Nhạc nềnRetroRoman_March

Kiếm Khí Hóa Ty, Đập Tan Xe Ủi Hạng Nặng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tia sáng đỏ sậm xé rách màn sương mù lam sẫm, mang theo hơi thở tử vong lạnh buốt nhắm thẳng vào ngực thiếu niên.


Đó không phải là một viên đạn phàm trần thông thường. Đầu đạn thạch anh được Thần Sát chế tác tỉ mỉ, bên trong khắc tà trận tụ huyết, lại được gia tốc bởi khẩu súng bắn tỉa linh lực Thần Vũ cải tiến từ công nghệ của Thiên Cơ Hội. Tốc độ của nó nhanh gấp năm lần âm thanh, xé rách không khí tạo thành một vệt đuôi đỏ ngòm tanh tưởi, chỉ trong một phần mười chớp mắt đã xuyên qua mảng tường gạch đổ nát ngoại môn học viện.


Diệp Vân Châu đứng đó, đồng tử co rút lại. Áp lực tử vong vô hình khóa chặt lấy thần thức của cậu. Trong tầm mắt của một tu sĩ mới chạm ngưỡng Luyện Khí, thế giới xung quanh đột ngột chậm lại. Cậu có thể nhìn thấy rõ từng tia lửa điện đen đỏ quấn quanh đầu đạn, ngửi thấy mùi máu tanh tưởi của tà độc ăn mòn đan điền đang cận kề.


Mười xăng-ti-mét. Khoảng cách giữa cái chết và sự sống chỉ còn tính bằng sợi tóc. Luồng tà khí đỏ ngòm đi đầu đã bắt đầu làm bỏng rát làn da trán của cậu, khiến kiếm cốt trong người Diệp Vân Châu rung lên bần bật như muốn nứt vỡ.


"Không thể lùi! Phía sau ta là học viện, là Lâm Phàm, là quán trà của Lâm Bà Bà..."


Một ý niệm kiên định thẳng tắp như ngọn thương bùng lên trong thức hải của thiếu niên mười bảy tuổi. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, hình ảnh bóng người khổng lồ múa kiếm vĩ đại trong vết chém rêu phong trên bức tường gạch cũ của học viện lại hiện lên rõ mồn một. Thái Cổ Kiếm Ý ngủ say sâu trong linh hồn cậu đột ngột thức tỉnh, gầm thét dữ dội.


"Oanh!"


Đan điền của Diệp Vân Châu rúng động mãnh liệt. Luồng Nguyên Thủy Linh Lực vốn ở thể khí trong kinh mạch dưới áp lực cực hạn của cái chết đột ngột bị nén chặt lại, hóa lỏng thành những giọt chân nguyên tinh khiết đầu tiên. Một giọt, hai giọt, ba giọt... Chân nguyên hóa lỏng rơi xuống đan điền, bộc phát ra một luồng linh áp vàng kim tím nhạt rực rỡ.


Cảnh giới Luyện Khí tầng 4! Luyện Khí Trung Kỳ, đột phá!


Kinh mạch toàn thân Diệp Vân Châu phát ra ánh sáng vàng kim lộng lẫy dưới lớp da. Cảm giác tê rần bỏng rát ở tay phải hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một nguồn sức mạnh lôi điện chính tông dạt dào như đại dương cuộn trào. Cậu bước lên một bước, gót chân dẫm mạnh xuống đất làm nền đá xám nứt toác, tay phải vung mạnh thanh Kiếm gỗ đào trừ tà.


"Thái Cổ Kiếm Ý, Kiếm Khí Hóa Ty!"


Thanh kiếm gỗ đào rít lên một tiếng kiếm鸣 thanh thoát xé rách màn đêm. Từ mũi kiếm, không còn là những luồng kiếm khí thô sơ bản thể, mà là hàng vạn sợi tơ ánh sáng vàng kim mảnh như tơ nhện, lấp lánh lôi quang tím nhạt, đan chéo nhau tạo thành một tấm lưới ánh sáng khổng lồ bao phủ toàn bộ không gian trước mặt.


"Boong!"


Đầu đạn thạch anh mang tà độc đỏ ngòm của Thần Sát đâm sầm vào lưới kiếm vàng kim. Sức công phá của viên đạn bắn tỉa cực mạnh có thể xuyên thủng xe bọc thép phàm trần, thế nhưng khi chạm vào những sợi tơ kiếm khí mảnh mai kia, nó lại như đâm vào một chiếc máy nghiền vô hình.


Lôi điện chính tông viễn cổ khắc chế hoàn toàn tà thuật âm độc. Chỉ trong tích tắc, viên đạn thạch anh bị những sợi tơ kiếm khí cắt thành trăm mảnh vụn nhỏ như cát bụi, luồng tà độc đỏ ngòm bám trên đó cũng bị lôi quang thiêu rụi, tịnh hóa hoàn toàn thành một làn khói trắng vô hại bay tán loạn giữa không trung.


"Cái... Cái gì?!"


Cách đó năm trăm mét, trên đỉnh tháp truyền hình cũ, Thần Sát đang áp mắt vào kính ngắm hồng ngoại bỗng giật nảy mình. Qua thấu kính, hắn nhìn thấy luồng năng lượng đỏ ngòm của viên đạn cực phẩm đột ngột biến mất, thay vào đó là một vệt sáng vàng kim tím nhạt lộng lẫy bùng phát, bẻ gãy hoàn toàn quỹ đạo đạn.


"Quái vật! Hắn không phải là người!" Thần Sát run rẩy, tay phải run run định kéo quy lát để nạp viên đạn thứ hai.


Thế nhưng, Diệp Vân Châu không cho hắn cơ hội đó.


Sau khi tịnh hóa viên đạn bắn tỉa, thiếu niên kiếm tu không hề dừng lại. Ánh mắt cậu lạnh lùng khóa chặt về phía ba chiếc xe ủi đất khổng lồ đang gầm rú tiến lại gần. Vương Ba đứng trên cabin chiếc xe dẫn đầu, chứng kiến cảnh tượng viên đạn bắn tỉa bị cắt nát giữa hư không thì trợn ngược mắt, gầm lên điên cuồng:


"Ủi chết nó! Nó chỉ có một mình, xe ủi vạn cân nghiền nát nó cho tao!"


Diệp Vân Châu khẽ nhếch môi. Cậu lướt đi như một làn gió ngự phong, thân ảnh nhanh đến mức để lại những tàn ảnh vàng kim mờ nhạt trong sương mù. Nhảy cao năm mét lên không trung, Diệp Vân Châu lật người, hai tay nắm chặt kiếm gỗ đào trừ tà, dồn toàn bộ chân nguyên Luyện Khí Trung Kỳ chém xuống một kiếm toàn lực.


"Chém!"


Lưới kiếm vàng kim "Kiếm khí hóa ty" một lần nữa bùng phát, nhưng lần này không phải để phòng ngự, mà là sát phạt cực hạn. Hàng ngàn sợi tơ kiếm khí sắc lẹm đan chéo nhau quét qua chiếc xe ủi đất khổng lồ đi đầu.


"Xoẹt... xoẹt... xoẹt!"


Một tiếng động rợn người vang lên. Chiếc gàu múc bằng thép đen dày mười xăng-ti-mét của xe ủi bị những sợi tơ kiếm khí cắt qua nhẹ nhàng như cắt một miếng đậu hũ, đứt lìa làm đôi rơi rầm xuống đất bùn. Chưa dừng lại ở đó, lưới tơ kiếm khí tiếp tục quét qua nắp capo, cắt thẳng vào khối động cơ diesel khổng lồ của chiếc xe.


"Oanh!"


Động cơ bị cắt đôi, nhiên liệu rò rỉ gặp lôi điện chính tông lập tức phát nổ dữ dội. Một quả cầu lửa khổng lồ bùng lên, thổi bay cabin chiếc xe ủi đi đầu, hất văng gã tài xế ra xa. Chiếc xe sắt thép vạn cân biến thành một đống sắt vụn bốc cháy ngùn ngụt, chặn đứng hoàn toàn lối đi của hai chiếc xe ủi phía sau.


"Á vú ơi! Chạy mau!" Đám côn đồ lái hai chiếc xe ủi phía sau hoảng sợ tột độ, vội vàng cài số lùi, điên cuồng bẻ lái tháo chạy trong hỗn loạn, dẫm đạp lên nhau.


Trên đỉnh tháp truyền hình, Thần Sát điên cuồng nạp viên đan dược tà thuật đỏ ngòm vào buồng đạn, định bắn phát súng liều chết cuối cùng.


"Vút!"


Một sợi tơ kiếm khí vàng kim từ chiến trường cách đó năm trăm mét, nương theo Thái Cổ Kiếm Ý xé rách không gian bay tới. Thần Sát chưa kịp bóp cò, sợi tơ kiếm khí đã cách không chém trúng nòng khẩu súng bắn tỉa đặc chế.


"Oanh!"


Khẩu súng bắn tỉa linh lực Thần Vũ bị chém đôi, luồng tà lực tích tụ bên trong buồng đạn mất kiểm soát nổ tung ngay trên tay Thần Sát. Tiếng nổ lớn chấn vỡ toàn bộ kính ngắm hồng ngoại, mảnh vỡ kim loại găm nát bàn tay phải của hắn. Thần Sát hét lên một tiếng đau đớn thảm thiết, ôm cánh tay đẫm máu lộn nhào ngã xuống từ đỉnh tháp truyền hình hoang phế.


Tại cổng trường, Vương Ba chứng kiến toàn bộ đội hình xe ủi bị san phẳng, lính bắn tỉa bị tiêu diệt sạch sẽ thì sợ đến mức nhũn cả hai chân. Hắn vứt phăng chiếc gậy bóng chày hợp kim titan xuống đất, mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy tìm cách leo lên một chiếc xe SUV còn nguyên vẹn để tháo chạy.


"Trốn? Ngươi trốn đi đâu?"


Một giọng nói thong dong, lười biếng đột ngột vang lên ngay bên tai Vương Ba.


Hắn giật nảy mình quay lại, chỉ thấy Tiêu Lạc – gã bảo vệ mặc đồng phục màu xanh xám sờn cũ – đang đứng cách hắn chỉ ba bước chân. Tay trái Tiêu Lạc vẫn ôm chiếc bình trà inox rỉ sét, tay phải cầm cây chổi tre cũ quét nhẹ một chiếc lá đa rụng trên mặt đất.


"Cút khai cho tao! Thằng bảo vệ rác rưởi!" Vương Ba điên cuồng vung nắm đấm phàm trần đầy kình lực nhắm thẳng vào mặt Tiêu Lạc.


Tiêu Lạc không thèm nhìn, chỉ khẽ quét nhẹ cọng chổi tre dưới chân. Một cơn gió nhỏ cuốn theo một hạt sỏi nhỏ bằng hạt ngô bay vút ra từ đầu chổi tre, bắn thẳng vào khớp gối phải của Vương Ba.


"Rắc!"


Một tiếng xương gãy giòn giã vang lên. Khớp gối của gã đại hán trọc đầu xăm trổ bị hạt sỏi bắn nát hoàn toàn. Vương Ba hét lên một tiếng đau đớn thảm khốc, mất đà ngã quỵ xuống đất bùn, ôm chặt lấy chiếc chân gãy run rẩy bần bật.


"A... Chân của tôi! Đầu gối của tôi nát rồi! Tha mạng! Đại lão tha mạng!" Vương Ba khóc lóc thảm thiết, dập đầu liên tục xuống đất bùn, không còn một chút khí thế phách lối của trưởng phòng an ninh tài phiệt.


Diệp Vân Châu lướt tới, thanh kiếm gỗ đào trừ tà vẫn còn vương những tia lôi quang tím nhạt chỉ thẳng vào cổ họng Vương Ba. Lưỡi kiếm gỗ tuy không sắc bén phàm trần nhưng luồng kiếm áp nóng bỏng rát khiến da cổ của Vương Ba rỉ ra một vệt máu đỏ.


Lâm Phàm cũng bước ra từ trong màn sương lam sẫm, đan điền Luyện Khí tầng 1 ổn định tỏa ra mộc linh khí ôn hòa, nhưng ánh mắt cậu nhìn Vương Ba lại đầy vẻ nghiêm nghị phẫn nộ.


"Nói! Ai ra lệnh cho các ngươi đến đây cưỡng chế?" Diệp Vân Châu lạnh lùng hỏi, giọng nói trầm ổn thấu xương.


Vương Ba run rẩy như cầy sấy, nước tiểu khai rình chảy tràn ra quần, hắn lắp bắp khai ra toàn bộ:


"Là... là Tổng giám đốc Tào Thiên Tứ! Ngài ấy muốn độc chiếm khu đất này vì dưới lòng đất có long mạch linh khí! Ngài ấy... ngài ấy còn mời một vị tà tu ẩn thế cực kỳ đáng sợ tên là Độc Cô Sát đến Giang Hải... Vị đại lão đó chuyên dùng đao độc, đang âm thầm ẩn nấp trong giới ngầm, chuẩn bị đến diệt sát toàn bộ học viện và bắt sống các người làm vật tế luyện huyết đan! Xin tha mạng... tôi chỉ là kẻ làm thuê..."


Nghe đến ba chữ "Độc Cô Sát", Diệp Vân Châu và Lâm Phàm khẽ biến sắc. Một tà tu chuyên nghiệp ẩn thế dùng độc đang rình rập trong bóng tối, đây rõ ràng là một mối đe dọa nguy hiểm hơn vạn lần đám côn đồ phàm trần và xe ủi đất này.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!