỡ hoa mỹ của danh môn đại phái. Chỉ có một động tác bổ rìu xuống chậm chạp, mộc mạc, thô sơ giống hệt như động tác chẻ một khúc củi khô mục nát hàng ngày ở chuồng củi.


Nhưng ngay khi lưỡi rìu mẻ chém xuống, một tiếng "Xoẹt" chói tai vang dội xé rách màn đêm.


Một vệt sáng đen mờ ảo rách nát, dài tới hàng chục mét, bỗng chốc bùng phát từ lưỡi rìu mẻ, lao thẳng về phía trước. Đây chính là tuyệt kỹ **Không Gian Phách Toái Kiếm** viên mãn của Chu Hải!


Vương Hải vung nắm đấm Thiết Quyền đâm thẳng tới, tự tin rằng nắm đấm thép của mình sẽ đập nát chiếc rìu sắt mẻ. Thế nhưng, ngay khi nắm đấm chạm vào vệt sáng đen mờ ảo kia, một hiện tượng kinh hoàng xảy ra. Đôi bao tay da bò nạm đinh sắt của gã lập tức vỡ vụn thành bột mịn mà không hề phát ra một tiếng va chạm kim loại nào. Kình lực Luyện Thể Tam Trọng trong người gã bị luồng kiếm ý phách toái nghiền nát không còn một mảnh. Vương Hải trợn tròn mắt, phun ra một ngụm máu tươi lớn, cả cơ thể lực lưỡng bị chấn bay thẳng ra phía sau, rơi xuống sông Nam An trong vắt chảy quanh trấn.


"Cái gì?!" Vương Bá hét lên một tiếng thất thanh, mặt cắt không còn giọt máu. Lão chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì vệt sáng đen mờ ảo kia đã lướt qua khoảng sân, xé rách mặt đất thành một đường rãnh sâu hoắm, chạy dọc qua con ngõ nhỏ Phố Tây, và nện thẳng vào tòa nhà Thiết Quyền Võ Đường sơn son thếp vàng đối diện.


"RẮC... UỲNH... UỲNH..."


Một tiếng nổ kinh hoàng chấn động cả trấn Nam An vang lên, đất đá rung chuyển dữ dội như một trận động đất cực mạnh.


Trước sự chứng kiến kinh hoàng của hàng trăm người dân trấn Nam An đang vây quanh xem náo nhiệt, tòa nhà ba tầng lộng lẫy, kiên cố của Thiết Quyền Võ Đường bỗng xuất hiện một vệt nứt đen thẳng tắp chạy từ đỉnh mái ngói đỏ thẫm xuống tận nền móng đá hộc. Vệt nứt đen rách nát xé đôi tòa nhà làm hai nửa hoàn hảo.


Trong chớp mắt, hai nửa tòa nhà đổ sụp xuống hai bên, gạch ngói vỡ nát, cột gỗ lim gãy đôi phát ra những tiếng kêu rắc rắc kinh người, khói bụi mù mịt bốc lên bao phủ cả một vùng trời Phố Tây. Đám môn sinh Thiết Quyền bên trong hoảng hốt la hét thất thanh, bò lê bò lết ra khỏi đống đổ nát trong tình trạng nhếch nhác, bám đầy tro bụi.


Khói bụi tan dần. Cả khoảng sân võ đường Vô Danh và con ngõ nhỏ Phố Tây im lặng như tờ. Không một tiếng động nào phát ra, ngoại trừ tiếng nước sông chảy róc rách dưới chân cầu đá xa xa.


Người dân nghèo trấn Nam An, Bà Sáu Nước Mía, Lão Trương Đầu Heo, Chị Ba Đậu Hũ, và cả Lão Lý Trưởng đứng ngoài ngõ, tất cả đều há hốc mồm kinh hoàng, mắt trợn trừng nhìn đống đổ nát hoang tàn của Thiết Quyền Võ Đường—thế lực võ học thống trị địa phương suốt mười năm qua—nay đã bị chẻ đôi hoàn hảo chỉ bằng một rìu phàm trần của tên tiều phu vụng về.


Vương Bá quỳ sụp dưới đất ngoài sảnh chính võ đường Vô Danh. Đôi bàn tay bọc sắt của lão đã hoàn toàn dập nát, kinh mạch toàn thân chấn thương nặng nề do kình lực Thiết Quyền bị phản chấn cực mạnh. Lão trợn mắt nhìn tòa võ đường kiêu hãnh của mình biến thành một đống gạch vụn đổ nát đối diện, rồi nhìn sang Chu Hải đang đứng thở hổn hển ngoài sân.


Cuối cùng, ánh mắt run rẩy của Vương Bá dừng lại ở Tạ Bất Tài.


Tạ Bất Tài vẫn nằm im lìm trên ghế bành tre cũ kỹ, chiếc quạt giấy rách "Đạo Vô Chiêu" vẫn giữ nguyên góc độ nghiêng bốn mươi lăm độ đầy tính toán. Khuôn mặt hắn vẫn lạnh lùng, vô cảm, đờ đẫn ra như pho tượng gỗ lim cổ xưa, không hề có nửa điểm vui mừng hay ngạc nhiên trước chiến thắng kinh hoàng của đệ tử.


*Trời ơi!* Vương Bá thầm hét lên trong lòng, nước mắt và máu tươi chảy dài trên khuôn mặt béo tốt mập mạp. *Hóa ra... hóa ra từ đầu đến cuối, Tạ Bất Tài không thèm ra tay vì hắn vốn biết đệ tử của hắn chỉ cần một rìu chẻ củi cũng đủ san phẳng võ đường của ta! Sự im lặng đơ cứng của hắn... chính là sự khinh bỉ tột cùng đối với Thiết Quyền của ta! Hắn là tuyệt thế tông sư vạn cổ thực sự ẩn thế! Ta đã quá ngu ngốc khi dám đến đập phá bàn thờ tổ tiên của một vị thần tiên như vậy!*


"Tạ... Tạ tông sư! Tha mạng! Tha mạng cho Thiết Quyền của chúng ta!" Vương Bá dập đầu sầm sầm xuống đất, khóc lóc thảm thiết, oán hận bản thân cực độ. Lão không dám nói thêm một lời đe dọa nào nữa, vội vàng lết thân xác trọng thương chạy trốn khỏi trấn Nam An cùng đám tàn quân môn sinh đang hoảng loạn tột độ.


Khi bóng dáng của thế lực Vương Bá biến mất hoàn toàn ngoài cổng trấn, cả khoảng sân võ đường Vô Danh bỗng bùng nổ tiếng reo hò vang dội trời đất của cư dân nghèo Phố Tây.


"Vô Danh Tông vô địch! Cung nghênh ẩn thế cao nhân Tạ Bất Tài!"


"Trời đất ơi! Một rìu chẻ đôi võ đường đối diện! Đây chính là kiếm ý phách toái hư không trong truyền thuyết!"


Hàng trăm người dân nghèo, phàm nhân tàn tật thể chất bị xã hội ruồng bỏ, đồng loạt quỳ sụp xuống đất trước hiên nhà võ đường Vô Danh, hướng về phía Tạ Bất Tài đang nằm ngủ gật dập đầu kính cẩn tôn sùng.


Chu Hải vác chiếc rìu mẻ cán gỗ đã bị gãy đôi sau cú dồn lực quá mạnh, bước đến trước hiên nhà, quỳ sụp xuống dập đầu sát đất trước mặt sư phụ, vẻ mặt đầy hối lỗi và thành kính:


"Sư phụ! Đệ tử đã không phụ lòng mong đợi của ngài! Đệ tử đã dùng Chẻ củi pháp vô tri để bảo vệ tôn nghiêm tổ tiên họ Tạ! Nhưng đệ tử đáng tội chết... đệ tử đã làm hỏng chiếc rìu sắt mẻ mà ngài ban cho! Xin sư phụ trách phạt!"


Lúc này, trạng thái Bình cảnh "Đơ người" của Tạ Bất Tài từ từ biến mất khi mối đe dọa trực tiếp của Vương Bá đã chạy trốn. Cơ hàm của hắn dần dần hết chuột rút, khôi phục lại cảm giác phàm nhân.


Hắn hé mắt nhìn ra ngoài sân. Đập vào mắt hắn là đống đổ nát hoang tàn, bụi khói mù mịt của tòa nhà Thiết Quyền Võ Đường đối diện bị chẻ làm hai nửa hoàn hảo. Rồi hắn nhìn xuống sân, hàng trăm người dân nghèo đang quỳ lạy kính cẩn dập đầu tôn sùng mình như một vị thần tiên sống. Cuối cùng, hắn nhìn thấy Chu Hải đang quỳ xin phạt vì làm hỏng chiếc rìu mẻ.


Tạ Bất Tài run rẩy tột độ, hai đầu gối lập cập đánh vào nhau dưới lớp y phục võ sư màu xám nhạt sờn cũ bẩn thỉu. Hắn khẽ nuốt túi nước củ dền đỏ chua loét vào trong bụng, mặt méo xệch đi, nước mắt chảy ngược hoàn toàn vào trong lòng.


*Xong đời ta rồi!* Tạ Bất Tài thầm khóc thét điên cuồng trong lòng, tay cầm quạt giấy rách run bần bật. *Chu Hải ơi là Chu Hải! Ta bắt ngươi chẻ củi để trốn việc nhà, sao ngươi lại chém sập luôn võ đường đối diện thế kia?! Giờ thì cả trấn Nam An đều nghĩ ta là ẩn thế cao nhân vạn cổ vô địch! Ta làm sao mà thú nhận mình là kẻ lừa đảo không biết võ công nữa đây? Ta chính thức bị đóng đinh vào cái danh hiệu Tuyệt thế tông sư này rồi! Kế hoạch tích lũy tiền học phí chạy trốn dưỡng già an nhàn của ta... hoàn toàn sụp đổ rồi!*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!