Nhạc nềnRetroRoman_March

Xe Ủi Đất Và Thanh Kiếm Gỗ Đào Trừ Tà

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mai buổi sớm ở ngoại ô thành phố Giang Hải vẫn chưa tan hết, lờ lững quện vào mảng sương lam nhạt rò rỉ từ lòng đất Học viện Tiên Đạo Giang Hải. Trong gian phòng Đan Các ngoại môn loang lổ vết rêu phong, Lâm Phàm đang ngồi xếp bằng trước chiếc Bách Thảo Lô bằng đồng đỏ vừa hiển lộ nhục thân cổ xưa. Cậu hít thở thật sâu, cảm nhận đan điền trống rỗng sau một đêm vắt kiệt sức lực luyện đan, nhưng nội tâm lại ngập tràn một sự phấn khích chưa từng có. Trên lòng bàn tay cậu, viên Tẩy Tủy Đan cực phẩm lấp lánh chín đạo đan vân màu xanh ngọc bích đang tỏa ra một luồng đan hương thanh khiết, tịnh hóa hoàn toàn chút tà độc còn sót lại trong không khí.


Phân thân Đan Các – Trưởng lão Tiêu Đan Thanh đứng bên cạnh khẽ gật đầu, tà áo trắng dệt bằng tơ tằm cổ đại khẽ bay dù không có gió. Giọng nói của y ôn hòa vang lên trong thức hải Lâm Phàm: "Lâm Phàm, đan hương đã rò rỉ mười dặm, nhân quả phàm trần ắt sẽ kéo đến bão giông. Ngươi sở hữu thiên sinh đan cốt, nhưng nhục thân phàm tục này chưa qua tẩy tủy phạt cốt thì không cách nào chịu đựng được áp lực chiến đấu sắp tới. Hãy nuốt viên đan này xuống, vận hành Thần Nông Bách Thảo Kinh để tịnh hóa tủy cốt, chính thức bước vào tiên đạo."


Lâm Phàm không hề do dự. Cậu cầm viên Tẩy Tủy Đan cực phẩm bỏ vào miệng. Viên đan vừa chạm vào đầu lưỡi liền hóa thành một dòng dược dịch ấm áp, mang theo linh tính tịnh hóa cực hạn chảy thẳng xuống cổ họng, tràn vào đan điền và lan tỏa khắp lục phủ ngũ tạng.


"Oanh!"


Một luồng mộc linh lực khổng lồ, tinh khiết như suối nguồn viễn cổ bộc phát từ sâu trong đan điền của Lâm Phàm. Cơn đau thấu xương tủy lập tức ập đến. Toàn bộ kinh mạch, xương cốt và tế bào của cậu như bị hàng ngàn chiếc búa nhỏ đập nát rồi rèn đúc lại. Làn da gầy gò của thiếu niên mười sáu tuổi bắt đầu rỉ ra một lớp chất bẩn màu đen hôi hám – đó là tạp chất tích tụ vạn năm của phàm trần mạt pháp. Lâm Phàm cắn chặt răng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, nhưng ý chí kiên định của cậu không hề lung lay. Cậu vận hành Nguyên Thủy Linh Lực Quyết, dẫn dắt dòng dược lực xanh lục ấm áp gột rửa từng kẽ xương, màng cơ.


Cùng lúc đó, sâu dưới lòng đất học viện, địa mạch Giang Hải ngủ đông vạn năm như cảm nhận được sự thức tỉnh của một đan cốt tiên gia chính tông, đột ngột phát ra một tiếng gầm nhẹ đầy phấn khích. Tiếng gầm không truyền ra bằng âm thanh phàm trần, mà là một làn sóng linh áp lam sắc chấn động nhẹ dưới lòng đất, làm rễ cây đa cổ thụ khổng lồ ngoài cổng trường khẽ rung rinh.


Chỉ trong vòng nửa khắc, cơn đau biến mất, thay vào đó là một luồng sinh khí dạt dào bừng bừng sức sống. Kinh mạch của Lâm Phàm phát ra ánh sáng lam sắc nhạt nhạt dưới lớp da, đan điền ngưng tụ thành một dòng xoáy linh lực mộc hệ xoay tròn ổn định. Cậu mở mắt ra, đôi mắt sáng ngời đầy nghị lực, chính thức đột phá, bước vào Luyện Khí Kỳ tầng 1 đỉnh phong!


"Rầm... rầm... rầm!"


Một tiếng động cơ gầm rú dồn dập, bạo liệt từ khoảng cách xa cắt ngang bầu không khí tĩnh mịch của buổi sáng. Tiếng xích sắt nghiến lên mặt đường nhựa gồ ghề vang lên chói tai, kèm theo tiếng la hét hỗn loạn của đám côn đồ thế tục.


Tiêu Lạc – gã bảo vệ mặc đồng phục màu xanh xám sờn cũ, chân đi dép lê – đang ngồi gác chân trên chiếc giường tre trong phòng trực bảo vệ nhỏ bé lợp mái tôn rỉ sét. Tay phải anh ôm chiếc bình trà inox rỉ sét, khẽ nâng nắp bình nhấp một ngụm Ngộ Đạo Trà ấm áp. Ánh mắt lờ đờ, uể oải của anh khẽ liếc qua khung cửa sổ sổ kính mờ bụi.


Ngoài cổng trường hoang phế, lão gia nhân mù Tần Thiết Y vẫn lặng lẽ cầm cây chổi tre cũ quét những chiếc lá đa rụng chậm rãi, như thể thế giới ngoài kia có sụp đổ cũng không liên quan đến lão. Nhưng chiếc chổi tre của lão mỗi khi quét qua mặt đất đều âm thầm dập tắt những luồng linh khí rò rỉ, giữ vững kết giới mỏng manh của học viện.


Thông qua Thần Nhãn Thông Thiên, Tiêu Lạc nhìn thấy một đội xe ủi đất hạng nặng gồm ba chiếc khổng lồ, gàu múc bằng thép đen xì như những con quái vật sắt thép đang hùng hổ tiến về phía học viện. Dẫn đầu là Vương Ba – gã trưởng phòng an ninh trọc đầu xăm trổ đầy rồng phượng của tập đoàn Thần Vũ. Hắn đứng trên cabin chiếc xe ủi đi đầu, tay cầm gậy bóng chày hợp kim titan, gương mặt phách lối, phồng mang trợn mắt gào thét:


"Lũ rác rưởi trong trường hoang kia nghe rõ đây! Tổng giám đốc Tào Thiên Tứ đã ký lệnh cưỡng chế san phẳng khu đất này! Đứa nào dám cản đường, xe ủi sẽ nghiền nát xương cốt đứa đó! San phẳng cái trường hoang này cho tao!"


Sau lưng ba chiếc xe ủi là mười vệ sĩ mặc vest đen bó sát, ánh mắt lạnh lùng chuyên nghiệp của sát thủ ngầm. Trên tay chúng không cầm vũ khí nóng thông thường, mà là những khẩu súng bắn tỉa linh lực Thần Vũ cải tiến – loại vũ khí công nghệ cao được Thiên Cơ Hội chế tạo bằng cách gắn lõi linh thạch vụn và khắc tà trận gia tốc đạn thạch anh, tỏa ra luồng tà khí đỏ ngòm đầy âm hiểm.


Tiêu Lạc khẽ đặt bình trà rỉ sét xuống bàn, khóe môi nhếch lên một nụ cười thong dong đầy bỡn cợt hồng trần. Anh khẽ truyền một sợi thần thức đồng bộ vào thức hải của Diệp Vân Châu và Lâm Phàm:


"Bài kiểm tra thực chiến đầu tiên của các trò đã đến cửa. Trò Vân Châu, cầm kiếm gỗ đào ra nghênh chiến. Trò Lâm Phàm, dùng bột dược dịch Lam Ngân Thảo hỗ trợ từ phía sau. Đừng để lũ kiến cỏ này làm bẩn sân trường của học viện ta."


Trong Kiếm Các ngoại môn, Diệp Vân Châu đang ngồi thiền ngộ đạo đột ngột mở mắt. Kiếm ý lẫm liệt bộc phát từ đôi mắt tinh anh của thiếu niên mười bảy tuổi. Cậu đứng bật dậy thẳng tắp như ngọn thương, tay phải nắm chặt thanh Kiếm gỗ đào trừ tà do Tiêu Lạc ban tặng, bước từng bước kiên định ra cổng chính. Lâm Phàm cũng khẩn trương cầm theo các bình gốm chứa bột dược dịch Lam Ngân Thảo vừa chế luyện, lướt nhanh theo sau.


"Ầm!"


Chiếc xe ủi đất hạng nặng dẫn đầu gầm rú lao thẳng vào bờ tường rào gạch cũ kỹ phía đông của học viện. Sức nặng vạn cân của chiếc xe sắt thép húc sập một mảng tường lớn, gạch đá vỡ vụn bay tứ tung, bụi đất bốc lên mù mịt. Vương Ba cười sằng sặc đầy đắc ý:


"Ha ha! Bức tường rác rưởi này mà cũng đòi chặn xe ủi của tập đoàn Thần Vũ sao? San phẳng tiếp cái chính điện cho tao!"


"Dừng tay!"


Một tiếng thét trong trẻo nhưng đầy uy lực xé rách màn khói bụi. Diệp Vân Châu bước ra từ trong sương mù lam sắc, thanh kiếm gỗ đào trong tay cậu rủ xuống đất, nhưng cả người cậu tỏa ra một luồng kiếm áp sắc bén khiến mười vệ sĩ của Thần Vũ lập tức cảnh giác, đồng loạt nâng súng bắn tỉa linh lực lên.


"Lại là thằng nhóc nghèo kiết xác này!" Vương Ba trợn mắt nhìn Diệp Vân Châu, nhớ đến việc Tào Phi bị dọa vỡ mật ngày hôm qua, hắn nghiến răng hét lớn: "Bắn chết nó cho tao! Xe ủi xông lên, đè nát nó!"


Chiếc xe ủi đất khổng lồ gầm rú, xích sắt quay cuồng lao thẳng về phía Diệp Vân Châu với tốc độ kinh hoàng. Khoảng cách chỉ còn mười mét, năm mét...


Diệp Vân Châu vẫn đứng bất động như bàn thạch. Cậu hít một hơi thật sâu, vận hành Nguyên Thủy Linh Lực Quyết chính tông viễn cổ chạy dọc theo kinh mạch tay phải, truyền thẳng vào thanh kiếm gỗ đào trừ tà.


"Răng rắc... xẹt!"


Những đường vân trận pháp lôi điện sơ cấp khắc trên thân kiếm gỗ đào đột ngột rực sáng lôi quang màu tím nhạt. Kiếm khí lôi điện trừ tà bén nhọn bộc phát bừng bừng, xua tan đi làn khói bụi xung quanh. Diệp Vân Châu bước lên một bước, vung kiếm chém ra một đường kiếm khí lôi điện hình bán nguyệt rực rỡ.


"Oanh!"


Đường kiếm khí lôi điện chém trúng vào bánh xích sắt khổng lồ của chiếc xe ủi dẫn đầu. Sức mạnh lôi điện chính tông phát nổ dữ dội, chấn vỡ hoàn toàn hệ thống truyền động thép tấm, làm lốp xích sắt nổ tung thành trăm mảnh vụn bắn ra xung quanh. Chiếc xe ủi khổng lồ mất đà, khựng lại đột ngột rồi lật nghiêng sang một bên giữa tiếng la hét kinh hoàng của gã tài xế.


"Cái gì?! Kiếm gỗ chém nát xe ủi?!" Vương Ba suýt nữa ngã nhào khỏi cabin, gương mặt trọc lốc cắt không còn giọt máu, đôi mắt trợn ngược đầy vẻ hoang mang tột độ.


"Bắn! Bắn chết nó ngay lập tức!" Vương Ba điên cuồng gào thét chỉ huy đội vệ sĩ.


Mười vệ sĩ Thần Vũ lập tức bóp cò.


"Đoàng! Đoàng! Đoàng!"


Những tiếng nổ trầm đục vang lên dồn dập. Mười họng súng bắn tỉa linh lực Thần Vũ đồng loạt phóng ra những đầu đạn thạch anh bọc trong luồng linh lực màu đỏ tà ác, xé rách không khí với tốc độ gấp năm lần âm thanh, tạo thành một lưới đạn đỏ ngòm dày đặc bao phủ toàn bộ không gian xung quanh Diệp Vân Châu.


Diệp Vân Châu biến sắc. Cậu cảm nhận được luồng tà lực ăn mòn đan điền cực mạnh từ những đầu đạn thạch anh kia. Cậu lập tức vận hành Thái Cổ Kiếm Ý, vung kiếm gỗ đào trừ tà tạo thành một vòng xoáy lôi điện phòng ngự trước mặt.


"Keng! Keng! Boong!"


Những tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên liên tiếp. Kiếm gỗ đào trừ tà chém trúng các đầu đạn linh lực, lôi điện chính tông va chạm kịch liệt với tà lực đỏ ngòm phát ra những tia lửa lấp lánh. Thế nhưng, hỏa lực của mười khẩu súng bắn tỉa quá dày đặc và mạnh mẽ, lực chấn động cực đại truyền qua thân kiếm khiến kinh mạch tay phải của Diệp Vân Châu bắt đầu bỏng rát, tê rần. Cậu bị đẩy lùi liên tục năm bước, gót chân dẫm nứt cả nền đá xám của sân trường.


Cậu cố gắng vận bộ pháp lướt lên để áp sát đội hình địch, nhưng loạt đạn súng máy dày đặc chứa tà lực đỏ ngòm liên tục bắn quét dưới chân, ép buộc cậu phải thối lui, nấp sau mảng tường đổ nát ngoại môn để phòng thủ.


"Ha ha! Tiên pháp cái khỉ gì! Gặp súng linh lực của tập đoàn Thần Vũ cũng phải làm rùa rụt cổ thôi!" Vương Ba đứng từ xa cười lớn đầy đắc ý.


"Vân Châu ca ca, né ra!"


Tiếng hét của Lâm Phàm vang lên từ phía sau. Thiếu niên mười sáu tuổi vừa đột phá Luyện Khí tầng 1 bộc phát dũng khí phi thường. Cậu lướt nhanh ra khỏi sương mù, hai tay ôm ba chiếc bình gốm chứa bột dược dịch Lam Ngân Thảo biến dị mang tính hàn cực mạnh, dồn mộc linh lực ấm áp vào thân bình rồi ném mạnh về phía trận địa của đội vệ sĩ Thần Vũ.


"Bùm! Bùm! Bùm!"


Ba chiếc bình gốm nổ tung giữa không trung trước mặt đội vệ sĩ. Dưới sự kích hoạt mộc linh lực của Lâm Phàm, bột dược thảo Lam Ngân Thảo lập tức bùng phát, hóa thành một làn sương mù màu lam sẫm dày đặc, tỏa ra hơi lạnh buốt thấu xương bao phủ toàn bộ bán kính năm mươi mét.


Làn sương mù lam sẫm này không chỉ che khuất hoàn toàn tầm nhìn của lính bắn tỉa Thần Vũ, mà hàn tính cực mạnh của Lam Ngân Thảo còn làm đông cứng tạm thời các khớp ngón tay của chúng, khiến chúng không thể bóp cò chuẩn xác, đồng thời làm dịu đi khí nóng bỏng rát của đạn linh lực đang bao vây Diệp Vân Châu.


"Đáng chết! Sương mù ở đâu ra thế này? Không nhìn thấy gì cả!" Đám vệ sĩ Thần Vũ hoảng loạn gào thét trong làn sương lam buốt giá.


Diệp Vân Châu tận dụng thời cơ vàng, hít một hơi thật sâu để xoa dịu kinh mạch tay đang tê rần. Cậu khẽ vuốt ve thanh kiếm gỗ đào trừ tà, cảm nhận được dòng Nguyên Thủy Linh Lực đang cuộn trào trở lại trong đan điền nhờ sự hỗ trợ kịp thời của Lâm Phàm.


Thế nhưng, nguy hiểm thực sự vẫn chưa dừng lại.


Cách học viện Giang Hải đúng năm trăm mét, trên đỉnh của một tháp truyền hình cũ hoang phế bỏ hoang, một họng súng bắn tỉa dài đen xì, lạnh lẽo đang lặng lẽ nhô ra khỏi lan can thép rỉ sét.


Đội trưởng ám sát Thần Sát nằm bất động như một tảng đá xám, cơ thể hoàn toàn hòa nhập vào bóng tối của đỉnh tháp nhờ Ẩn Khí Quyết sơ cấp. Hắn đeo kính nhìn đêm hồng ngoại công nghệ cao của Thiên Cơ Hội – loại thiết bị đặc chế có khả năng xuyên thấu qua mọi làn sương mù linh khí thông thường.


Qua thấu kính hồng ngoại, hình bóng tỏa nhiệt màu đỏ ấm áp của Diệp Vân Châu đang đứng thủ thế sau mảng tường đổ nát hiện lên rõ mồn một trong tâm ngắm của Thần Sát.


Khẩu súng bắn tỉa linh lực Thần Vũ đặc chế trên tay hắn bỗng chốc rực lên một luồng sáng đỏ sậm âm độc tột cùng. Thần Sát nạp vào buồng đạn một viên đạn thạch anh cực phẩm mang theo tà độc ăn mòn đan điền – thứ độc dược dơ bẩn có thể phế bỏ hoàn toàn tu vi của một tu sĩ Luyện Khí chỉ trong vòng ba khắc nếu bị bắn trúng.


Hắn khẽ nhếch môi cười lạnh, ngón tay trỏ từ từ siết chặt cò súng, khóa chặt hồng tâm vào vị trí trái tim của Diệp Vân Châu.


"Đoàng!"


Một tiếng nổ xé rách bầu trời buổi sớm vang lên từ đỉnh tháp truyền hình cũ. Đầu đạn thạch anh mang theo luồng tà độc đỏ ngòm, rít lên một tiếng rợn người, xé rách màn sương mù lam sẫm, lao thẳng về phía tim của Diệp Vân Châu với tốc độ kinh hoàng từ khoảng cách năm trăm mét...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!