Thiên Vân Sương Mù Che Mắt Vệ Tinh
Gió buổi sớm lướt qua những tán lá của cây đa cổ thụ trước cổng Học viện Tiên Đạo Giang Hải, mang theo tiếng xào xạc lạnh lẽo của một mùa giông bão đang cận kề. Trên mặt đất ẩm ướt, vũng nước mưa loang lổ những vệt dầu máy đen ngòm từ chiếc xe ủi đất bị Diệp Vân Châu chém nát. Vương Ba, gã trưởng phòng an ninh khét tiếng của tập đoàn Thần Vũ, lúc này đang quỳ sụp dưới đất bùn. Khớp gối phải của hắn đã bị hạt sỏi từ chổi tre của Tiêu Lạc bắn nát hoàn toàn, máu tươi thấm đỏ cả ống quần jean rách rưới. Hắn run rẩy như cầy sấy, nước mắt nước mũi giàn giụa, miệng không ngừng lắp bắp khai ra cái tên "Độc Cô Sát" đầy kinh hoàng.
Diệp Vân Châu lạnh lùng thu hồi thanh Kiếm gỗ đào trừ tà. Lôi quang tím nhạt trên thân kiếm khẽ lóe lên một cái rồi tắt lịm, để lộ ra những vết rạn nứt chằng chịt chạy dọc theo thớ gỗ đào cổ thụ. Trận chiến bộc phát vừa rồi tuy giúp cậu đột phá lên Luyện Khí tầng 4, bước vào Luyện Khí Trung Kỳ, nhưng cũng đã vắt kiệt dòng chân nguyên hóa lỏng vừa mới ngưng tụ trong đan điền. Kinh mạch ở cánh tay phải của cậu truyền đến cảm giác bỏng rát âm ỉ, một phần do phản phệ của lôi điện, một phần do chấn động lực lượng quá tải.
Lâm Phàm vội vàng bước lên đỡ lấy Diệp Vân Châu. Cậu ôm chặt chiếc lò luyện đan rỉ sét Bách Thảo Lô trong lòng, lo lắng hỏi:
"Vân Châu ca, anh có sao không? Kinh mạch của anh..."
"Không sao, chỉ là tiêu hao quá độ." Diệp Vân Châu lắc đầu, ánh mắt vẫn găm chặt vào Vương Ba. Cậu hít một hơi sâu, vận hành Nguyên Thủy Linh Lực Quyết để ổn định dòng chân nguyên đang hỗn loạn, sau đó quay sang gã bảo vệ đang đứng thong dong phía sau.
Tiêu Lạc lúc này vẫn mặc bộ đồng phục bảo vệ màu xanh xám bạc màu sờn cũ, chân đi dép lê, tay phải cầm cây chổi tre quét rác chậm rãi như thể mọi chuyện kinh thiên động địa vừa xảy ra chẳng liên quan gì đến mình. Anh đưa bình trà inox rỉ sét lên miệng nhấp một ngụm nước trà Ngộ Đạo ấm áp. Dòng nước trà mang theo thần tính viễn cổ trôi xuống, lập tức xoa dịu vết rách đan điền thời không đang có dấu hiệu rạn nứt thêm của anh. Khí vận vàng kim phản hồi từ sự đột phá của Diệp Vân Châu và Lâm Phàm lờ lững trào dâng, giúp nhục thân phong ấn của anh ổn định ở trạng thái Trúc Cơ viên mãn.
"Đem gã này giam vào khu mỏ ngầm dưới chân núi." Tiêu Lạc thản nhiên mở miệng, giọng nói lười biếng nhưng mang theo một loại uy nghiêm không thể kháng cự. "Học viện chúng ta đang thiếu lao công khai thác linh thạch hạ phẩm. Để hắn ở đó sám hối, đào đủ một vạn viên linh thạch rồi tính tiếp."
"Vâng, bảo vệ đại ca!" Lâm Phàm lập tức gật đầu. Cậu vận dụng chút mộc linh lực ít ỏi còn lại, triệu hoán hai sợi dây leo gai từ thảm cỏ ven đường quấn chặt lấy Vương Ba, kéo lê gã đại hán trọc đầu đang khóc lóc thảm thiết về phía lối vào khu mỏ ngầm phía sau học viện.
Thế nhưng, ngay khi bóng dáng của Vương Ba vừa khuất sau rặng tre hoang, sắc mặt Tiêu Lạc đột ngột trầm xuống. Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Bầu trời Giang Hải vốn đang âm u sương mù bỗng nhiên xuất hiện một hiện tượng dị thường. Tầng mây xám xịt trên cao thẳm bị một lực lượng vô hình bẻ giãn ra, tạo thành một vòng xoáy tròn khổng lồ. Từ tâm vòng xoáy, một vệt sáng đỏ ngòm nhạt màu, mỏng như sợi chỉ nhưng mang theo một luồng năng lượng điện từ cực mạnh bắt đầu quét xuống, hướng thẳng về phía tọa độ của học viện Giang Hải.
"Vệ tinh quân sự quét thiên cơ..." Tiêu Lạc thầm nghĩ, đôi mắt lam quang khẽ lóe lên u quang sâu thẳm dưới vành mũ bảo vệ.
Anh lập tức nhận ra đây là công nghệ do thám tầm cao của Thiên Cơ Hội phương Tây phối hợp với tà trận của tập đoàn Thần Vũ. Sự rò rỉ linh khí nồng đậm từ trận chiến đột phá của Diệp Vân Châu vừa rồi đã kích hoạt hệ thống cảnh báo năng lượng của bọn tài phiệt quốc tế. Nếu để vệt sáng đỏ kia quét trúng và khóa chặt tọa độ, bí mật về học viện tiên đạo đầu tiên trên Trái Đất sẽ hoàn toàn bị phơi bày trước các vệ tinh do thám toàn cầu. Nghiêm trọng hơn, khí tức viễn cổ của anh một khi lộ diện sẽ thu hút sự quét tìm thiên cơ của Thập đại Tiên Đế thượng giới.
"Đường Tam! Mau đến Trận Các ngoại môn!" Tiêu Lạc không dùng truyền âm đại chúng, mà dùng một sợi thần thức mỏng manh truyền thẳng vào thức hải của học viên hệ trận pháp.
Cùng lúc đó, tại Trận Các ngoại môn – một căn phòng gạch cũ ẩm mốc nằm ở phía đông học viện. Đường Tam, thanh niên mười chín tuổi đeo kính cận mỏng, đang cắm cúi vẽ những sơ đồ toán học phức tạp lên cuốn sổ tay dày cộp. Nhận được truyền âm, cậu giật nảy mình, vội vàng ôm lấy chiếc la bàn bát quái tích hợp chip điện tử chạy xộc ra sân.
Tiêu Lạc đã lùi bước vào phòng bảo vệ nhỏ bé của mình, đóng chặt cửa gỗ lại để tránh bị thiên đạo ngụy tạo dò xét. Anh lập tức kết ấn tay, kích hoạt phân thân thứ ba của mình: **Tiêu Huyền Cơ**, Trưởng lão Trận Các.
Từ trong màn sương mù lam sắc dày đặc bao phủ Trận Các, một lão giả râu tóc nửa đen nửa bạc, mặc đạo bào xanh thẫm thêu đồ hình bát quái bước ra. Lão cầm trên tay một bàn cờ đá cổ xưa mang tên **Trận bàn Thiên Vân** – trận nhãn tự nhiên liên kết trực tiếp với địa mạch Giang Hải dưới lòng đất học viện.
"Sư phụ!" Đường Tam nhìn thấy Tiêu Huyền Cơ xuất hiện thì vội vàng quỳ lạy. "Vệ tinh của Thiên Cơ Hội đang quét tới! Em đã cố gắng tính toán tọa độ địa mạch để dựng trận pháp ngụy trang phàm trần, nhưng... nhưng linh áp từ trên trời giáng xuống quá mạnh, em không thể định vị chính xác!"
"Đường Tam, bình tĩnh." Tiêu Huyền Cơ vuốt râu mỉm cười, giọng nói điềm tĩnh như nước hồ thu. "Toán học hiện đại của ngươi rất tốt, nhưng ngươi lại quá phụ thuộc vào các số liệu tĩnh. Địa mạch là sinh vật sống, long mạch Giang Hải đang thở. Ngươi dùng công thức tĩnh để đo dòng chảy động, sai một ly đi một dặm."
Lúc này, vệt sáng đỏ ngòm từ vệ tinh quân sự đã quét xuống sát rìa ngọn đồi phía sau học viện. Mặt đất bắt đầu phát ra những tiếng vo vo chói tai, sóng điện từ cực mạnh làm các thiết bị điện tử phàm trần quanh vùng ngoại ô Giang Hải đồng loạt mất tín hiệu.
"Không kịp nữa rồi! Em phải kích hoạt trận pháp phòng ngự phàm trần trước!" Đường Tam hoảng hốt, cậu ném ba viên linh thạch hạ phẩm vào ba góc sân, kết ấn tay định dựng lên một màn chắn linh lực thô sơ.
"Oanh!"
Vệt sáng đỏ ngòm vừa chạm nhẹ vào màng linh lực thô sơ của Đường Tam, năng lượng bạo liệt từ vệ tinh lập tức đè sụp màng chắn. Ba viên linh thạch hạ phẩm nổ tung thành những mảnh vụn xám xịt, Đường Tam bị chấn động lực lượng dội ngược, ngã nhào ra đất, chiếc kính cận mỏng suýt nữa thì vỡ nát.
"Sư phụ... Trận pháp phàm trần hoàn toàn bị nghiền nát!" Đường Tam ôm ngực, khóe môi rỉ máu, tuyệt vọng nhìn vệt sáng đỏ đang quét dần về phía chính điện.
"Nhìn cho kỹ đây." Tiêu Huyền Cơ bước lên một bước. Lão đặt Trận bàn Thiên Vân lên một bệ đá xám cổ nứt nẻ. Lão không dùng linh thạch cá nhân để duy trì, mà đưa tay chỉ thẳng xuống mặt đất bùn dưới gốc cây đa cổ thụ.
"Long mạch Giang Hải, vạn năm ngủ đông, hôm nay thức tỉnh! Kết nối cho ta!"
"Ầm... ầm... ầm!"
Một tiếng gầm nhẹ, trầm đục đầy phấn khích đột ngột vang lên từ sâu thẳm hàng ngàn mét dưới lòng đất học viện. Đó là tiếng gầm của **Thần Long Khí** – ý thức linh tính của địa mạch Giang Hải sau vạn năm bị phong tỏa nay được Tiêu Lạc nhỏ máu khai thông. Đất đá dưới gốc cây đa cổ thụ rung chuyển dữ dội, nhưng chấn động chỉ giới hạn trong khuôn viên 50 héc-ta của học viện mà không hề lan ra khu dân cư phàm trần bên ngoài.
Tiêu Huyền Cơ lấy ra ba đồng tiền xu bằng đồng rỉ sét mang tên **Thổ Địa Cổ Tiền** khai quật từ hầm mộ cổ. Lão ném mạnh ba đồng tiền xuống ba vị trí bát quái trên Trận bàn Thiên Vân.
"Đường Tam, dùng tư duy toán học của ngươi, tính toán lại góc khúc xạ của ánh sáng khi đi qua sương mù mang tính hàn mộc!" Tiêu Huyền Cơ quát khẽ.
Đường Tam như bừng tỉnh khỏi cơn mê. Cậu vội vàng lật cuốn sổ tay, cây bút trên tay chuyển động với tốc độ chóng mặt, tính toán ra một hệ số góc hoàn hảo: "Góc lệch là ba mươi sáu độ về phía đông nam!"
"Tốt! Dịch chuyển quân cờ!" Tiêu Huyền Cơ vung tay, dịch chuyển quân cờ đá đen trên bàn cờ cổ sang vị trí đông nam.
"Oanh!"
Ba đồng Thổ Địa Cổ Tiền chôn dưới đất phát ra luồng linh quang lam sắc rực rỡ, liên kết hoàn mỹ với dòng long mạch đang cuộn trào dưới lòng đất. Từ các kẽ nứt đất xung quanh gốc đa cổ thụ, một làn sương mù lam sắc dày đặc, nồng nặc linh khí nguyên thủy đột ngột trào ra như thác đổ.
Sương mù lan tỏa với tốc độ kinh hoàng, chỉ trong vòng ba nhịp thở đã bao phủ hoàn toàn bán kính 5km xung quanh học viện, thiết lập nên hàng rào phòng ngự tối cao: **Vùng Mù Thiên Cơ**.
Vệt sáng đỏ ngòm quét từ vệ tinh quân sự của Thiên Cơ Hội vừa chạm vào làn sương mù lam sắc liền bị một quy tắc ảo ảnh của **Thiên Vân Đại Trận** bẻ cong hoàn toàn. Sóng điện từ và tia quét năng lượng đỏ ngòm bị khúc xạ một góc ba mươi sáu độ, đi xuyên qua làn sương mù rồi bắn thẳng xuống bãi rác thải công nghiệp hoang vắng cách đó vài cây số.
Tại phòng điều khiển trung tâm của Thiên Cơ Hội ở nước ngoài, trên màn hình radar 3D khổng lồ, tọa độ của học viện Giang Hải đột ngột biến mất, thay vào đó chỉ là hình ảnh một khu trường học hoang phế, đổ nát không hề có bất kỳ dao động năng lượng bất thường nào.
"Tín hiệu biến mất? Chỉ là một vụ nổ trạm biến áp cục bộ phàm trần." Gã kỹ sư vận hành của Thiên Cơ Hội lầm bầm, tắt đi cảnh báo đỏ.
Trong Trận Các ngoại môn, sương mù lam sắc dần ổn định, bẻ cong ánh sáng mặt trời tạo thành một huyễn cảnh hoàn hảo che mắt thế giới phàm trần. Đường Tam nhìn la bàn bát quái của mình đã khôi phục chỉ số bình thường, liền quỳ sụp xuống trước Tiêu Huyền Cơ, dập đầu lia lịa:
"Sư phụ thần thông vĩ đại! Học trò đã hiểu... Tiên Công Chế Tác Pháp phải thuận theo tự nhiên địa mạch, mượn lực thiên địa mới là vĩnh hằng!"
"Hiểu là tốt." Tiêu Huyền Cơ vuốt râu mỉm cười, thân ảnh lão khẽ mờ nhạt đi rồi hòa tan vào làn sương mù lam sắc, trở về trạng thái ẩn nấp trong Trận Các.
Năm viên linh thạch hạ phẩm dùng làm ngòi nổ kích hoạt trận pháp ban đầu trên bệ đá đã hoàn toàn hóa thành tro bụi xám xịt. Cái giá phải trả tuy đắt đỏ, nhưng đã đổi lại sự an toàn tuyệt đối cho học viện trước sự dòm ngó của các thế lực tài phiệt quốc tế.
Trong phòng bảo vệ cổng trường, Tiêu Lạc mở mắt ra, khẽ thở hắt ra một hơi. Khóe môi anh rỉ ra một vệt máu xanh lam nhạt do phản phệ thời không khi điều khiển phân thân chiến đấu ngoài kết giới. Anh lau vệt máu, cầm bình trà inox rỉ sét lên nhấp một ngụm trà Ngộ Đạo để hồi phục thần thức. Anh khẽ mỉm cười, ánh mắt nhìn qua khe cửa sổ gỗ hướng về phía Diệp Vân Châu đang ngồi tĩnh tọa phục hồi dưới gốc đa cổ thụ.
Thế nhưng, nụ cười của Tiêu Lạc đột ngột đông cứng lại.
Thông qua Thần Nhãn Thông Thiên quét qua làn sương mù lam sắc của Vùng Mù Thiên Cơ, anh phát hiện ra một dao động khí tức vô cùng âm hiểm đang lặng lẽ xâm nhập vào ranh giới học viện.
Ở bìa rừng ngoại ô hoang vắng sát rìa kết giới sương mù, một thân ảnh gầy guộc mặc đồ da đen bó sát đang đứng bất động như một bóng ma. Sau lưng hắn đeo một thanh đại đao rỉ sét bốc lên những luồng độc khí xanh lục nhạt mang theo mùi tanh sực của nọc độc ngũ độc.
Đó chính là sát thủ tà tu **Độc Cô Sát**.
Thông thường, bất kỳ kẻ nào mang theo tà niệm hoặc sát khí bước vào Thiên Vân Đại Trận sẽ lập tức bị ảo ảnh Sâm La Vạn Tượng vây khốn hoặc bị Hắc Long Khí cổng trường gầm thét xua đuổi. Thế nhưng, trên tay trái của Độc Cô Sát lúc này đang cầm một chiếc lệnh bài bằng xương thú đen xì, tỏa ra một luồng sóng năng lượng kỳ dị do Thiên Cơ Hội đặc chế. Thiết bị tà thuật này liên tục phát ra tần số năng lượng giả lập hoàn toàn trùng khớp với linh áp tự nhiên của sương mù học viện, giúp hắn bẻ cong sự dò tìm của trận pháp ngụy trang.
Độc Cô Sát khẽ nhếch môi để lộ hàm răng đen xì đầy độc khí. Hắn nhìn thấu qua lớp sương mù, khóa chặt mục tiêu vào Diệp Vân Châu – người lúc này đang ngồi tĩnh tọa một mình dưới gốc cây đa cổ thụ, hoàn toàn kiệt sức và không hề có sự phòng bị.
Hắn chậm rãi rút thanh đại đao rỉ sét bốc mùi độc khí ra khỏi bao, bước chân không hề phát ra một tiếng động nhỏ, lướt nhanh qua hàng rào sương mù tiến thẳng về phía đệ tử thủ khoa của học viện.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!